Chương 716 Mùa xuân tươi đẹp như hoa (2)

🎧 Đang phát: Chương 716

Chương 154+155: Mùa xuân tươi đẹp như hoa (2)
Trong văn phòng Bộ trưởng Quốc phòng rộng lớn, ánh nắng xuân yếu ớt xuyên qua lớp kính cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt Trâu Bộ trưởng.Ông đặt tách trà xuống, xoa nhẹ sống mũi hằn vết kính, rồi nở nụ cười:
– Hiện tại có người nghi ngờ, tại sao Thi Thanh Hải giết nhiều người ở Nghị viện, lại dễ dàng khống chế Úc Tử rời đi.Thậm chí, có ý kiến muốn mời chuyên gia đọc khẩu hình, xem Úc Tử đã nói gì với bạn của cậu.
Hứa Nhạc nhíu mày, nhìn ly trà, lắc đầu.Một lát sau, hắn hỏi:
– Phu nhân…ý tứ thế nào? Tôi đã kể hết mọi chuyện về vụ nổ phi thuyền Cổ Chung Hào.Bà ấy và các gia tộc sẽ làm gì?
Trâu Ứng Tinh từ lâu đã mang đậm dấu ấn của Thai Gia.Từ khi Tổng thống Mạt Bố Nhĩ nhậm chức, ông trở thành Bộ trưởng Quốc phòng, được xem là người phát ngôn mạnh mẽ của Mạc Sầu ở Chính phủ và Quân đội.Nhưng sau khi ngồi vào vị trí này, ông dần thể hiện năng lực quyết đoán, được Tổng thống và nhiều sĩ quan kính trọng, sắc thái phe phái cũng phai nhạt.
– Phu nhân và những người kia vẫn quan sát.Dù sao, tướng quân kia luôn có tác phong tốt.Hơn nữa, tổn thất chưa chạm đến lợi ích trực tiếp của các gia tộc lớn.Họ cho rằng những trào lưu tư tưởng gần đây chỉ là trò chơi nhàm chán.Nhưng họ không nghĩ rằng, khi Quân đội nắm giữ lực lượng và súng đạn bắt đầu đột biến, đó là cục diện nguy hiểm chưa từng có trong lịch sử.
Trâu Bộ trưởng nhàn nhạt nói:
– Cậu còn nhớ câu tôi từng nói không? Quân đội tuyệt đối không cho phép có tư tưởng riêng.Một khi điều đó xảy ra, sẽ rất đáng sợ!
– Lão nhân gia cũng từng nói như vậy.Tôi luôn ghi nhớ.- Hứa Nhạc đáp.
– Tôi mừng vì cậu nhớ, nhưng thất vọng vì nhiều sĩ quan đã quên.- Trâu Bộ trưởng nhíu mày, nhìn ra cửa sổ: – Vài tiếng trước, Sư đoàn trưởng Vu Lâm Hải đã được chuyển từ Bệnh viện Trung ương Lục quân đến bệnh viện chuyên dụng trong Quân khu I.Đơn từ chức và giấy khám bệnh của ông ta đã được gửi đến bàn của tôi và tướng quân Lý Tại Đạo!
Hứa Nhạc, Phó Sư đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp 17, người được bồi dưỡng làm Sư đoàn trưởng tương lai, khó giữ được bình tĩnh.Hắn đứng bật dậy, môi run rẩy, muốn hỏi nhưng không nói được.
Vu Lâm Hải, xuất thân đầu bếp, bề ngoài hiền lành, nhưng thực chất là người đại diện cuối cùng của thế hệ sĩ quan vĩ đại thời Quân Thần Lý Thất Phu.Trong chiến tranh giữa Liên Bang và Đế Quốc, ông đã dẫn dắt Sư đoàn Thiết giáp 17 giành nhiều thắng lợi, khôi phục vinh quang của sư đoàn bất bại.Vậy mà giờ đây, ông lại bị buộc phải rời khỏi vị trí chiến đấu!
– Mấy ngày trước, tướng quân Lý Tại Đạo đã đến Sư bộ của Sư đoàn Thiết giáp 17, gặp riêng Vu Lâm Hải.Không ai biết họ đã nói gì.- Trâu Bộ trưởng nhắc nhở.
Hứa Nhạc cúi đầu, nở nụ cười tự giễu.
