Chương 717 Mùa xuân tươi đẹp như hoa (3)

🎧 Đang phát: Chương 717

Vào thời điểm nhạy cảm này, việc tổ chức một buổi họp báo và tuyên bố tin tức, dù hắn muốn nói gì đi chăng nữa, thực ra không còn quan trọng nữa.Điều quan trọng là hắn vốn không nên nói bất cứ điều gì cả.
Lý Tại Đạo nâng tách trà ô long thơm ngát lên, chậm rãi nhấp một ngụm, rồi ôn tồn nói:
– Điều này càng chứng minh rõ ràng rằng, bản thân hắn chưa bao giờ biết cách cân bằng.Dù có được một trụ cột vững chắc, dù gia phụ và ngài cùng đánh giá cao hắn, hắn cũng không thể trở thành người có thể giữ thế cân bằng như ngài mong đợi.
Ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Thai phu nhân, bình tĩnh nói:
– Ngược lại, hắn sẽ khiến tình hình Liên bang trở nên nguy hiểm và phức tạp hơn.Thật đáng tiếc là hắn lại có khả năng làm điều đó.
– Không!
Thai phu nhân khẽ cười, đáp:
– Theo quan sát của tôi, gã đàn ông mắt híp kia đã trưởng thành rồi.Nói một cách thô thiển hơn, đây là một sự chuyển biến tốt cho ngài, cho tôi và cho toàn bộ Liên bang!
Nói đến đây, Thai phu nhân nhìn thẳng vào mắt Lý Tại Đạo, giọng điệu đùa cợt rất nhạt, gần như không thể nghe ra:
– Nếu hắn vẫn giữ tính cách và tác phong năm xưa, dù chịu áp lực lớn từ tôi, hắn cũng sẽ xông đi giết Mạch Đức Lâm.Lúc đó, dù ngài có hơn mười robot chiến đấu thế hệ mới nhất bên cạnh, hắn cũng dám ôm súng, chạy khắp Liên bang để truy sát ngài!
Lời nói này mang tính trào phúng và sát thương rất lớn.Lý Tại Đạo khẽ rùng mình, trên mặt lộ ra một nụ cười tự giễu nhạt nhòa.Hiện tại, ông là người đứng đầu quân đội Liên bang, lại bị một sĩ quan Thượng tá uy hiếp đến mức ra đường phải mang theo robot hộ vệ, thật sự không còn chút tôn nghiêm nào.
– Từ năm đó, khi Hứa Nhạc xông vào tòa nhà Cơ Kim Hội Hòa Bình ở Tượng Thụ Châu Tinh cầu S2, tôi đã nhận ra ảnh hưởng của mình đối với hắn là vô nghĩa.Vì vậy, về những vấn đề liên quan đến hắn, chúng ta không cần thảo luận thêm.
Thai phu nhân nhẹ nhàng đặt tay lên hàng rào trắng tinh bên cạnh sân trà.Bà thường tự tay làm những món ăn đơn giản, nên các đầu ngón tay không bóng bẩy như những quý bà khác.Các ngón tay bà khẽ mở ra trong gió xuân, như muốn nắm bắt điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là cảm nhận sự sảng khoái này.
Thai phu nhân ôn hòa nhìn Lý Tại Đạo, nghiêm túc nói:
– Điều tôi muốn biết hơn là, sau khi thành công làm suy yếu Chung Gia, các người định làm gì tiếp theo? Nếu không phải Hứa Nhạc cho tôi biết, có lẽ đến giờ phút này, tôi vẫn bị ngài che mắt trong cái vỏ bọc mà ngài đã dày công tạo ra!
Thai phu nhân tự giễu cười nhạt, lắc đầu, cảm khái:
– Tôi đã nói rồi, những người như chúng tôi chưa bao giờ xem nhẹ năng lực của ngài.Nhưng giờ xem ra, ngài đã có thể ẩn mình trong bóng tối dưới ánh hào quang của phụ thân ngài bao nhiêu năm như vậy, kiên nhẫn chuẩn bị chu đáo đến thế…Cái gọi là không đánh giá thấp, bản thân nó cũng đã là một sự xem nhẹ rồi.Bởi vì những người mạnh mẽ như ngài, ở Liên bang này vốn không ai có đủ tư cách để đánh giá.
– Phu nhân quá khen rồi.Tại Đạo và những người chúng tôi chỉ muốn làm một vài việc cho Liên bang…
Lý Tại Đạo ôn hòa đáp:
– Còn về sự lo lắng của ngài và các gia tộc khác, thật sự là quá thừa rồi.
