Chương 153 Ly biệt đích bi ai ( Nỗi khổ biệt ly )

🎧 Đang phát: Chương 153

Hải Thủy, không ngờ nàng cũng yêu ta đến nhường này.Lòng ta trào dâng một cỗ xúc động khó tả, khẽ hôn lên vầng trán mịn màng của nàng.Hải Thủy run nhẹ, đôi mắt long lanh ngước nhìn ta đắm đuối, rồi từ từ khép lại.Ta cúi xuống, trao nàng một nụ hôn dịu dàng, sau đó nồng nhiệt hơn, cuồng nhiệt hơn.Hải Thủy đáp lại mãnh liệt, đôi tay mềm mại quàng lấy cổ ta, như muốn thiêu đốt tất cả lửa tình dành cho ta.
Tựa như lần thân mật với Mộc Tử trước đây, Hải Thủy cũng hoàn toàn mê muội.Ta không biết từ lúc nào đã ôm nàng ngã xuống giường, bàn tay cũng không tự chủ mò mẫm bên trong lớp y phục mỏng manh.Bất chợt, tay ta chạm vào thành giường lạnh lẽo, một tia lý trí chợt bừng tỉnh.Ta nhẹ nhàng đẩy Hải Thủy ra, khuôn mặt nàng ửng hồng, đôi mắt ngập tràn dục vọng, khẽ rên rỉ:
– Trường Cung…Trường Cung…
Một tia thanh minh lóe lên trong đầu, đánh thức lý trí còn sót lại, ta cố gắng đè nén dục vọng đang trỗi dậy.
– Không được, chúng ta không thể như vậy.Tỉnh lại đi!
Dứt lời, một tiểu băng trùy xuất hiện trong tay ta, áp lên vầng trán nóng bỏng của Hải Thủy.
Toàn thân nàng run lên, ngọn lửa tình trong mắt dần tắt lịm.Nàng vùi mặt vào ngực ta, giọng hờn dỗi:
– Huynh thật là…người ta còn…
Ta cũng chưa từng trải qua chuyện này, khó tránh khỏi lúng túng, xấu hổ nói:
– Xin lỗi, vừa rồi ta không cố ý…vừa rồi…
Hải Thủy bật cười khúc khích, nói:
– Huynh càng nói càng đáng ghét.Thôi đừng nói nữa, huynh mau chuẩn bị ma pháp truyền tống trận đi, như vậy sẽ an toàn hơn.
Ta gật đầu:
– Muội nói đúng.Bây giờ muội giúp ta canh chừng bên ngoài, ta sẽ bố trí trận pháp.
Hải Thủy khẽ hắng giọng, chỉnh sửa lại y phục, soi gương chải chuốt mái tóc rối, khuôn mặt vẫn còn ửng đỏ chạy ra ngoài đóng cửa phòng.
Nhìn bóng lưng nàng khuất dần, trong lòng ta dâng lên một cỗ cảm xúc ấm áp khó diễn tả thành lời.Ta lắc đầu, bắt đầu bố trí ma pháp trận đào thoát ngay tại nền phòng của nàng.
Trạng thái hiện tại của ta chưa hoàn toàn hồi phục, không thể truyền tống đi quá xa, cho nên ta chỉ thiết kế điểm đến cách đây khoảng năm trăm dặm, giống như lần giúp Mộc Tử trốn thoát trước đây.Như vậy, ta cũng có thể nắm chắc phần nào.
Việc sắp xếp truyền tống ma pháp trận tiêu hao rất nhiều ma pháp lực, nhất là khi ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.Hải Thủy mấy lần quay lại xem xét, ta cẩn thận từng chút một, cuối cùng cũng mất gần một ngày mới hoàn thành.
Ta vươn vai lười biếng, ngả người xuống chiếc giường của Hải Thủy.Nàng hỏi:
– Huynh sắp xếp xong hết rồi sao?
Ta đáp:
– Xong rồi.Bên ngoài tình hình thế nào?
