Đang phát: Chương 95
Miêu Nghị lắc đầu, bước vào nhà, tự hỏi bao giờ mới có thể dạy dỗ hai cô hầu gái phong thái ung dung, tự tại như lão Bạch.
Vừa vào tĩnh thất, đám “tiểu tử” trong tay áo Miêu Nghị lập tức bay ra, bám quanh khung cửa đá bên trong phòng.
Miêu Nghị để bọn “tiểu tử” hộ pháp trong lúc mình tu luyện, quay người bay qua hồ nước, khoanh chân đáp xuống giường đá, lấy ra viên Nguyện Lực Châu mà thành chủ Đông Lai, Hứa Tín Lương, đã cung phụng.
Việc cấp bách là nhanh chóng tăng cường tu vi.
Nhưng Miêu Nghị nghĩ ngợi một lát rồi lại cất viên Nguyện Lực Châu đi, quyết định để dành dùng khi cần khôi phục pháp lực.
Hắn lấy ra viên Nguyện Lực Châu khác, thứ hội tụ nguyện lực một năm của vạn người, và hình ảnh người phụ nữ quyến rũ kia lại thoáng hiện trong đầu hắn…
“Người ta còn chẳng thèm để lộ thân phận cho ngươi biết, rõ ràng là ngươi không lọt vào mắt xanh của người ta, còn mơ tưởng gì nữa…”
Miêu Nghị tự giễu một tiếng, dẹp bỏ tâm tư, ném viên Nguyện Lực Châu vào miệng, nhắm mắt tập trung vận công luyện hóa.
Khoan đã…Miêu Nghị đang luyện hóa Nguyện Lực Châu thì chợt mở mắt, rồi lại chậm rãi khép lại.
Hắn nhận ra tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu rõ ràng nhanh hơn một chút, và nhanh chóng hiểu ra, điều này có liên quan đến việc tu vi của mình đã đột phá lên Bạch Liên nhị phẩm.
Tập trung quan sát pháp nguyên trong cơ thể, hắn thấy pháp nguyên xoay tròn như đám mây hỗn độn không chỉ lớn hơn một chút mà năng lượng ẩn chứa bên trong cũng nhiều hơn đáng kể.
Pháp nguyên là gì?
Trên hải đảo năm xưa, lão Bạch với chiếc áo choàng tung bay trong gió, mái tóc dài lãng tử bay lượn giữa những cơn sóng dữ dội đã từng nói: “Nó giống như trung tâm của cơn lốc xoáy, trung tâm càng mạnh thì lực lượng sinh ra xung quanh càng lớn, có thể khiến biển cả phải đảo điên, trời đất phải biến sắc, dời núi lấp biển chỉ là chuyện nhỏ.”
Lão Bạch ví trung tâm cơn lốc như pháp nguyên của tu sĩ, uy lực sinh ra xung quanh như pháp lực mà tu sĩ thi triển.Pháp nguyên càng mạnh mẽ, pháp lực thi triển ra càng hùng hậu, đến khi pháp nguyên của ngươi mạnh mẽ như trung tâm cơn lốc kia, pháp tùy tâm động, chỉ cần búng tay cũng có thể khiến trời đất đổi thay!
Ít nhất cho đến giờ, lời lão Bạch chưa từng khiến Miêu Nghị thất vọng, trong lòng hắn càng thêm mong chờ và khao khát cảnh giới tu vi mà lão đã miêu tả.
Nhưng rất nhanh, Miêu Nghị nhận ra dù tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu nhanh hơn, không gian từ Bạch Liên nhị phẩm lên tam phẩm lớn hơn ít nhất gấp đôi so với từ nhất phẩm lên nhị phẩm, nghĩa là từ nhị phẩm lên tam phẩm sẽ tốn thời gian hơn.
Nói cách khác, nếu tu luyện bình thường, từ Bạch Liên nhất phẩm lên nhị phẩm cần hai mươi năm và tốn khoảng bốn đến năm viên Nguyện Lực Châu cấp thấp nhất.Từ nhị phẩm lên tam phẩm, thời gian và số lượng Nguyện Lực Châu cần thiết sẽ tăng gấp đôi, tức là bốn mươi năm và mười viên Nguyện Lực Châu cấp thấp nhất.
Viên Nguyện Lực Châu trung cấp hắn đang ngậm chỉ tương đương mười viên cấp thấp, vừa đủ để đột phá lên Bạch Liên tam phẩm.Nếu cứ tính theo cấp số nhân như vậy, việc đột phá lên Thanh Liên sẽ tiêu tốn một lượng Nguyện Lực Châu khổng lồ.
Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao con đường tu hành của tu sĩ lại dài đằng đẵng đến vậy, và không trách vì sao nhiều tu sĩ lại khao khát Nguyện Lực Châu đến thế, và ham muốn có được nhiều Nguyện Lực Châu hơn của hắn cũng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết…
———–
Tu luyện là một việc nhàm chán, Miêu Nghị bắt đầu bế quan, gần như không bước chân ra khỏi nhà.
Tu vi của hắn chưa đạt đến cảnh giới không cần ăn uống, nên cứ mười ngày nửa tháng hắn lại ra khỏi thạch thất để ăn chút gì đó, rồi lại tiếp tục trở lại phòng tu luyện.
Khi đám “tiểu tử” bám trên cửa đá đói bụng kêu la, hắn chỉ truyền âm cho Thiên Nhi và Tuyết Nhi bên ngoài chuẩn bị đồ ăn, sau đó điều khiển bọn “tiểu tử” tự ra ngoài ăn, ăn xong lại gọi chúng trở về.
Bốn tháng sau, khi mới luyện hóa được gần hai phần mười viên Nguyện Lực Châu trong miệng, hắn buộc phải xuất quan dù vẫn muốn tiếp tục tu luyện.
Bởi vì đã đến cuối năm, thời điểm thu thập Nguyện Lực Châu từ Đông Lai thành, và sau khi thu thập, hắn phải đích thân áp tải Nguyện Lực Châu lên Trấn Hải sơn.Trên đường đi không được phép xảy ra sơ suất, nếu không một khi Nguyện Lực Châu bị mất, hắn sẽ khó thoát khỏi tội.
Vì vậy, hắn buộc phải xuất quan.
Diêm Tu vào báo cáo một số việc rồi lui ra, Thiên Nhi và Tuyết Nhi mang y phục vào.
Dưới hồ nước nóng, thân thể thiếu nữ của Thiên Nhi và Tuyết Nhi vẫn quyến rũ như trước, họ phục vụ Miêu Nghị tắm rửa thay quần áo.
Sau khi cảm thấy thư thái, Miêu Nghị đi đến trước cửa đá, phất tay thu bọn “tiểu tử” vào nhẫn trữ vật.
Trong một ngày bão tuyết, Miêu Nghị xuất quan.
Trong sân, trăm hoa tàn úa, Hắc Thán dường như đã quên mối oán hận trước kia, khi thấy hắn ra ngoài liền vui mừng nhảy nhót hí vang không dứt.
Miêu Nghị giơ tay xoa đầu nó, Thiên Nhi và Tuyết Nhi khoác lên vai hắn một chiếc áo choàng màu đen lót nhung trắng, khiến hắn toát lên khí thế của một người bề trên.
Chiếc áo choàng này là do hai nha đầu thấy mùa đông đến nên cùng nhau may cho Miêu Nghị.
Miêu Nghị vỗ đầu Hắc Thán, đẩy nó ra rồi bước vào đình viện, chậm rãi bước đi trên tuyết.
Hắn lên tầng lầu cao nhất, chắp tay nhìn bão tuyết rơi như lông ngỗng, phủ một lớp áo bạc lên khắp vùng rừng núi xung quanh.
Lại thêm một năm trôi qua, không biết lão Nhị và lão Tam thế nào rồi…? Miêu Nghị khẽ thở dài.
Thiên Nhi và Tuyết Nhi nhìn nhau, không hiểu động chủ đang than thở điều gì.Đối với hai người họ, địa vị động chủ cao cao tại thượng như vậy còn có gì phải thở dài?!
Sau một hồi suy tư, nghe thấy động tĩnh từ xa, Miêu Nghị phục hồi tinh thần, nghiêng đầu nheo mắt nhìn, rồi xoay người dẫn hai nha đầu xuống lầu.
Từ xa, một đoàn người ồn ào đi trên sơn đạo, đuổi trâu đuổi dê, đồng thời xe ngựa chở theo một số lễ vật.
Thành chủ Hứa Tín Lương co ro vì lạnh, dẫn theo một đám quân sĩ đến.
Diêm Tu, Trịnh Kim Long, Vương Tử Pháp, ba tu sĩ Bạch Liên tam phẩm cưỡi long câu, tay cầm vũ khí, tự mình áp trận trước sau.
Bốn người Hầu Thắng, Thương Hựu Lai, Nam Tư Tư và Vương Tú Cầm cưỡi long câu chạy quanh bốn phía, liên tục tuần tra.
Để hộ tống số đồ này, Đông Lai động đã phái ra bảy trong số mười một tu sĩ.
