Chương 715 Mùa xuân tươi đẹp như hoa (1)

🎧 Đang phát: Chương 715

Chương 152+153: Mùa xuân tươi đẹp như hoa (1)
Sáng sớm mùa xuân, tiết trời mát mẻ, dịu nhẹ.Cơn mưa đêm qua đã gột rửa không khí, mang theo hơi thở tươi mát, tràn vào từ bãi cỏ xanh mướt bên ngoài biệt thự, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thiếu nữ.
Mạt Đại Nhi, tiểu thư duy nhất của Tổng thống Liên bang Mạt Bố Nhĩ, mười bốn tuổi nhưng dáng người vẫn gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, tĩnh lặng quá mức.Hôm nay, cô mặc váy lụa trắng muốt, nép mình sau tấm rèm nhung sang trọng trong phòng, trốn tránh ánh mắt dò xét của đám đặc công Cục Đặc Cần đang cảnh giác bên ngoài cửa sổ.Bàn tay cô nắm chặt điện thoại, môi hơi dày mấp máy, cuối cùng mới khó khăn ngập ngừng:
– Đúng… Trung tá Hứa… Hứa Nhạc… Phụ thân chuẩn bị… chuẩn bị ra ngoài.Ngài muốn sắp xếp gặp ông ấy… Vâng… Vâng, tôi hiểu rồi… Tôi hiểu ý ngài…
Đệ nhất thiên kim mắc chứng tự kỷ từ nhỏ, gần đây mới đỡ hơn.Không biết Hứa Nhạc hứa hẹn gì qua điện thoại mà cô bật cười.Có lẽ biết mình niềng răng không đẹp, Mạt Đại Nhi vội che miệng, gật đầu lia lịa vào điện thoại.
***
Hứa Nhạc không có nhiều liên hệ cá nhân với Dinh thự Tổng thống.Lịch trình của Tổng thống Liên bang vốn rất bận rộn.Tổng thống Mạt Bố Nhĩ từng tự trào phúng rằng, thân thể Tổng thống thuộc về nhân dân Liên bang, không thuộc về vợ con.
So với người bình thường, quan hệ cá nhân giữa Hứa Nhạc và gia đình quyền lực này có thể coi là thân thiết hơn.Anh từng ăn tối với cả gia đình họ nhiều lần.
Với tiểu thư Mạt Đại Nhi, sự liên hệ càng ít hơn.Cô là thiếu nữ mắc chứng tự kỷ, tính tình phức tạp, cần được gia đình bảo vệ hơn bình thường.Thỉnh thoảng anh vẫn gửi thư, mua đồ chơi cho cô mỗi khi đến ăn cơm.
Câu chuyện này giống như tiểu thuyết của Tịch Lặc đại sư, giống như Thi Thanh Hải từng trào phúng, Hứa Nhạc mắt hí ít nói hơn sau khi trốn khỏi Đại khu Đông Bắc.Nhưng khí chất đặc biệt của anh ngày càng đậm.Nhiều thiếu nữ, thậm chí phụ nữ trung niên trong Liên bang và Đế quốc đều cảm thấy anh đáng tin cậy…
Đứng giữa cơn mưa ở nghĩa trang Ngân Hà, dưới gốc cây đại thụ kỳ lạ, Hứa Nhạc hạ giọng, kiên nhẫn lặp lại, giải thích, ước định với thiên kim tiểu thư.Anh mỉm cười, hứa hẹn, dặn dò cẩn thận rồi mới trút gánh nặng, tắt điện thoại.
– Đi Sư bộ ở Nam Giao Châu thôi!
Hứa Nhạc nói.
***
Đoàn xe xanh lục rời nghĩa trang trên con đường sơn đạo uốn lượn, để lại hai bó hoa ly biệt trước hai ngôi mộ.
Không biết từ khi nào, đội viên Tiểu đội 7 đã quen với chiếc xe ô tô đen không biển số trà trộn vào đoàn xe của mình.Hứa Nhạc đang ngồi ở hàng ghế sau xe đen.Anh thông qua hệ thống chỉ huy chiến địa nội bộ, ra lệnh cho đội viên trên những chiếc xe quân dụng xanh lục.
– Góc ba giờ, che giấu hệ thống ống ngắm điện tử cẩn thận.
