Chương 82 Vô danh

🎧 Đang phát: Chương 82

Đây là cơ hội tốt nhất ta nghĩ ra.Nàng chẳng phải nói ta vô lễ với nàng sao? Vậy thì trước hết chinh phục trái tim, sau đó giáng cho nàng một đòn chí mạng.Hắc hắc, kế này không tệ chứ?
Mộc Tử thấy ta đột ngột viết thư tỏ tình thì ngẩn người ra, không dám nhìn thẳng vào mắt ta.Một thoáng bối rối, sắc mặt nàng nhanh chóng trở lại bình thường, lạnh lùng đáp: “Nhàm chán! Đừng hòng lừa ta.” Nói rồi vò nát bức thư, ném trả lại cho ta.Chuyện này ta đã sớm đoán trước.Ấn tượng của ta trong lòng nàng đâu dễ phai đến thế.Không vội, ta sẽ cho nàng thấy bản lĩnh của ta thôi.
Ta cúi đầu, ra vẻ đau khổ, cẩn thận cất bức thư tình vào túi.Sau đó im lặng, chỉ chăm chú nhìn lên bảng đen.Trong lòng thì âm thầm vạch ra kế hoạch, làm thế nào để Mộc Tử cảm động, thực hiện kế hoạch “trả thù” ngọt ngào của mình.
Mộc Tử nhìn ta, ánh mắt nàng chứa đựng những cảm xúc phức tạp khó tả.
Chuông hết giờ vừa reo, ta lập tức đứng dậy bỏ đi, không hề ngoảnh đầu lại.Không biết hành động vừa rồi của ta có làm tổn thương nàng không? Thôi kệ, cứ đi tìm Mã Khắc trước đã, tiểu tử này vẫn chưa chịu khai thật thân phận của hắn.
Vừa bước ra khỏi lớp được hai bước, ta đã thấy Mã Khắc hớt hải chạy tới, rõ ràng là hắn cũng đang tìm ta.
Ta túm lấy hắn, vừa đi vừa nói: “Ta cũng đang định đi tìm ngươi đây.Đi thôi, đi ăn cơm rồi về túc xá nghỉ ngơi, chiều còn phải đi học nữa.”
Tại phòng ăn, Mã Khắc lặng lẽ nhìn ta ăn như hổ đói vồ mồi, kinh ngạc thốt lên: “Lão đại, huynh vẫn ăn uống kinh hồn vậy à? Ta ăn xong lâu rồi.” Ta liếc xéo hắn, ý bảo hắn lo ăn cơm đi.
Một giọng nói dịu dàng vang lên: “Hắn mà không ăn như vậy thì sao được gọi là ‘phạn dũng’ chứ? Ngươi nói đúng không, Trường Cung?”
Ta hơi giận, quay đầu lại nhìn thì thấy một cô gái rất xinh đẹp, có vài phần giống Hải Nguyệt.Ta nhận ra ngay, thì ra là Hải Thủy, năm đó khi đấu với ta đã dùng Vô Định Phong Ba và Thủy Long Ngâm.Ta vội nuốt chỗ thức ăn còn lại, ngượng ngùng cười nói: “Đã lâu không gặp, Hải Thủy, muội càng ngày càng xinh đẹp ra.”
Hải Thủy đỏ mặt, e thẹn nói: “Thật không? Ta vừa nghe tỷ tỷ nói huynh đã trở lại, ta đoán giữa trưa huynh nhất định sẽ giống như trước kia, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới ăn cơm, quả nhiên bị ta đoán trúng.Huynh thật sự không hề thay đổi gì cả, chỉ là cao hơn, cường tráng hơn trước kia thôi.”
Ta cười ha ha: “Đâu bằng muội được, thật sự là ‘nữ đại thập bát biến’ mà.Muội chắc chắn là hoa khôi của học viện rồi, đúng không, Mã Khắc?”
Mã Khắc đứng trước Hải Thủy cũng tự nhiên lấy lại vẻ phong độ, cười nói: “Còn phải nói sao? Bây giờ số người theo đuổi Hải Thủy có thể lập thành cả một trung đội đó.”