Lý Tại Đạo là con trai duy nhất của Quân Thần, những đại lão quân đội như tướng quân Mại Nhĩ Tư và Vu Lâm Hải có lẽ không đồng tình với ý tưởng của Lý Tại Đạo, nhưng nếu xung đột xảy ra, họ sẽ nhớ đến Lý Tại Đạo là con ai, và chọn cách im lặng thoái nhượng.
Hứa Nhạc nhớ lại thời gian tắm suối nước nóng, nói chuyện với lão nhân gia ở Phí Thành, nhớ đến ánh đèn trước trang viên Phí Thành, và nụ cười ôn hòa của Lý Tại Đạo.Người nối nghiệp của Quân Thần sao? Toàn bộ Liên Bang từng cho rằng Hứa Nhạc là người được Quân Thần lựa chọn, nhưng nếu Lý Tại Đạo đứng ra, còn ai nghĩ vậy nữa?
Đây là sự thật trớ trêu và đau xót.Dù Lý Thất Phu là Quân Thần, nhưng khi đã rời khỏi thế giới này, ông không thể quyết định ai là người kế nhiệm.
Trâu Bộ trưởng nhìn Hứa Nhạc, tiếp tục:
– Với việc Vu Lâm Hải từ chức, bản thân cậu bị truy sát, có vẻ như để khống chế hoàn toàn Quân đội, một số người đã mất lý trí, trở nên điên cuồng.
Hứa Nhạc ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi:
– Trước kia, ngài có bao giờ nghĩ rằng, tướng quân Lý Tại Đạo…lại là lãnh tụ thực sự của phái cấp tiến không?
– Chưa bao giờ…- Trâu Bộ trưởng im lặng một lát, rồi đáp: – Tôi luôn cho rằng hắn chỉ là một nhà lý luận quân sự ôn hòa đáng kính.Tôi khó có thể liên hệ những âm mưu và ám sát với hắn.
– Tôi chưa từng nghĩ đến khả năng này…Nhưng không ngờ, điều không thể xảy ra nhất, lại trở thành sự thật.- Hứa Nhạc khẽ nói.
– Cậu có định gặp Lý Tại Đạo không? – Trâu Bộ trưởng hỏi.
– Không! Gặp mặt bây giờ vô nghĩa! – Hứa Nhạc lắc đầu: – Ông ta và những người kia đã mất hết lý trí, lâm vào điên cuồng…Theo tôi, sự điên cuồng này cho thấy họ đã bắt đầu sợ hãi, kinh hoảng.
Sau khi ngẫm nghĩ, hắn nói:
– Tôi dự định sẽ tổ chức họp báo, vốn định vào sáng mai.Nhưng tôi muốn dời lại vào hôm nay.
– Hãy đi đi, nhớ chú ý an toàn.
– Xin ngài cũng phải chú ý an toàn!
– Cố gắng giết cậu, là vì cậu có năng lực đe dọa đến an toàn của họ…- Trâu Bộ trưởng mỉm cười: – Tôi không có năng lực đó, nên tôi an toàn hơn cậu nhiều.
Hứa Nhạc do dự, hỏi:
– Họ muốn bức bách ngài từ chức, ngài chuẩn bị ứng phó thế nào? Có muốn thương lượng với Thai phu nhân không?
– Phu nhân và các gia tộc có thể xâm nhập và ảnh hưởng đến các cơ cấu chính trị trong Chính phủ Liên Bang, nhưng ảnh hưởng của họ đối với Quân đội lại cực kỳ hữu hạn.Quân đội trở nên cường đại trong Hiến lịch này, và dưới sự quan tâm đặc biệt của Quân Thần.- Trâu Bộ trưởng cảm khái: – Chỉ có Phí Thành Lý Gia mới có thể thật sự ảnh hưởng đến Quân đội Liên Bang.Đương nhiên, Tây Lâm Chung Gia cũng có năng lực này.Chỉ là đáng tiếc, gia tộc này không cố ý ngăn cản, thậm chí còn cúi đầu cam chịu vở bi kịch này.
– Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không từ chức! – Trâu Bộ trưởng bình tĩnh nói: – Khi một số người vội vàng tranh đoạt hoặc củng cố quyền lực để thực hiện dã tâm hoặc lý tưởng của họ, cuối cùng cũng phải có người nhớ đến, ở tiền tuyến, trong Tinh vực Đế Quốc xa xôi, đã có mấy chục vạn binh lính Liên Bang đang chiến đấu hăng hái với quân địch.
