Đang phát: Chương 81
Hải Nguyệt! Mấy năm không gặp, nàng đã là một đại cô nương, vẫn xinh đẹp tuyệt trần như vậy, chỉ là nét thanh tú xưa kia nay đã thêm phần mặn mà.Chẳng trách tiểu tử kia á khẩu, hóa ra là gặp tình nhân trong mộng!
Ta cảm thán: “Hải Nguyệt càng ngày càng quyến rũ, trách sao ngươi tơ tưởng mãi không thôi.”
Mã Khắc than thở: “Người đi bên cạnh nàng là bạn trai hiện tại của nàng, Phong Lương Nhật.”
Lúc này ta mới để ý đến chàng trai bên cạnh Hải Nguyệt.Hắn cao xấp xỉ ta, khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn.Đôi mắt sáng ngời kết hợp cùng khuôn mặt cương nghị, quả thật dễ dàng chiếm được cảm tình của phái nữ.
Ta thúc giục Mã Khắc: “Đi, lên chào hỏi một tiếng.”
Mã Khắc giật mình: “Đừng, nàng chắc chắn sẽ giận ta lắm.”
Ta bực mình: “Tiểu tử nhà ngươi sao lại nhát gan đến vậy? Trách sao người ta chẳng đoái hoài! Mau đi theo ta!” Dứt lời, ta liền bước lên phía trước.Mã Khắc bất đắc dĩ lẽo đẽo theo sau.
Đến gần, ta cười lớn: “Lão bằng hữu lâu ngày không gặp, không nhận ra ta sao?”
Hải Nguyệt nhìn ta từ đầu đến chân, một lúc sau mới giật mình nhận ra, cười nói: “A, Trường Cung! Thật sự rất lâu rồi không gặp.”
Ta chỉ người bên cạnh nàng: “Không giới thiệu cho ta sao?” Trong mắt Phong Lương Nhật lóe lên một tia đề phòng.
Hải Nguyệt hơi đỏ mặt: “Đây là Phong Lương Nhật, bạn trai của ta.” Ta cảm nhận được thân thể Mã Khắc phía sau khẽ run lên.Hải Nguyệt chỉ vào ta giới thiệu: “Còn đây là Trường Cung Uy, là bạn học cũ của ta ở học viện ma pháp hoàng gia trung cấp.Trước đây từng giao thủ với ta rồi.”
Ta chìa tay bắt lấy tay Phong Lương, nghe hắn hỏi: “Chào ngươi, ngươi cũng đến học viện học sao?”
“Đúng vậy, ta vừa mới chuyển đến lớp ba niên cấp ba, hôm nay là ngày đầu tiên.Mong các vị chiếu cố ta nhiều hơn.”
Ta quay người để lộ Mã Khắc: “Đều là lão bằng hữu, mau ra chào hỏi đi.”
Vì Mã Khắc nấp sau lưng ta nên Hải Nguyệt không để ý đến hắn.Đến khi nhìn thấy, sắc mặt nàng rõ ràng trầm xuống.
Mã Khắc ngượng ngùng cười gượng: “Chào…chào các cậu.”
Hải Nguyệt không chút nể nang, mắng xối xả: “Hảo cái gì mà hảo! Thấy ngươi là ta muốn phát bệnh luôn rồi! Trường Cung, nếu ngươi là thuyết khách cho hắn thì không cần đâu.Ta và hắn căn bản là không có khả năng!”
Ta kỳ quái hỏi: “Thuyết khách cái gì? Nếu ngươi nói về chuyện năm đó Mã Khắc theo đuổi ngươi thì ngươi không cần lo lắng nữa.Mấy năm rồi, ngươi vẫn hận hắn sao? Hắn cũng có làm gì sai với ngươi đâu! Tất cả mọi người quen nhau nhiều năm như vậy, không thành thân gia cũng không cần trở mặt thành thù chứ!”
Đến lượt Hải Nguyệt xấu hổ.Phong Lương lúc này mới lên tiếng bênh vực: “Trường Cung nói đúng.Hải Nguyệt, muội đừng so đo nhiều vậy.Mau đi học thôi, chúng ta về thôi.”
Hải Nguyệt hậm hực hừ một tiếng rồi bỏ đi thẳng.