Hải Thủy gắt giọng: “Thôi đi, Mã Khắc đại ca lại trêu muội rồi, làm gì có nhiều đến thế.”
Ta giả vờ kinh hãi, nhìn ngó xung quanh rồi nói với Mã Khắc: “Vậy chúng ta phải nhanh chóng ăn xong rồi chuồn lẹ thôi, nếu không đến lúc bị cả một tiểu đội vây đánh thì có lẽ không về được nhà đâu.” Nói xong, ta và Mã Khắc cùng phá lên cười lớn, khiến mọi người trong phòng ăn đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng ta.
Hải Thủy chạy đến bên cạnh ta, đấm nhẹ vào vai ta: “Huynh thật là đáng ghét, cả hai người cùng nhau trêu chọc ta.” Đúng là một cô nương thú vị.
Ta trừng mắt nhìn nàng: “Ta đâu có trêu chọc muội.”
Hải Thủy mân mê đôi bàn tay rồi nói: “Không thèm để ý đến các huynh nữa.Ta đi ăn cơm đây.” Nói rồi xoay người bỏ đi.
Ta cười nói với Mã Khắc: “Quả thật nàng và tỷ tỷ mỗi người một tính cách, càng ngày càng đáng yêu nha.Hay là ngươi đổi sang theo đuổi nàng đi?”
Mã Khắc đột nhiên bí mật ghé sát vào tai ta nói: “Lão đại, huynh biết không, thật ra nàng đã thích một người rồi.”
“Thật sao? Nàng thích ai?”
“Nàng thích chính là huynh đó.”
Ta nhíu mày: “Được rồi, đừng có đùa ta nữa.Sao nàng có thể thích ta được?”
“Huynh không biết sao? Từ sau khi huynh thắng nàng, nàng cứ nhắc mãi về huynh không thôi.Khi huynh đi ra ngoài lịch lãm ấy, lúc ta lên cao cấp ma pháp học viện, nàng có đến hỏi ta vài lần huynh đi đâu, ta nói huynh đi lịch lãm nhưng nàng không tin, nói huynh chắc chắn đã chuyển đến học viện khác để học rồi, rồi nàng rất thất vọng đó.”
“A, không thể nào!” Tại sao nàng lại thích ta chứ? Trong lòng ta vẫn luôn xem nàng như em gái mà thôi.Ta lẩm bẩm: “Nàng không phải yêu ta rồi chứ?” Đồng thời tự ảo tưởng, nếu ở cùng nàng một chỗ, thỉnh thoảng nàng lại tặng cho ta một chiêu Vô Định Phong Ba thì ta chịu không nổi.Ta vội lắc đầu, đó là còn chưa kể đến ca ca và tỷ tỷ hung hãn của nàng nữa.Huống chi, ta đối với nàng thật sự không có cảm giác gì cả.
Ta cảnh cáo Mã Khắc: “Từ nay về sau đừng nhắc lại chuyện này nữa, nghe rõ chưa? Mau ăn đi.”
Lúc đi, ta liếc mắt nhìn trộm Hải Thủy, nàng cũng đang nhìn ta.Nhận ra ta đang nhìn nàng, nàng liền đỏ mặt, cúi đầu.Ta vội thu hồi ánh mắt.Xem ra Mã Khắc không gạt ta rồi.Chạy mau!
Ta kéo Mã Khắc chạy nhanh về phòng ngủ của ta, ngồi phịch xuống giường, thở một hồi mới bình tĩnh lại.
Mã Khắc bất mãn nói: “Lão đại, huynh làm sao vậy? Hải Thủy làm sao vậy? Sao huynh cứ như gặp quỷ vậy?”
Ta nói: “Tiểu tử ngươi đó, ngươi yêu Hải Nguyệt rồi còn có thể thích Hải Thủy nữa sao? Từ nay về sau, ngàn vạn lần đừng gán ghép hai chúng ta, nghe rõ chưa?”
Mã Khắc kỳ quái: “Hải Thủy thì làm sao? Nàng không phải rất đáng yêu sao? Tại học viện cũng được xem là mỹ nữ đấy chứ.”