– Họ cần cấp dưỡng, cần đạn dược, cần Robot…Họ không quan tâm ai sẽ thắng lợi về mặt danh nghĩa giữa chiến trường chính trị tại Thủ Đô Tinh Quyển, mà đó là trách nhiệm của Bộ Quốc Phòng chúng ta.
Ông nhìn gã sĩ quan trẻ tuổi, khẽ mỉm cười:
– Cho nên tôi sẽ không bao giờ từ chức, tôi sẽ giống như một gã tiểu tử vừa mới yêu, đem cái mặt dày của mình mà ngồi chặt lại trên vị trí Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng này, cố gắng hết sức mình có thể ở tiền tuyến làm một vài chuyện.
Hứa Nhạc hướng về phía vị Tương quân duy nhất trong Quân đội Liên Bang có phong độ của một học giả mà kính chào thật tâm.
o0o
– Thượng tá Hứa Nhạc!
Dưới sự bảo vệ của Tiểu đội 7, Hứa Nhạc đi ra khỏi thang máy, chuẩn bị xuyên qua đại sảnh lầu một.Các sĩ quan trên đường gặp phải đều kinh ngạc nhìn hắn, hoặc vui mừng hoặc khẩn trương mà cúi đầu chào hỏi.Bản thân hắn nên đang ở Tây Lâm chấp hành nhiệm vụ, vì sao lại xuất hiện ở Đặc khu Thủ Đô?
Gần như đồng thời, từ phía bên kia cánh cửa xoay của đại sảnh Bộ Quốc Phòng cũng truyền đến tiếng chào hưng phấn và bước chân ồn ào.
– Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh!
Dưới sự vây quanh của các sĩ quan Sư đoàn Thiết giáp 7, Đỗ Thiếu Khanh mặc quân phục Tướng quân thẳng thớm bước vào.Các sĩ quan đang ôm văn kiện bận rộn đi lại trong đại sảnh nhất thời kinh ngạc, nhanh chóng đứng nghiêm chào hỏi.
Không biết Đỗ Thiếu Khanh và các sĩ quan Sư đoàn Thiết giáp 7 muốn chấp hành công vụ gì hay mở hội nghị nội bộ gì, nhưng ngay khi Hứa Nhạc chuẩn bị rời khỏi đại sảnh, hắn và họ lại xuất hiện.
Đồng thời khi Đỗ Thiếu Khanh bắt gặp Hứa Nhạc, Hứa Nhạc cũng đã chú ý đến sự xuất hiện của Đỗ Thiếu Khanh.Bên trong mắt hai người ẩn hiện tia quang mang nhàn nhạt, nhưng không ai dừng lại, mà ngược lại, bước chân của họ càng thêm kiên nghị và ổn định, không hề chậm rãi.
Hai người dẫn đầu không dừng lại, nên các sĩ quan bên cạnh họ cũng tự nhiên không dừng lại, đều bùng phát một loại cảm giác mạnh mẽ ngoan cường lạnh lùng.Ánh mắt họ nhìn thẳng về phía trước, mạnh mẽ bước đi, tựa hồ như không có sự tồn tại của đối phương.
Nhìn thấy cảnh đột ngột này, lại liên tưởng đến những lời đồn trong Quân đội Liên Bang mấy năm gần đây, lại nhớ đến mọi chuyện giữa Hứa Nhạc và Đỗ Thiếu Khanh kể từ buổi quân diễn Ngày Tốt Nghiệp.Toàn bộ sự ồn ào trong đại sảnh Bộ Quốc Phòng nhất thời im bặt.Bên trong đại sảnh vốn rộng rãi lại càng thêm rộng rãi, chỉ nghe thấy tiếng giày quân dụng đạp trên mặt đất, thanh thúy rung động, càng ngày càng tiến lại gần nhau.
Trên mặt đất chính giữa đại sảnh tòa nhà Bộ Quốc Phòng có một quân hiệu Liên Bang khổng lồ khảm chìm, do hợp kim tổng hợp cùng loại với vỏ đạn tạo thành.Dưới ánh đèn, quân hiệu phát ra quang mang lãnh liệt.Khi Hứa Nhạc và Đỗ Thiếu Khanh bước vào phạm vi của quân hiệu Liên Bang, cơ hồ đồng thời dừng lại.
– Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh!
– Thượng tá Hứa Nhạc!
Hứa Nhạc khẽ cúi đầu chào, Đỗ Thiếu Khanh cũng cúi người đáp lễ, sau đó giữa hai người là một trận trầm mặc.
Hứa Nhạc nhìn cặp kính râm trên mũi Đỗ Thiếu Khanh, rồi nói:
– Vừa rồi tôi nghe một câu, muốn chuyển giao lại cho ngài: Bên trong Quân đội, không nên có những tư tưởng riêng của chính mình, bởi vì tình huống này sẽ rất nguy hiểm.
Biểu tình của Đỗ Thiếu Khanh lạnh lùng, hai tay chắp sau lưng, tư thế đứng thẳng giống như một gốc băng tùng lạnh lùng.
Đỗ Thiếu Khanh chậm rãi gỡ kính râm, nhìn Hứa Nhạc, đáp:
– Chỉ là một câu khái niệm rút ra từ bên trong những vở hài kịch chính luận của Tịch Lặc, cậu nghĩ ta cần cậu nói cho ta biết sao?
Hứa Nhạc nhìn cặp mắt và mái tóc có nhiều sợi bạc so với mấy tháng trước, chậm rãi nói:
– Bên trong lịch sử đã ghi lại nhiều sự việc.Tôi chỉ muốn nhắc nhở ngài một câu, bất luận đến thời điểm nào, ngài và bộ đội của ngài ít nhất phải nhớ kỹ.Thiên chức của quân nhân là phục tùng mệnh lệnh…Dựa theo quy định của Đệ Nhất Hiến Chương, là phải hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của Chính phủ dân tuyển của Liên Bang!
Nghe vậy, trên biểu tình lạnh lùng của Đỗ Thiếu Khanh đột nhiên có một tia biến hóa quái dị.Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, tựa hồ muốn mỉm cười, nhưng cuối cùng vẫn biến thành một tia lãnh liệt:
– Thượng tá Hứa Nhạc, cậu nên biết rõ cấp bậc hiện tại của cậu, không cần cậu phải lải nhải như một ả đàn bà ngoài chợ cá.Ta cũng biết rõ thiên chức của quân nhân là gì!
Bên trong đại sảnh Bộ Quốc Phòng, hai đám sĩ quan đứng đối diện nhau.Tuy rằng họ không thể rút súng ra chỉa vào nhau, nhưng có thể cảm giác được không khí tràn ngập mùi vị cay nồng như hai viên đạn đang dùng tốc độ cao đập vào nhau, tựa hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể có một viên đạn bị nghiền áp thành bụi phấn.
Cục diện ngày hôm nay đã rõ ràng.Đỗ Thiếu Khanh và Sư đoàn Thiết giáp 7 của hắn chính là một trong những lực lượng chống đỡ mạnh mẽ của phe phái cấp tiến trong Quân đội.Hứa Nhạc sẽ không hy vọng dùng ngôn ngữ biện luận để địch nhân buông bỏ vũ khí đầu hàng.Nhưng giờ phút này hắn có rất nhiều điều muốn nói với Đỗ Thiếu Khanh.
– Nghe nói Tây Môn Cẩn đã chết?
Hứa Nhạc ngưng trọng nhìn Đỗ Thiếu Khanh và các sĩ quan Sư đoàn Thiết giáp 7.
Sau đó hắn khẽ nheo mắt, nở nụ cười nhàn nhạt, nói:
– Chết rất tốt!
– Thượng tá Hứa Nhạc, ngài cần phải thu hồi lời nói vừa rồi…- Một sĩ quan Sư đoàn Thiết giáp 7 đỏ mặt, lớn tiếng nói: – Sau đó cần phải đưa ra một lời giải thích hợp lý!
– Không! – Hứa Nhạc cự tuyệt, vẫn nhìn Đỗ Thiếu Khanh, mạnh mẽ nói: – Ngài nên biết rõ Tây Môn Cẩn vì sao mà chết.Thực tế thì năm năm trước hắn vốn dĩ nên chết đi rồi.Hiện tại tôi không rõ là, năm năm trước đây, Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh ngài biết bao nhiêu chuyện trong chuyện này.