Mã Khắc nhụt chí vô cùng: “Lão đại, anh thấy đó, em căn bản là không có cơ hội.”
Ta vỗ cho hắn một cái, giận dữ: “Ta chưa từng gặp ai nhát gan như ngươi! Ngươi như vậy, người ta có thể thích ngươi sao? Thật không biết nói ngươi thế nào nữa! Gặp Hải Nguyệt thì như chuột thấy mèo vậy.Đi thôi, về lớp.”
Mã Khắc cúi đầu ủ rũ theo ta về phòng học.Hắn cũng không về lớp của mình mà ngồi cùng ta.Ta căn bản không để ý đây là giờ gì môn gì, hỏi: “Tiếp tục nói về tình hình học viện đi, chuyện của Hải Nguyệt từ từ giải quyết.”
Mã Khắc lúc này mới hồi phục lại một chút: “Một trong hai thế lực lớn là trưởng lão đoàn do ba đại gia tộc Nhật, Nguyệt, Tinh liên thủ tạo thành.Ba đại gia tộc đã trải qua nhiều thăng trầm ở vương quốc, sớm thâm căn cố đế, có ảnh hưởng sâu rộng trong mọi lĩnh vực, tuyệt đối không thể coi thường.”
Ta ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải bọn họ là cùng một chiến tuyến sao? Vì sao Hải Nhật lại cổ vũ ngươi theo đuổi muội muội của hắn? Hải Nguyệt nếu kết thân với trưởng tôn Nhật tộc chẳng phải rất có lợi cho sự đoàn kết của bọn họ sao?”
Mã Khắc cười khổ: “Ngươi tưởng Phong Lương là người tốt sao? Nghe nói hắn trước kia có rất nhiều bạn gái, nhưng kết cục đều giống nhau, khi đã chán thì đá đi không thương tiếc.Hải Nhật đại ca thấy ta theo đuổi muội muội hắn nhiều năm như vậy, biết ta thật lòng thích Hải Nguyệt nên mới cổ vũ ta.”
“À, ra là vậy! Thế còn thế lực lớn còn lại là ai?”
“Thế lực lớn cuối cùng là Khả Trát thân vương, thân đệ đệ của bệ hạ, đồng thời là đại nguyên soái, có ảnh hưởng rất lớn trong quân đội.So với những thế lực khác, hắn chắc chắn là lợi hại nhất.Đại ca, vẫn còn một chuyện em chưa nói cho anh, anh phải tha thứ cho em đấy!”
Ta nhìn thẳng hắn bằng ánh mắt sắc bén: “Nói đi, có phải chuyện về gia tộc của ngươi không?”
Mã Khắc kinh ngạc: “Sao anh biết?”
Ta mỉm cười: “Lúc trước ngươi không chịu đi lịch lãm, ta đã đoán gia tộc ngươi không đơn giản rồi.Nói đi, ngươi là người của một trong ba thế lực lớn đúng không?”
Mã Khắc nghệt mặt ra, hiển nhiên bị ta đoán trúng.
Đúng lúc này, ta cảm giác được nguy hiểm, vội vàng dựng lên một đạo quang thuẫn.”Phụt!” Một tiếng nổ tung kèm theo vô số tia lửa.Hóa ra chỉ là một tiểu hỏa cầu!
Ta nhìn về phía vừa tấn công, là một vị ma pháp sư đã lớn tuổi, xem ra là giảng sư.Ông ta có vẻ rất tức giận, chẳng lẽ chúng ta vừa trêu chọc ông ta sao? Trong cơn giận dữ, ông ta lộ ra một tia kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ ta có thể dễ dàng ngăn được đòn đánh lén.
Lão ma pháp sư giận dữ: “Các ngươi đến đây để học hay để buôn chuyện?”
Mã Khắc đứng bên cạnh ta thì thầm: “Lão nổi tiếng nóng tính đấy, đừng chọc vào.”
Bây giờ, cả lớp đều nhìn chúng ta, kể cả nữ sinh ngồi bên cạnh.Nàng vừa rồi hình như đang nghe lén ta nói chuyện với Mã Khắc, chỉ là ta không để ý thôi.Dù sao đều là chuyện mọi người biết cả, nàng nghe được chắc cũng không sao.
