Đang phát: Chương 989
Tuyên Ngọc Đường nói:
– Dù sao thì thư này vẫn phải gửi đi.Về nội dung, cứ thông báo rằng chúng ta đã nhận được thư tố cáo, Vạn Bảo Lâu, với tư cách là thương minh hàng đầu, sẽ không dễ dàng bỏ qua bất kỳ hành vi nào phá hoại sự ổn định và hòa khí của thương minh, đồng thời tán dương và ủng hộ cách Thiên Nguyên Thương Hội xử lý La Khúc Thương Hội.
– Việc này…
Thôi Bác ngập ngừng:
– Chẳng phải như vậy là công khai ủng hộ họ sao? Nếu Thiên Nhất Các đến chất vấn thì sao?
Tuyên Ngọc Đường cười:
– Phó lâu chủ hiểu lầm rồi.Bức thư này có hai ý chính: Thứ nhất, cho bọn họ thấy rõ ai mới là chủ của thương minh, để khỏi hồ đồ.Thứ hai, chúng ta ủng hộ hành vi bảo vệ sự đoàn kết nội bộ thương minh, chứ không phải ủng hộ Thiên Nguyên Thương Hội.Nếu Thiên Nhất Các đến chất vấn, cứ nói chúng ta cũng bị thư cáo của Thiên Nguyên Thương Hội che mắt, không phân biệt được chân tướng.
– Tuyệt vời!
Mắt Thôi Bác sáng lên:
– Tuyên trưởng lão đến Tống Nguyệt Dương Thành quả là trợ lực lớn nhất cho ta.Nếu không, cục diện ở đây khiến ta rất đau đầu, có khi còn bị lâu chủ trách phạt.
Tuyên Ngọc Đường cười nhạt:
– Chỉ là tận tâm tận lực mà thôi.
Thôi Bác lập tức hạ lệnh:
– Cứ theo lời Tuyên trưởng lão, gửi thư cho Thiên Nguyên Thương Hội.
Cùng lúc Vạn Bảo Lâu nhận được thư tố cáo, hơn trăm thành viên thương minh tụ tập ở Tống Nguyệt Dương Thành cũng nhận được thư này.Mọi người bắt đầu suy đoán, cảm thấy như có giông bão sắp đến.
– Hừ, dám trả đũa, giỏi cho Thiên Nguyên Thương Hội, giỏi cho Đinh Linh Nhi!
Trong Thiên Nhất Các, bầu không khí âm u, nặng nề, mọi người nín thở, sợ gây ra tiếng động.
Giữa sảnh, một lão giả bê bết máu quỳ rạp, run rẩy.Đó chính là cường giả Vũ Tôn bị Mạc Tiểu Xuyên đánh nát đan điền, hất văng về.Mất hết nguyên lực, lão ta từ trên không rơi xuống, xương cốt gần như gãy hết.Giờ đây, ngoài đau đớn, lão còn vô cùng sợ hãi, run rẩy không ngừng.
– Phái ngươi đến La Khúc Thương Hội giúp đỡ, bày mưu tính kế, vậy mà giờ ngươi báo rằng cha con Ngô thị đã chết, La Khúc Thương Hội bị Thiên Nguyên Thương Hội thôn tính, còn ngươi thì bị phế tu vi, chạy về như chó nhà có tang.
Đại trưởng lão Thiên Nhất Các, Tu Đan Hà, chắp tay sau lưng, chậm rãi nói:
– Ta không hiểu, sao lúc đó ngươi lại xưng danh Thiên Nhất Thương Hội? Chẳng phải bôi tro trát trấu vào mặt chúng ta sao?
Lão giả run rẩy:
– Đại…Đại trưởng lão, ta chỉ muốn dùng danh tiếng của Thiên Nhất Thương Hội để hù dọa bọn chúng, ai…ai ngờ bọn chúng không hề sợ, còn đánh ta thành ra thế này.Thuộc hạ vô năng, tu vi đã phế, xin đại trưởng lão nể tình công lao trước đây, cho ta linh đan diệu dược khôi phục tu vi.
Tu Đan Hà quay lại, ngạc nhiên:
– Ngươi vô dụng như vậy mà còn dám đòi đan dược chữa trị đan điền? Sao trước đây ta không thấy ngươi mặt dày như vậy?
Nàng lấy ra thư cáo, cúi xuống mở ra trước mặt lão giả:
– Ngươi xem đi, ngươi xem đi, ngươi cũng vô liêm sỉ như Thiên Nguyên Thương Hội vậy.Lạ thật, sao Thiên Nguyên Thương Hội không thu phục luôn kẻ như ngươi?
Ánh mắt Tu Đan Hà càng lúc càng lạnh, khiến lão giả run rẩy, dán chặt xuống đất.
– Phế vật!
Tu Đan Hà vung tay:
– Lôi xuống đánh chết!
– A? Đại trưởng lão, dù không nể công lao, thì cũng có khổ lao, xin tha cho ta một mạng!
Lão giả kinh hoàng kêu lên, không tin Tu Đan Hà muốn giết mình.
– Kẻ làm ầm ĩ phải chết!
Tu Đan Hà vung tay, một đạo quang mang bắn vào yết hầu lão giả, tạo thành một lỗ thủng.Lão ta kinh hãi, tuyệt vọng, ôm cổ họng, giãy dụa.
Hai đệ tử Thiên Nhất Các lôi lão ra ngoài.
Tu Đan Hà sắc mặt lạnh lùng, chỉ vào thư cáo trên mặt đất:
– Ai nói cho ta biết, chuyện này phải giải quyết thế nào?
Mấy người trong sảnh đều là cao tầng Thiên Nhất Các, không ai dám hé răng.
Một lão giả lấy hết dũng khí nói:
– Đại trưởng lão, Thiên Nguyên Thương Hội quá đáng lắm rồi.Chúng ta chỉ phái Ngô Vũ đến ép Đinh Linh Nhi kết hôn, thăm dò hư thực của chúng.Vậy mà chúng lại diệt môn La Khúc Thương Hội, biết rõ La Khúc Thương Hội là thuộc hạ của chúng ta, rõ ràng là không coi chúng ta ra gì.Ta nghĩ nên dùng thủ đoạn tương tự, tiêu diệt Thiên Nguyên Thương Hội, để chấn chỉnh uy phong của Thiên Nhất Thương Hội.
Tu Đan Hà nổi giận:
– Diệt Thiên Nguyên Thương Hội? Đầu óc ngươi toàn bã đậu à? Một trong bảy đại thương minh, tùy tiện bị chúng ta tiêu diệt thì sẽ gây ra bao nhiêu sóng gió? Năm nhà thương hội khác sẽ hành động thế nào? Trước khi nói chuyện có thể nghĩ một chút không?
Lão giả bị mắng xanh mặt, không dám phản bác, im lặng.
Tu Đan Hà tức giận một hồi rồi nói:
– Thiên Nguyên Thương Hội nhất định phải dạy dỗ, nếu không bọn chúng sẽ không biết vị trí của mình.Nhưng trước đó, phải điều tra rõ hai việc: Một, Vạn Bảo Lâu và bọn chúng có hiệp nghị gì, phải biết rõ ràng.Hai, Kim Phong Ngân Mang của Thiên Nguyên Thương Hội đến bao nhiêu người? Nếu chúng dốc toàn lực, ta sợ chúng ta không ứng phó nổi, phải báo tin cho cao thủ gần đó đến trợ giúp.Lần này, nhất định phải loại chúng ra khỏi bảy đại thương minh.