– Ngài hỏi chúng tôi sẽ làm gì tiếp theo? Hiện tại tôi không thể đưa ra câu trả lời chính xác.Bởi vì một khi Liên bang ổn định, vấn đề cần suy nghĩ đầu tiên là tình hình ở tiền tuyến.Chúng ta chỉ có thể đi từng bước mà thôi.Nhưng xin ngài yên tâm, những vận mệnh không thể chạm đến, chúng tôi sẽ không bao giờ đụng vào!
– Cái này có thể xem là một lời hứa hẹn không?
Ánh mắt Thai phu nhân khẽ nheo lại, bên trong lóe lên một tia sáng sắc bén.
Câu hỏi này nghe đơn giản, nhưng lại không hề đơn giản chút nào.Nó thể hiện thái độ của thế lực cấp tiến trong quân đội Liên bang đối với Thất Đại Gia Tộc Liên bang trong cục diện chính trị hỗn loạn này.Thái độ này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn tại lâu dài và ổn định của Liên bang.Nhưng trước câu hỏi đơn giản chứa đựng vô số ý nghĩa này, câu trả lời của Tướng quân Lý Tại Đạo lại bình tĩnh và ngắn gọn đến bất ngờ:
– Đương nhiên!
o0o
Sau khi Tướng quân Lý Tại Đạo rời đi, sân trà chiều trở nên trống trải.Bóng râm bao phủ nhiều hơn so với trước.Thai phu nhân khẽ nheo mắt, nhìn mặt hồ xanh thẳm đối diện sân trà, đột nhiên thở dài một tiếng khó nghe.Bà tự giễu hỏi:
– Cậu tin vào lời hứa của hắn chứ?
– Là một quân nhân, lại chấp nhận trở thành một chính khách, lời hứa của họ chẳng có ý nghĩa gì cả.
Trầm Cách im lặng đứng sau lưng Thai phu nhân, đóng vai một nhân vật thân cận không thay đổi.
Thai phu nhân khẽ nhíu mày, giọng trở nên lạnh lùng:
– Ta thích những câu trả lời trực tiếp hơn, không phải những lời hoa mỹ như kịch nghệ.
Trầm thư ký nhận ra tâm trạng của Thai phu nhân không tốt, vội gật đầu tỏ ý đã hiểu.
– Không đụng đến những vận mệnh không thể đụng đến?
Thai phu nhân lắc đầu, chậm rãi đứng dậy, dựa lưng vào lan can sân nhà, cảm nhận những luồng gió xuân thổi qua gương mặt thanh tú, không để lại chút dấu vết nào:
– Nếu không muốn tạo ra một tình thế hỗn loạn chưa từng có trong hàng ngàn năm, đám quân nhân kia làm sao có thể hưng phấn dấn thân vào tấm màn đen chính trị mà họ luôn chán ghét nhất?
– Một con quái thú bằng sắt thép một khi đã có ý thức riêng, sức ăn của nó sẽ vô cùng tham lam.Bất cứ ai từng là bá chủ trong xã hội, trong mắt chúng cũng chỉ là những khối thịt thơm ngon, đáng để cắn xé…
Thai phu nhân quay lại, nhìn Cận quản gia, không biết đã xuất hiện sau lưng bà từ khi nào, hờ hững nói:
– Đi chuẩn bị đi, nếu không có gì bất ngờ, cuộc đấu tranh trường kỳ này có lẽ sẽ kéo dài không biết bao nhiêu năm nữa…
– Vâng, phu nhân!
Cận quản gia và Trầm đại thư ký đồng thời khom người đáp lời.Sau đó, Thai phu nhân không nói gì thêm.Chỉ một mệnh lệnh đơn giản như vậy của bà, thông qua hai thuộc cấp chủ sự cụ thể của Thai Gia, dần xuống phía dưới, đồng thời truyền vào bên trong đế chế ẩn hình khổng lồ trong xã hội Liên bang này, sẽ lập tức thay đổi phương hướng phát triển lâu dài của vô số việc quan trọng trong Liên bang.Để nghênh đón sự khiêu chiến mạnh mẽ chưa từng có này, những gia tộc thế gia ngàn đời đã từng cùng nhau tồn tại và phát triển, hoặc trở nên hư thối cùng với xã hội Liên bang này, cũng cần phải chuẩn bị.
