Đang phát: Chương 988
Thôi Bác lắc đầu:
– Chắc chưa đến mức đó đâu.Đinh Kỳ mấy năm nay vẫn luôn bị chúng ta giám sát, không có động tĩnh gì khác thường.Nếu có thể âm thầm phát triển hai thế lực lớn mạnh như vậy, Thiên Nguyên Thương Hội đã không suy yếu như bây giờ.Tuyên trưởng lão, Địch trưởng lão, hai vị thấy sao?
Địch Sinh Hoa, Bát trưởng lão của Vạn Bảo Lâu, lười biếng duỗi lưng:
– Tình hình toàn thương minh phức tạp, khó ai ngờ biến số đầu tiên lại đến từ Thiên Nguyên Thương Hội.Lần so tài giữa hai hội này chắc chắn phức tạp hơn mọi lần trước, Vạn Bảo Lâu nên tăng cường lực lượng phái đến.
Thôi Bác nhíu mày:
– Hàng năm thời điểm này đều căng thẳng nhất, phần lớn cao thủ đã được phái đi trấn giữ các nơi, đề phòng sự cố trong kinh doanh.Thêm người nữa thì khó.Cứ quan sát thêm đi, rồi ta sẽ báo cáo với lâu chủ.Tuyên trưởng lão, còn ông?
Tuyên Ngọc Đường, người có vẻ ngoài khô khan, chất phác, nói:
– Đinh Kỳ tuy đã ít xuất hiện, nhưng vẫn bị chúng ta quản chế, không tự nhiên xuất hiện trở lại.Việc Thiên Nguyên Thương Hội có thêm người mới, chưa chắc đã là Kim Phong Ngân Mang.Dù là vậy, một Vũ Đế cũng không làm nên sóng gió gì.Chuyện hôm nay không giống tác phong của Đinh Linh Nhi, cứ xem Thiên Nguyên Thương Hội đi nước cờ tiếp theo ra sao.Nếu họ muốn khuấy động ván cờ này, chúng ta cứ chờ xem.
– Ừ, Tuyên trưởng lão nói có lý.
Thôi Bác kết luận:
– Cứ theo ý Phi Vũ, viết thư chất vấn Thiên Nguyên Thương Hội, yêu cầu giải thích rõ ràng về chuyện La Khúc Thương Hội.
– Rõ.
Mọi người đồng thanh đáp lời, định giải tán thì có người thông báo từ ngoài cửa.Một người hầu vội vã tiến vào:
– Phó lâu chủ, vừa nhận được cáo thư từ Thiên Nguyên Thương Hội.
Người đó dâng lên một văn kiện:
– Mời phó lâu chủ xem qua.
Thôi Bác nhướng mày, nhìn chằm chằm phong cáo thư rồi cầm lên đọc.Sắc mặt ông ta biến đổi, đập bàn giận dữ:
– Thiên Nguyên Thương Hội ra tay nhanh thật, đúng là xảo quyệt!
Nhâm Quang Nhiễm ngạc nhiên:
– Chuyện gì vậy?
Thôi Bác đưa cáo thư:
– Ngươi đọc cho mọi người nghe.
Nhâm Quang Nhiễm cầm lấy, đọc từng chữ:
– Thông báo toàn thể thành viên thương minh…
– Hôm nay, cha con Ngô thị của La Khúc Thương Hội công khai vi phạm nguyên tắc hòa bình, ổn định và phát triển của thương minh, phá hoại Thiên Nguyên Thương Hội.Đinh Linh Nhi, đại hội trưởng của chúng ta, đã hết lòng khuyên bảo nhưng không thành, buộc phải dùng biện pháp mạnh trừng trị kẻ ác.Hiện tại kẻ cầm đầu đã bị trừng trị, mong mọi người yên tâm.