Hứa Nhạc lấy điện thoại, đặt trước màn hình điều khiển, nheo mắt nhìn bản đồ chi tiết quân dụng, chỉ vào một vị trí bí mật trên đường:
– Ở đây có người của đối phương.
Cố Tích Phong ngồi cạnh, nhanh chóng xác định mục tiêu, chuyển quy trình kỹ thuật hành động cho đội viên ở xe khác.Anh ngẫm nghĩ rồi nói vào hệ thống đàm thoại nội bộ:
– Đối phương là hảo thủ trong quân đội, chúng ta chỉ cần khống chế, chú ý an toàn.
Họ chuẩn bị đến nơi đóng quân tạm thời của Sư đoàn Thiết giáp 17.Hứa Nhạc là quân nhân, không thể kháng lệnh, tự tiện về Thủ Đô Tinh Quyển, tế điện và an táng bạn hữu, nên phải về đơn vị báo danh.
– Dưới góc đường quốc lộ Số 3, nơi này.Đây là nơi quân diễn lâm thời của Đại đội Robot Khu canh gác Đặc khu Thủ Đô.Hôm qua có hai con Robot được vận chuyển vào trụ sở lâm thời, đến giờ vẫn chưa khởi động.
Ngón tay Hứa Nhạc vẽ vòng tròn trên màn hình bản đồ điện tử ở một góc khuất, rồi mạnh mẽ điểm xuống.
– Tôi sẽ tự mình đến đó điều tra.
Cố Tích Phong đáp:
– Khi khởi động sóng nhiệt, tôi sẽ gây nhiễu sóng điện tử, khoảng 70% có thể xâm nhập, đoạt quyền điều khiển hai con Robot.
***
Đoàn xe im lặng chạy trên đường quốc lộ ngoại thành Thủ đô.Trong hệ thống chỉ huy chiến địa, ngoài tiếng ra lệnh và trả lời ngắn gọn giữa Hứa Nhạc và đội viên Tiểu đội 7, là một mảnh im lặng.Thỉnh thoảng lại có một phút trầm mặc, khiến cả đoàn xe tràn ngập một hương vị phức tạp.
Từ khi đón Hứa Nhạc ở khu Căn cứ Cựu Nguyệt, đội viên Tiểu đội 7 luôn cảnh giác.Dù không có nguy hiểm thực tế nào xảy ra, nhưng Quảng trường Hiến Chương lại xuất hiện quá nhiều sự theo dõi của các ban ngành khác nhau, cùng với sự thận trọng của Hứa Nhạc, khiến họ biết con đường phía trước bình tĩnh nhưng đang súc tích gió lốc khủng bố.
Cố Tích Phong nhanh chóng thay đổi tần số tín hiệu hệ thống điều khiển chỉ huy chiến địa của Tiểu đội 7, rồi bố trí con đường đồng bộ cần thiết.Sau khi hoàn thành, anh đóng máy tính xách tay, ngẫm nghĩ rồi hỏi Hứa Nhạc:
– Lão đại, dù sao đây cũng là Đặc khu Thủ Đô, anh thật sự nghĩ đám gia hỏa này dám giữa ban ngày ban mặt đối phó trực tiếp với anh sao? Dù sao anh cũng là người nối nghiệp do Quân Thần lão nhân gia tự mình chọn ra mà?
Chiếc ô tô đen im lặng, Hứa Nhạc cúi đầu tự hỏi nên trả lời thế nào.
Để ngăn cản anh quay lại Thủ Đô Tinh Quyển, vén tấm màn đen bí mật, đám người kia đã thi triển toàn bộ thủ đoạn hủy diệt mạnh mẽ nhất.Để đạt mục đích, họ thậm chí còn điều động cả Chiến hạm Liên bang.Họ đã điên cuồng đến mức này, tự nhiên sẽ không để ý đến chuyện đây có phải là Đặc khu Thủ Đô hay không, hay Quân Thần lão nhân gia trân trọng anh như thế nào.Hơn nữa hiện tại lão nhân gia đã chết, mai táng ở Phí Thành, mà mối quan hệ giữa người kia và lão nhân gia còn thân mật hơn anh rất nhiều.
– Đám người kia thật sự muốn tôi phải chết!