Ta ngượng ngùng cười: “A, xin lỗi sư phụ, ta sẽ không nói nữa, sẽ chăm chú nghe giảng.”
Sắc mặt lão ma pháp sư lúc này mới dịu đi một chút: “Ngươi là học sinh mới chuyển đến à? Hết giờ đến phòng làm việc của ta một chuyến.Mã Khắc, sao ngươi lại chạy đến lớp ba này? Mau về lớp của ngươi đi.Nếu còn tùy tiện nói chuyện, ta sẽ phạt các ngươi đi dọn nhà xí.”
Mã Khắc nhìn quanh tất cả học sinh đang cười đùa, bất đắc dĩ đứng lên, trước khi đi còn nói nhỏ với ta: “Tí nữa em kể tiếp cho.”
Nữ sinh bên cạnh ta nhỏ giọng nói: “Lắm chuyện.”
Ta trêu chọc nàng sao? Không có mà! Ta kỳ quái liếc nhìn nàng, nàng giả vờ không để ý, nhìn chằm chằm bảng đen phía trước.Ta đột nhiên nổi lên ý định trêu nàng, lặng lẽ dùng quang nguyên tố ngưng tụ thành một cột sáng bằng đầu ngón tay, xuyên qua huyệt tiếu yêu của nàng.
Nàng khựng người một chút rồi đứng phắt dậy, lớn tiếng nói: “Ngươi làm gì vậy? Sư phụ, hắn sàm sỡ ta!”
Ta đảo mắt, ta cuồng đảo mắt! Sao lại phản ứng kịch liệt thế? Không cần phải thế chứ!
Lão ma pháp sư vừa mới hạ hỏa giờ lại quát lên với ta: “Ngươi ra ngoài hành lang đứng cho ta!”
Cả lớp đều nhìn ta, phảng phất tự hỏi ta cũng không đến nỗi nào, lại đi sàm sỡ nữ sinh, nhất lại là một người bình thường, quả thực không biết xấu hổ! Ta cười khổ đứng lên đi ra ngoài, trước khi đi còn hung hăng liếc nhìn nàng.Trong mắt nàng cũng hiện lên vẻ đùa cợt, trừng mắt nhìn lại ta.
Ta đứng dựa vào tường, thầm nghĩ: “Tiểu nha đầu đáng ghét! Ta nhất định phải trả thù nàng! Nhất định!” Thật là khó chịu! Trả thù nàng thế nào đây? Ném cho nàng một bao thư chứa đầy sâu bọ? Dùng ma pháp làm cho nàng xấu xí hơn? Đều không được, quá bình thường! Nhất định phải tìm biện pháp nào hay ho trừng trị nàng mới được, hừ!
Hết giờ, ta bị lão nhân kia dẫn đến phòng làm việc.”Ngươi đến đây để học hay để đùa?”
Lão nhân vẫn còn rất giận a! Ta cúi đầu nói: “Xin lỗi sư phụ, ta biết sai rồi.”
“Hừ! Chờ đấy! Ta sẽ chờ xem ngươi xử sự như thế nào! Có phải ngươi chạy cửa sau học viện không? Cho dù ngươi xuất thân thế nào cũng không được làm ảnh hưởng đến việc học của người khác! Nói! Nói xem, vị đại quan nào ‘dẫn tiến’ ngươi tới đây?” Ngữ khí tràn ngập vẻ châm biếm, xem ra ông ta coi ta là quý tộc.
Ta trả lời thật: “Là Lao Luân Địch sư phụ giới thiệu ta đến.”
Lão nhân nhíu mày: “Lao Luân Địch? Lao Luân Địch…Chẳng lẽ là viện trưởng đại nhân của học viện ma pháp trung cấp?”
Ta gật đầu: “Đúng vậy, chính là lão nhân gia, ta là đệ tử của người.”
“Ngươi là đệ tử của Địch viện trưởng? Cho dù ngươi thế nào, ngươi cũng không được nghịch ngợm trong lớp nữa! Từ nay về sau nhớ chú ý! Trở về đi.” Ngữ khí của lão đã hòa hoãn rất nhiều.Ta cười thầm, chiêu bài Địch sư phụ quả là rất hiệu nghiệm.