Hải Thủy cười đáp:
– Còn thế nào nữa, bọn chúng đang dốc toàn lực truy lùng huynh, còn ban bố lệnh truy nã trên toàn quốc.Cho nên, trước khi huynh rời khỏi Ngải Hạ vương quốc, nhất định phải cẩn thận.
Ta nói:
– Làm ầm ĩ lớn chuyện vậy sao? Ta thật sự đáng giá đến thế à?
Hải Thủy tươi cười nói:
– Đương nhiên là rất quan trọng.Đừng quên huynh là Ma đạo sư thứ mười một của Đại lục, hơn nữa lại còn sử dụng thành công cấm chú.
Ta thở dài:
– Có lẽ vì ngày trước ta quá nổi bật nên mới rơi vào hoàn cảnh này.Sau này ta đi rồi, muội nhất định lấy ta làm gương, ngàn vạn lần đừng đi vào vết xe đổ của ta.Lời này muội cũng chuyển đến Ma Khắc giúp ta.
Hải Thủy lập tức trợn tròn mắt nhìn ta.
Ta kinh ngạc hỏi:
– Muội làm gì mà nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống vậy?
Hải Thủy nghẹn ngào nói:
– Huynh không dẫn muội đi cùng sao?
Ta nhất thời kinh hãi tột độ:
– Cái gì? Muội muốn cùng ta đi trốn hả? Chuyện này tuyệt đối không được!
Hải Thủy lập tức khóc thành tiếng, thổn thức nói:
– Huynh gạt muội…huynh gạt muội…Vừa rồi huynh còn nói sẽ chấp nhận muội, giờ đã thay đổi…
Ta bất đắc dĩ nói:
– Sao có thể chứ? Những lời ta nói lúc trước đều là chân thành cả.Có điều, nơi ta muốn đến rất nguy hiểm, muội cũng sẽ gặp nguy hiểm.Muội tốt nhất cứ ở lại đây, chuyên tâm luyện tập ma pháp.Nếu ta thành công cứu Mộc Tử ra được, nhất định chúng ta sẽ đến tìm muội.
Hải Thủy nghe ta nói xong, càng khóc lớn hơn, vừa khóc vừa nói:
– Huynh thật xấu xa…huynh chiếm đoạt thân thể người ta, giờ lại đem người ta vứt bỏ…hu hu hu…
Cái gì? Ta chiếm đoạt thân thể nàng lúc nào? Ta vội vàng chạy tới bịt miệng nàng, nói nhỏ:
– Tiểu thư, muội làm ơn nhỏ tiếng lại giùm ta, nếu để người khác nghe thấy thì ta chết mất!
Hải Thủy không để ý tới, vẫn khóc không ngớt.
Ta đột nhiên lạnh lùng nói:
– Đừng khóc nữa, nghe ta nói.
Hải Thủy thấy ta đột nhiên nổi giận, lại càng hoảng sợ, lập tức nín khóc.
Ta ôn nhu nói:
– Ngoan, muội phải nghe lời ta.Ta lần này mang theo muội hành động rất bất tiện.Ma Tộc là nơi như thế nào ta còn chưa rõ, hơn nữa ta còn muốn muội giúp ta.Muội biết lúc đầu ta bị bắt vì sao không? Chính là vì truyền tống trận lưu lại dấu vết của ta.Sau khi ta đi, muội ở đây giúp ta xóa dấu vết truyền tống trận.Muội yên tâm, ta sẽ hết sức cẩn thận bảo vệ tính mạng của mình.Muội cố gắng nghe lời ta, chờ ta trở về, nhất định sẽ mang muội đi cùng, được không?
Trong mắt Hải Thủy hiện lên vẻ phức tạp, hiển nhiên trong lòng đang đấu tranh dữ dội.
Ta tiếp tục nói:
– Trước tiên ta sẽ đến Tu Đạt vương quốc tìm vài người bạn.Có bọn họ hỗ trợ, nhất định sẽ không có gì nguy hiểm.