– Tuy kẻ cầm đầu phá hoại sự ổn định của thương minh đã đền tội, nhưng kẻ chủ mưu vẫn nhởn nhơ, rục rịch gây rối.Thiên Nguyên Thương Hội dù nhỏ bé, cũng không sợ bất cứ thế lực nào, thề chiến đấu đến cùng với những kẻ phá hoại sự hòa thuận của thương minh.
– Những thành viên còn lại của La Khúc Thương Hội, trừ cha con Ngô thị ra, đều có ý hướng thiện.Sau khi tỉnh ngộ, họ kiên quyết nguyện phục tùng Đinh Linh Nhi, đồng thời muốn sáp nhập toàn bộ sự nghiệp của La Khúc Thương Hội vào Thiên Nguyên Thương Hội, để phát triển lớn mạnh hơn.
– Đinh Linh Nhi đã hết lòng từ chối, nhưng vì không thể chối từ thịnh tình, đành miễn cưỡng đồng ý.Sau cuộc so tài giữa hai hội, Thiên Nguyên Thương Hội sẽ dần tiếp quản mọi việc của La Khúc Thương Hội trên đại lục.
– Thông báo đến toàn thể chư vị.Mong các đồng minh thương minh đồng tâm hiệp lực, đả kích mọi hành vi phá hoại và cùng nhau phát triển.
– Cái…
Nhâm Quang Nhiễm choáng váng, ném cáo thư xuống đất, giận dữ:
– Quá vô lý! Rõ ràng là thâu tóm người ta, lại viết như thể đại nghĩa lắm vậy.Ai mà tin được cái trò giả dối này!
Tuyên Ngọc Đường nhặt cáo thư lên, đọc kỹ từng chữ.
Thôi Bác lên tiếng:
– Tuyên trưởng lão, ông có ý kiến gì?
Tuyên Ngọc Đường trầm ngâm:
– Ai cũng biết đây chỉ là cái cớ, nhưng việc cao tầng La Khúc Thương Hội bị Thiên Nguyên Thương Hội chiếm đoạt đã là sự thật.Chẳng ai vì một thương hội đã chết mà ra mặt, trừ chủ nhân ban đầu của nó là Thiên Nhất Các.Nhưng trong cáo thư này, Thiên Nguyên Thương Hội lại tự nhận là người bị hại, còn nói kẻ chủ mưu chưa lộ diện.Nếu Thiên Nhất Các hành động lúc này, chẳng khác nào tự nhận mình là kẻ chủ mưu, tự hạ thấp mình.Hơn nữa, với cáo thư này, chúng ta cũng không có lý do gì để chất vấn Thiên Nguyên Thương Hội.Cáo thư này ra đúng lúc thật, thủ đoạn cao minh, không hề giống kiểu ứng phó bị động của Đinh Linh Nhi.
– Ừ, lần này Thiên Nguyên Thương Hội chủ động hơi quá.
Thôi Bác trầm ngâm:
– Nếu không thể gửi thư chất vấn, chúng ta nên làm gì?
Tuyên Ngọc Đường do dự:
– Chúng ta không cần vội, người cần vội là Thiên Nhất Các.Nếu có người của Thiên Nhất Các hỏi về quan hệ giữa chúng ta và Thiên Nguyên Thương Hội, cứ lờ đi, không cần giải thích gì cả.Nếu Thiên Nguyên Thương Hội muốn mượn danh nghĩa của chúng ta, ta cứ thuận nước đẩy thuyền, cứ mặc nhận cho họ.Như vậy họ có thể chống lại Thiên Nhất Các, chúng ta cứ từ từ chờ kết quả.
Mắt Thôi Bác sáng lên, cười:
– Quả là ý hay! Thiên Nguyên Thương Hội lợi dụng danh hiệu của ta, ta lại lợi dụng thực lực của họ để kiềm chế và chèn ép Thiên Nhất Các.Thiên Nhất Các tuy không gây uy hiếp cho chúng ta, nhưng dù sao cũng là một trong tứ minh, có thể kéo chân họ một chút cũng có lợi mà không hại gì, cứ làm như vậy đi.