Thai phu nhân nhẹ nhàng vỗ lên lan can sân nhà, ngắm nhìn bức tranh giang sơn hùng vĩ trước mặt, trầm mặc không nói.Bà khó hiểu sự tự tin của phe cấp tiến trong quân đội đến từ đâu.Chỉ một Thi Thanh Hải thôi đã khiến họ sứt đầu mẻ trán, những đồng bọn, đồng đội của họ trong chính phủ Liên bang đã bị thanh trừng thảm hại.Chẳng lẽ họ chỉ dựa vào một vài chi bộ đội nằm trong tầm kiểm soát của Lý Tại Đạo thôi sao?
Mạt Bố Nhĩ dù sao cũng là Tổng thống dân cử, gánh vác kỳ vọng lớn lao của toàn dân, được phần lớn quân đội Liên bang trung thành.Quan trọng nhất là, bên ngoài Dinh thự Tổng Thống vẫn còn Hứa Nhạc, người dường như không ai có thể giết chết.Vậy cuối cùng ai sẽ chiến thắng?
– Hứa Nhạc đã nói gì trong buổi họp báo hôm nay?
Thai phu nhân đột nhiên nhớ ra chuyện này, mở miệng hỏi.
o0o
Đối với giới truyền thông Liên bang, bất cứ tin tức gì liên quan đến Hứa Nhạc đều có giá trị nhất.Dù là vụ scandal liên quan đến thần tượng quốc dân Liên bang năm nào, hay những chiến tích anh dũng sau này, đều chứng minh điều đó.Nhưng Hứa Nhạc cũng là người khó tiếp cận nhất trong số các nhân vật nổi tiếng của Liên bang.
Vị sĩ quan Thượng tá trẻ tuổi này có lẽ đã kế thừa phong cách làm việc trầm lặng và mạnh mẽ của Phí Thành Lý Gia.Mấy năm gần đây, ngoài những buổi họp báo do Dinh thự Tổng Thống hoặc Bộ Quốc Phòng cưỡng chế tổ chức, hắn hầu như không nhận bất cứ cuộc phỏng vấn chính thức nào.
Vì vậy, khi các phóng viên nhận được lời mời tham dự buổi họp báo trực tiếp của Hứa Nhạc, ai cũng cảm thấy khó tin.Dù thời gian họp báo sửa đi sửa lại vài lần, giới truyền thông không hề oán thán.Tất cả đều mang tinh thần hưng phấn và khẩn trương, chờ đợi vị anh hùng Liên bang, người đủ tư cách trở thành sự kiện nóng hổi, trực tiếp tuyên bố tin tức.
Một số ít phóng viên nhạy bén hoặc có nguồn tin tình báo tốt, mơ hồ đoán được buổi họp báo có thể liên quan đến vụ tấn công khủng bố vào Tòa nhà Nghị Viện hơn mười ngày trước.Lễ tang của Phó Tổng thống Bái Luân và hai Nghị Viên vừa mới kết thúc, Liên bang vẫn còn trong thời kỳ ai điếu.Thượng tá Hứa Nhạc muốn làm gì? Hắn muốn nói gì?
Mang theo nhiều nghi vấn sắc bén, ngay khi buổi họp báo bắt đầu, Thượng tá Hứa Nhạc đeo kính râm to, dưới ánh đèn flash liên tục, chậm rãi bước vào hội trường trung tâm văn hóa nghệ thuật Kiều Trì Tạp Lâm.Phóng viên Ngũ Đức đến từ Nhật báo Đặc khu Thủ Đô không chút do dự, không thèm để ý Cố Tích Phong đang chuẩn bị giới thiệu thành phần tham dự, lớn tiếng hỏi:
– Thượng tá Hứa Nhạc, theo tin tức tôi vừa nhận được, thi thể của nghi phạm Thi Thanh Hải, kẻ trực tiếp tham gia vào vụ khủng bố tấn công Tòa nhà Nghị Viện, đã bị ngài và các đội viên của ngài mang ra khỏi tòa nhà Tổng cục Cảnh sát Liên bang vào tối qua.Ngài có lời gì giải thích? Ngài định phủ nhận hay xác nhận chuyện này?
Dù là anh hùng chiến đấu của Liên bang, việc cướp thi thể nghi phạm khủng bố trong thời kỳ toàn dân ai điếu sẽ không được ai tha thứ.
Ngay khi buổi họp báo bắt đầu, đã có phóng viên đưa ra câu hỏi sắc bén như vậy, khiến hội trường vừa im lặng lại trở nên ồn ào.Bên cạnh những tiếng xì xào, là những tiếng kinh ngạc của các phóng viên không biết chuyện gì đã xảy ra tối qua.
