Đang phát: Chương 3302
Lý Vân Tiêu ngẩn người nhìn hai bóng người biến mất, một lúc sau mới hoàn hồn.
Hình giận dữ nói:
– Khốn kiếp!
Nói rồi, Hình lập tức xoay người tiến vào giới bích.
Lỗ Thông Tử quát lớn:
– Đứng lại! Ngươi định làm gì?
Hình quay đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, đáp:
– Đến Ma giới giết tên kia! Ở Ma giới, ta có thể phát huy toàn bộ sức mạnh, còn hắn thì bị áp chế, giết hắn dễ như trở bàn tay.
Lỗ Thông Tử ngăn cản:
– Không được! Ngươi về Ma giới sẽ bị Man đại nhân phát hiện ngay!
Hình không quan tâm:
– Phát hiện thì phát hiện, có sao đâu? Ta truy sát hắn là lẽ đương nhiên, thứ hắn dùng là Pháp Thụ Kim Luân trứ danh của Ma giới, năm xưa Ma Chủ Đế mang đến Thiên Vũ giới đã đánh rơi mất.
Dứt lời, Hình mặc kệ Lỗ Thông Tử, lao thẳng vào giới bích, biến mất không dấu vết.
Lỗ Thông Tử lộ vẻ trầm ngâm, ánh mắt chớp động liên hồi.
Lý Vân Tiêu giận dữ gầm lên:
– Lỗ Thông Tử, Dương Địch đâu? Huyền Hoa đâu? Phi Yên đâu?
Bất chấp vết thương, hắn hóa thành kiếm quang, chém thẳng xuống.
Ầm!
Lỗ Thông Tử tùy ý ném ra Ngân Giản, đánh tan kiếm quang.
Lý Vân Tiêu nổi trận lôi đình:
– Chết tiệt!
Hiện tại hắn bị thương, sức lực cạn kiệt, nhưng vẫn cố gắng biến ra vô số kiếm ảnh, điên cuồng tấn công.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lỗ Thông Tử cười nhạt:
– Ha ha ha! Ngươi tức giận cũng vô dụng thôi, tình thế của ngươi hiện giờ rất bất lợi!
Song giản bay múa quanh người Lỗ Thông Tử, phá tan mọi kiếm khí.
Lý Vân Tiêu giận dữ, kiếm thế khựng lại, giơ kiếm che trước mặt:
– Bọn họ đâu? Bọn họ đã đi đâu rồi?
Thân kiếm trắng muốt bốc cháy ngọn lửa, phát ra ánh sáng chói lòa, như thiêu đốt cả Lý Vân Tiêu.
Lỗ Thông Tử giật mình, nhận ra sự nguy hiểm, vội cầm song giản lùi lại phía sau.
– Chết đi!
Sức mạnh trên người Lý Vân Tiêu tăng lên đến cực điểm, thanh kiếm phát ra ánh sáng chói mắt, hóa thành kiếm cương, chém xuống.
Lỗ Thông Tử sắc mặt âm trầm, hừ lạnh:
– Một cuộc chiến vô nghĩa.
Lỗ Thông Tử giơ song giản lên, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh, một chiếc mặt nạ trùm lên, để lộ đôi mắt băng giá.Khí thế trên người Lỗ Thông Tử tăng vọt.
Ầm!
Kiếm của Lý Vân Tiêu chém xuống, ngọn lửa trắng xóa hòa vào kiếm khí, phá tan kết giới kim ngân, đánh thẳng vào song giản, ánh sáng văng tung tóe.
Kiếm khí và ngọn lửa đánh trúng Lỗ Thông Tử, đốt cháy trường bào, gây ra nhiều vết thương.
Lý Vân Tiêu bị lực phản chấn, máu dâng lên cổ họng, nghiến răng hỏi:
– Bọn họ đâu?
Lỗ Thông Tử lạnh lùng đáp:
– Những người ngươi nhắc đến đều là người của Hóa Thần Hải ta, ta là tổng trưởng, không cần báo cáo với ngươi.
Lý Vân Tiêu lạnh giọng:
– Thả bọn họ ra, hôm nay ta sẽ tha cho ngươi.
– Hả? Ngươi nói gì?
Lỗ Thông Tử chế giễu:
– Giết ta? Ha ha ha, Lý Vân Tiêu, ngươi ngốc đến mức không nhìn rõ tình thế sao?
Trong Cổ Ma Tỉnh, cuộc chém giết thảm khốc khiến phe nhân tộc bắt đầu mệt mỏi, thương vong tăng lên nhanh chóng.
Ma tu chết nhiều hơn, nhưng bọn chúng đã bị hung hồn nhập vào, mất đi thần trí, hoàn toàn không sợ chết.
Lý Vân Tiêu lạnh giọng tuyên bố:
– Nếu ta không sống được, thì ta sẽ cùng ngươi đồng quy vu tận!
Kiếm Thương Trảm Hồng đè xuống, Băng Sát Tâm Diễm thiêu đốt, Đế Đồ Di Thế Song Giản phát ra tiếng nổ đùng đoàng.
Lỗ Thông Tử phát hiện nguy hiểm, kinh hãi kêu lên:
– Ngươi điên rồi sao? Ngươi muốn làm gì?
Lão vội vàng vận sức, muốn hất Kiếm Thương Trảm Hồng ra, nhưng Lý Vân Tiêu đã quyết tâm, dán chặt thân kiếm vào song giản, không cho hất ra.
