Đang phát: Chương 3301
Hình nói:
– Mở thêm nhiều khe hở á? Chuyện này khó à nha.
Lỗ Thông Tử đáp:
– Khó thiệt, nhưng không phải không có cách.Nếu ta đoán không lầm, mấy Ma tôn khác cũng đang tìm cách làm việc này thôi.Việc của chúng ta là cứ nghỉ ngơi cho khỏe, rồi ngồi chờ hưởng thành quả thôi.Giờ mà đi giữ khe hở khác nào làm không công cho người ta, sơ sẩy một chút là Man bị Ma tôn khác nuốt chửng đó.
Hình nghe mà lạnh sống lưng, câu này mà lọt vào tai Man thì chỉ có nước chết.Hình im thin thít, không dám hùa theo.
Lỗ Thông Tử nói tiếp:
– Bởi vậy ta mới bảo Man tự trói mình.Qua vụ này, dù giữ được khe hở hay không thì Man cũng sẽ điều chúng ta về, từ bỏ cái khe hở này thôi.
Hình ngẫm nghĩ thấy cũng có lý.
Hình gật gù:
– Mong là vậy.
Trong Cổ Ma Tỉnh giờ đang chém giết kinh lắm.Đám người Thiên Vũ giới tuy có thực lực cao hơn, nhưng quân địch đông quá, mới giao chiến đã bị đánh cho tơi tả rồi dần dần chuyển bại thành thắng, bắt đầu phản công.
Lý Vân Tiêu cũng nhận ra thương vong ít là do mọi người còn sức, cố gắng giữ cho cục diện không bị vỡ.
Nếu cứ kéo dài, hết sạch sức thì thương vong sẽ tăng lên nhanh thôi.Mà để bị phá vỡ một chỗ là coi như xong.
Lý Vân Tiêu vừa đánh vừa truyền tin ra ngoài.
Ánh sáng lưu ly trên người Lý Vân Tiêu cũng yếu dần, vì lúc trước đã đánh nhau ác liệt trong sương mù ma quái, giờ lại tiếp tục chiến đấu nên hắn là người hao tổn sức lực nhanh nhất.
Bỗng một luồng sáng vàng lóe lên.
Vì đám ma tu toàn dùng ma khí đen sì sì, nên ánh sáng vàng này đặc biệt chói mắt.
Lý Vân Tiêu quay người đâm kiếm tới.
Bùm!
Kiếm trúng vào ánh sáng vàng, tay Lý Vân Tiêu tê rần, lùi lại mấy bước.
Một tên ma tu thừa cơ lao tới, đánh thẳng vào lưng Lý Vân Tiêu, khiến khí huyết trong người hắn sôi lên sùng sục.
Quá nhiều vũ giả ma tu, không ai địch nổi hết.Hở ra một cái là bị giết ngay.
Lý Vân Tiêu bị đánh lén, lại bị tấn công dồn dập nên bị thương ngay, càng thu hút thêm nhiều ma tu xông tới.Hàng loạt công kích đổ xuống như mưa.
Trong đống công kích đó còn có cả hai vệt sáng kim ngân xoắn vào nhau, chính là Kim Ngân Song Giản của Lỗ Thông Tử.
Lý Vân Tiêu giật mình biến ra ba đầu sáu tay, cầm binh khí đỡ các đòn tấn công từ mọi phía.Một tay cầm Pháp Thụ Kim Luân lượn vòng trước mặt.
Một bóng cây khổng lồ hiện ra giữa không trung, tán lá xòe rộng như một tấm khiên, giúp Lý Vân Tiêu giảm bớt áp lực.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Nhưng chỉ trong chớp mắt, những đòn tấn công như bão táp ập đến, tấm khiên kia vỡ tan.Đặc biệt là khi bị Song Giản đánh trúng, bóng cây rung lắc dữ dội rồi nhỏ lại nhanh chóng.
Kim Luân phát ra tiếng kêu răng rắc, vô số phù văn hiện lên trên bề mặt.
Từ xa, Hình kinh hãi hét lớn:
– Đó là…Pháp Thụ Kim Luân!
Mắt Hình lóe lên tia sắc bén, biến mất tại chỗ, dịch chuyển tức thời đến trước mặt Lý Vân Tiêu, xòe bàn tay to lớn ra chộp lấy Kim Luân.
Lỗ Thông Tử sát khí ngùn ngụt, quát lớn:
– Cơ hội tốt nhất!
Song Giản lao xuống như sao băng, giáng thẳng vào người Lý Vân Tiêu.Năm ngón tay của Hình như móng vuốt, đè chặt Kim Luân khiến nó không thể nhúc nhích.
Lòng Lý Vân Tiêu căng thẳng, ba mặt pháp tướng bị đám ma tu bám chặt.Nhưng kể cả không có đám ma đầu kia, với tình trạng hiện tại thì Lý Vân Tiêu cũng không đấu lại Lỗ Thông Tử, huống chi còn có thêm cả Hình?
Keng!
Đột nhiên vô số phù văn bay lên từ Pháp Thụ Kim Luân, như thể có cơ quan nào đó vừa được kích hoạt.Vô vàn phù văn xoay tròn như bánh xe, chém nát cánh tay của Hình.
– A!?