Rời khỏi phòng giáo viên, ta về thẳng lớp của mình.Trên lớp, mọi người thấy ta bình yên trở về đều kỳ quái nhìn ta.Ta ngồi xuống bên cạnh nữ sinh vẫn như cũ.
Ta nhỏ giọng nói với nàng: “Ngươi điên rồi à? Hại ta ngượng gần chết!”
Nàng hừ lạnh một tiếng: “Ta hại ngươi sao? Ngươi quả là đồ háo sắc, không cũng là loại chơi bời!” Nàng còn mắng lại ta!
Không thể ngờ ta đường đường là ma đạo sư lại bị một tiểu nữ mắng!
Hảo! Ta nhất định phải trả thù nàng, phải cho nàng biết sự lợi hại của ta mới được!
Ta linh cơ vừa động, nghĩ ra một biện pháp rất hay.Vì vậy, ta lấy giấy ra điên cuồng viết.Tiết này là học môn gì ta căn bản không để ý.Không sao cả, dù sao sư phụ giảng cũng không thích hợp với việc tu luyện của ta, mỗi ngày minh tư buổi tối còn tốt hơn.
Nữ sinh bên cạnh không nhịn được khi thấy ta chăm chú viết lách cái gì đó, kỳ quái nhìn ta.Ta dùng thân thể che chắn tầm mắt nàng, không cho nàng thấy ta đang làm gì.
Viết đến giữa giờ, cuối cùng cũng xong, ta thở ra một hơi dài, cầm bức thư định gửi lên đọc lại một lần.Hài lòng gật gật đầu.
Ta nhẹ vỗ vai một gã bạn học ngồi trên.Hắn quay đầu lại, nhíu mày liếc nhìn ta: “Làm gì?” Ta xuất ra một toản thạch tệ như ảo thuật, hắn lập tức thay đổi thái độ, nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Ta cười hắc hắc, nhỏ giọng hỏi: “Nếu ngươi nói cho ta biết tên của nữ sinh hung dữ ngồi bên cạnh ta là gì, cái này thuộc về ngươi.”
Hắn liếc nhìn nữ sinh bên cạnh ta rồi nói nhỏ vào tai ta: “Nàng tên là Mộc Tử Mặc.” Ta trong lòng cười thầm, xem ra mị lực của kim tiền quả là rất lớn, sau đó nhanh chóng viết thêm vài chữ vào bức thư.
Mộc Tử thấy ta thần thần bí bí thì càng muốn biết ta viết gì trong tờ giấy.Ta không đổi sắc mặt, lạnh lùng hỏi: “Ngươi muốn xem sao?”
Nàng bị ta đột nhiên lên tiếng thì vội lùi về phía sau: “Ngươi làm gì?”
Ta cầm lấy tờ giấy còn chưa ráo mực nói: “Cho ngươi, không phải ngươi muốn xem sao?” Lòng hiếu kỳ thúc giục nàng tiếp lấy tờ giấy rồi đọc lướt qua.Chỉ thấy đôi má nàng hồng lên.Mặc dù nàng không phải là một cô gái xinh đẹp, nhưng khuôn mặt ửng hồng trông rất giống quả chín, nhìn là muốn cắn một cái.
Trên tờ giấy của ta viết thế này:
_Mộc Tử tiểu thư muội hảo!_
_Từ lần đầu tiên gặp muội, ta đã nhận ra mình rất có duyên phận.Đôi mắt huyền của muội vô cùng hấp dẫn ta, khiến ta không thể kìm nén lòng yêu thích muội.Mặc dù muội vẫn lạnh nhạt với ta, thậm chí hãm hại ta, nhưng ta đối với muội một chút tức giận cũng không có, thật sự, một chút cũng không giận muội!_
_Ta không ngừng trêu chọc muội chỉ là để muội có thể cảm nhận được sự tồn tại của ta, chú ý đến ta một chút.Ta không dám đối mặt với muội mà nói điều này, sợ bị muội cự tuyệt, chỉ có thể dùng một phong tình thư để nói lên nỗi lòng của mình.Muội có thể đáp ứng kết giao với ta không?_
_Lạc khoản: Trường Cung – Người hâm mộ muội._