Hải Thủy gật đầu:
– Thật sự không có nguy hiểm chứ?
Ta gật đầu:
– Ta cam đoan với muội.
Chỉ có trời mới biết ta cam đoan cái gì.Nguy hiểm ư? Ta có khả năng tiên tri trước sao? Đáp án đương nhiên là không.
Hải Thủy dẩu môi lên:
– Vừa rồi bộ dạng huynh thật là hung dữ a…
Thật sự nhìn nàng lúc này rất khả ái.
Ta ôm lấy nàng, dịu dàng nói:
– Sau này ta sẽ không nổi nóng với muội nữa, được chưa?
Hải Thủy nói:
– Vậy huynh nhất định phải nhớ, phải bình an trở về.Muội sẽ chờ huynh, bất luận là bao lâu đi nữa, muội cũng vẫn chờ huynh.
Ta gật đầu:
– Được, ta nhất định trở lại.Nơi này có sư phụ của ta, có bạn bè của ta, quan trọng nhất là có muội đang chờ ta.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hải Thủy ửng hồng lên, nói:
– Lần đầu của người ta, cùng với huynh được không? Có vậy người ta mới cảm thấy đỡ áy náy…
Ta nghe nàng nói vậy lại càng hoảng sợ, không ngờ Hải Thủy thuần khiết ngoan ngoãn lại nói ra những lời như vậy, vội vàng cản lại:
– Không nên…Đợi ta trở về, lúc đó danh chính ngôn thuận sẽ…
Hải Thủy làm ra vẻ mặt đáng yêu:
– Huynh thật sự không muốn à?
Ta trịnh trọng gật đầu.Nếu bây giờ ta lỡ với Hải Thủy, sau này gặp phải bất trắc chết tha hương, há không phải hại nàng hay sao?
Hải Thủy nói:
– Vậy cũng được, bất quá huynh để lại cho muội chút đồ xem như tín vật đính ước cũng được.
Ta ngây ra một chút:
– Muội muốn giữ cái gì?
Hải Thủy suy nghĩ một chút:
– Cái đó tùy huynh.
Ta suy nghĩ một chút, móc từ trong túi không gian ra một quả cầu thủy tinh lam sắc lớn, nói:
– Cái này nhé.
Nói xong, ta lấy chủy thủ Mã Khắc tặng cho ta, vận khí lên.Tay ta khắc rất nhanh, nhanh chóng biến quả cầu thành một trái tim bằng thủy tinh lam sắc trong suốt, mặt sau có khắc thêm hai chữ Trường Cung.Ta đưa quả cầu cho Hải Thủy:
– Muội thích nó chứ?
Hải Thủy cẩn thận đón lấy trái tim, vẻ mặt vui mừng nói:
– Muội thích lắm.Sau này người ta chỉ cần nhìn trái tim này, cũng giống như nhìn thấy huynh.Muội tặng huynh thứ này.
Nói xong, nàng nắm lấy tay trái ta, lấy một chiếc nhẫn lục sắc đeo vào ngón tay giữa cho ta, cười nói:
– Cái này là người ta tặng huynh, trên nhẫn có khắc tên của muội, huynh tuyệt đối không được làm mất.Còn ngón vô danh đeo nhẫn, chỗ đó sẽ chừa cho nhẫn của Mộc Tử tỷ tỷ.
Ta nhẹ nhàng hôn lên má nàng:
– Nha đầu ngốc, cố gắng nghe lời, chờ ta trở lại nhé.Muội biết tình hình bên phía Ma Tộc tiến triển như thế nào không?
Hải Thủy nói:
– Nghe nói cũng không có tình hình gì lớn.Song phương đều tụ tập binh hùng tướng mạnh, đến giờ vẫn chỉ giằng co xung quanh giới tuyến, phát sinh vài xung đột lẻ tẻ.Xem ra Ma Tộc và Thú nhân tộc bên kia cũng không dám dễ dàng động thủ đâu.Huynh yên tâm đi, chúng ta có cứ điểm Tư Đặc Luân kiên cố, phòng ngự tuyệt đối không thành vấn đề.