Hứa Nhạc đã bước lên bục chủ tịch, chậm rãi tháo kính râm, để lộ đôi mắt híp nhưng chân thành.Hắn liếc nhìn đám phóng viên hưng phấn bên dưới, có chút bất ngờ khi ngay từ đầu đã có người đưa ra câu hỏi sắc bén như vậy, lại còn là Ngũ Đức tiên sinh của Nhật báo Đặc khu Thủ Đô.
Đèn flash tiếp tục nháy liên hồi, camera tần suất cao đã bắt đầu làm việc không ngừng nghỉ.Hứa Nhạc cúi đầu suy nghĩ một lát, chống tay xuống bàn, ngẩng đầu nhìn mọi người.
Hứa Nhạc nhìn thẳng xuống đám phóng viên, đơn giản đáp:
– Đúng vậy, tối qua tôi đã lấy thi thể hắn ra khỏi tòa nhà Tổng cục Cảnh sát Liên bang.Tôi có thể xác nhận điều này với tất cả mọi người.Mặt khác, tôi còn có thể cho các người biết một thông tin nữa, địa điểm hắn hạ táng cũng tương đối tốt!
Đám phóng viên nhất thời xôn xao.Họ không ngờ Hứa Nhạc lại trực tiếp thừa nhận mối quan hệ giữa mình và hung phạm khủng bố.Một số phóng viên có cảm tình với Hứa Nhạc lo lắng nhìn lên bục chủ tịch, thầm nghĩ chẳng lẽ cậu không hiểu làm như vậy là khiêu chiến giới hạn tâm lý của toàn dân Liên bang sao?
Dù lo lắng đến đâu, các phóng viên vẫn phải dùng tốc độ nhanh nhất viết lại từng câu từng chữ hắn đã nói, chuẩn bị truyền về tòa soạn hoặc đài truyền hình.
Ngay sau đó, một phóng viên từ diễn đàn báo chí Tam Lâm giành quyền hỏi:
– Vì sao? Ngài hẳn phải biết rõ làm như vậy là vi phạm luật Liên bang!
Ba chữ “vì sao” đơn giản, chứa đựng nghi vấn của tất cả phóng viên ở đây, có lẽ cả những người dân Liên bang đang bất bình.Vì sao một anh hùng Liên bang lại không tuân theo quân lệnh, tự ý trở về từ Đại khu Tây Lâm, chỉ để chôn cất một tên khủng bố tội ác?
– Về vấn đề pháp luật, cứ giao cho luật sư giải quyết.Còn câu trả lời của tôi cho câu hỏi này, là vì sao tôi phải làm như vậy…
Ánh mắt Hứa Nhạc khẽ nheo lại, mím môi, rồi nghiêm túc và kiên định đáp:
– Bởi vì trong lòng tôi, tên gia hỏa xông vào Tòa nhà Nghị Viện không phải là phần tử khủng bố, càng không phải gián điệp Đế Quốc như người khác nghi ngờ…
– Hắn tên là Thi Thanh Hải, là bạn tốt nhất của tôi, là người mà toàn bộ Liên bang cần phải cảm tạ!
Thủ đô Nam Giao Châu, bên trong trung tâm văn hóa nghệ thuật Cơ Kim Hội Kiều Trì Tạp Lâm, trên những màn hình lớn liên tục lướt qua hình ảnh phong cảnh xinh đẹp, những đóa hoa anh đào được quay chụp gần trong gang tấc, nở rộ rực rỡ trong gió xuân tươi mát.
Còn bên trong gian hội nghị họp báo lại hoàn toàn im lặng.Hệ thống máy lạnh hoạt động hết công suất, thổi ra những luồng gió mát lạnh, như muốn ngưng kết bầu không khí.Các phóng viên hoặc cúi đầu trầm mặc, hoặc cắn bút, hoặc nhíu mày, hoặc khẽ nhếch miệng, chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ giản thuật của Hứa Nhạc trên bục chủ tịch.
Đây là câu chuyện về một gián điệp của Thanh Long Sơn…
Gián điệp tên là Thi Thanh Hải.Thời thơ ấu, gia đình hắn gặp tai ương vì một công ty xí nghiệp lớn trong Liên bang phá sản.Hắn nhờ thành tích học tập xuất sắc đứng đầu trường tiểu học mà thi đậu vào trường Trung học trực thuộc Đại học Thủ Đô Liên bang, sau đó vào Học viện Quân sự I.Sau khi tốt nghiệp, hắn được phân phối đến Khoa IV Cục Điều Tra Liên bang, phân cục Lâm Hải Châu.Tiền cảnh của hắn là một mảnh quang minh, nhưng không ai biết rằng, từ trong trường Trung học, hắn đã được hệ thống tình báo của Phiến quân Thanh Long Sơn thu nhận, trở thành một con cá lớn trong biển sâu, nhưng không ai từng thấy hình dáng của nó.
