Chương 151 Khôi phục ma lực

🎧 Đang phát: Chương 151

Ta buồn bã thốt lên: “Tất cả…đều tại ta hại các vị sư phụ.”
Hải Thủy vội đến bên ta, quỳ xuống.Toàn thân nàng run rẩy, nước mắt lã chã rơi.Nàng lấy từ trong túi ra một viên đan dược, nhẹ nhàng nhét vào miệng ta, rồi âu yếm vuốt ve khuôn mặt tiều tụy của ta, giọng nghẹn ngào: “Các sư phụ đều lo lắng cho huynh lắm.Trường Cung đại ca, huynh chịu khổ rồi.”
Đan dược vừa vào miệng đã tan ngay, ta nuốt xuống bụng, một dòng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, khí lực dường như dần hồi phục.Ta hỏi: “Đây là giải dược của Nhuyễn Cốt Tán?”
Hải Thủy gật đầu: “Huynh phải nhanh chóng khôi phục ma pháp và thể lực.Chuyện trốn thoát khỏi đây, chỉ có thể dựa vào chính huynh thôi.”
Ta lại hỏi: “Muội còn chưa nói cho ta biết, muội vào đây bằng cách nào?”
Hải Thủy kể: “Ngày huynh bị bắt, Chấn sư phụ đã tìm đến muội, kể hết mọi chuyện, hỏi muội có cam tâm tình nguyện cứu huynh không.Muội đồng ý.Chấn sư phụ cũng nói, tất cả các sư phụ đều bị giám sát chặt chẽ, không thể tự mình cứu huynh.Bệ hạ nhất định sẽ không giam huynh trong cung điện.Muội ngày ngày theo dõi bệ hạ, phát hiện hắn thường xuyên đến đây, nhưng muội không dám đột nhập vì thủ vệ bên ngoài quá nghiêm ngặt.Muội về thuật lại tình hình cho Chấn sư phụ và Địch sư phụ.Hai vị sư phụ cuối cùng quyết định dùng định vị truyền tống trận để cứu huynh, dựa theo bản đồ, ước lượng khoảng cách, rồi từng bước thí nghiệm.Cuối cùng cũng thành công.Thực ra, muội đã đến đây một lần rồi, nhưng lúc đó huynh đang ngủ, muội thấy huynh suy nhược dị thường, không dám đánh thức, lặng lẽ trở về bẩm báo với Chấn sư phụ.Chấn sư phụ nói huynh bị trúng Nhuyễn Cốt Tán, rồi không biết sư phụ tìm đâu ra giải dược, đưa cho muội, bảo muội quay lại cứu huynh.”
Ta thật không ngờ, các sư phụ lại quan tâm ta đến vậy.Nước mắt ta không kìm được trào ra, nghẹn ngào: “Muội quay lại, thay ta cảm tạ Chấn sư phụ.”
Hải Thủy vội nói: “Thời gian gấp lắm, muội phải đi đây.Ba ngày sau, muội sẽ trở lại, đó là lúc huynh đào thoát khỏi nhà ngục này.Trong ba ngày này, huynh cố gắng khôi phục sức lực nhé.”
Ta hỏi: “Mã Khắc đối xử với tỷ tỷ của muội thế nào?”
Hải Thủy buồn bã: “Bệ hạ sợ Mã Khắc bất chấp tất cả đến cứu huynh, nên cũng quản thúc hắn rất nghiêm ngặt.Tỷ tỷ của muội cũng rất lâu rồi không gặp hắn.”
Ta đau khổ: “Không ngờ chỉ vì ta mà liên lụy đến nhiều người như vậy…Ta thật sự xin lỗi mọi người.Muội cũng không nên đến cứu ta, nếu có chuyện gì, chẳng phải muội cũng sẽ gặp nguy hiểm sao? Tấm chân tình này, ta làm sao có thể báo đáp được?”
Nước mắt Hải Thủy rơi trên mặt ta, nàng nói: “Trường Cung đại ca, huynh đừng nói vậy.Muội vốn không cần huynh báo đáp, chỉ cần huynh trong lòng dành một chút tình cảm cho muội là muội mãn nguyện rồi.Chúng ta là bằng hữu đã lâu, chỉ có hoạn nạn mới thấy chân tình…Muội phải đi đây, huynh cố bảo trọng, ba ngày sau gặp lại.”
Nói rồi, nàng lấy từ trong người ra một quyển trục độn thổ, hóa thành một đạo quang ảnh biến mất.
Ta rốt cục cũng hiểu, Hải Thủy đối với ta, cũng như ta đối với Mộc Tử, là chân tâm ái mộ.Có hoạn nạn mới thấy chân tình, câu nói ấy quả không sai.Trong lúc ta gặp gian nguy khó khăn nhất, nàng đã ra tay cứu giúp.Làm sao ta không cảm kích cho được?
