Đang phát: Chương 94
Miêu Nghị vuốt cằm, suy nghĩ có nên thử lại lần nữa hay không.Nếu lần nào cũng hiệu quả, thì có lẽ sẽ rất hữu dụng.
Tuy nhiên, cái cảm giác bị đóng băng trong chốc lát không hề dễ chịu chút nào, tự mình làm thí nghiệm trên cơ thể mình thì thật là ngốc nghếch.
Hắn đưa tay ra, hơn trăm con “tiểu tử” lập tức bay đến bám đầy tay áo hắn.
Miêu Nghị không nói gì, mang theo đám “tiểu tử” rời khỏi tĩnh thất, chuẩn bị ra ngoài tìm người khác để thử nghiệm.
Vừa ra đến nơi, hắn thấy Thiên Nhi và Tuyết Nhi đang ngồi trong đình luyện công.Hai nha đầu thấy động chủ không tu luyện thì tò mò đứng dậy, đồng loạt hành lễ:
– Động chủ!
– Ừm!
Miêu Nghị bước vào đình, gật đầu rồi đi vòng quanh hai người, vẻ mặt không mấy thiện ý.
Ánh mắt của hắn khiến tim hai nha đầu đập thình thịch.Hai người xấu hổ cúi đầu, thầm nghĩ liệu động chủ có muốn đưa cả hai vào phòng không.
Họ biết rằng từ khi được đưa đến đây, họ đã là người của động chủ.Có lẽ một ngày nào đó động chủ hứng thú sẽ thu họ vào phòng.Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, họ vẫn không khỏi thấp thỏm, khẩn trương và xấu hổ.
Nhưng Miêu Nghị lại lắc đầu, cảm thấy làm thí nghiệm trên người hai nha đầu này có vẻ hơi quá đáng, dù sao thì họ cũng còn quá yếu đuối.
“Vậy tìm ai để thử nghiệm đây?” Miêu Nghị nhìn quanh, bỗng nhiên vành tai giật giật.Hắn nghiêng đầu nhìn Hắc Thán đang nằm bên cửa, thỉnh thoảng vẫy đuôi xuống đất kêu bốp bốp.
Mắt Miêu Nghị sáng lên.Mặc kệ vẻ ngạc nhiên của hai nha đầu, hắn nhanh chóng bước đến chỗ Hắc Thán.
Hắc Thán không hề ý thức được nguy hiểm đang đến gần.Nó chỉ mở mắt nhìn Miêu Nghị một cách thờ ơ, rồi lại nhắm mắt tiếp tục vẫy đuôi.
Miêu Nghị nhìn chằm chằm Hắc Thán, đi tới đi lui suy nghĩ.Dù long câu được tu sĩ gọi là linh thú, nhưng thực chất nó cũng chỉ là một loại yêu quái, một sản vật của Yêu Quốc.
“Không biết có tác dụng với yêu quái hay không…” Miêu Nghị sờ cằm, rồi bất ngờ đá mấy cái vào bụng Hắc Thán:
– Đồ béo chết tiệt, đừng ngủ nữa, đứng lên!
Hắc Thán mở mắt liếc nhìn, chẳng thèm để ý, lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Miêu Nghị không đá nữa, vì da nó quá dày, đá cũng chẳng ăn thua.Hắn bèn chuyển sang dụ dỗ:
– Đi ra ngoài chơi, có đi không?
Hắc Thán khịt mũi, mở to mắt, lập tức tỉnh táo hẳn.Nó nhảy dựng lên, lao ra sân vẫy đuôi rối rít, trông rất vui vẻ.
Miêu Nghị cười nham hiểm.Một con tiểu Đường Lang lập tức bay ra từ tay áo hắn, lao vút xuống bụng Hắc Thán.Bụng là chỗ yếu của nó, còn những chỗ khác da dày thịt béo, thậm chí có cả giáp xương, đao kiếm khó xuyên, không tiện ra tay.
Tiểu Đường Lang bám dưới bụng Hắc Thán, giơ càng đâm một nhát.
