Đang phát: Chương 3303
Cơn giận dữ bùng nổ trong lòng Lý Vân Tiêu, hào quang vàng trên người và vũ khí càng thêm chói mắt, hung hăng.
Lỗ Thông Tử hoảng sợ, vội vàng nói:
– Đừng nóng giận! Xin đừng nóng giận! Ta có thể sai người đưa họ về!
Lý Vân Tiêu nhìn Lỗ Thông Tử chằm chằm với vẻ mặt u ám, rồi dần dần kiềm chế cảm xúc.
Lý Vân Tiêu lạnh giọng:
– Ra lệnh cho lũ ma tu kia dừng tay ngay lập tức.
– Cái gì?
Lỗ Thông Tử giật mình kêu lên:
– Nếu tất cả đều dừng lại, chẳng phải là mặc cho các ngươi xâm chiếm sao? Yêu cầu này quá đáng lắm rồi.
Lý Vân Tiêu cười nhếch mép:
– Đúng là quá đáng, nhưng thì sao? Ngươi muốn giữ mạng của chúng hay là mạng của ngươi?
Lỗ Thông Tử nhìn Lý Vân Tiêu băng giá:
– Nếu chúng bị giết, đám đông xông lên thì ta cũng không thoát được, chẳng khác nào tự sát.Dù ngươi muốn chơi đến cùng với ta thì ta cũng không thể đồng ý chuyện này.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh:
– Ngươi tính toán giỏi thật.
Lỗ Thông Tử than thở:
– Ta quý trọng tài năng của ngươi, hai lần mời ngươi làm trưởng lão danh dự của Hóa Thần Hải, tại sao ngươi cứ nhất quyết phải đối đầu với ta?
Lỗ Thông Tử thở dài:
– Lòng ta hướng về trăng sáng, nhưng trăng sáng lại chiếu xuống nơi dơ bẩn.
– Chiếu cái đầu ngươi!
Lý Vân Tiêu tức giận quát:
– Không có gì để nói với kẻ như ngươi, chỉ ta cách vào Ma giới!
Lý Vân Tiêu biết không thể cứu được đám người Dương Địch nên tìm cách vào Ma giới.
Lỗ Thông Tử nhíu mày suy nghĩ, lão ta định lừa dối cho xong chuyện nhưng nghĩ lại, người trước mắt quá thông minh, khó mà qua mặt được.Nếu chọc giận Lý Vân Tiêu, người chịu thiệt vẫn là Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử đành thật lòng nói:
– Nếu ta chỉ ngươi cách vào Ma giới, ngươi sẽ thả ta chứ?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Có thể.
– Được!
Lỗ Thông Tử dứt khoát:
– Người thường chạm vào ranh giới giữa hai giới sẽ bị nghiền nát, nhưng người Ma giới có thể vượt qua, vậy chúng ta cũng có thể.Bây giờ ta sẽ truyền bí thuật cho ngươi.
Trên trán Lỗ Thông Tử lóe lên một tia sáng đen, tinh thần lực nhẹ nhàng lan tỏa.
Lý Vân Tiêu dùng thần thức quét qua, hai người truyền tin cho nhau từ xa.Lý Vân Tiêu nhận được tin tức, suy ngẫm một lúc rồi biết đây là thật.
Lỗ Thông Tử lạnh lùng nói:
– Bây giờ có thể thả ta chưa?
Lý Vân Tiêu quát lạnh:
– Cút đi!
Kiếm thế áp xuống, người Lý Vân Tiêu bừng sáng một màu trắng rồi biến mất ngay lập tức, chỉ để lại những gợn sóng không gian lan tỏa trước mặt Lỗ Thông Tử.
– Chết tiệt! Giết!
Lỗ Thông Tử tức giận bùng nổ, cầm song giản lao điên cuồng về phía trước.
Lý Vân Tiêu xuất hiện cách đó mấy trăm trượng, vừa hiện thân đã thấy một đám võ giả ma tu lao tới.
Tình hình của Lý Vân Tiêu lúc này rất tệ, hắn không còn sức để lãng phí với đám tép riu này.Kiếm vung lên, tạo ra vô số biến ảo trên không trung, chém đầu đám ma tu.
Kim Ngân Song Giản ập đến, lại đánh chết thêm một đám võ giả ma tu.Lý Vân Tiêu lại lùi ra xa, giữ khoảng cách với Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử tức giận quát:
– Lũ vô dụng, đồ bỏ đi! Mau giết hết chúng đi!
Lỗ Thông Tử cầm song giản lao vào trận, tùy tiện vung vài nhát, đánh chết vài người của Thiên Vũ Minh.
Lúc này, Hiện Hạo Phong dẫn hơn bảy mươi người từ ngoài Cổ Ma Tỉnh xông vào, tham gia cuộc chiến.Số lượng võ giả ma tu giảm mạnh ngay lập tức.
Lỗ Thông Tử thấy tình thế không ổn thì hừ lạnh, quay người bỏ chạy về phía ranh giới giữa hai giới.
Mấy cường giả của Thiên Vũ giới luôn để mắt đến Lỗ Thông Tử, thấy lão ta định trốn liền hóa thành những luồng sáng đuổi theo.
