Đang phát: Chương 2810
Mục Chinh lo lắng:
– Chắc phải xin lỗi thật rồi.Haizz, sao Lý Vân Tiêu cứ gây chuyện, không yên phận được chút nào!
Tuyệt Thiên Hàn tức giận:
– Chưa biết tên ai sẽ đứng im đâu, cứ chờ xem!
Thẩm Dương Tầm hỏi:
– Xin hỏi Nam Khâu Vũ đại nhân, nếu không có dấu hiệu thì làm sao phân định thắng thua?
Nam Khâu Vũ liếc Thẩm Dương Tầm:
– Dựa vào thời gian rời khỏi biển mây.Hồ Ngọc Cung chết, nhưng hắn rời khỏi sau ngươi nên xếp áp chót, ngươi xếp cuối.
Thẩm Dương Tầm khó chịu, không dám cãi.
– Đa tạ đại nhân giải thích.
Thẩm Dương Tầm cúi người lui xuống.
Trong trận pháp biển mây, Lý Vân Tiêu liên tục dùng nguyệt đồng quan sát, không phát hiện gì lạ.
Bay mấy canh giờ, Lý Vân Tiêu dừng lại, trầm ngâm:
– Chắc không ‘nhìn’ được mắt trận rồi, Nam Khâu Vũ cố tình lừa mình.Nhưng trận pháp bình thường làm sao làm khó được ta?
Lý Vân Tiêu xòe năm ngón tay, thiên chuy bay ra, mang theo sấm chớp rơi vào lòng bàn tay.
Lý Vân Tiêu ném lên không trung.
Ầm ầm ầm!
Lôi chi Ma Kha cổ tự lóe sáng trên không trung.
Lý Vân Tiêu vỗ một ấn quyết, hét lớn:
– Lôi giới!
Một bóng ma màu xanh tản ra từ người Lý Vân Tiêu, bao phủ xung quanh.
Lý Vân Tiêu ngồi xếp bằng, bắt đầu cảm nhận dao động năng lượng trong lôi chi giới lực.
Một lát sau, hắn mở mắt, một luồng kiếm khí bắn ra từ đầu ngón tay, nhập vào không gian cách ngàn trượng.
Ầm ầm ầm!
Kiếm khí chém vào kết giới, một tầng sáng bảy màu hiện ra, rực rỡ như cầu vồng.
Lý Vân Tiêu thuấn di đến.Trong ánh sáng bảy màu lơ lửng một thứ như khúc xương trắng, cỡ nửa bàn tay.
Lý Vân Tiêu giật mình.Nơi này có nhiều Thiên Minh, vật trấn thủ chắc chắn phi phàm, ai ngờ chỉ là một khúc xương thú.
Nếu là xương thú thật thì ít nhất cũng phải đẳng cấp chân lý.
Lý Vân Tiêu vỗ một chưởng, kích phát lực lượng kết giới đến cực hạn.Kết giới nổ tung, dù rực rỡ đến đâu cũng không ngăn được chưởng thế.
Xương trắng rơi vào tay Lý Vân Tiêu, hắn cẩn thận cảm giác.Đúng như dự đoán.
Lý Vân Tiêu cất khúc xương đi.Tuy nhỏ nhưng dù sao cũng là vật chân lý, tài liệu luyện khí siêu tốt.
Có lôi giới, tìm mắt trận dễ dàng hơn.Hơn nửa ngày, Lý Vân Tiêu phá liên tiếp năm, sáu cái.Vật trấn áp đều là xương vụn.
– Không biết người khác thế nào, phải phòng ngừa…
Lý Vân Tiêu nghĩ ngợi, một kế hoạch độc ác hình thành.
Lý Vân Tiêu lấy Giới Thần Bi, triệu đám người Xa Vưu ra, kể tình huống và kế hoạch.
Ác Linh phản đối ngay:
– Cái gì? Chỉ kéo dài, không đánh giết? Vậy còn gì vui?
Lý Vân Tiêu nghĩ, những người khác có thuấn di phù, không có lực lượng siêu phàm nhập thánh thì không phá được.
– Nếu ngươi muốn giết thì tùy.Tóm lại, bám giữ tất cả người thấy ở trận tầng mây, không cho họ phá trận.Khi nào ta triệu hoán thì mới được về.
– Rõ!
Xa Vưu mắt lóe sáng:
– Ta đi xem Ngô Đại Thành có lai lịch gì.
Xa Vưu lao đi trước, mất hút.
