Chương 2808 Gặp lại Đế Dạ

🎧 Đang phát: Chương 2808

Con ngươi Lý Vân Tiêu co lại, mắt đen láy nhìn chằm chằm Tiểu Hồng.
Thân hình trong suốt như ngọc, linh thể hồng thạch không tì vết phô bày trước mắt Lý Vân Tiêu.
Tim Lý Vân Tiêu đập nhanh, dường như hắn đã thấy thứ không nên thấy, lòng thầm nhủ: Không được nhìn bậy bạ.
Lý Vân Tiêu tập trung kiểm tra tình trạng của Tiểu Hồng, nhưng không thấy bất cứ dấu hiệu bất thường nào.
Tiểu Hồng cảm thấy kỳ lạ, gò má đỏ ửng run giọng hỏi:
– Đại ca ca… Anh… Anh làm gì vậy?
Tiểu Hồng căng thẳng, trong người dâng lên một luồng sức mạnh kỳ lạ, chặn lại ánh mắt của Lý Vân Tiêu.Diệu Pháp Linh Mục chỉ thấy một màu trắng mờ, không nhìn rõ được gì.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
– Tiểu Hồng, sức mạnh trong người muội…
Tiểu Hồng ngơ ngác hỏi:
– Sao vậy ạ?
Lý Vân Tiêu đột nhiên cảnh giác, hắn phát hiện bàn tay Tiểu Hồng nắm chặt tay hắn không ngừng tăng thêm sức mạnh, mạnh đến mức phi thường.
– Đại… Ca ca… Vân Tiêu… Ca ca… Xấu… Người xấu…
Người Tiểu Hồng run rẩy, thân hình và khuôn mặt vặn vẹo, trên người nàng bắt đầu xuất hiện những hoa văn kỳ dị.
Bàn tay Lý Vân Tiêu bỗng rực rỡ ánh sáng vàng, cứng như sắt đá, nhưng đối phương vẫn không ngừng tăng thêm lực lượng như sợ hắn trốn mất.
Miệng Tiểu Hồng chợt phát ra tiếng cười the thé không hợp với nàng:
– He he.
Khóe môi cong lên như trăng non, rất quái dị.
Lý Vân Tiêu không hoảng hốt, hắn rất bình tĩnh.Việc Đế Dạ ẩn náu trong người Tiểu Hồng nằm trong dự đoán của Lý Vân Tiêu.
– Ta rất tò mò vì sao ngươi chiếm cứ thân hình của Tiểu Hồng chứ không phải ai khác?
Mặt “Tiểu Hồng” không ngừng cuồn cuộn mây đen, khuôn mặt méo mó mơ hồ hiện ra hình dạng Đế Dạ, đôi mắt to bắn ra tia sáng lạnh lẽo:
– A, tiểu tử, ngươi mạnh hơn trước kia nhiều.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta sai rồi, ta không nên tò mò điều tra tình huống của Tiểu Hồng, như vậy ngươi đã không có cơ hội xuất hiện.Làm sao để ngươi rời khỏi, trả lại Tiểu Hồng?
“Tiểu Hồng” hừ lạnh:
– Một khi ta đã chiếm cứ thân thể này rồi thì con bé không bao giờ trở lại được nữa, mãi cho đến khi chết!
Lý Vân Tiêu nhếch môi châm chọc:
– Nếu đơn giản như thế thì Tiểu Hồng đã chết từ lâu rồi.Nếu ta không đoán lầm thì trong cuộc tranh giành thân xác, ngươi đã thua, nên chỉ là một phần nhỏ bên trong mà thôi.
Tiểu Hồng cười lớn:
– Ha ha ha! Ta chính là ma chủ vạn cổ bất diệt, ngươi đang đùa giỡn cái gì vậy!
Lý Vân Tiêu nói:
– Đừng lừa dối bản thân nữa, hãy chấp nhận thực tế tàn khốc này đi.Có lẽ ma chủ từng rất oai phong nhưng không một ai có thể chống lại thời gian.Hiện tại ma chủ chỉ còn thoi thóp mà thôi.
– Câm miệng!
Tiểu Hồng tức giận quát:
– Hôm nay ta sẽ khiến ngươi quỳ dưới chân ta mà hấp hối!
Bàn tay nắm chặt Lý Vân Tiêu dâng lên nhiều ma khí, hóa thành vô số phù văn nhập vào người hắn, trong khoảnh khắc bao phủ toàn bộ da thịt.
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Trò trẻ con, ở chung với Tiểu Hồng lâu ngày khiến tâm tính của ngươi cũng trẻ con theo sao?
Lý Vân Tiêu không thèm quan tâm đến những phù văn trên người, một tay bấm quyết.
Những phù văn kia lập tức tan ra, biến thành lực lượng ma nguyên nguyên thủy nhất bị hút vào người Lý Vân Tiêu.
Tiểu Hồng giật mình kêu lên:
– Ngươi…!
Tiểu Hồng vung tay trái đâm vào tim Lý Vân Tiêu.
Hai ngón tay Lý Vân Tiêu khép lại điểm một cái.Tiếng xé gió rạch phá không gian, kiếm khí sắc bén.
Đinh!