Anh nhìn những tin tức trên màn hình điều khiển, chậm rãi giải thích:
– Chẳng qua các người không cần quá lo lắng, quan trọng nhất là khống chế vị trí tầm bắn.Chỉ cần khống chế được cái này, bọn họ sẽ không có biện pháp nào nữa.
Vừa nói đến đây, anh ngẩng đầu, nói với Cố Tích Phong:
– Những đầu Robot nào đã khởi động một lần rồi, thì cứ gạt bỏ nó khỏi danh sách an toàn của chúng ta, không cần cậu phải tự mình đi xử lý nữa.
Cố Tích Phong không hiểu.
Hai người có kỹ thuật lái máy móc tốt nhất Tiểu đội 7 là Lưu Giảo và Đạt Văn Tây, đang ngồi ở vị trí lái xe, trầm mặc lắng nghe đối thoại giữa hai người phía sau.Đạt Văn Tây đột nhiên cau mày, hỏi:
– Lão đại, nếu đối phương điều động hệ thống công kích hỏa lực lớn thì sao? Phải biết rằng không ai dám xem nhẹ năng lực chiến đấu biến thái đến cùng cực của anh.Những đơn vị chiến đấu bình thường, thậm chí tầng phòng ngự của chúng ta cũng không thể đột phá nổi, làm sao có thể xúc phạm được tới anh cơ chứ?
Hứa Nhạc không biết phải giải thích thế nào.
Ngày hôm nay trên người anh được bao phủ bởi tầng Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương nhàn nhạt.Bất cứ loại vũ khí đại hình nào có trang bị chíp vi mạch điều khiển từ xa, ví dụ như Robot chiến đấu quân sự cường đại, chiến đấu cơ tầm thấp, thậm chí Chiến hạm Liên bang, thứ vũ lực to lớn vô phách không gì có thể chống cự, hiện tại cũng không thể uy hiếp sự an toàn của anh.
Những thứ máy móc quân sự có uy lực càng lớn, càng khủng bố, trước mặt anh càng có thể biến thành đống đồng nát sắt vụn.Giống như hình ảnh đã từng xảy ra trong vũ trụ rộng lớn mấy ngày trước đây.Chỉ cần thật sự đến thời khắc sinh mệnh của anh gặp nguy hiểm chí mạng, bất cứ nơi nào anh nhìn thấy, ngón tay anh chỉ vào, nơi đó sẽ hoàn toàn tĩnh lặng.Theo một ý nghĩa nào đó, anh có thêm Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, là một vị Thần bị động không ai có thể uy hiếp!
Nhưng đáng tiếc, dù là Thần cũng không vạn năng.Hứa Nhạc không thể khống chế thân thể nhân loại, cùng với những loại vũ khí giết người đơn giản, nguyên thủy, nhưng vĩnh viễn không bao giờ lạc hậu, giống như súng ống đạn được…
Điểm này lại một lần nữa chứng minh vững chắc cho suy luận của gã Phong đại thúc vô sỉ.Những thứ đơn giản nhất là thứ cường đại nhất.Vì vậy để sống sót ở Đặc khu Thủ Đô tràn ngập ý tứ hỗn loạn và sát cơ, hơn nữa còn phải đạt được thắng lợi cuối cùng, Hứa Nhạc cần sự trợ giúp của đội viên Tiểu đội 7.Anh hoàn toàn tự tin, chỉ cần có sự trợ giúp của hai mươi mấy gã đội viên thân thiết này, có thể chuẩn xác hủy diệt tất cả những nhân tố nguy hiểm phía trước mặt.
Mà đây cũng chính là chỗ nghi vấn lớn nhất, giấu ở sâu nhất trong lòng Cố Tích Phong, đến lúc này mới đem ra hỏi:
– Lão đại, tin tức tình báo của anh thật sự có độ chính xác đáng sợ.
Anh dùng mười đầu ngón tay thô to của mình, dùng tốc độ cực nhanh chỉ vào bản đồ điện tử.Trên đó là những phương vị bắn tỉa bí mật đã được chỉ ra vô cùng chính xác, vừa mới được truyền vào từ điện thoại di động quân dụng của Hứa Nhạc, nhìn thấy những chú thích tường tận đến mức niên hạn xuất xưởng của những khẩu súng mà gã sát thủ đang sử dụng, không kềm nổi sự khiếp sợ, nói:
– Giống như buổi tối hôm qua ở Quảng trường Hiến Chương… Những tin tình báo này của anh từ đâu nhận được vậy? Nếu lúc tiến hành chiến tranh với bên Bách Mộ Đại, chúng ta cũng có thể nhận được tin tức như thế này, đối phương còn làm được gì nữa?