Ta không nhịn được nói: “Được rồi, được rồi, không nói chuyện này nữa được không? Mau nói về thân thế của ngươi đi, ta còn chưa tính sổ với ngươi đó.”
Mã Khắc vội cười xòa: “Hắc hắc, đại ca, là ta đã giấu diếm, không nói rõ thân phận của mình cho huynh biết.Thân phận của ta chỉ có Long sư phụ rõ, ngay cả Địch sư phụ cũng không biết.”
Ta đùa cợt: “Được rồi, đừng vòng vo nữa.Nói thẳng đi, ngươi là công tử danh môn vọng tộc đúng không?”
Mã Khắc đi đến cửa phòng ngủ, kiểm tra xung quanh không có ai rồi khóa cửa lại.
Hắn ghé vào tai ta giải thích: “Là như thế này, cha ta là Khả Trát thân vương, cũng chính là Khả Trát – Áo Nhĩ.Ta tên thật là Mã Khắc – Áo Nhĩ, là con trai thứ hai.”
“Nói như vậy, ngươi cũng là quý tộc.Còn có ai biết thân phận của ngươi không?”
“Đương nhiên là không có.Ta che giấu thân phận đến học viện, thứ nhất là thật sự muốn học hỏi một ít kiến thức, thứ hai là để ý tìm kiếm nhân tài trong học viện.”
Ta nói luôn: “Vậy ngươi muốn chiêu mộ nhân tài cho phụ thân của ngươi, phải không? Ngươi muốn chiêu mộ cả ta nữa à? Ta không muốn làm quan, làm binh sĩ càng không có khả năng.”
Mã Khắc xấu hổ cười: “Chúng ta là huynh đệ rồi còn nói gì chiêu mộ.Chỉ cần tương lai huynh ủng hộ chúng ta là được, hắc hắc.” Tiểu tử này quả là tính toán.Ta là ma đạo sư, sư phụ ta cũng là ma đạo sư, bài danh đệ tam quang hệ ma đạo sư, Viện trưởng hoàng gia trung cấp ma pháp học viện.Tại quốc gia tôn sùng ma pháp như Ngải Hạ, đương nhiên có thể tạo ra tác dụng rất lớn.Mặc dù hắn che giấu ta nhiều điều, nhưng ta biết tình cảm huynh đệ của hắn là có thật.Vì khi chúng ta mới quen nhau, không ai có sức mạnh cường đại cả, nên ta mới khẳng định điều đó.
Ta vỗ vai hắn: “Được rồi, ngươi không cần phải nói nữa.Ta nhất định giúp ngươi.”
Mã Khắc kích động nắm lấy tay ta: “Huynh không trách ta chứ? Đại ca.”
Ta lắc đầu: “Được rồi, đừng như vậy.Để người khác thấy, lại đồn chúng ta yêu nhau chắc chết.Thôi, sắp bắt đầu vào học rồi.”
Ta lại dương dương tự đắc đi vào phòng học, ngồi xuống ghế của mình.Buổi chiều không biết thầy giảng cái gì, mặc kệ, cứ ngủ một giấc là tốt nhất.
Khi còn chưa ngủ say, ta chợt cảm giác được phía sau lưng có một ánh mắt sắc bén.Cho dù ta cảm giác không nhạy bén thì cũng dễ dàng phát hiện Mộc Tử đang nhìn ta.Trong lòng không khỏi cười thầm, chẳng lẽ nàng thật sự nghĩ là ta thích nàng sao?
Bất tri bất giác, ta tiến vào mộng đẹp.
Mơ màng, ta cảm giác có người đang dùng sức lay ta.Ta tự động đưa tay cản lại tay đối phương, nhưng hắn không buông tha, lại lay ta lần nữa.Như thế vài lần, phiền chết đi được, ta liền lớn tiếng quát: “Làm gì vậy? Phiền quá! Đừng làm ồn để ta ngủ.”