Hải Thủy đến, mang lại cho ta hy vọng sống.Thì ra mọi người không ai bỏ rơi ta cả.Ta có hy vọng rồi, thật sự có hy vọng rồi.
Theo ý niệm trong lòng, ta bắt đầu từ từ khôi phục khí lực, tâm trạng cũng dần tốt hơn.
Sau một canh giờ, tay chân ta đã có thể cử động lại được, nhưng vì thời gian dài không vận động, máu huyết lưu thông không tốt, toàn thân vẫn còn bủn rủn vô lực.Ta cần bồi bổ thân thể, nhưng không có dinh dưỡng thì làm sao khôi phục đây? Khả Trát chẳng phải đã nói, chỉ cần không ra khỏi đây, ta muốn gì cũng được thỏa mãn sao? Thử xem sao.
Đến giờ cơm, vẫn là nữ tì hôm trước mang cơm đến, mang theo một bầu canh.Ta uống cạn bầu canh, rồi nói với ả: “Lần sau cô có thể mang món gì khác được không?”
Nghe ta đột nhiên lên tiếng, ả giật mình, hỏi: “Ngài muốn ăn món gì?”
Ta cười khổ: “Hiện tại ta đến một chút khí lực cũng không có.Ta chỉ muốn uống Tiên Thảo Địa Long Thang.Cứ ăn uống thế này, ta sợ quốc vương chưa kịp xử tử, ta đã chết vì suy nhược rồi.”
Thị nữ nhìn ta đầy cảnh giác: “Được thôi, nhưng ngài đừng giở trò gì đấy nhé.”
Ta vội đáp: “Bộ dạng ta thế này, làm sao còn sức để giở trò ma mãnh?”
Thị nữ gật đầu, xoay người bỏ đi, quả nhiên mang đến cho ta Tiên Thảo Địa Long Thang.Ta cố gắng ăn hết, tích cực hấp thu dinh dưỡng của món canh.Vốn ta còn muốn ăn thêm vài món nữa, nhưng không dám nói, sợ ả ta sinh nghi.
Tiên Thảo Địa Long Thang quả là món đại bổ.Sau khi dùng xong, thân thể ta cảm thấy thư thái, hồi phục rất nhiều.
Sau khi thị nữ rời đi, ta không ngừng vận động thân thể, để nhanh chóng khôi phục khí lực.
Một ngày trôi qua, mặc dù thân thể ta vẫn còn suy yếu, nhưng đấu khí đã có bước đầu khôi phục.Thật là quá tốt! Có đấu khí, ta cảm giác được khí lực không còn mất mát nữa.
Lúc này, ta thử thăm dò niệm chú ngữ Long tộc cổ quái kia.Ta phải nhanh chóng khôi phục ma pháp lực!
Lần đầu vô hiệu, lần thứ hai cũng vô hiệu, lần thứ ba vẫn vô hiệu…Đến khi ta niệm đến lần thứ ba mươi bảy, toàn thân bỗng bộc phát quang mang chói mắt, cảm giác quen thuộc của Phá Ma Phong đã trở lại.Giữa hai chân mày ta phóng xuất ra một quả cầu ánh sáng màu vàng nhạt.
Quang mang vừa tắt, ta có thể cảm nhận lại được kim cầu trong cơ thể! Phát hiện này khiến ta mừng rỡ đến phát điên.Cảm giác ấm áp do năng lượng của Thánh Kiếm cung cấp cũng đã trở lại.Trạng thái của Kim cầu vẫn còn tản mác dị thường, nhưng năng lượng Thánh kiếm lại hoàn toàn tương phản, tràn ngập khắp thân thể, không ngừng khuếch trương kinh mạch của ta.
Ta không dám cắt đứt quá trình, chỉ lẳng lặng nằm yên một chỗ, thúc giục năng lượng của Thánh Kiếm.
Vì sợ thị nữ kia lại đến bất ngờ, ta không dám để thân thể tiến vào trạng thái nhập định, chỉ dùng ý thức từng bước khôi phục trạng thái thân thể.
Lực lượng Thánh Kiếm quả thực cường đại, thân thể ta được khôi phục rất nhanh chóng.Mặc dù vẫn chưa thể so sánh với trước kia, nhưng cũng không cản trở ta hoạt động bình thường được nữa.
Hai khỏa kim cầu trong cơ thể ta cũng có biến đổi, hấp thu quang nguyên tố không ngừng, từ từ khôi phục sức sống, bắt đầu vận động vòng quanh thân thể ta.Tốc độ ngưng tụ ma pháp lực cũng đã từ từ tăng lên.
Ta chưa bao giờ khát khao khôi phục lực lượng mạnh mẽ như lúc này.Dù còn đang trong ngục tù, tâm tình ta đã có biến hóa long trời lở đất.Ta cảm thấy sinh mạng cực kỳ trân quý, và ta có thể tự mình khống chế vận mệnh của mình.

☀️ 🌙