Hứa Nhạc gãi đầu, trầm mặc một lúc rồi cười, nhẹ nhàng giải thích:
– Ân… phía trên tôi có người…
– Phía trên còn có người? Rốt cuộc là người như thế nào?
Cố Tích Phong và Đạt Văn Tây đồng thời ngẩng đầu nhìn lên nóc chiếc ô tô đen, muốn nhìn xuyên thấu lớp nóc làm bằng vật liệu chống đạn siêu cấp, muốn nhìn thấy vị cung cấp tình báo khủng bố, cường đại và thần bí kia.
***
Sư đoàn Thiết giáp 17 vừa mới trọng tổ, không được phép tiếp tục ở lại Khu cảnh vệ Cảng Đô phồn hoa đô hội.Họ đã bị Bộ Tư lệnh Quân khu I triệu hồi về khu Nam Giao Châu ở Đặc khu Thủ Đô.
Đi đến Sư bộ Nam Giao Châu chỉ có chiếc ô tô đen không biển hiệu mà Hứa Nhạc đang ngồi, cùng với một chiếc ô tô quân dụng xanh lục chịu trách nhiệm mở đường.Còn lại những chiếc ô tô quân dụng khác cùng với đội viên nhanh nhẹn dũng mãnh không biết đã đi đâu.
Hiện tại Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải đang được chuẩn bệnh tại Bệnh viện Trung ương Lục quân, ngay sau đó sẽ được chuyển sang bệnh viện chuyên khoa tim mạch của Quân khu I ở khu vực Nam bán cầu xa xôi, nên Hứa Nhạc không thể gặp được vị lão quân nhân mà mình muốn gặp nhất, cũng là đáng kính nể nhất này.
Chiếc ô tô đen không biển hiệu giống như u linh, lặng lẽ chạy tới cổng chính của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới.Hứa Nhạc ngồi bên cạnh cửa sổ phía sau xe, yên lặng quan sát bản đồ bố trí binh lực chi tiết xung quanh khu vực Đặc khu Thủ Đô đang xuất hiện trên màn hình máy tính xách tay, tâm tình có chút trầm trọng.
Các bộ đội thường trú tại Khu cảnh vệ Đặc khu Thủ Đô luôn có bốn Sư đoàn Tác chiến Đặc chủng, phần lớn xuất ra từ Quân khu I.Nhưng hiện tại lại có thêm cả Sư đoàn Thiết giáp 17 và Sư đoàn Thiết giáp 7, ngay đầu năm nay vừa mới được phê chuẩn đặc biệt đóng quân tại nơi này.Nếu Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải thật sự đang bệnh, Sư đoàn Thiết giáp 17 mới khẳng định đã bị ảnh hưởng rất lớn.
Hiện tại bên trong Quân khu I ai là người có quyền phát ngôn cao nhất? Ai đã đem toàn bộ bộ đội của Chung Gia và Quân khu Tây Nam điều động hết ra tiền tuyến Đế Quốc? Hiện tại ai ra lệnh cho Sư đoàn Thiết giáp 7 không được phép quay về bản doanh tại S3, mà mạnh mẽ lưu lại ngay bên cạnh Đặc khu Thủ Đô này chứ?
Trong lòng nghĩ đến đại danh của vị Tướng quân cao cấp kia, Hứa Nhạc nhất thời lâm vào trầm mặc, nhíu mày chặt đến mức mi tâm đau nhức.
Đột nhiên một thanh âm trầm ***c giống như tiếng bạo lôi nổ tung vang lên ngay bên tai anh!
Bằng!
Một viên đạn súng trường bắn tỉa chẳng biết từ đâu bay tới, cực kỳ chuẩn xác bắn trúng mục tiêu của nó, chính là ngay bên cạnh tấm kính xe của chiếc ô tô đen không có bảng hiệu kia, oanh kích ngay bên cạnh má Hứa Nhạc, trên lớp kính thủy tinh nở ra một đóa hoa thê lương!
Nếu không có sự bảo hộ mạnh mẽ của chiếc ô tô đen đặc chế của gia tộc ngàn đời Thai Gia, viên đạn khủng bố này sẽ đem đầu anh oanh kích thành một đám máu tươi thê thảm.