Xung quanh truyền đến vài tiếng kinh hô.Lúc này ta mới phát hiện, thì ra vẫn còn đang ở trên lớp học.Ta nhìn về phía người vừa lay ta dậy, Mộc Tử tức giận nhìn chằm chằm ta.Ta mờ mịt hỏi nàng: “Ngươi lay ta dậy để làm gì?”
Mộc Tử mặt đỏ bừng lên, trừng mắt nhìn ta.Nghe thấy ta nói, chúng bạn học rống lên một trận cười dữ dội.Ta nhìn theo hướng Mộc Tử chỉ, ôi chao, trên bục giảng có một vị nam sư phụ trung niên đang hắng giọng.Vì cái gì môi hắn lại run rẩy vậy?
Nam sư phụ run giọng vì giận: “Ngươi, đứng lên cho ta!”
Ta lấy tay chỉ vào mũi mình, làm như vô tội hỏi: “Ngài gọi ta sao?”
“Đúng, chính là ngươi, lập tức đứng lên cho ta!”
Ta từ chỗ ngồi đứng lên, có lẽ còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, có chút chưa hiểu được ý tứ của sư phụ.Ta nói với thầy giáo: “Sư phụ, sắc mặt ngài không được tốt, có phải là hơi mệt không? Ngài nên đến bệnh viện kiểm tra xem, nếu không rất có hại cho sức khỏe đó.”
Xung quanh vô cùng im lặng.Các học sinh đều nghĩ, cư nhiên có người dám khiêu chiến quyền uy của sư phụ.Buổi sáng một người, buổi chiều lại một người, quả thực quá lợi hại.Bọn họ đều ôm tâm lý muốn xem sư phụ xử trí ta như thế nào.
Vị nam sư phụ hít một hơi dài, như để bình ổn lại tâm tính trước cơn thịnh nộ trực trào dâng.Hắn trừng mắt nói với ta: “Ngươi hãy trả lời vấn đề này một chút.” Nói rồi chỉ lên bảng đen.Đây là chủ đề môn học hôm nay.Sư phụ đã nghĩ thầm, chỉ cần ngươi nói không đúng hoặc căn bản là trả lời không hợp lý, sẽ lập tức bắt ngươi ra ngoài chịu phạt.
Ta bình tĩnh nhìn lên bảng, viết về mối quan hệ của các hệ ma pháp.
Ta nhíu mày suy nghĩ.Sư phụ đã cho rằng ta không trả lời được, vừa muốn mở miệng mắng ta thì ta đã lên tiếng:
“Mối quan hệ của các hệ ma pháp, ta nhận thấy đó là tương đối.Tất cả mọi người đều biết các hệ ma pháp chính là quang hệ, ám hệ, thủy hệ, hỏa hệ, thổ hệ, phong hệ, sáu loại chính.Ta sở dĩ nói vấn đề này là tương đối, bởi vì bọn chúng quan hệ thật sự rất phức tạp.Nếu đơn giản thì ta nói chúng chính là quan hệ tương sinh tương khắc.”
Nam sư phụ cười lạnh một tiếng: “Tương sinh tương khắc? Tương khắc thì tất cả mọi người đều biết, nhưng tương sinh thì ta chưa từng nghe qua.Chẳng lẽ thủy có thể biến thành hỏa, ánh sáng có thể biến thành bóng tối hay sao?”
Ta thong dong cười giải thích: “Thủy đương nhiên có thể biến thành hỏa, phong cũng có thể biến thành thổ, đây đều là điều rất đơn giản.Ánh sáng và bóng tối có chỗ tương hỗ.Ta muốn hỏi mọi người, nếu không có bóng tối thì làm sao nhận ra ánh sáng? Mặc dù chúng là một đôi nguyên tố đối lập, do trời sinh là như thế sao? Chúng ta cứ mạnh dạn giả thiết, có lẽ tại lúc hỗn độn sơ khai, ánh sáng và bóng tối chính là một thể.”
“Ngươi chớ có dùng ngụy biện nói bừa! Ngươi làm thế nào có thể chứng minh điểm này?”