Kể từ sau những năm giữa của Hiến lịch 37, trong Quân đội Liên Bang không ai dám dùng ngữ khí bức bách mạnh mẽ chất vấn Đỗ Thiếu Khanh, thậm chí cả những đại lão trong Quân đội cũng vậy.Lúc trước ở khu huấn luyện của Bộ Quốc Phòng, trong buổi quân diễn Ngày Tốt Nghiệp, tuy Hứa Nhạc đã khiến Đỗ Thiếu Khanh không thể nổi nóng, nhưng hắn vẫn phải sắm vai một sĩ quan hạ cấp, và không thể như hôm nay, thể hiện vị thế bình đẳng và cường ngạnh trước mặt nhiều người như vậy.
Tuy Đỗ Thiếu Khanh đã là Trung tướng, còn Hứa Nhạc chỉ là Thượng tá, nhưng không biết vì sao, kể từ sau khi kháng lệnh chạy về ở Lạc Nhật Châu Đại khu Tây Lâm, trong thái độ của Hứa Nhạc, rất khó tìm ra sự ảnh hưởng của việc chênh lệch cấp bậc.
Đỗ Thiếu Khanh vẫn luôn trầm mặc, hoặc lạnh lùng nhìn Hứa Nhạc, ngón trỏ tay phải khẽ đẩy kính râm, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Sau một khoảng trầm mặc, Hứa Nhạc đột nhiên hạ giọng hỏi:
– Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh, nếu tôi nhớ không nhầm, tựa hồ ngài cũng là một trong những thành viên của Hiệp hội Ba Nhất phải không? Tôi thấy ngạc nhiên, ngài học được gì trong hiệp hội đó, mà lại có thể nổ súng sau lưng chiến hữu?
Trong văn học thường dùng mấy chữ “khiến người khác hít thở không thông” để hình dung bầu không khí áp lực.Nhưng nếu sử dụng quá nhiều lần, sẽ nhàm chán.Nhưng ngày hôm nay trong đại sảnh, các sĩ quan Bộ Quốc Phòng nhìn thấy màn giằng co giữa hai người, đã hiểu được lý do sử dụng hình dung như vậy.
Dưới ánh đèn, hai đám sĩ quan đối mặt, trầm mặc nhìn nhau, tuy không lớn tiếng tranh cãi, nhưng cảm giác va chạm ma sát vô hình khiến nhiệt độ dần nóng lên, tựa hồ như đốt hết dưỡng khí xung quanh, khiến người khác khó thở.
Các sĩ quan đứng ở cửa thang máy, bên cạnh hàng hiên, trước bàn làm việc, đều quên công việc, khẩn trương nhìn vị trí trung ương đại sảnh, không ai phát ra tiếng động, thậm chí hạ thấp thanh âm hô hấp, chờ Đỗ Thiếu Khanh đáp lời Hứa Nhạc, dùng sự kiêu ngạo đã từng nổi tiếng của mình mà áp chế khí thế đối phương, hoặc nổi nóng một phen.
Đột nhiên, cánh cửa thang máy vô cùng không hợp thời mở ra, phát ra tiếng “tích tích”.Một nữ quân nhân văn chức của Bộ Quốc Phòng đang ôm văn kiện, giật mình đánh rơi hồ sơ xuống đất.Các sĩ quan trong đại sảnh theo bản năng nhìn sang cô nàng, rồi lại ném ánh mắt về phía nơi họ đang tập trung.
Đỗ Thiếu Khanh vẫn không nói gì, ngược lại, Phó Sư đoàn trưởng Lưu Tư Phúc của Sư đoàn Thiếu giáp 7 mang theo tâm tình trào phúng và oán hận, lạnh giọng khiêu khích Hứa Nhạc:
– Nghe nói Thi Thanh Hải đã chết rồi!
Cặp lông mày rậm rạp của Hứa Nhạc khẽ rung rẩy.
– Chết rất tốt! – Lưu Tư Phúc bổ sung.
Hứa Nhạc nhướng mày.Hắn quơ mạnh cánh tay phải, dùng sức chém mạnh xuống, tựa hồ muốn đem toàn bộ sự gian nan hiểm trở trước mặt chém thành đống sắt vụn.Hắn cực kỳ mạnh mẽ dùng thanh âm kiên định trả lời một câu vang dội toàn bộ đại sảnh Bộ Quốc Phòng:
– Hắn chết vô cùng quang vinh!