Tân Thần, Bắc Quyến Nam, Ác Linh, Tô Liên Y, Huyền Lôi Kinh Vân Hống lần lượt bay đi.
Lý Vân Tiêu động tâm, chộp hư không.Một con cá sấu chui ra từ Giới Thần Bi.
– Dám giả bộ ngủ trước mặt ta?
Cá sấu quẫy đuôi, sợ hãi xin tha.
Lý Vân Tiêu quét thần thức, mừng rỡ.Lực lượng dâng trào dưới vảy tím đen, khiến hắn giật mình.
– Ha ha ha! Ăn Cương Phong Cự Linh, ngươi phục hồi hoàn toàn rồi à?
Ngày xưa, trong trận chiến thành Tống Nguyệt Dương, cá sấu bị Đinh Sơn chém mất một nửa, thực lực giảm mạnh.Về sau, Lý Vân Tiêu dùng thần hỏa bổ sung, biến thành cá sấu phong hỏa, rồi luyện thành thân hình hắc tử, thực lực phục hồi nhiều.
Sau đó, nó cắn nuốt Cương Phong Cự Linh trong Thâm U Thủy Kính, càng tiến bộ, thực lực hơn xa trước kia.
Cá sấu gật đầu liên tục, nịnh nọt Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu vỗ trán nó:
– Ngoan, ta không đánh ngươi, ra ngoài làm nhiệm vụ đi.Trừ một tiểu nữ hài ra, thấy ai lạ thì xông vào đánh.
Cá sấu ngoan ngoãn gật đầu, vẫy đuôi bay nhanh đi.
Có nhân, yêu, linh ra ngoài phá, Lý Vân Tiêu muốn cười lớn.Hắn nhất định thắng rồi.
Lý Vân Tiêu ung dung đi trong tầng mây, tìm mắt trận khắp nơi.
Trên chiến hạm Địa Chi Bối Tích, sắc mặt Tuyệt Thiên Hàn càng lúc càng tệ, thậm chí xám xịt.
Bên dưới tên Lý Vân Tiêu, mãi không có dấu hiệu mới.
Đôi mỹ nữ song sinh sau lưng Tuyệt Thiên Hàn mặt trắng bệch, suýt ngã.Một người vai run rẩy, dường như đoán được gì đó.
– Muội muội!
Một người vội dìu muội muội ngồi xuống ghế.
Muội muội tái nhợt, nước mắt chảy xuống:
– Tỷ tỷ, phu quân…
Sắc mặt tỷ tỷ cũng chẳng khá hơn, nhưng nàng kiên cường hơn.
Tỷ tỷ cắn răng:
– Chưa đến phút cuối, đừng nghĩ nhiều.
Tỷ tỷ an ủi muội muội, nhưng lòng lo lắng, nhìn màn nước, thầm cầu nguyện, có thêm một dấu hiệu cũng được.
Nhưng trái với mong muốn, trong mười người tiến vào tầng mây, người kém nhất cũng có ba dấu hiệu, chỉ có Lý Vân Tiêu Long Nha sơn trang là con số không.
Tuyệt Thiên Hàn không nhịn được, nguyên lực chuyển động liên tục.Gã đột nhiên quay đầu, trừng Mục Trang.
Đám người hết hồn, nhớ đến lực lượng kinh khủng lúc trước, rồi nghĩ đến đối thoại của Mục Trang và Tuyệt Thiên Hàn.
Mục Trang, Mục Chinh cũng giật mình.Họ chỉ trêu chọc, chẳng lẽ Lý Vân Tiêu thật sự giết Ngô Đại Thành rồi?
Hướng năng lượng bạo động đúng là vị trí Lý Vân Tiêu tiến vào.Giờ nhìn chiến tích trên màn nước, khả năng rất cao.
Giết thì cứ giết, tuy hơi rắc rối, nhưng Mục gia không sợ.
Trong ánh mắt sắc bén, oán hận của Tuyệt Thiên Hàn, Mục Trang thản nhiên:
– Tỷ thí có thắng thua, sống chết là bình thường.Tham gia tỷ thí thì nên chuẩn bị tâm lý sẽ chết.Không thể vì ngươi là môn phái gì đó mà người ta không được giết ngươi, làm gì có lý đó? Nam Khâu Vũ thấy ta nói đúng không?
Nam Khâu Vũ luôn nhìn chằm chằm màn nước, nghi ngờ, gật đầu:
– Mục Trang đại nhân nói đúng.Sống chết có số, hơn nữa ta đã cho mỗi người một thuấn di phù, nếu vẫn chết thì không thể trách ai.