Nhưng cùng lúc đó, một đám ma tu bị họ kiềm chế cũng hành động, trói chân họ lại.
Lỗ Thông Tử cười khẩy:
– Các ngươi còn lo chưa xong cho bản thân mà đòi giữ ta lại? Đừng nóng vội, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.
Lỗ Thông Tử nhanh chóng tiến về phía ranh giới, hai tay liên tục bắt ấn, ma khí trên người bốc lên.
Lỗ Thông Tử biến thành một màu đen như mực rồi từ từ hòa vào ranh giới.
Mọi người tức giận nhưng bất lực.Như Lỗ Thông Tử đã nói, họ còn chưa lo xong cho mình thì làm sao lo chuyện khác?
Trên ranh giới vẫn hiện ra rất nhiều khuôn mặt, thân hình đang cố gắng chui ra.Có vài hình người thoát ra được, điên cuồng lao vào chiến trường.
Những hình người này là sự kết hợp giữa thập phương hung hồn và ma quân, nhưng sau khi ra ngoài bị sức mạnh của ranh giới áp chế nên rất nhanh bị đánh tan xác.
Tuy nhiên, điều này không thể ngăn cản vô số ma vật trên ranh giới chen chúc nhau chui ra, dù biết là sẽ chết vẫn không quay đầu lại.
Cuộc chiến trong Cổ Ma Tỉnh đã đến hồi gay cấn.Tất cả các cường giả của Thiên Vũ giới đều tái mét mặt mày, tràn đầy lo lắng.
Nếu Lỗ Thông Tử trốn thoát thì cuộc chém giết này cũng trở nên vô nghĩa.
Đám võ giả ma tu chỉ là quân cờ thí, hoàn toàn không được Lỗ Thông Tử để vào mắt.Những con cờ này đã giết hơn một nửa đồng đội của họ, khiến lực lượng bị suy giảm nghiêm trọng.
Mấy canh giờ sau, cuối cùng họ cũng tiêu diệt hết đám ma tu.
Ma tu chết đi biến thành ma khí thuần túy lan tỏa trên không trung, đậm đặc đến mức đưa tay lên cũng không thấy rõ năm ngón.Rất nhiều võ giả bị nhiễm ma khí, vết thương có dấu hiệu bị ma hóa.
– Tất cả mọi người hãy vào trong kết giới!
Linh Mục Địch lập tức mở kết giới, xua tan ma khí, bao phủ mấy trăm trượng để mọi người vào trong chữa thương.
Những người bị thương lũ lượt kéo vào, thương vong hơn phân nửa, chỉ còn lại hơn sáu mươi người.
Ai nấy đều có vẻ mặt cực kỳ khó coi, mắt đờ đẫn như cá chết.
Không chỉ thương vong hơn phân nửa, mà thống soái cao nhất Diệp Nam Thiên cũng bị bắt vào Ma giới.
Trận giao chiến đầu tiên đã nhận phải kết quả này, khiến tay chân mọi người lạnh toát, ngực như có tảng đá đè nặng.
Lý Vân Tiêu tức giận đến phát điên, cộng thêm việc trước đó đã quá sức, lại bị thương, hắn ói ra mấy ngụm máu, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Người của Bí Đình Phong run rẩy hỏi:
– Bây giờ nên làm gì?
Người của Bí Đình Phong đầy máu, lưng nhầy nhụa thịt như bị ai xé một miếng, nhưng hắn không cảm thấy đau.
Linh Mục Địch nói:
– Về trước đi, ở lại đây lâu cũng vô ích.Về rồi chỉnh đốn lại, suy nghĩ đối sách sau.
– Trở lại?
Bí Đình Phong ngây người ra:
– Vậy Thiên Chi Vương đại nhân thì sao? Thành quả của trận chiến này đâu? Lẽ nào lại xám xịt trở về như vậy?
Ba câu hỏi khiến mọi người vô cùng xấu hổ, lắc đầu thở dài, có người gục mặt xuống.
Linh Mục Địch nói:
– Tuy trận chiến này thương vong thảm trọng, nhưng chúng ta đã thắng.Lỗ Thông Tử và ma quân bỏ chạy, tất cả ma tu bị tiêu diệt, Hóa Thần Hải bị bắt, chiếm giữ Cổ Ma Tỉnh, đây chẳng phải là thành quả sao?!
Mọi người ngẫm lại thì thấy cũng đúng, vẻ mặt suy sụp lại phấn chấn lên.Tuy có hơi thảm hại một chút, nhưng vẫn có được chút thành quả.
Linh Mục Địch nhìn Bí Đình Phong:
– Trước đó mục tiêu của chúng ta chẳng phải là bắt lấy Hóa Thần Hải, tiêu diệt toàn bộ ma tu sao? Hiện tại chỉ có Lỗ Thông Tử trốn thoát, những cái khác đều đã hoàn thành.
Bí Đình Phong đứng ngây như phỗng, không biết nên nói gì.Trong tình cảnh này, dù thắng cũng chẳng vui vẻ gì.