Ta lắc đầu: “Ta chưa chứng minh được hết, cho nên mới nói là mạnh dạn giả thiết.Mặc dù ta còn chưa thể chứng minh mối quan hệ chính thức giữa ánh sáng và hắc ám, nhưng ta có thể làm một thí nghiệm chứng minh ma pháp nguyên tố có thể tương sinh.”
Vị sư phụ ngẩn người ra, dường như đã quên mất ý định làm khó ta.
Ta mỉm cười: “Ta sẽ làm cho mọi người tin phục, mọi người nhìn đây.” Ta giơ lên hai tay, tay trái ngưng tụ một tiểu thủy cầu, tay phải ngưng tụ một tiểu hỏa cầu.*Với thực lực của ta, có thể sử dụng tất cả các hệ sơ cấp ma pháp – dĩ nhiên là trừ ám hệ.*
Ta nói tiếp: “Đúng như chúng ta đã biết, thủy hệ và hỏa hệ tương khắc.Kết quả sẽ là…” Ta đem hai khối cầu hợp lại.”Phụt!” một tiếng, hai ma pháp cầu hoàn toàn biến mất.
“Đây là kết quả nguyên tố lượng bằng nhau.Nếu nguyên tố lượng bất đồng thì sẽ thế nào? Ta sẽ làm cho mọi người chứng kiến thủy sinh hỏa.”
Ta lại ngưng tụ ra một thủy cầu và một hỏa cầu, chỉ có điều hỏa cầu lớn hơn nhiều so với thủy cầu.Ta thong thả đem tiểu thủy cầu phóng vào trong hỏa cầu.Thủy cầu dần bốc hơi hết, bởi vì hỏa cầu cường độ lớn hơn thủy cầu rất nhiều.Dưới sự khống chế của ta, thủy cầu tự nhiên có thể bốc cháy hết *vật lý tri thức, mọi người đều biết nước có thể phân giải thành khí đốt, một mặt dập tắt lửa, mặt khác chính là có thể giải phóng khí có thể cháy*, cuối cùng dung nhập cùng với hỏa cầu làm một.
Tất cả đồng học, kể cả sư phụ, đều phát ra những tiếng kêu kinh ngạc.
Sư phụ hỏi: “Ngươi làm như thế nào?”
“Kỳ thật rất dễ dàng.Khi nước và lửa đạt tới mức nhất định, lửa có thể làm nước bốc hơi, mà không phải bị thủy dập tắt.” Mỗi điều mới mẻ hiển nhiên làm cho mọi người nhất thời không thể chấp nhận.
Ta thừa cơ nói tiếp: “Bây giờ ta sẽ cho mọi người xem hỏa sinh thủy.”
Lúc này, ta dùng tay trái thả ra một quang cầu trong không trung, dùng tay phải tạo ra một tiểu hỏa cầu, sau đó đem hỏa cầu phóng vào bên trong quang cầu.
Ta dễ dàng khống chế hai ma pháp, đồng thời nói: “Mọi người nhìn cẩn thận, chủ yếu nhìn vào bên trong vách quang cầu.” Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, bên trong vách quang cầu bắt đầu xuất hiện nhiều hạt nước nhỏ.
Ta thu hồi ma pháp, rồi lên tiếng tổng kết: “Đây là ma pháp tương sinh tương khắc mà ta nói.Thế sự không có gì là tuyệt đối, tại điều kiện nhất định đều có thể chuyển hóa.Đây cũng là mục tiêu mà ta đang thăm dò.Sư phụ, ta trả lời xong rồi.”
Sư phụ tinh thần như đã rời khỏi thân thể.Không riêng gì hắn như thế, tất cả đồng học hình như đều giống vậy.Có thể đến nơi này học tập đều là tinh anh ma pháp, nhưng bọn họ vẫn bị trói buộc giữa những tri thức ma pháp truyền thống.Bài giảng và ví dụ sinh động của ta khiến mọi người đều có những nhận thức mới về ma pháp, tuy không thể nói chính xác là gì, nhưng tất cả mọi người đều chìm vào giữa biển trí thức mênh mông, tự giác ngộ.