Trong lòng ta như trút được một tảng đá nặng ngàn cân:
– Đúng như vậy thì thật tốt.Nếu cả hai bên cùng khởi binh, dám chắc kết quả chỉ là lưỡng bại câu thương.Chiến tranh xưa nay vẫn là vô cùng đáng sợ, chịu khổ luôn là bình dân bá tánh.
Ta vuốt mái tóc dài của Hải Thủy, nói tiếp:
– Muội cố gắng tu luyện tại học viện.Khi mọi chuyện yên ổn, ta lập tức quay lại tìm muội.Hiện tại phòng bị tại thủ đô đang rất nghiêm ngặt, ta nên sớm lên đường.
Hải Thủy lập tức đỏ mắt muốn khóc, ôm chặt lấy ta:
– Muội không muốn huynh đi…không muốn huynh đi…
Ta bình tĩnh nói:
– Ngoan nào, đừng làm bộ dạng trẻ con đó nữa, ta cũng không phải là đi luôn mà.Bình thường muội giúp ta chiếu cố, thăm hỏi mấy vị sư phụ, bọn họ đều đã già cả rồi, vạn lần không nên xảy ra chuyện gì không hay.Khả Trát quốc vương tuy hùng tài đại lược nhưng lại là người nhỏ nhen, sau khi muội tốt nghiệp học viện, tốt nhất không nên tham gia quân đội.Những lời ta nói này đừng nói với Mã Khắc, dễ ảnh hưởng tâm tính của hắn.Mã Khắc là người khoan hòa đại lượng, nếu sau này hắn kế vị, ta mới thấy an tâm được.
Hải Thủy gật đầu:
– Huynh nhất định phải đi rồi sao?
Ta cũng gật đầu:
– Bạn bè của ta tại Tu Đạt vương quốc hiện giờ không biết ra sao rồi, ta phải đi thăm bọn họ trước, rồi sau đó sẽ đến Ma Tộc một chuyến, hy vọng Mộc Tử nguyện ý theo ta.
Hải Thủy nói:
– Mộc Tử tỷ tỷ nhất định sẽ cùng với huynh trở lại.Muội sẽ đợi hai người.
Ta nói:
– Sau khi ta đi, muội nhớ đem ma pháp truyền tống trận này xóa sạch sẽ, ngàn vạn lần không được để người khác phát hiện.Nếu không, chẳng những mang lại phiền toái cho muội mà ngay cả Tinh gia tộc ta e cũng gặp rắc rối to.Còn nhớ lúc đầu Tam đại gia tộc cùng Đặc Y công tước đối địch với Khả Trát, dám chắc hắn còn ghi hận trong lòng.
Ta ôm Hải Thủy vào lòng, hôn nàng thật nồng nàn, sau đó bước vào truyền tống ma pháp trận, để nàng đứng ngoài, quang mang màu vàng bao phủ toàn thân.
Ta khẽ hô:
– Hải Thủy, ta phải đi rồi.Muội nhất định phải bảo trọng, chờ ta quay lại.
Nói xong, ta khởi động ma pháp trận.Nếu ta còn chần chừ không đi, Hải Thủy chắc chắn sẽ quyến luyến không rời, chi bằng quyết tâm dứt áo ra đi, thà đau khổ chốc lát rồi nguôi ngoai, còn hơn đau khổ kéo dài.
Hải Thủy kêu lớn:
– Trường Cung đại ca, huynh nhất định phải bình an trở về!
Ta mỉm cười, vẫy tay chào nàng:
– Ta hứa với muội.
Kim quang vừa lóe lên, ta đã biến mất khỏi phòng Hải Thủy.
Hải Thủy lau nước mắt, tẩy rửa sạch sẽ dấu vết ma pháp trận lưu lại.Trái tim của nàng đã sớm theo ta đi rồi.

☀️ 🌙