Sở dĩ hưng sư động chúng như vậy không chỉ vì vật liệu chở trên xe ngựa, mà quan trọng nhất là trong số đồ áp tải này có cất giấu rất nhiều Nguyện Lực Châu.
Nguyện Lực Châu được giấu trong bụng một con gia súc nào đó.Trước khi lên đường, ngay cả Diêm Tu cũng không biết chính xác là giấu trong bụng con dê, trâu hay ngựa nào.
Mục đích của việc này rất đơn giản, để nếu có người muốn cướp giữa đường, cũng khó mà cướp được số Nguyện Lực Châu quý giá này.
Thành chủ Hứa Tín Lương cũng không thể không cẩn thận như vậy, chỉ khi đích thân y đưa số Nguyện Lực Châu thu thập được trong một năm của Đông Lai thành đến tay Miêu Nghị thì mới coi như bàn giao xong, và cho dù sau đó có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan đến y nữa.
Bên ngoài sơn môn, Chu Thiên Biểu, Khâu Thiệu Quần và Đơn Biểu Nghĩa ngồi trên long câu, tay cầm vũ khí canh gác bốn phía.
Xe ngựa chở vật liệu tiến vào sơn môn, dừng ở quảng trường.Trừ thành chủ Hứa Tín Lương, những người khác đều lui ra ngoài.
Miêu Nghị mặc áo choàng đen đứng trên bậc thềm trước cửa đại điện, đưa tay hứng lấy tuyết rơi, Thiên Nhi và Tuyết Nhi đứng hầu hai bên.
Hứa Tín Lương từ xa thi lễ với Miêu Nghị, Miêu Nghị khẽ gật đầu:
“Lấy ra đi!”
Hứa Tín Lương đi vào giữa bầy dê trâu, bắt một con dê ra.
Đơn Biểu Nghĩa đâm một thương khiến con dê ngã xuống trong vũng máu, sau đó lấy từ bụng dê ra một túi da nhỏ.Bên trong túi da là một túi vải túm miệng.
Vừa mở túi vải ra, bên trong là một đám Nguyện Lực Châu tỏa ra ánh sáng lung linh.
Diêm Tu và những người khác xúm lại, đếm đủ một trăm hai mươi viên, không thiếu một viên nào.
Sau khi xác nhận, Diêm Tu vội vã đến trước đại điện, hai tay dâng lên cho Miêu Nghị.
Miêu Nghị kiểm tra lại lần nữa, không sai, liền thu vào nhẫn trữ vật, khẽ phất áo choàng, xoay người trong gió tuyết, dẫn theo Thiên Nhi và Tuyết Nhi vào đại điện.
Lúc này, Hứa Tín Lương mới thở phào nhẹ nhõm, rồi chuyển một chiếc rương lớn cho Diêm Tu.Trong rương là một vạn kim tinh, tương đương với một trăm vạn hắc tinh, mười ngàn vạn bạch tinh.
Khác với lần trước y chỉ hiếu kính năm ngàn kim tinh, lần này không thể ít hơn lần trước được.
Số kim tinh này cũng giống như Nguyện Lực Châu, phải nộp lên trên, Đông Lai động chỉ được giữ lại hai phần mười.
Hứa Tín Lương và Diêm Tu vào đại điện, đưa cho Miêu Nghị tấu biểu ghi rõ tình hình một năm qua của Đông Lai thành.
Tuyết Nhi đi xuống nhận lấy, chuyển cho Miêu Nghị.Miêu Nghị xem qua rồi ném cho Diêm Tu, bảo Diêm Tu lấy danh nghĩa hắn sao chép ra một bản để thượng tấu lên Trấn Hải sơn.
Diêm Tu xử lý ngay tại chỗ.
Sau khi Miêu Nghị hỏi han Hứa Tín Lương vài câu, cho y lui xuống.Miêu Nghị nhận lấy ngọc điệp Diêm Tu đưa tới kiểm tra xong, đóng pháp ấn của mình vào đó rồi thu vào nhẫn trữ vật.
Hắn quay đầu bảo Diêm Tu mở rương kim tinh ra, phân phát cho mọi người.
Trước ánh mắt mong chờ của mọi người, Miêu Nghị không để họ thất vọng.Trừ số Nguyện Lực Châu phải nộp lên, trong số hai mươi tư viên giữ lại, những người tu vi Bạch Liên tam phẩm mỗi người được ba viên, nhị phẩm mỗi người hai viên.
Mọi người mừng rỡ cười không ngớt, động nào một năm có thể thu được nhiều Nguyện Lực Châu như vậy, chắc chắn chỉ có Đông Lai động.
Miêu Nghị ngồi trên cao nhìn mọi người nói:
“Hy vọng năm tới chư vị tiếp tục tận tâm tận lực, ta quyết sẽ không bạc đãi mọi người!”