Hứa Nhạc xoay mặt nhìn lại, liếc nhìn vết đạn đáng sợ ngay trước mắt, lông mi cũng không chớp.Sau khi thoáng trầm mặc, anh bình thản như chưa từng có gì xảy ra, cúi đầu xuống, tiếp tục chậm rãi đọc.
Ngay sau đó là phát súng thứ hai nổ vang.
Mục tiêu của viên đạn thứ hai lại chính xác đến mức dị thường, bắn thẳng đúng vào vết đạn đầu tiên.Khoảng cách chếch đi của hai đường đạn không đến nửa phân, gần như không cần phải kể đến.Sau khi tuôn ra một thanh âm nổ tung trầm ***c kinh người, lớp thủy tinh chống đạn của kính xe khẽ run lên thêm một cái nữa, bên trong những luồng gió xuân lung lay, nhưng trên thực tế không hề có tổn hại nào mang tính thực chất.
Dựa theo tiếng nổ trầm ***c của đầu đạn, cùng với độ rung lắc của chiếc ô tô đen nặng nề trên con đường quốc lộ, tay súng bắn tỉa kia đang sử dụng loại súng ống bắn tỉa tầm xa loại hạng nhẹ dễ di chuyển, nhưng sức bộc phá tuyệt đối không thể xem thường.Loại súng ống này hoàn toàn có thể trực tiếp ***c thủng lớp vỏ bọc bên ngoài của một chiếc ô tô Thiết giáp quân dụng Liên bang.Mà cả hai lần bắn liên tục không gián đoạn, lại chính xác đến mức khủng bố như thế, đã thể hiện ra tay súng bắn tỉa có tố chất rèn luyện quân sự phi thường cường hãn.
Nhưng lần này đây, Hứa Nhạc thậm chí không muốn phí sức liếc mắt nhìn.Anh chỉ nhìn chằm chằm lên màn hình trước mặt, khẽ cau mày ngẫm nghĩ, giống như không có chuyện gì xảy ra, bộ dáng phong vân khinh đạm, giống hệt một gã thanh niên văn nghệ đáng chết, có thể ngồi trong làn mưa đạn trầm mặc đọc một quyển sách hay vậy.
Một viên đạn mạnh mẽ khủng bố đập thẳng vào cửa sổ ngay bên cạnh anh, nhưng anh lại bình tĩnh đến như thế.Không phải anh cần sắm vai bình tĩnh dưới tình huống này, để đạt được những lời hoan hô kích thích của đám nữ nhân.Cũng không phải vì anh có được sợi dây thần kinh thô chắc nhất trong vũ trụ, so với Hoài Thảo Thi còn thô chắc hơn nhiều.Mà bởi vì bản thân anh là một gã Công Trình Sư đỉnh phong ưu tú nhất Liên bang, dưới điều kiện tiên quyết có những sự bảo đảm đầy đủ, lý trí phân tích phỏng đoán đủ khiến anh có được sự bình tĩnh tuyệt đối mà đối mặt với hết thảy.
Anh quả thật không hy vọng sẽ biểu diễn màn đấu súng khiến Liên bang phải khiếp sợ trên những con đường chính tốt nhất, đông đúc nhất của Đặc khu Thủ Đô, nên sau khi đoàn xe Tiểu đội 7 chia làm hai cánh, đã lặng lẽ chạy vòng quanh qua đại bộ phận những tòa kiến trúc mà đám sát thủ bắn tỉa ẩn nấp.Chính vì thế mà tông tích của gã sát thủ bắn tỉa đang núp trên sân thượng tòa chung cư sáu tầng ở phía Đông Nam đã nằm trong tầm theo dõi của đội viên Tiểu đội 7.
Còn về phần những thương tổn mà gã sát thủ bắn tỉa này có thể mang đến, Hứa Nhạc có lòng tin tưởng vững chắc rằng, tuy loại súng ống bắn tỉa tầm xa chống phản chấn hạng nhẹ kia có thể ***c thủng lớp vỏ bọc bên cạnh xe Thiết giáp quân dụng, nhưng tuyệt đối không thể bắn thủng chiếc ô tô đen không biển hiệu mà anh đang ngồi.