– Đối với tất cả các vị, đối với tất cả những người dân Liên bang, Thi Thanh Hải là một cái tên xa lạ, hắn là một người không hề bắt mắt.
– Vì vậy, khi Ủy ban Quản lý Thanh Long Sơn chính thức thừa nhận thân phận của hắn, còn đưa ra bằng chứng chính xác rằng đã khai trừ hắn ra khỏi hàng ngũ Thanh Long Sơn, các vị liền tin rằng hắn là một tên gián điệp thất bại, không có tương lai.
– Các vị dễ dàng tin vào kết quả điều tra do chính phủ Liên bang công bố.Hắn xông vào Tòa nhà Nghị Viện, không tiếc sinh mệnh để giết Phó Tổng thống Bái Luân và các Nghị viên, là một phần tử khủng bố điên cuồng, thần kinh thác loạn, bị một thế lực điên cuồng nào đó thu mua để phá hoại Liên bang…
– Nhưng nếu các vị biết hắn là ai…
– Bản thân hắn anh tuấn, tiêu sái, thành tích vĩ đại đến mức có thể vào Hiệp hội Ba Nhất.Đôi mắt hoa anh đào của hắn có thể mê chết tất cả phụ nữ trong Liên bang.Tuy rằng trong câu chuyện tôi vừa kể, nghe như tôi đang tìm bạn trăm năm cho hắn, nhưng lời nói này của tôi là sự thật.Chỉ cần hắn muốn, hắn có thể dễ dàng có được địa vị và tài phú khủng khiếp mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi.
– Năm đó, khi Mạt Bố Nhĩ chưa làm Tổng thống, đã cưỡi máy bay vận tải quân dụng đáp xuống Thanh Long Sơn, hoàn thành hiệp nghị đại hòa giải khiến mọi người kinh hỉ, chính là do hắn giúp ngài ấy hoàn thành công tác liên lạc.
– Bốn năm trước đây khu Mạch Đức Lâm chết ở trong tòa nhà đại lâu Cơ Kim Hội Hoàn Sơn Tứ Châu, chính là tôi cùng với hắn hỗ trợ lẫn nhau cùng động thủ.Tin tưởng rằng những đoạn video ghi hình trực tiếp đã được tiết lộ trong khoảng thời gian một năm trở lại đây, đã có thể giúp cho các vị tiêu hóa hết được những nỗi khiếp sợ do cái tin tức này mang đến, như vậy các vị cũng có thể đại khái hiểu được, hắn đã từng thay Liên Bang giải quyết qua một cái phiền toái lớn nhất từng xuất hiện…
– Dưới tình huống âm thầm lặng lẽ không ai biết đến, Tổng thống tiên sinh đã hạ lệnh đặc xá cho hắn.Sau đó hắn đảm nhiệm vị trí sĩ quan liên lạc của Doanh đoàn I Đặc biệt cùng với Bộ Quốc Phòng Liên Bang, ở trên Tinh cầu bị chiếm đóng xa xôi tại Đại khu Tây Lâm bên kia, hắn đã từng một mình một súng, toàn thân ẩn nấp mấy ngày mấy đêm bên trong tuyết trắng, cầm trong tay cái khẩu súng ống đã từng một phen nổ vang trước Tòa nhà Nghị Viện mấy ngày trước, không biết đã giết chết bao nhiêu sĩ quan cao cấp của Quân viễn chinh Đế Quốc.
– Nơi này chính là trung tâm văn hóa nghệ thuật Cơ Kim Hội Kiều Trì Tạp Lâm, hai năm trước đây, bộ phim phóng sự truyền hình tên gọi Tiểu đội 7 kia, chính là đã ở nơi này đạt được toàn bộ giải thưởng vinh dự nhất.Tôi cùng với các đội viên của tôi được các vị dùng những thanh âm ủng hộ, hoan hô vang dội mà đẩy lên sân khấu, hưởng thụ tất cả những lễ ngộ cao nhất của toàn bộ Liên Bang.Trên thực tế, Thi Thanh Hải cũng đã từng cùng với đám đội viên chúng ta kề v tác chiến.Hắn cũng hoàn toàn có đầy đủ tư cách để được đứng bên dưới ánh đèn sân khấu này, chỉ có điều hắn lại lựa chọn đi vào bên trong bóng tối ẩn chứa phía sau ánh đèn sáng rọi kia.
