Đang phát: Chương 2809
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng vuốt tóc Tiểu Hồng:
– Đừng sợ, chỉ cần Tiểu Hồng luôn giữ trái tim lương thiện thì không ai có thể làm hại con.
Tiểu Hồng ngước mắt, đôi mắt đỏ hoe:
– Thật không ạ? Nhưng người xấu ngày càng mạnh, con không thể giữ hắn lâu hơn được nữa.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Mỗi lần hắn chiếm lấy thân thể, con có biết hắn làm gì không?
Tiểu Hồng đáp:
– Lúc biết, lúc không.Lần này, con cảm thấy hắn muốn giết anh Vân Tiêu, nên đã liều mạng ngăn cản, nhốt hắn lại.
Lý Vân Tiêu gật đầu, xoa đầu Tiểu Hồng, cười:
– Cảm ơn Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng nói:
– Con nhất định sẽ không để hắn giết anh đâu, cùng lắm thì con sẽ chết chung với hắn!
Lý Vân Tiêu trấn an:
– Yên tâm, hắn không giết được anh đâu.Anh nhất định sẽ tìm cách tách hắn ra khỏi cơ thể con.
Tiểu Hồng mỉm cười, đứng dậy:
– Thật ạ? Vậy thì tốt quá!
Lý Vân Tiêu mỉm cười, động viên Tiểu Hồng.Trong lòng anh lại vô cùng lo lắng.Ma nguyên và nghê hồng thành dường như có liên kết rất mạnh, việc tách chúng ra không chỉ là khó khăn, mà còn hoàn toàn không có manh mối.
Lý Vân Tiêu nắm tay Tiểu Hồng:
– Đi thôi, cùng anh phá trận.
Tiểu Hồng đột nhiên rụt tay lại, kiên quyết:
– Anh đi một mình đi, con cũng muốn tự mình đi!
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Sao vậy?
Tiểu Hồng giải thích:
– Con đã hứa với tông chủ là phải cố gắng đạt thứ hạng cao.Nếu đi cùng anh, con sẽ không thể tranh phá mắt trận với anh, vậy thì con sẽ đứng cuối mất.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Con có tìm được mắt trận không?
Tiểu Hồng gật đầu:
– Con cảm nhận được một chút, chắc không khó đâu.
Tiểu Hồng là linh thể hồng thạch, trong suốt thuần khiết, có khả năng cảm nhận vạn vật.
Lý Vân Tiêu suy nghĩ rồi nói:
– Được rồi, con nhớ cẩn thận.
Tiểu Hồng siết chặt tay, cười:
– Anh yên tâm, con sẽ cố gắng hết sức, nhất định không thua.Anh cũng cố lên, đừng để con vượt mặt.
Lý Vân Tiêu cười xoa đầu Tiểu Hồng, nhìn cô bé tung tăng chạy vào màn mây, biến mất.
Trên chiến hạm Địa Chi Bối Tích, màn nước hiển thị mười hai cái tên.Tên Ngạo Vô Tâm đột nhiên xuất hiện ký hiệu một khối lệnh bài, báo hiệu đã phá thành công một mắt trận.
Đầu đà mập cười lớn:
– Ha ha ha! Là Vô Tâm, ta biết ngay người giỏi nhất phải là người của Ngạo gia!
Hai gã đầu đà múa may quay cuồng, trêu chọc mọi người.
Hắc Thủy Xà lạnh lùng:
– Hai người im lặng chút đi được không? Mới phá được một mắt trận thôi, còn tận tám mươi cái nữa đấy!
Đầu đà mập cãi:
– Tám mươi cái thì sao? Vô Tâm phá được cái đầu tiên chứng tỏ hắn mạnh nhất, không ai sánh bằng về khả năng tìm và phá trận!
Lời gã tuy có phần gượng ép nhưng cũng có lý.Những người khác nín thở nhìn màn nước, mong chờ tên đệ tử của mình sớm có ký hiệu lệnh bài.
Ân Trì nói:
– Lực lượng kinh khủng vừa rồi phát ra từ màn mây, chẳng lẽ là Ngạo Vô Tâm?
Mọi người biến sắc, nhớ lại chấn động vừa rồi mà thấy bất an.