Năm đó trong bãi đậu xe dưới lòng đất tại Sân vận động Lâm Hải Châu, cả khẩu Cơ pháp Đạt Lâm sáu nòng xoáy lắp đặt trên cánh tay máy móc của Robot M52 quân dụng cao cấp điên cuồng oanh kích, chiếc ô tô đen đặc chế của Thai Gia không ngừng tưng lên hạ xuống, cực kỳ thê thảm, giãy dụa kêu gào.Nhưng cuối cùng khi Cận quản gia đạp chân ga, chiếc ô tô đen vẫn tràn đầy động lực, không có chút tổn thương nào, mang theo Thái Tử gia thân thể gầy yếu phóng chạy trốn chết.
Huống chi ngày hôm nay nó phải thừa nhận công kích bắn tỉa cự ly xa như vậy, hiệu quả cuối cùng mà hai phát đạn kia có thể tạo ra, nhiều lắm cũng giống như đem một khúc củi mục đâm lên thân thể dày cui của một đầu trâu rừng, có thể khiến nó cảm thấy xôn xốn, nhưng căn bản không thể xuyên qua lớp da kiên cố kia.
***
Hùng Lâm Tuyền đang ẩn núp tại một chỗ nào đó trên phiến đồi núi xa xa, trầm mặc khu động cò súng.Bên trong hệ thống ống nhắm kính chồng quang học tầm xa có thể rõ ràng nhìn thấy, ở một góc khá khuất trên mái nhà chung cư sáu tầng xa xa đằng kia đột nhiên nổi lên một đám bụi mù, nhưng không nhìn thấy động tĩnh nào của người kia cả.Nhưng anh biết mình đã đắc thủ rồi.
Anh nhanh chóng kéo lớp ngụy trang trên người xuống, chạy về phía chiếc xe quân dụng màu xanh mặc lục đang đậu bên dưới đường biên triền núi.
Trên tầng thượng của chung cư sáu tầng đằng kia, gã hảo thủ bắn tỉa của Quân đội, mặc áo khoác tiềm hành màu xanh lam sẫm, đang ngồi dựa lên vách tường phía sau, tay trái ôm chặt tay phải đã bị đạn bắn thủng, biến thành một mảnh huyết nhục thê thảm, miệng há lớn hô hấp dồn dập.Máu tươi không ngừng trào ra từ kẽ ngón tay.Anh nhìn vết đạn xinh đẹp trên vách tường đối diện, sắc mặt tái nhợt.
Cánh cửa gỗ ngay phía trước gian phòng tầng đỉnh bị người khác dùng một cước đá văng đi.Ba gã đội viên Tiểu đội 7 dùng tốc độ cực nhanh đột nhập vào phòng.Đội hình tam giác đột tiến không có bất cứ lỗ hổng nào không chậm trễ tấn công, trong thời gian ngắn nhất đã tìm được mục tiêu, dùng những họng súng tối om tuyên cáo lần phản phục kích này đã chấm dứt thắng lợi.
Một gã đội viên Tiểu đội 7 tên Sử Hàng, nhìn tay súng bắn tỉa đang ngồi bệt ở một góc khuất trong phòng, đang ý đồ móc ra dao găm, ngón tay nhanh chóng bấm nhẹ nút đánh lửa của khẩu súng đen ngòm, thấp giọng khuyên bảo:
– Huynh đệ, hiện tại hai bên chúng ta chưa có ai chết cả, không cần phải làm sự tình quyết tuyệt đến mức không thể giải quyết được nữa.
Tay súng bắn tỉa im lặng.Anh ôm chặt cánh tay trái đã bị thương, nhìn áo khoác quân dụng màu xanh sẫm đã bị máu tươi thấm đẫm càng ngày càng đỏ hồng, cực kỳ gian nan đứng thẳng dậy, sau đó quyết tuyệt làm ra một quyết định.
Anh nhìn ba gã đội viên Tiểu đội 7, miệng nở nụ cười có lỗi, thân thể mạnh mẽ ngã ngửa về phía sau, bay thẳng qua ngoài bức tường ngăn, nhảy thẳng xuống dưới.