Bên trong gian phòng họp nhất thời là một mảnh trầm mặc trong thời gian khá dài.Trong lòng đám phóng viên tin tức cũng không phải là không có những nghi vấn muốn đưa ra để được giải đáp, chỉ có điều bọn họ nhìn thấy biểu tình trên mặt của Hứa Nhạc rõ ràng có thể phán đoán ra được, hắn hẳn là vẫn còn rất nhiều lời muốn nói tiếp.
Hứa Nhạc nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm một chút, tiếp tục nói:
– Vừa rồi tôi đã từng nói qua, hắn chính là vị bằng hữu tốt nhất của tôi, cho nên sau khi Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh trao quyền cho tôi tiến hành điều tra sâu xuống vào sự kiện Phi thuyền Cổ Chung Hào bị tập kích, hắn vốn dĩ không có bất cứ nghĩa vụ gì phải phiêu lưu mạo hiểm tiến hành trợ giúp tôi cả, thế nhưng hắn lại một lần nữa đi vào bên trong bóng tối, bắt đầu tiến hành điều tra cẩn thận chi tiết những cái manh mối sắp sửa bị mọi người lãng quên mất.
Hơi thoáng tạm dừng lại một chút, Hứa Nhạc liếc nhìn một vòng đám phóng viên đang không ngừng ghi âm cùng với viết tốc ký ở bên dưới, vô cùng nghiêm túc nói:
– Hắn vẫn luôn có thói quen hành tẩu bên trong bóng tối, thế nhưng so với bất luận kẻ nào cũng đều sáng rọi chói mắt hơn rất nhiều.Một người có tính cách giống như thế, căn bản không có khả năng là một phần tử khủng bố!
– Tôi hy vọng dân chúng Liên Bang có thể thấu hiểu được điểm này.Tất cả những sự tình gì mà hắn làm, cũng đều có một cái lý do rõ ràng quang minh chính đại của nó.Cũng chỉ có những loại lý do như thế này, mới có thể khiến cho hắn làm ra nhiều những chuyện tình ở trong mắt các vị cho rằng không thể nào tin nổi như thế.
Hắn nói đến lúc này, rốt cuộc cũng đã có một vài phóng viên không thể kềm nén được cảm xúc trong lòng mình nữa, giơ tay lên xin được đưa ra câu hỏi:
– Cũng chính là sự kiện tập kích vào Tòa nhà Nghị Viện có phải không?
– Đúng vậy!
Hứa Nhạc bình thản hồi đáp.
Đám phóng viên tin tức rất dễ dàng từ bên trong những câu chữ này mà suy đoán ra được một cái kết luận khiến cho tất cả bọn họ cảm thấy vô cùng khiếp sợ.Có người mang theo ngữ khí không thể nào tin nổi, cao giọng hỏi:
– Thượng tá Hứa Nhạc, chẳng lẽ ngài cho rằng Phó Tổng thống Liên Bang, Bái Luân tiên sinh cùng với các vị Nghị viên kia có quan hệ trong chuyện Phi thuyền Cổ Chung Hào bị Hạm đội Đế Quốc tập kích năm xưa?
– Tôi không có nói như vậy, trên thực tế, tôi và Thi Thanh Hải vẫn còn đang một mực tiến hành điều tra.
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía vị phóng viên đứng tỏng một góc khuất vừa mới nêu lên câu hỏi kia.
– Chuyện này hết sức hoang đường!
– Quả thật là có chút kỳ diệu khó hiểu!
Đám phóng viên tin tức nhất thời mang theo tâm trạng khiếp sợ quay sang nghị luận với đồng bạn của mình, khó có thể chấp nhận nổi cái thuyết pháp kia của Hứa Nhạc.Tuy rằng mấy tháng trước đây bên trong Liên Bang cũng từng điều tra qua án tình về sự kiện Phi thuyền Cổ Chung Hào bị tập kích năm trước, trong đó tựa hồ như quả thật cũng phát hiện ra một vài điểm đáng nghi ngờ vẫn chưa được giải thích rõ ràng.Thế nhưng nếu như nói là Phó Tổng thống Liên Bang cũng tham gia vào sự kiện này, thật sự là khiến cho người khác khó có thể tưởng tượng nổi.