Câu nói này giống như tảng đá nện xuống mặt đất, nện vào bốn bức tường, nện lên quân hiệu Liên Bang, tràn ngập hơi thở túc sát, quanh quẩn khắp nơi, phát ra thanh âm nặng nề không dứt.
Ánh mắt Đỗ Thiếu Khanh cụp xuống, nhìn quân hiệu Liên Bang dưới chân, tựa hồ cảm nhận được tình tự trong lòng Hứa Nhạc.Nhưng hắn vẫn không nói gì, không biểu lộ gì trên mặt.Cánh tay phải Đỗ Thiếu Khanh vươn lên, chậm rãi chỉnh sửa kính râm, rồi xoay người tránh qua đám người Hứa Nhạc, tiếp tục bước đi.
o0o
– Cái thế giới này rất hiếm khi, không, phải nói là từ trước đến nay chưa từng xuất hiện qua cục diện quỷ dị như thế này.Thậm chí gia phụ năm xưa từ Đế Quốc trở về Thủ Đô Tinh Quyển, gặp áp lực mạnh mẽ từ Nghị Viện Liên Bang, cũng không từng biểu hiện sự tin tưởng cường thế đến vậy!
Một đoàn xe quân dụng chống đạn màu xanh lục, lặng lẽ phóng nhanh ở ngoại thành Đặc khu Thủ Đô.Phía sau cánh rừng rậm cách ly điền dã bên cạnh đường quốc lộ, có thể nhìn thấy bóng dáng Robot MX quân dụng, đang theo sát hộ vệ đoàn xe.
Ở Thủ Đô Tinh Quyển, số người được Robot quân dụng bảo hộ an toàn thật sự rất ít.Tướng quân Lý Tại Đạo, Chủ tịch Hội nghị Liên tịch Tham Mưu Trưởng Liên Bang, kiêm Tổng Tư lệnh Quân khu I, trên thực tế là đệ nhất nhân trong Quân đội Liên Bang, không nghi ngờ là một trong những người có tư cách này.
Nhưng đây không phải tiền tuyến, mà là Đặc khu Thủ Đô, nơi cách xa chiến hỏa, đã mấy ngàn vạn năm chưa từng trải qua súng đạn.Vậy mà ông ta xuất hành, lại cần đến Robot MX bảo hộ, cho thấy vị lãnh tụ Quân đội Liên Bang hiện tại đang có tâm tình như thế nào.Đúng như những gì hắn vừa hình dung, đang tràn ngập cảm giác sợ hãi quỷ dị.
– Quả thật rất quỷ dị.Đã bị cắt đứt liên hệ với Sư đoàn Thiết giáp 17, hiện tại hắn là Thượng tá không có bộ đội, không có hậu trường cung cấp vũ khí, vậy mà chỉ như thế, một mình hắn mang theo hơn hai mươi thuộc hạ trung thành, dám quang minh chính đại hành tẩu khắp nơi trong thành phố…Hơn nữa chúng ta không có cách nào giết hắn.
Tướng quân Lý Tại Đạo quay mặt nhìn cảnh rừng rậm mùa xuân tươi mát bên ngoài cửa sổ, ôn hòa nở nụ cười:
– Những sĩ quan trẻ tuổi những năm gần đây, giống như cây cối tự do sinh trưởng trong mùa xuân.Bất luận lửa rừng hay mưa phùn cũng không thể ngăn cản bước tiến của họ.Ngược lại sẽ chỉ giúp họ trở nên cường đại hơn.
– Đã an bài mười bảy điểm ngắm bắn ám sát, nhưng họ đã tránh thoát mười lăm địa điểm, còn phá hủy hai địa điểm ngắm bắn.- Chủ nhiệm Tác chiến Đặc chủng của Quân khu I ngồi ở hàng ghế trước, không hiểu vì sao mục tiêu có thể tránh thoát vòng vây, và vì sao Tướng quân lại bình tĩnh, thậm chí còn có tâm trạng vui vẻ khó hiểu.
