Đang phát: Chương 80
Từ phía sau lưng vang lên những tiếng xì xào: “Kia là ai vậy? Lại khiến Mã Khắc nổi đóa lên như thế?”
“Đúng đấy, trước giờ có thấy bao giờ đâu? Học sinh khóa nào của học viện mình vậy?”
Ngay lập tức có tiếng các nữ sinh bênh vực: “Ai dám nói Mã Khắc nói bậy, ta thiêu cho thành tro!”
“Đúng đó, ai dám nói xấu Mã Khắc, bọn này không tha đâu!”
Ta liếc nhìn Mã Khắc từ đầu đến chân, cười trêu: “Chà chà, mới lên cao cấp ma pháp học viện có hai năm, khác hẳn hồi xưa nhỉ? Bây giờ có cả tá nữ sinh hâm mộ rồi cơ đấy.”
Mã Khắc vỗ vai ta, cười mắng: “Đừng có trêu tao! Bọn nó làm tao phát điên lên được ấy, mày thích thì tao tặng hết cho.”
“Ai mà ngờ được thằng nhóc nhà ngươi giờ lại nổi tiếng ở học viện như vậy, nhớ năm xưa còn khổ sở chạy theo Hải Nguyệt, giờ thì khỏi lo ế rồi nhé.”
Vừa nhắc đến Hải Nguyệt, ta nhận thấy rõ vẻ mặt Mã Khắc chợt thoáng buồn.Ta liền hỏi: “Hải Nguyệt giờ sao rồi?”
Mã Khắc không đáp, chỉ ngước mặt lên trời, thở dài một tiếng.
“Sao thế? Hải Nguyệt vẫn học ở đây mà?”
Mã Khắc gật đầu: “Ừ, vẫn học ở đây.Xem ra đời này tao với Hải Nguyệt hết hy vọng thật rồi.”
Ta nhìn kỹ Mã Khắc: “Giờ tao mới thấy, mày thật lòng với Hải Nguyệt đấy.Ở trung cấp ma pháp học viện tao cứ tưởng mày chỉ đùa cho vui thôi, ai ngờ mày lại si tình đến vậy.Mày vẫn theo đuổi cô ấy à? Chẳng lẽ Hải Nhật vẫn còn cản trở mày?”
Mã Khắc lắc đầu: “Hải Nhật giờ không những không cản tao theo đuổi em gái hắn, mà còn rất ủng hộ là đằng khác.Mấu chốt là ở Hải Nguyệt, cô ấy chẳng có chút cảm giác nào với tao, thậm chí còn coi tao như sâu bọ ấy, tao chẳng có cơ hội nào cả.”
Ta vỗ vai hắn an ủi: “Vụ này thì huynh đệ chịu thôi, tao còn chẳng bằng mày ấy chứ, ít ra mày còn biết người mình thích là ai, tao đến mục tiêu còn chưa có.Nhưng mà tao thấy, điều kiện của mày tốt như vậy, sao không thể lay động được cô ấy chứ? Đừng nóng vội quá, cứ mưa dầm thấm lâu thôi.”
“Không có hy vọng đâu, cô ấy có bạn trai rồi, là trưởng tôn Nhật gia, nghe nói được kế thừa tuyệt kỹ “Thái Dương Hạ San” của Nhật gia, tên Phong Lương Nhật, lợi hại lắm đấy, học cùng niên khóa với Hải Nguyệt.Nếu so về thực lực thì tao chẳng kém hắn là bao, không hiểu sao Hải Nguyệt cứ nhất quyết chọn hắn.”
“Có lẽ Hải Nguyệt có ấn tượng không tốt về mày quá sâu sắc.Mày có muốn tao giúp mày xử hắn không? Cho dù hắn lợi hại đến đâu, tao cũng giúp mày xả bớt cục tức trong lòng.”
Nghe ta nói vậy, Mã Khắc vội xua tay: “Ngàn vạn lần đừng! Nếu không Hải Nguyệt sẽ càng thêm ghét tao.Tao đã thử không liên lạc với cô ấy một thời gian dài rồi, cũng muốn chấm dứt mối tương tư đơn phương này, muốn tìm người khác để yêu thương, nhưng không hiểu sao không thể quên được hình bóng của cô ấy trong lòng.Thôi, không nói chuyện đó nữa.Lão đại, nghe khẩu khí thì công phu của mày hình như tiến bộ nhiều lắm rồi nhỉ?”
Ta mỉm cười, vươn tay trái bổ một đường vào hư không, một đạo quang ảnh màu trắng, mang theo năng lượng quang nguyên tố cường đại chợt lóe lên giữa không trung.
Mã Khắc kinh ngạc thốt lên: “Oa, lợi hại thật! Tuyệt đối là cường độ lục cấp ma pháp! Lão đại, sao mày có thể không cần niệm chú ngữ mà vẫn đạt tới trình độ này? Thật không thể tin nổi, chẳng lẽ nói…”
Ta gật đầu: “Đúng vậy, ta đã là ma đạo sư rồi.”