Ta nhìn Mộc Tử bên cạnh, nàng hình như cũng như thế.Hắc hắc, xem ra tài biện luận của ta cũng không tệ.Các ngươi cứ tiếp tục suy nghĩ đi, ta tiếp tục cùng Chu Công lão nhân gia nói chuyện.
Hết giờ, ta ung dung tỉnh lại.Mộc Tử đang dọn sách vở, ta nhìn nàng cười hì hì nói: “Ta mời nàng đi ăn được không? Hôm nay thế nào, sư phụ đều bị ta nói đến không thể lên tiếng, ha ha.”
Mộc Tử lạnh lùng nói: “Nếu đi ăn cùng ngươi chắc ta không nuốt nổi.Những điều ngươi nói vừa rồi đều hoang đường, sư phụ không so đo với ngươi mà thôi.”
Ta làm ra vẻ mặt oan uổng: “Sao lại hoang đường? Đó đều là kiến thức mà ta có được sau khi nghiên cứu một thời gian dài đó.”
Mộc Tử hừ lạnh một tiếng, cũng không quay đầu lại bỏ đi.
Ta nghĩ thầm, kiêu cái gì mà kiêu.Ta không thể thiếu nàng à? Nàng cứ chờ đấy!
Đến giờ ăn tối còn một ít thời gian, ta tìm tới Mã Khắc cùng về túc xá hàn huyên, nhân tiện chỉ đạo hắn một ít ma pháp.Buổi tối sau khi ăn xong, ta bắt đầu công việc thường ngày: tu luyện – ngủ.
Khi tỉnh giấc, ta cảm thấy vô cùng thoải mái, trong cơ thể ma pháp lực tràn đầy.
Vừa lúc Mã Khắc tới, ta liền hỏi hắn: “Mã Khắc, có hứng thú cùng ta đấu một hồi không? Ta đang buồn hết cả người.”
Mã Khắc vội vàng xua tay: “Không cần, ta so với huynh không phải cùng cấp bậc.Huynh đi tranh đoạt học viện thập đại cao thủ ấy.”
“Học viện thập đại cao thủ? Là sao?”
“Là thế này, học viện có bài danh, mười người xếp đầu tiên chính là học viện mười đại cao thủ.”
“Làm thế nào mới có thể có được bài danh?”
“Rất đơn giản, huynh trực tiếp hướng người đứng hạng trên huynh khiêu chiến là được.Thắng được người nào thì danh vị của người đó là của huynh, phía dưới bài danh tự động xếp theo đó.”
“Ngươi bây giờ có được bài danh không?”
Mã Khắc kiêu hãnh nói: “Đương nhiên, ta xếp hạng thứ năm.”
Với việc Mã Khắc có thể bài danh đệ ngũ, có thể thấy được học viện nhân tài quả là có thực lực.Ta hứng thú hỏi: “Thập đại cao thủ có những người nào?”
Mã Khắc đáp: “Đệ nhất là một ngũ niên cấp đệ tử, am hiểu thổ hệ ma pháp, phi thường lợi hại.Hắn chẳng những phòng thủ vô giải khả kích, tiến công thì biến ảo khó lường, phi thường khó đối phó.Ta từng giao đấu với hắn, căn bản là công không thủng thổ hệ phòng ngự của hắn.Hắn cũng là ma đạo sĩ.Huynh trực tiếp khiêu chiến hắn đi, thắng hắn huynh chính là toàn viện đệ nhất cao thủ.Hắn tên là Tư Ngõa • Minh.”
Ta hỏi tiếp: “Còn có những người nào nữa?”
Mã Khắc đáp: “Đệ nhị nhân là người huynh quen đó, là Hải Nhật đại ca.Hắn bằng vào thiên phú hơn người, mấy năm nay tại cao cấp ma pháp học viện rất có tiến bộ, hỏa hệ ma pháp còn lợi hại hơn ta một ít.Nói tóm lại, mười người này đều hơn kém nhau không nhiều.Đệ tam là ai huynh đoán thử xem.” Nói xong câu cuối cùng, Mã Khắc lộ ra ánh mắt thần bí.

☀️ 🌙