Kiếm khí đánh vào lòng bàn tay Tiểu Hồng nhưng bị một lực lượng nào đó ngăn cản.
Hai người không ngừng dồn lực lượng vào đôi tay, từng vòng sáng khuếch tán ra xung quanh, không gian rung chuyển dưới áp lực mạnh mẽ.
Lý Vân Tiêu biến sắc mặt, so đấu lực lượng thuần túy khiến hắn dần bị đối phương áp chế.Kiếm chỉ tay phải khẽ run.
Tiểu Hồng cười điên dại:
– Ha ha ha! Trong cơ thể ngươi cũng có ma nguyên cường đại, chờ ta nuốt ngươi rồi thực lực sẽ tăng lên một bậc!
Một bóng đen hiện ra sau lưng Tiểu Hồng, không phải Chân Ma Cự Linh mà là Đế Dạ đang nhe răng cười nhìn Lý Vân Tiêu.
Con ngươi Lý Vân Tiêu co rút, biến thành ba đầu sáu tay, một tay bấm quyết bắn ra vô số kiếm khí, tay khác nâng Giới Thần Bi đập xuống, tất cả đều nhắm vào Đế Dạ.
Hai tay còn lại kết ấn đánh vào ngực Tiểu Hồng.
Đế Dạ giật mình, cười khẩy nói:
– Muốn đuổi ta ra khỏi thân thể con bé sao? Mơ mộng hão huyền!
Hai tay Đế Dạ kết ấn tạo ra vô số vòng tròn bay lượn xung quanh, ba mươi sáu thanh Bắc Thiên Hàn Tinh kiếm bị chặn lại bên ngoài làn ma khí ngập trời, không thể chém xuống.
Đế Dạ mặt vặn vẹo, ấn ký hai tay đánh xuống, va chạm với song ấn giữa Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lực lượng khủng khiếp nổ tung, sự cân bằng giữa hai người bị phá vỡ.
Lý Vân Tiêu bị đánh bay xa mấy chục trượng, Tiểu Hồng chỉ lùi lại ba bước liền ổn định thân thể.
Đế Dạ đánh một kích xong chớp mắt quay về trong cơ thể Tiểu Hồng:
– Lực lượng trong cơ thể ngươi rất hỗn độn nhưng cực kỳ cường đại, tiếc quá, không thể tập trung tu luyện một thứ, rất khó đạt đến đỉnh cao.
Tiểu Hồng bay lên, liên tục kết ấn.
Từng vòng ma văn bay ra từ lòng bàn tay Tiểu Hồng, biển mây sôi trào như nước đun sôi.Vô số mây hóa thành bọt nước, cảnh tượng vô cùng đồ sộ.
– Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thân nghê hồng kết hợp với lực lượng ma nguyên sẽ tạo ra sức mạnh khủng khiếp đến mức nào!
Khuôn mặt Tiểu Hồng tràn ngập vẻ châm chọc, ánh mắt nhìn Lý Vân Tiêu như nhìn một người chết.
Sắc mặt của Lý Vân Tiêu quả thật rất khó coi, vừa rồi song ấn giao chiến hắn đã hiểu lực lượng của Đế Dạ mạnh hơn hắn một bậc.Giờ phút này, thông qua cơ thể Tiểu Hồng thi triển ma công, uy thế còn hơn lúc trước.
Lý Vân Tiêu không dám khinh thường, ba đầu sáu tay đều cảnh giác cao độ.Mỗi bàn tay cầm một loại vũ khí, sẵn sàng nghênh chiến.
Tiểu Hồng đột nhiên nhướng mày, biến sắc mặt.
Đôi mắt bắn ra tia sắc bén, tức giận, không cam lòng, rất phức tạp.
Tiểu Hồng rống to:
– Coi như hôm nay ngươi may mắn!
Người Tiểu Hồng run bần bật, hai má chảy mồ hôi lạnh, tay ngừng kết ấn.
Trong chớp mắt, tất cả lực lượng tan biến thành một vòng sáng to lớn quét qua biển mây.
Lòng Lý Vân Tiêu rung lên, lực lượng kia như sóng biển ập đến, chỉ là tán công thôi mà lực lượng đã cường đại đến vậy.
Lý Vân Tiêu cất hết vũ khí, sáu cánh tay cùng bấm quyết.Một luồng sáng vàng dâng lên từ ấn quyết hóa thành một bức tường bảo vệ.
Sóng khí ập đến đụng vào ánh sáng vàng, khiến Lý Vân Tiêu lùi lại mấy bước.
Lòng Lý Vân Tiêu dậy sóng còn hơn cả sóng khí này, nếu vừa rồi Đế Dạ thi triển ma công hoàn chỉnh e rằng hắn lành ít dữ nhiều.
Tiểu Hồng trở lại như cũ, ngồi xổm trong biển mây bật khóc:
– Hu hu hu!
Lý Vân Tiêu nuốt nước bọt, vẻ mặt cực kỳ trầm trọng cẩn thận tới gần, hỏi:
– Tiểu Hồng, sao vậy?
Tiểu Hồng khóc rất đau lòng:
– Hu hu hu, vừa rồi Tiểu Hồng lại trở nên xấu xa, bị người xấu giam cầm.Hắn dùng thân thể của Tiểu Hồng để làm việc xấu!

☀️ 🌙