Mã Khắc mừng rỡ: “Tốt quá! Đại ca, từ nay đại lục lại có thêm một vị ma đạo sư! Tao đạt tới thực lực ma đạo sĩ cũng nhiều năm rồi, mà vẫn chưa đột phá được.”
“Mày cũng đừng quá nóng vội, chuyện này cũng phải trông vào vận may nữa.Tao chỉ có thể nói với mày, hãy cảm thụ tâm của ma pháp nguyên tố.” Ta mỉm cười khiêm tốn.
“Tâm của ma pháp nguyên tố?” Mã Khắc nghi hoặc hỏi.
Ta lắc đầu: “Mày đừng hỏi tao làm thế nào nắm bắt được, cần mày tự ngộ ra mới có tác dụng.Còn về chuyện Hải Nguyệt, tao thấy mày không nên quá lụy tình trước mặt cô ấy, hãy làm vài việc lớn cho cô ấy thấy, thay đổi hoàn toàn hình tượng của mày trong lòng cô ấy, như vậy mới có một tia hy vọng.”
Mã Khắc gãi đầu: “Thay đổi hình tượng à? Tao sẽ thử xem.Đúng rồi, đại ca, lần này mày lịch lãm thế nào? Có lấy được thánh kiếm không?”
Nhắc đến thánh kiếm, ta lại muốn khóc.Thánh kiếm quang cầu đã dung nhập vào cơ thể ta, thế nhưng dù ta dùng tinh thần lực tìm kiếm khắp người vô số lần cũng không hề thấy.Địch sư phụ lại dặn ta không được nói với ai về chuyện gặp thần vương.
“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa! Cái quái gì đâu! Nói thật là chẳng kiếm được gì cả, bất quá tao quen thêm được rất nhiều bạn bè.” Ta kể sơ qua về Chiến Hổ đại ca, Tu Ti…tất cả cho Mã Khắc nghe, khiến hắn nghe đến ngây người.
“Thật muốn đi cùng với mày quá!” hắn lộ vẻ mặt đầy khát vọng.
Ta vỗ vai hắn: “Không sao, lần này không đi được thì lần sau, sau này còn nhiều cơ hội mà.Huynh đệ chúng ta nhất định sẽ cùng nhau bước đi trên đường đời bằng sức mạnh của chính mình.”
“Đúng! Chúng ta nhất định sẽ cùng đi!” Trong mắt Mã Khắc lóe lên một tia sáng khác thường.
“Mã Khắc, tao vừa mới đến đây, mày kể cho tao nghe một chút về học viện đi.”
“Được thôi.Hoàng gia cao cấp ma pháp học viện rất phức tạp.Khi chúng ta còn ở trung cấp ma pháp học viện thì mỗi ngày chỉ biết luyện công, đến cao cấp ma pháp học viện địa vị lập tức tăng lên gấp trăm lần.Bây giờ bệ hạ tuổi cao rồi, cả Ngải Hạ vương quốc như bị bao phủ bởi một bóng tối.Mày cũng biết, Ngải Hạ vương quốc chúng ta rất coi trọng ma pháp, cho nên cao cấp ma pháp sư đương nhiên là đối tượng để các thế lực lớn lôi kéo.”
Ta nhíu mày hỏi: “Phức tạp à? Bây giờ có bao nhiêu thế lực lớn?” Nếu Ngải Hạ vì tranh giành quyền kế vị mà xảy ra nội chiến, thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến việc đối phó với yêu tộc.
Mã Khắc đáp: “Bây giờ có tất cả ba thế lực.Thứ nhất là Đặc Y công tước, lão đại mày có nghe qua người này không?”
Ta nghĩ ngợi: “Hình như có chút ấn tượng, nhưng không rõ lắm.”
“Hắn ghê gớm lắm đấy, hắn đang khống chế hoàng gia ma pháp sư đoàn, đồng thời nắm giữ nhiều khu vực kinh tế trọng điểm của đế quốc, có rất nhiều ảnh hưởng đến việc tranh giành vương vị.Hoàng gia ma pháp sư đoàn đều là học sinh tốt nghiệp từ đây mà ra, tuy chỉ có 300 người, nhưng thực lực tuyệt đối đứng đầu vương quốc.Ít nhất cũng phải có thực lực đại ma pháp sư.Đoàn trưởng hoàng gia ma pháp sư đoàn cũng là một trong mười vị ma đạo sư, là thổ hệ ma đạo sư Đôn Vu.À không đúng, là mười một vị ma đạo sư, haha.”
“Đừng có đùa chứ! Đôn Vu thân là đoàn trưởng hoàng gia ma pháp sư đoàn, sao lại chịu dưới trướng một công tước? Hắn không phải do bệ hạ trực tiếp chỉ huy sao?”
“Đó là chỗ đặc biệt của Đặc Y công tước, không biết hắn dùng cách gì uy hiếp, dụ dỗ, mà giờ Đôn Vu lại đứng chung chiến tuyến với hắn.”
“Vậy hai thế lực lớn còn lại là ai?”
“Hai thế lực lớn còn lại…” Đang nói, Mã Khắc đột nhiên im bặt, mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
“Uy, uy, nhìn cái gì thế?” Ta cũng bất giác nhìn theo ánh mắt của hắn.