Hình bị đánh văng ra ngoài, vốn dĩ đã bị giới lực hạn chế, không thể phát huy hết sức mạnh, giờ lại bị Pháp Thụ Kim Luân đánh trúng nên càng bị thương nặng hơn.
Lỗ Thông Tử giật mình kêu lên:
– Cái gì?!
Pháp Thụ Kim Luân bừng sáng, xoay tròn chém vào Song Giản của Lỗ Thông Tử.
Bùm!
Ba món huyền khí va chạm nhau, ánh sáng vàng bắn ra tứ phía như tia chớp.
Lỗ Thông Tử lùi lại, hai tay run run cầm lấy ngọc giản, mặt mày cực kỳ u ám.
Lỗ Thông Tử quát lớn:
– Là ai?
Pháp Thụ Kim Luân lượn một vòng trên không trung, nhưng không quay về tay Lý Vân Tiêu, mà rơi vào tay một người mặc trường bào vừa xuất hiện.
Người này vẻ mặt bình tĩnh, râu tóc bạc phơ, trông rất già nua.
Pháp Thụ Kim Luân im lìm, các phù văn trên bề mặt cũng biến mất, trông rất linh động.
Lý Vân Tiêu giật mình, lão nhân này chính là Bối Kinh Hoằng, đã dưỡng thương xong, phá vỡ Giới Thần Bi mà ra.
Bối Kinh Hoằng cầm Pháp Thụ Kim Luân, liếc mắt nhìn xung quanh, vung tay lên, vô số ánh sáng vàng bắn ra.Đám ma tu trong vòng mấy chục trượng nổ tung xác mà chết.
Lỗ Thông Tử và Hình giật mình kêu lên:
– Các hạ là ai?
Bối Kinh Hoằng không thèm để ý đến hai người, cúi đầu nhìn thánh khí trong tay, đánh ra vài ấn quyết, ánh sáng vàng lóe lên.
Lòng Lý Vân Tiêu rung lên, hắn khổ sở luyện hóa Pháp Thụ Kim Luân một thời gian dài, giờ đã bị Bối Kinh Hoằng xóa bỏ dấu ấn.
Bối Kinh Hoằng quay người liếc nhìn Lý Vân Tiêu, châm chọc:
– Thánh khí không phải ai cũng dùng được đâu.
Nói xong, Bối Kinh Hoằng lao về phía giới bích.
Linh Mục Địch thấy tình hình thay đổi, kinh hãi kêu lên:
– Bối Kinh Hoằng! Ngươi…!
Bối Kinh Hoằng cầm Pháp Thụ Kim Luân vung lên, ánh sáng vàng bao trùm lấy lão, lao vào giới bích.
Ánh sáng vàng như giọt nước, dễ dàng hòa vào giới bích, cơ thể Bối Kinh Hoằng cũng chui vào trong.
Người Diệp Nam Thiên đã lún vào hơn nửa, chỉ còn khuôn mặt lộ ra ngoài.
Diệp Nam Thiên lạnh lùng nhìn Bối Kinh Hoằng:
– Tây Vực chi vương Bối Kinh Hoằng?
Bối Kinh Hoằng liếc nhìn Diệp Nam Thiên, vẻ mặt kiêu ngạo, lạnh lùng như đang nói: Ngươi là cái thá gì?
Diệp Nam Thiên bỗng cười lớn:
– Ha ha ha, thật là mỉa mai!
Bối Kinh Hoằng lạnh lùng nói:
– Câm miệng! Ngươi cười khiến người ta ghét, nói thêm một câu nữa ta sẽ giết ngươi!
Diệp Nam Thiên cười khẩy:
– Ghét? Chứng tỏ đạo tâm của ngươi chưa đủ kiên định, không hoàn toàn tin tưởng con đường mình đã chọn, vậy làm sao đi tiếp được?
Mắt Bối Kinh Hoằng lóe lên tia sáng, quát lớn:
– Ngươi là cái thá gì mà dám bình luận về lão phu!
Diệp Nam Thiên châm chọc:
– Đồ tiện nhân thích già mồm, ta cứ bình luận đấy, ngươi làm gì được ta? Thêm nữa, đồ tiện nhân nhà ngươi đã cam tâm nhập ma rồi.Không chỉ ta được bình luận mà cả thiên hạ này đều có thể!
Diệp Nam Thiên dùng lại chữ “tiện nhân” mà lúc trước Lý Vân Tiêu đã mắng Lỗ Thông Tử, giờ trả lại cho Bối Kinh Hoằng.
Bối Kinh Hoằng nổi giận, mặt mày xanh mét, mắt lóe lên sát khí, đánh ra một luồng sáng vàng.
– Phụt!
Toàn thân Diệp Nam Thiên bị bảy, tám bàn tay to giữ chặt, không thể nhúc nhích, cứng rắn hứng chịu một đòn của Bối Kinh Hoằng, hộc ra một ngụm máu, nhưng ánh mắt trêu chọc không hề giảm, ngược lại còn cười lớn hơn.
Nhưng lát sau, tiếng cười tắt ngấm, Diệp Nam Thiên bị bảy, tám bàn tay to kia kéo vào Ma giới, biến mất trên giới bích.
Bối Kinh Hoằng lạnh lùng nhìn theo, không ra tay, rồi cũng dung nhập vào giới bích, biến mất.