– Quá trình điều tra lần trước bởi vì những nguyên nhân mà tất cả mọi người đều biết, cho nên bị bắt buộc phải ngừng hẳn lại…
Hứa Nhạc liếc nhìn đám phóng viên một cái, chậm rãi nói:
– Lúc đó tôi cùng với Thi Thanh Hải cũng đã nắm được trong tay một vài chứng cứ nào đó, nhưng thật đáng tiếc chính là chúng ta cũng không có cơ hội tiếp tục điều tra sâu xuống nữa.
– Căn cứ vào những tin tức đưa ra từ bên phía Bộ Quốc Phòng bên kia, thì ngài rời khỏi Đại khu Tây Lâm cũng đều không nhận được sự phê chuẩn của Quân khu I, chuyện này đã vi phạm nghiêm trọng đến những điều lệ kỷ luận Quân đội Liên Bang rồi!
Phóng viên Ngũ Đức đã trầm mặc suốt một khoảng thời gian dài, bàn tay khẽ xoay xoay một chút cây bút điện tử quen thuộc của mình, có chút trầm ngâm suy nghĩ, lớn tiếng hỏi:
– Không quan tâm đến chuyện có thể bị quân pháp xử trí, cũng phải kiên trì quay trở về Thủ Đô Tinh Quyển, mục đích chân chính trong chuyện này là cái gì? Chỉ vì muốn thay vị bằng hữu này của ngài rửa sạch sự oan khuất hay sao? Hay là nói ngài muốn tiếp tục công tác điều tra đã bị gián đoạn lần trước?
– Tôi đã thỉnh cầu Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh một lần nữa trao quyền cho tôi, được phép khởi động trở lại công tác điều tra đối với sự kiện Phi thuyền Cổ Chung Hào bị tập kích.
Hứa Nhạc chậm rãi trả lời:
– Nếu như có những phát hiện hoặc là những chứng cứ xác thực gì mới, tôi sẽ ở trong phạm vi quy định cho phép của Đệ Nhất Hiến Chương, trong thời gian sướm nhất thông báo cho toàn thể các vị có mặt ở đây!
Đám phóng viên tin tức ở bên trong hội trường theo bản năng khẽ nhíu mày phe phẩy đầu mấy cái, quả thật không chút hài lòng, hoặc là nói không hề đồng ý đối với sự tưởng tượng của Hứa Nhạc về cục diện sau này.
– Một khi đã là như vậy, thế thì vì cái gì ngay trước khi đạt được sự trao quyền lần thứ hai của Tổng thống tiên sinh trong việc tiến hành điều ra án tình, ngài lại muốn trước tiên tổ chức buổi họp báo tuyên bố tin tức ngày hôm nay như vậy? Hoặc là nói tổ chức một buổi họp báo tuyên bố tin tức như thế này, mục đích chính của ngài là muốn làm cái gì?
Phóng viên Ngũ Đức cực kỳ linh mẫn phát giác ra được vấn đề trong chuyện này, tiếp tục mở miệng đặt câu hỏi.
– Tôi chỉ là nghĩ muốn chính thức thông báo cho những người nào đó…
Ánh mắt của Hứa Nhạc khẽ nheo lại một chút, nhìn chằm chằm vào màn hình mấy chiếc camera đặt ở gần nhất, giống hệt như đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của đám đại nhân vật Quân đội đang bắt đầu gia nhập vào giới Chính trị Liên Bang ở phía sau màn ảnh kia vậy, thoáng khẽ tạm dừng lại một chút, sau đó vô cùng nghiêm túc mà kiên định nói:
– Ta đã trở lại rồi, hơn nữa lại sắp sửa bắt đầu tiếp tục điều tra một lần nữa, các người… đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa?
o0o
Sau khi buổi họp báo tuyên bố tin tức chấm dứt xong, thì sắc trời cũng đã gần đến hoàng hôn rồi.Ngày thứ hai sau khi Hứa Nhạc quay trở lại Thủ Đô Tinh Quyển cứ như vậy mà vội vàng khẩn trương trôi qua trong tĩnh lặng.Những cái bóng râm to lớn của tòa kiến trúc cao lớn, cùng với những tảng mây trời đỏ rực náo nhiệt trên bầu trời hỗn hợp lại thành một mảnh hỗn tạp với những sắc thái vằn vện rõ ràng.Những đóa hoa anh đào vốn dĩ đã có một màu đỏ hồng, vào thời khắc này lại đột nhiên trở nên đỏ tươi tiên diễm lên một trận.