Chiều cao sáu tầng lầu chỉ trong khoảnh khắc rơi xuống tới nơi.Thân thể anh nặng nề đập thẳng xuống mặt đất, phát ra tiếng trầm ***c nặng nề.Toàn bộ thân thể bị bao phủ trong áo khoác quân dụng màu xanh lam sẫm đều tươm máu tươi.Máu tươi đỏ hồng trong khoảnh khắc ngay sau đó tuôn trào ra, tô vẽ lên phiến xi măng lạnh lẽo như băng dưới đất thành một bức tranh thê lương.Ngay chính giữa bức tranh là một đóa hoa hồng đỏ rực, vẫn tươi đẹp như thế…
***
Ngồi trên hàng ghế phía sau chiếc ô tô đen, Cố Tích Phong nhìn chằm chằm bản đồ điện tử theo dõi chi tiết trên màn hình máy tính xách tay, nghe các tiểu tổ không ngừng hồi báo tình huống đột kích.Mười đầu ngón tay mập mạp không ngừng lướt qua trên màn hình, hoặc điểm nhẹ vào số liệu đang truyền về, cặp mày khẽ nhíu lại, biểu hiện sự lo lắng và bất an.
– Không thể bắt được ai còn sống cả.
Anh gỡ ống nghe điện thoại trên tai, nhìn Hứa Nhạc đang ngồi bên cạnh, hạ giọng nói:
– Đã kiểm tra thi thể gã vừa nhảy lầu tự sát.Trên người hắn trang bị rất tiên tiến, hơn nữa được loại trừ thân phận rất cao.Tôi đã xâm nhập kho số liệu của Quân khu, so sánh hình dạng… Tay súng bắn tỉa ám sát này là người của bộ đội đặc chủng Hải Lang…
Hứa Nhạc không giật mình hay không thể ngờ tới.Anh nheo mắt lại nhìn xuyên qua đóa hoa thủy tinh do hai vết đạn lưu lại trên tấm kính thủy tinh chống đạn trên cửa sổ, nhìn phiến rừng rậm một màu xanh lục đang không ngừng xẹt qua bên cạnh đường, trong lòng nghiêm túc tự hỏi và phân tích cục diện hiện tại.
Thi công tử liều chết bắn giết thẳng vào Tòa nhà Nghị Viện, những người trên danh sách kia đã chết không ít.Vốn anh tưởng những chuyện mình cần làm không còn nhiều nữa, nhưng khi anh phát hiện ra thực tế vị Tướng quân kia mới là bàn tay đen ẩn giấu sâu nhất cũng như mạnh mẽ nhất ở đầu bên kia tấm màn đen, anh mới biết mình đã quá mức xem nhẹ thực lực của đối phương.
Bởi vì sự tồn tại của vị Tướng quân kia, Quân đội Liên bang tự nhiên xuất hiện một bức tường cao dày.Bức tường này ý đồ khiến anh không thể hô hấp nổi, trực tiếp ném vào đống phế tích lịch sử.Mặc dù hiện tại họ tạm thời chưa thể làm được, nhưng đã thành công ngăn chặn anh và Dinh thự Tổng Thống liên hệ với nhau.
Trừ phi chính Tổng thống Mạt Bố Nhĩ không muốn gặp mặt anh, bằng không rất khó giải thích những vấn đề đã phát sinh trong mấy ngày hôm nay.Mà tình huống này là tuyệt đối không có khả năng!
– Bên phía tòa đại lâu Bộ Quốc Phòng có mấy vị trí cần phải đặc biệt chú ý một chút.Tôi không muốn trở thành Thượng tá Liên bang đầu tiên vừa ra khỏi đại lâu Bộ Quốc Phòng đã bị bắn vỡ đầu đâu!
Sau một lúc trầm mặc khá lâu, Hứa Nhạc mới khôi phục bình tĩnh, chỉ vào một số địa điểm và kiến trúc trên bản đồ điện tử, quay sang Cố Tích Phong, cười nói:
– Những vị trí này không cần phải xử lý, đó là địa điểm theo dõi ngắm bắn canh gác bình thường của Bộ Quốc Phòng.Mặt khác, nhắc nhở đám người Đại Hùng phải đặc biệt chú ý một chút, không cần phải khiến họ hiểu lầm gì.
***
Viên thư ký Bộ trưởng sau khi pha xong ấm trà, liền vô cùng thức thời xoay người rời khỏi văn phòng Bộ trưởng.Từ sau khi Tiêu thư ký là nghi phạm phản quốc sợ tội tự sát, những người đảm nhiệm chức vụ thư ký bên trong Bộ Quốc Phòng đều phi thường chú ý đến những phương diện như thế này.
Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Trâu Ứng Tinh gỡ kính mắt gọng vàng, nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm.Ông ra cũng không che giấu sự mỏi mệt trước mặt Hứa Nhạc, khẽ thấp giọng nói:
– Bất cứ hành vi gì cũng đều có mục đích của chính nó.Cậu đã vi phạm kỷ luật Quân đội và mệnh lệnh trực tiếp của thượng cấp, mạnh mẽ chạy từ Đại khu Tây Lâm về Thủ Đô Tinh Quyển, mục đích phía sau chuyện đó là gì? Tự nhiên không thể chỉ đơn giản là về nhặt xác thay cho Thi Thanh Hải.Tôi vừa nhận được báo cáo, ở khu dân cư tại Đại lộ 13 Nam Giao Châu mới vừa xảy ra sự kiện đấu súng… Bên trong sự kiện này đã từng xuất hiện súng ống hỏa lực cao của Quân đội Liên bang… Chuyện tình này có quan hệ gì đến cậu hay không?
– Bên trong Quân đội đang có người muốn giết tôi.Thời điểm tôi từ Đại khu Tây Lâm quay về đây, đã từng gặp ba chiếc Phi thuyền Chiến hạm.Họ đến từ khu căn cứ vũ trụ 335.Vì giết tôi, họ không tiếc để toàn bộ chiếc Phi thuyền tôi đang đi cùng với một chiếc Chiến hạm Liên bang chôn cùng… Cho nên, sự kiện đấu súng mà ngài vừa nhắc, tôi không biết nên xem là dư ba của chuyện đó hay là màn dạo đầu của một câu chuyện xưa mới… Hiện tại chúng tôi chỉ điều tra ra tay súng bắn tỉa xuất thân từ bộ đội đặc chủng Hải quân.
Trước mặt Trâu Bộ trưởng, vị đại lão Bộ Quốc Phòng này, Hứa Nhạc không che giấu gì cả.Một phần vì anh tuyệt đối tín nhiệm vị Tướng quân Liên bang rất ít giao tiếp mà vô cùng chân thành này, mặt khác vì gút mắc lợi ích của song phương hiện tại đã ảnh hưởng lẫn nhau quá sâu rồi, cho dù đối phương bán đứng anh cũng không có ưu đãi gì cả.
– Khu căn cứ vũ trụ 335 nằm ở vị trí phi thường hẻo lánh trong Tinh vực, Hạm đội Liên bang bình thường sẽ không thuyên chuyển Chiến hạm của nó…
Trâu Ứng Tinh bình tĩnh, chậm rãi nói:
– Còn về phần ban ngành Hải quân, gần như đã nằm trong trạng thái sắp sửa bị xóa bỏ bất cứ lúc nào, sự quản lý bộ đội đặc chủng của nó tương đối rời rạc, rất khó điều tra ra bất cứ thứ gì.Hơn nữa cậu cũng hiểu, cho dù có thể điều tra, tôi cũng không thể điều tra được.
Có thể điều tra cũng không thể điều ra được, cùng với cái gọi là cân bằng đại cục cũng chẳng có chút quan hệ gì, đây là sự miêu tả trực tiếp của Trâu Ứng Tinh.
Trong hệ thống Quân đội Liên bang, về vấn đề phòng ngự bảo an của Liên bang, những người có quyền hạn tương quan cao nhất có tổng cộng ba người, phân biệt là Chủ tịch Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng, Cố vấn An toàn Quốc gia và Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng.Nhất là Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng thân là thành viên Nội các của Chính phủ, đối với sự điều động bộ đội có quyền lực trực tiếp và mạnh mẽ nhất.
Nhưng đây là trong cục diện bình thường.Nếu bên trong lẫn bên ngoài Chính phủ Liên bang xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, bộ đội bắt đầu không phục theo mệnh lệnh của Chính phủ Liên bang.Vị thủ lĩnh Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng theo cơ cấu văn chức đứng đầu Quân đội này, không giống Tổng Tư lệnh ở các Quân khu, có quyền chỉ huy trực tiếp đối với quân đội, hơn nữa lực ảnh hưởng cực kỳ sâu xa đối với bộ đội dã chiến, nên liền

☀️ 🌙