– Ha, trên đời không có gì là không thể, chỉ là ngươi không muốn mà thôi.
Lý Vân Tiêu nhe răng cười:
– Ta muốn cứu bọn họ, chỉ vậy thôi!
Lý Vân Tiêu thi triển pháp tướng kim thân, sáu tay cầm huyền khí, ba mặt pháp tướng dữ tợn, lạnh băng.
Lý Vân Tiêu uy hiếp:
– Ngươi có cảm nhận được sức mạnh của những huyền khí này không? Ngươi có cảm nhận được sức mạnh Dung Thông cảnh của ta không? Sống không giết được ngươi, chẳng lẽ chết cũng không thể sao?
Lỗ Thông Tử tức đến bốc khói:
– Tên điên này!
Ánh sáng từ các huyền khí chiếu lên khuôn mặt Lỗ Thông Tử, khiến lão trông cực kỳ khó coi.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Ta đã từng chết một lần rồi, ta luyện Đại Diễn Thần Quyết đến xuất thần nhập hóa, tan xương nát thịt chưa chắc đã chết, không chừng lại chuyển thế trọng sinh, cùng lắm mất hai mươi năm.
Nghe vậy, Lỗ Thông Tử run sợ, giận dữ quát:
– Lão phu không tin ngươi dám chết, ngươi chỉ đang hù dọa lão phu thôi!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Ai mà không ham sống sợ chết, đương nhiên là ta cũng luyến tiếc.Nhưng nếu không nỡ bỏ, thì làm sao có được?
Đôi mắt Lý Vân Tiêu trong veo, như sự bình yên trước cơn bão.
Lỗ Thông Tử gầm lên:
– Không, ta không tin ngươi sẽ tự bạo! Ngươi chỉ đang uy hiếp ta!
Gân xanh trên người Lỗ Thông Tử nổi lên, đôi mắt sắc bén giận dữ, chất chứa đầy sự sợ hãi.
Lỗ Thông Tử thông minh tuyệt đỉnh, luôn bày mưu tính kế, nên nhận ra ngay Lý Vân Tiêu đang lừa lão.Nhưng lỡ tên điên này làm thật thì sao?
Nghĩ đến khả năng nhỏ nhoi này, Lỗ Thông Tử lạnh toát sống lưng.
Lỗ Thông Tử sợ chết, nên không dám đánh cược.
Mặc dù mạng của Lý Vân Tiêu sẽ mất trước, nhưng nó không quý giá bằng mạng của lão.
Lý Vân Tiêu thấy rõ nỗi sợ hãi trong mắt Lỗ Thông Tử, khinh miệt liếc nhìn lão:
– Vậy thì thử xem!
Bốn cánh tay giơ cao huyền khí, pháp tướng trước mặt bắt ấn, sức mạnh khủng bố từ các huyền khí bắn ra, hóa thành lốc xoáy trước mặt pháp tướng kim thân.
Lỗ Thông Tử kinh hoàng kêu lên:
– Dừng tay!
Lỗ Thông Tử sợ đến hồn bay phách lạc, hấp tấp nói:
– Mau dừng tay, ta đồng ý nói chuyện đàng hoàng với ngươi.
Bức tường trong lòng Lỗ Thông Tử đã sụp đổ, lão có tư chất trác tuyệt, thông kim bác cổ, nhưng ai ngờ lại bị người ta hù sợ, nỗi khuất nhục này phóng to vô hạn trong lòng lão, đôi mắt Lỗ Thông Tử tràn đầy oán độc.
Lỗ Thông Tử luôn muốn giết Lý Vân Tiêu, nhưng đó chỉ là để trừ khử tai họa, chứ không có hận thù gì nhiều.
Nhưng lúc này lại khác, Lý Vân Tiêu đã đánh nát tự tôn của lão, lần đầu tiên Lỗ Thông Tử sinh ra cảm giác xấu hổ tức tối, khó chịu còn hơn cả việc dùng dao cắt thịt lão.
Nhưng ai bảo lão sợ chết? Ai bảo mạng của lão quý hơn mạng của đối phương?
Lỗ Thông Tử chỉ có thể nuốt ngược sự khuất nhục, chờ thời cơ báo thù.
Lý Vân Tiêu cười:
– Ta không có tâm trạng nói chuyện với ngươi, mau thả người ra, không thì cùng nhau kết thúc trò chơi này!
Lỗ Thông Tử tức giận:
– Bọn họ không còn ở Cổ Ma Tỉnh nữa!
Lý Vân Tiêu:
– Muốn lừa ta? Ta mặc kệ, không thấy người thì cùng nhau chết!
Bên ngoài Lý Vân Tiêu tỏ ra giận dữ, nhưng trong lòng lại run rẩy, vì hắn biết có đến năm mươi phần trăm Lỗ Thông Tử không lừa hắn.
Tuy Cổ Ma Tỉnh xảy ra biến dị, nhưng không gian tổng thể không lớn.Ngay từ đầu Lý Vân Tiêu đã dùng thần thức quét một lượt, nhưng không phát hiện ra gì.
Lỗ Thông Tử vội vàng giải thích:
– Thật mà! Ta không cùng phe với ngươi, nhưng ta không có lý do gì để lừa ngươi cả.Ta đã đưa bọn họ vào Ma giới rồi!
Lý Vân Tiêu giận dữ quát:
– Đưa cái đầu ngươi!
Dù là Lỗ Thông Tử, cũng không thể nói dối trước mặt Lý Vân Tiêu, hắn biết đây là sự thật.