– Tôi chưa từng hy vọng chỉ dùng vài tay súng bắn tỉa liền có thể tiêu diệt người nối nghiệp do phụ thân đại nhân lựa chọn.Những thủ đoạn này giống như dùng cành cây nhỏ chọc vào da dày của trâu rừng.Nhưng thông qua đó, chúng ta có thể biết hắn có thể làm ra những thủ đoạn khủng bố nào.Vậy thì khi chúng ta muốn thật sự tiêu diệt hắn, chúng ta sẽ có bố trí phù hợp nhất.
Tướng quân Lý Tại Đạo lại quay mặt ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, khuôn mặt bình tĩnh, không ai nhìn ra ý tứ hàm xúc nguy hiểm trong lời nói của ông ta.
– Hứa Nhạc hẳn đã biết tôi biết sự cường đại của hắn đến từ đâu, nên hắn sẽ cho rằng chúng ta sợ hãi, bối rối, rồi điên cuồng, hành động không lý trí, từ đó chúng ta sẽ tự thất bại…Những viên đạn vô dụng đó sẽ giúp hắn nhận ra rằng chúng ta đã bối rối, đã điên cuồng…
– Lúc đó hắn sẽ thả lỏng, sự tự tin của hắn sẽ biến thành tự cao tự đại mà hắn không cảm nhận được, vậy thì rất tốt cho ta!
– Đến giờ phút này, vẫn có nhiều người ảo tưởng rằng họ có thể thuyết phục được hắn, hoặc dùng phương thức hòa bình để giải quyết hắn…Tôi rất may mắn, Hứa Nhạc đủ mạnh mẽ, đủ tự tin, như vậy hắn sẽ từng bước một, tự mình tiến vào hố tử thần không có đường lui.
Đột nhiên, một sĩ quan hậu cần ngồi bên cạnh tài xế xoay người lại, báo cáo:
– Tướng quân, phía sau hậu sơn Mạc Sầu liên hệ, hẹn gặp mặt!
o0o
Thai Gia, gia tộc giấu mình trong bóng râm của lịch sử, là lãnh tụ tinh thần được Thất Đại Gia Tộc Liên Bang công nhận.Phí Thành Lý Gia lại là gia tộc nhảy lên sân khấu từ sau Hiến lịch 37, phát ra ánh sáng rực rỡ.Hai gia tộc này nhìn qua như kẻ địch không đội trời chung, nhưng thực tế lại duy trì liên hệ chặt chẽ.Nếu Phí Thành Lý Gia không mới bắt đầu truyền thừa, mối quan hệ này có lẽ được gọi là thế giao.
Thai phu nhân ở hậu sơn Mạc Sầu và Quân Thần Lý Thất Phu, vì những câu chuyện xưa trong lịch sử hoặc mối liên hệ với giặc phản quốc, vẫn duy trì quan hệ hữu nghị cá nhân thân mật.Quan hệ này đã kéo dài nhiều năm, có lẽ chưa bao giờ hiển lộ uy lực dưới ánh mặt trời.Nhưng thực tế, đối với sự ổn định và phát triển tốc độ cao của xã hội Liên Bang, đã tạo thành những tác dụng đảm bảo quan trọng.
Nếu vinh quang của Phí Thành Lý Gia được tiếp tục truyền thừa, thì hậu sơn Mạc Sầu sẽ chuẩn bị một bữa cơm trưa thân mật.Nhưng trên phiến sân thanh tịnh bên cạnh hồ nước và núi cao, cuộc nói chuyện cá nhân giữa Thai phu nhân và Tướng quân Lý Tại Đạo tựa hồ không thuận lợi như tưởng tượng.
Vô số cây cổ thụ bên cạnh sân nhà, vì gió xuân mà lắc đầu, tựa hồ không muốn biện giải xem bên trong những lời nói tầm thường của hai đại nhân vật kia ẩn tàng bao nhiêu viên đạn vô hình.
– Phu nhân, như ngài từng nói, cục diện chính trị hiện tại bên trong Liên Bang cần nhất là sự ổn định, nhưng sau sự kiện tại Tòa nhà Nghị Viện, tình tự dân chúng Liên Bang đã phi thường bối rối.
Lý Tại Đạo nhẹ nhàng đặt thìa bạc xuống món đồ sứ cổ xưa, trầm mặc một lát, rồi ôn hòa nói:
– Nhưng vấn đề chính là…

☀️ 🌙