Mọi người lập tức thành tâm thành ý ôm quyền cúi người hành lễ:
“Tuân lệnh động chủ!”
Cảnh tượng này khiến Thiên Nhi và Tuyết Nhi lặng lẽ liếc nhìn Miêu Nghị, cảm thấy mình cũng được hưởng vinh dự lây.
Có lẽ Diêm Tu vẫn chưa nói cho hai người biết tu vi của Miêu Nghị là kém nhất ở Đông Lai động, nếu biết, có lẽ các nàng sẽ không vui vẻ như vậy.
Miêu Nghị lại nhìn xuống nói:
“Trịnh Kim Long, Vương Tử Pháp, Chu Thiên Biểu, Hầu Thắng, Thương Hựu Lai.”
Năm người nghe gọi bước ra khỏi hàng, ôm quyền nói:
“Có!”
Miêu Nghị nói:
“Để tránh đêm dài lắm mộng, năm người các ngươi lập tức theo ta đưa đồ đến Trấn Hải sơn giao nộp!”
Năm người lớn tiếng đáp:
“Dạ!”
Sau khi nhận được lợi ích, tinh thần mọi người rõ ràng khác hẳn, răm rắp nghe theo lời động chủ, không hề có vẻ thoái thác lười biếng nào.Thiên Nhi và Tuyết Nhi lại liếc mắt nhìn nhau vì dáng vẻ uy phong lẫm lẫm của Miêu Nghị khi ra lệnh cho thuộc hạ.
Miêu Nghị nhìn Diêm Tu:
“Diêm Tu, ngươi dẫn dắt những người khác coi giữ động phủ!”
“Dạ!”
Diêm Tu cũng ôm quyền lĩnh mệnh.
Miêu Nghị bước xuống, sải bước ra khỏi điện, năm người Trịnh Kim Long theo sát phía sau.
Hắc Thán nghe tiếng huýt gió của chủ nhân từ bên trong liền lao ra, nhảy nhót tưng bừng, đã lâu nó không được ra ngoài dạo chơi.
Miêu Nghị nhảy lên ngựa, Hắc Thán chở hắn như mãnh hổ rời núi lao xuống bậc thềm, đạp tuyết chạy đi một mạch.
Bọn Trịnh Kim Long cưỡi long câu, tay cầm vũ khí, theo sát chiếc áo choàng hai màu đen trắng phía trước, cả bọn biến mất rất nhanh.
Diêm Tu liếc nhìn Thiên Nhi và Tuyết Nhi tựa cửa trông theo, quay đầu dặn dò những người khác dọn dẹp quảng trường.
———–
Trên con đường dài đầy gió tuyết, sáu con long câu giẫm tuyết phi nước đại.
Khi đến những nơi trống trải, bọn Trịnh Kim Long chạy sát sau lưng Miêu Nghị.
Khi vào rừng núi, năm người lập tức tản ra bốn phía cảnh giác, đề phòng phía sau, điều tra phía trước, bảo vệ Miêu Nghị ở giữa.
Trên quãng đường dài như vậy, ai nấy đều sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.Nếu thật sự xảy ra chuyện, đừng ai mong thoát thân, Lam Ngọc môn cũng không bảo vệ được họ.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, trừ khi thật sự gan lớn bằng trời hoặc chán sống, chứ không ai dám cướp đoạt nguyện lực thu được.Bởi vì làm chuyện này đồng nghĩa với việc chọc giận Lục Thánh, bất kể lớn nhỏ, đây là điều Lục Thánh không thể tha thứ, hậu quả khó lường.
Đến lúc đó, không chỉ các Quân Sứ sẽ điều động quân lính điều tra kỹ lưỡng, mà ngay cả Thiên Ngoại Thiên cũng phải phái người xuống xử lý.
Nhưng cẩn tắc vô áy náy, nếu thật sự xảy ra chuyện thì hối hận cũng không kịp.
May mắn là đoàn người không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn.
Sơn chủ Trấn Hải sơn, Tần Vi Vi, sợ xảy ra chuyện nên đã lệnh cho các động khác phái thám tử chờ đợi.Nếu quá thời hạn mà vẫn chưa thấy ai đến sẽ lập tức báo cáo.
Bọn Miêu Nghị gặp được thám tử đang chờ sẵn, được đối phương dẫn đường, cùng nhau phi như bay đến Trấn Hải sơn.
Đến bên ngoài sơn môn Trấn Hải sơn, lần này người canh giữ sơn môn không gây khó dễ cho Miêu Nghị mà nhanh chóng cho đi.
