Đang phát: Chương 152
Ba ngày thoáng chốc đã qua.Ta cứ ngỡ Hải Thủy sẽ đến cứu mình.
Đột nhiên, một vệt sáng chói mắt hiện lên, Hải Thủy với dáng hình quen thuộc xuất hiện, tay ôm một bọc vải dài.Thấy ta vẫn còn bị xiềng xích trói chặt trên giường đá, nàng không khỏi kêu lên khe khẽ:
– Trường Cung, huynh vẫn chưa khôi phục pháp lực sao?
Ta đáp:
– Ta đã khôi phục được một phần rồi, chỉ là sợ chúng phát hiện nên mới chưa thoát khỏi mấy cái xiềng xích này thôi.
Hải Thủy thở phào nhẹ nhõm:
– Nhanh lên nào, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.
Ta âm thầm vận chuyển đấu khí, toàn thân bừng lên bạch quang rực rỡ.Dồn sức vào tay chân, ta dễ dàng vặn đứt xiềng xích.Nhảy xuống đất, ta cảm thấy đứng trên mặt đất thật là thoải mái.
Hải Thủy đưa bọc vải dài cho ta, đồng thời lấy ra một quyển trục đào tẩu:
– Chúng ta đi thôi.
Ta nhận lấy bọc vải, vừa mở ra đã thấy ma pháp trượng Tô Khắc Lạp Để của mình.Ta vội vàng cầm lấy, một cảm giác thân thuộc, huyết nhục tương liên truyền khắp cơ thể.
Ta lấy quyển trục đào tẩu từ tay Hải Thủy:
– Để huynh làm cho, muội cứ nắm chặt tay huynh là được.
Hải Thủy lo lắng:
– Thân thể huynh có chịu được không?
Ta gật đầu:
– Không thành vấn đề, ta đã khôi phục được khoảng năm thành ma pháp lực rồi.Chỉ cần không gặp phải ma pháp sư có thực lực như mấy vị sư phụ, hẳn là thừa sức ứng phó.
Hải Thủy tươi cười:
– Đây là quyển trục đào tẩu mới nhất, đích thân Chấn sư phụ nghiên cứu, có công năng định vị.Nó có thể truyền tống đến một địa điểm cố định trong phạm vi mười dặm, muội đã sắp xếp rồi, chúng ta đi thôi.
Nói rồi, nàng ôm lấy cánh tay ta, cả thân thể mềm mại cũng ép sát vào người ta.
Ta ngượng ngùng liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng không có ý định rời ra, cũng đành kệ.Ta hít sâu một hơi, dùng ma pháp trượng Tô Khắc Lạp Để phát ra một vòng hào quang bao quanh cả hai người, sau đó khởi động quyển trục đào tẩu.Kim quang lóe lên, trong thạch lao đã hoàn toàn không còn bóng dáng chúng ta nữa.
Nguyên lai cảm giác sử dụng ma pháp lại sảng khoái đến vậy, ta cảm giác như được tái sinh, đối với mọi vật đều tràn đầy hứng thú, đối với cuộc sống tràn ngập yêu đời.
Ánh sáng lại lóe lên, ta phát hiện hai người đã đến một căn phòng, bài trí xung quanh đều là màu hồng, nhìn qua có vẻ rất ấm áp, cả phòng tràn ngập ánh mặt trời.Ta kinh ngạc hỏi Hải Thủy:
– Đây là đâu vậy, hay là muội sắp xếp nhầm chỗ rồi?
Hải Thủy miễn cưỡng rời tay ta, bĩu môi:
– Chỉ có huynh mới sắp xếp nhầm chỗ thôi, đây chính là phòng của muội mà.
Ta nhất thời kinh hãi:
– Cái gì? Đây là phòng muội à, sao muội lại sắp xếp đưa ta đến đây?
Nguyên lai đây là khuê phòng của Hải Thủy.
Hải Thủy nói:
– Phòng muội thì sao? Ở đây mới tuyệt đối an toàn, nơi này là nơi ở của gia tộc muội, ai dám đến đây lục soát chứ, hơn nữa lại còn là khuê phòng của con gái.
Ta đỏ mặt xấu hổ:
– Ta là nam nhân, lại ở trong phòng muội, chuyện này đồn ra sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của muội.
Hải Thủy thần sắc buồn bã:
– Muội không sợ huynh còn sợ cái gì, trong lòng huynh chỉ toàn là Mộc Tử tỷ tỷ, nếu như đây là khuê phòng của tỷ ấy, chắc huynh không sợ phải không?
Thấy nàng có vẻ hơi tức giận, ta cũng không dám phản đối nữa, chuyển đề tài:
– Các vị sư phụ thế nào rồi, bệnh tình của Địch sư phụ khá hơn chưa? Tiền tuyến tình hình thế nào?