Nam Khâu Vũ nói:
– Khó xác định là ai, nhưng người đó có thể xuyên thấu đại trận, làm rung chuyển chiến hạm mà vẫn không suy giảm uy lực, chắc chắn là cao thủ.
Vi Thi Thi kinh hãi:
– Chẳng lẽ Cảnh Thất lại giết người?
Các tông môn khác lo lắng.Nếu Cảnh Thất ra tay thì thuấn di phù cũng vô dụng.
Nam Khâu Vũ nhìn màn nước:
– Chắc không phải, nếu có người chết thì lệnh bài sẽ vỡ, tên sẽ chuyển sang màu xám.
Tên Hồ Ngọc Cung đã xám xịt.
Đầu đà gầy kêu lên:
– Sao lại thế? Không thể giết người mà không hủy lệnh bài à? Nếu ta là Cảnh Thất, ta sẽ cướp lệnh bài của đối phương, vậy là chẳng ai biết ta giết người.
Đầu đà mập cười lớn:
– Ngươi nghĩ đầu óc ai cũng như ngươi chắc? Cướp lệnh bài làm gì? Mang theo bên người, lỡ khi phá trận lại ghi công cho đối phương thì sao?
– À, đúng rồi.
Đầu đà gầy chợt hiểu ra:
– Suýt quên nhắc Vô Tâm, lỡ hắn làm vậy thì sao?
Đầu đà mập khinh bỉ:
– Ngươi nghĩ Vô Tâm ngốc như ngươi à?
Đầu đà gầy tức giận:
– Đồ chết tiệt, dám bảo ta ngốc trước mặt mọi người, không nể mặt ta gì cả, ta giết ngươi!
Gã giơ nắm đấm, không chút nương tình.Hơn mười người phía sau bị kình phong hất văng lên trời.
Nam Khâu Vũ biến sắc, lao đến, túm lấy cánh tay đầu đà gầy, bẻ gãy.Quyền phong kia tự động tan đi.
Đầu đà gầy đau đớn hét lên:
– A!!!
Gã mồ hôi nhễ nhại, kinh hãi nhìn cánh tay phải đã bị bẻ ngược.
Đầu đà mập giận dữ:
– Nam Khâu Vũ, ngươi dám đánh người của chúng ta!?
Thường ngày hai tên này đánh nhau không thương tiếc, nhưng khi gặp kẻ ngoài sẽ đoàn kết chống lại.
Nam Khâu Vũ thản nhiên:
– Đây chỉ là cảnh cáo, còn gây rối nữa thì ta bẻ cổ.
Hai gã sợ hãi rụt cổ, không dám hó hé gì nữa.
Mục Trang nói:
– Hai tên ngốc tuy gây rối nhưng nói cũng có lý.Nếu chỉ phá trận thì không thể gây ra động tĩnh lớn như vậy, chắc chắn có người đang đánh nhau.Lát nữa thấy tên ai không có dấu hiệu tăng lên thì có lẽ người đó đã chết.
Tuyệt Thiên Hàn liếc Mục Trang, cười gian:
– Sao huynh có vẻ không lo lắng gì vậy?
Mục Trang nhướng mày, khó hiểu:
– Lo?
Tuyệt Thiên Hàn giải thích:
– Hướng lực lượng dao động giống với hướng Lý Vân Tiêu của huynh đi, có lẽ hắn đã bị giết rồi.
Mục Trang cười lớn:
– Nghe Thiên Hàn huynh nói, ta mới bắt đầu thấy lo lắng.Lý Vân Tiêu có thể dễ dàng nghiền nát Hỗn Độn Ngọc Quan của Cảnh Thất, thực lực khá cao trong mười người này.Chắc vừa rồi hắn ra tay giết người, nhưng không biết trong chín người thì hắn hận ai nhất?
Mục Chinh nói:
– Còn phải hỏi? Dĩ nhiên là kẻ giả mạo hắn.Nếu có ai giả mạo ta, dù phải bỏ vũ quyết không đánh, ta cũng phải tìm giết kẻ đó trước.
– Có lý, có lý.
Mục Trang vỗ tay:
– Chinh trưởng lão nhớ để ý xem bên dưới tên Lý Vân Tiêu giả có xuất hiện dấu hiệu không.Nếu mãi không có thì chúng ta chuẩn bị tinh thần xin lỗi Tuyệt Thiên đại nhân đi.