Đám phóng viên tin tức tụm năm tụm ba rời khỏi khu trung tâm văn hóa nghệ thuật Cơ Kim Hội Kiều Trì Tạp Lâm, thế nhưng lại cũng không có bất cứ kẻ nào vội vã chạy trở về tòa soạn báo hoặc là đài truyền hình của chính mình cả, mà là lựa chọn kêu gọi những đồng nghiệp quen biết, hoặc là những người đồng hành của mình cùng nhau đi đến những quán rượu nhỏ xung quanh đó làm vài chén rượu.Những tin tức mà bọn họ vừa nghe được trong buổi họp báo tuyên bố tin tức này cũng mang đầy đủ tính nổ mạnh vô cùng nóng sốt, thế nhưng mà lại không có biện pháp gì để mà chia xẻ với những người khác cả, mà phải lập tức cùng với những người đồng nghiệp, đồng hành của mình tiến hành giảng thuật lại vô số những nghi vấn vô cùng kịch liệt trong lòng mình, biểu đạt mạnh mẽ những sự khiếp sợ trong đầu của mình.
Dưới tình huống khi mà Hứa Nhạc không có đưa ra được những chứng cứ chính xác để chỉ chứng, thì một tờ báo truyền thông cho dù có tôn sùng sự tự do tin tức đến như thế nào đi chăng nữa, cũng đều không có khả năng đăng lên cái tin tức rằng Phó Tổng thống Liên Bang đang bị hiềm nghi cùng với Hạm đội Đế Quốc cấu kết ám sát một vị đại nhân vật bên trong Liên Bang được.Chuyện đó cùng với những sự áp lực từ bên phía Chủ quản Thông tin của Dinh thự Tổng Thống cũng hoàn toàn không có chút quan hệ nào cả, mà là do những người hành nghề tin tức chuyên nghiệp như bọn họ, muốn bọn họ đưa ra bất cứ tin tức gì thì cũng yêu cầu bọn họ có chứng cứ xác thực mới được.Mà trước mắt đối diện với bầu không khí toàn thể Liên Bang đang tiến hành ai điếu Phó Tổng thống Liên Bang như thế này, chính là một cái lớp rào chắn vô hình ngăn cản bọn họ đưa cái tin tức này ra.
Hứa Nhạc cũng không có rời khỏi tòa nhà trung tâm văn hóa nghệ thuật Cơ Kim Hội Kiều Trì Tạp Lâm, lúc này đám đội viên của Tiểu đội 7 đã sớm tản ra bốn phía xung quanh tòa kiến trúc này, khống chế toàn bộ những địa điểm bắn tỉa có khả năng gây nguy hiểm, ở bên trong ánh tịch dương chiều tà, bên ngoài cửa sổ đảm bảo sự an toàn của hắn, còn hắn thì lại ở trong phòng hội nghị, cùng với Phóng viên Ngũ Đức hạ giọng trò chuyện với nhau.
– Vì cái gì lại một phen lưu một mình tôi ở lại như vậ?
Phóng viên Ngũ Đức nghi hoặc hỏi.
– Bởi vì tôi thật sự tín nhiệm các vị.Chẳng qua là tôi vỗn nghĩ rằng Chủ biên Bob hẳn là cùng với ngài đến đây…
Hứa Nhạc nở nụ cười nhàn nhạt, giải thích:
– Xem ra độ nóng sốt về tin tức của tôi cũng không đủ để hấp dẫn Chủ biên tiên sinh tự mình xuất mã a!
Phóng viên Ngũ Đức khẽ nhún nhún vai, ngữ khí có chút trào phúng, nói:
– Trong hai năm nay, cậu đã ba lần từ chối lời đề nghị được phỏng vấn trực tiếp của tôi… hiện tại lại nói rằng tin tưởng chúng tôi… Ngàn vạn lần không nên nói rằng nguyên nhân đây là bởi vì nhóm chúng tôi đã tiến hành buổi phỏng vấn cuối cùng của Quân Thần lão nhân gia a!
Hứa Nhạc lắc lắc đầu, thoáng trầm mặc, một lát sau mới mở miệng nói:
– Có nhớ rõ, vừa rồi tôi có từng nhắc tới chuyện tình của Mạch Đức Lâm hay không? Lúc ấy trong toàn bộ giới tin tức của cả Liên Bang này, cũng chỉ có tờ Nhật báo Đặc khu Thủ Đô của các ngài là dám nghi ngờ vị lão nhân kia, thậm chí còn tiến hành đi điều tra ông ta nữa.
– Nếu như cái vị bằng hữu kia của cậu… cái gã Thi Thanh

☀️ 🌙