Hải Thủy cau mày:
– Huynh hỏi nhiều như vậy, người ta làm sao trả lời hết được?
Ta đầu hàng:
– Được được, vậy muội kể từng việc cho ta nghe, trước tiên nói về bệnh tình của Địch sư phụ đi đã.
Hải Thủy cười khúc khích:
– Địch sư phụ vốn không có chuyện gì, chủ yếu là lo lắng cho huynh mới sinh bệnh, huynh chính là tâm bệnh của lão nhân gia người đấy.
Ta đỏ hoe mắt, nhớ tới công lao dạy dỗ nhiều năm của Địch sư phụ, cảm thán:
– Lần này ta thật sự có lỗi với sư phụ quá.
Hải Thủy an ủi:
– Huynh đừng đau lòng quá, chỉ cần sau này huynh phát huy bản lĩnh, kiến tạo sự nghiệp lẫy lừng Đại lục, đó là an ủi lớn nhất đối với Địch sư phụ rồi.Lão nhân gia cũng hy vọng huynh bình an, sư phụ bảo huynh không cần đi tìm ông, chỉ cần mau chóng trốn đi, sau này yên ổn gặp nhau không muộn, còn nói huynh nhất định không được quên sứ mạng của mình.
Ta lắc đầu:
– Chỉ sợ sau này ta làm lão nhân gia thất vọng.Lần này ta vượt ngục, chỉ muốn làm một chuyện, đó là đi tìm Mộc Tử tại Ma tộc.Lần này đến Ma tộc, nguy hiểm cửu tử nhất sinh, nếu ta may mắn không chết, nhất định sẽ hoàn thành sứ mạng được giao.
Hải Thủy kinh ngạc:
– Cái gì? Huynh muốn đến Ma tộc?
Ta kiên định gật đầu:
– Ta nhất định phải đi tìm Mộc Tử, ta không thể mất nàng được.
Hải Thủy cúi đầu, thì thầm:
– Nếu huynh cũng có thể đối với muội như vậy, dù có chết muội cũng cam lòng.
Vừa nói, nàng vừa khóc thút thít.Nhìn Hải Thủy đau lòng như vậy, ta không kìm được ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về:
– Thôi, đừng khóc.Tấm lòng của muội đối với ta, ta làm sao không rõ? Lần này muội bất chấp hiểm nguy cứu ta, ta vô cùng cảm kích.Nếu muội không chê, ta nguyện ý cùng muội…
Ta thật sự không muốn làm tổn thương tình cảm của cô gái khả ái này nữa, quyết định chấp nhận tình cảm của nàng.
Hải Thủy mở to mắt:
– Thật vậy chăng? Huynh nói thật chứ?
Vẻ mặt kinh ngạc của nàng biến đi rất nhanh, lại trở nên buồn bã:
– Hoàn toàn không có khả năng.Huynh đã có Mộc Tử tỷ tỷ, tỷ ấy sẽ không chấp nhận muội đâu.
Ta vuốt tóc nàng:
– Cô nương ngốc, Mộc Tử không phải là người như vậy.Nàng ấy cũng từng nói qua một lần, cho phép huynh tiếp nhận tình cảm của muội mà.
Hải Thủy ngẩng đầu lên:
– Thật vậy chăng?
Ta thành thật gật đầu, tay nắm chặt tay Hải Thủy:
– Muội có nguyện ý theo ta không? Mặc dù bây giờ ta chưa thể nói yêu muội, nhưng ta đồng ý từ từ xây dựng tình cảm của ta và muội.Muội đã vì ta付出 quá nhiều, ta thật lòng không muốn làm tổn thương muội nữa.
Trên mặt Hải Thủy xuất hiện vẻ tươi cười, từ từ lan rộng như sóng.Nàng bỗng chợt ôm chầm lấy ta, úp mặt vào ngực ta, cao hứng:
– Thật tốt quá! Giấc mộng bấy lâu của muội đã thành hiện thực.Trường Cung, huynh biết không, muội chờ ngày này đã bao lâu rồi, thật là khổ a!
Ta kinh ngạc:
– Chẳng lẽ muội với Mộc Tử cũng nghĩ giống nhau sao? Muội không ngại cùng nàng chia sẻ tình yêu sao?
Hải Thủy cười lắc đầu:
– Đương nhiên không ngại.Huynh ma pháp cao cường như vậy, khẳng định có rất nhiều cô gái theo đuổi.Mộc Tử tỷ tỷ chấp nhận muội, muội đã rất hài lòng rồi.Chỉ cần có thể ở bên cạnh huynh, điều gì muội cũng không tính toán nữa.