Hắc Thán đang vui vẻ bỗng run lên, không còn vui vẻ gì nữa.Đầu nó khẽ lắc lư rồi đờ ra.
Miêu Nghị nhanh chóng đến trước mặt nó.Ánh mắt Hắc Thán đã trở nên dại đi, người nó lạnh toát.
– Xem ra có hiệu quả!
Miêu Nghị cười toe toét, nhanh chóng thi pháp xua tan khí lạnh trong cơ thể Hắc Thán.
Thân hình to lớn của Hắc Thán run lên, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.Nó vừa bước được vài bước thì bỗng thấy bụng đau nhói.Một luồng khí lạnh kinh khủng tràn ngập cơ thể nó, khiến nó lại từ từ đờ ra.
– Ha ha, có vẻ thú vị đấy.
Miêu Nghị lắc đầu cười, lại đặt tay lên người Hắc Thán, thi pháp xua tan khí lạnh.
Hắc Thán vừa hồi phục đã vội cúi xuống nhìn bụng.Thấy tiểu Đường Lang đang bám ở đó, nó lập tức vẫy đuôi đánh tới.
Nhưng đuôi nó hơi ngắn, không đánh tới được.Nó bèn nhảy loạn lên, bốn vó đạp loạn xạ.
Con súc sinh này có vẻ nóng nảy, nhảy lên rồi lăn đùng ra đất.
Miêu Nghị phất tay, tiểu Đường Lang nhanh chóng bay đi, thoát khỏi một kiếp, rơi vào lòng bàn tay hắn.
Hắc Thán trợn tròn mắt nhìn tiểu Đường Lang đang nhúc nhích trong tay Miêu Nghị, hừ một tiếng rồi lao tới, há cái miệng đầy răng sắc nhọn như răng cưa ra đớp.
Miêu Nghị cười khoái trá, biết con súc sinh này rất thù dai, nên đã sớm chuẩn bị.
Gần như ngay lập tức, một đám “tiểu tử” bay ra từ tay áo hắn, vỗ cánh rào rào.
Hắc Thán trợn tròn mắt, vội vàng dừng bốn vó lại, quay đầu bỏ chạy.Nhưng đám “tiểu tử” vây đuổi, chặn hết đường, khiến nó không còn chỗ nào trốn trong đình viện.
Vù một tiếng, Hắc Thán bị ép buộc phải bay lên trời, nhảy vọt lên cao mấy chục thước, xa hơn trăm thước, rồi lao xuống bên ngoài viện, cắm đầu chạy như điên.
Chạy là sở trường của Hắc Thán.Đám “tiểu tử” chen chúc bay theo vẫn chưa đuổi kịp tốc độ của nó.
Bên ngoài vọng lại tiếng hí dài của Hắc Thán, tựa hồ đang chửi bới.
Miêu Nghị cười ha hả, giơ tay ra, đám “tiểu tử” nhanh chóng bay vào tay hắn.
Từng con một chui vào nhẫn trữ vật.Rất nhanh, đám “tiểu tử” đã biến mất không tăm tích, tất cả đều đã bị thu vào nhẫn trữ vật.
Miêu Nghị nhanh chóng rót pháp lực vào nhẫn trữ vật để kiểm tra tình hình.Hắn thấy đám “tiểu tử” vừa vào bên trong đã bám lên vách tường, xếp cánh dính chặt vào đó, im lìm không nhúc nhích, tựa hồ đang dần tiến vào trạng thái ngủ đông.
Miêu Nghị tặc lưỡi than thở.Xem ra lời lão Bạch nói không sai chút nào, động vật thông thường không thể sống trong nhẫn trữ vật vì bên trong là chân không.Nhưng Minh Đường Lang thì khác, chúng biết tự bảo vệ mình bằng cách tiến vào trạng thái tương tự như ngủ đông chết giả, gọi là minh phục.
Sau khi quan sát một hồi, Miêu Nghị lại dùng ý niệm gọi một lần nữa.Đám “tiểu tử” đang bám trên vách tường lập tức tỉnh dậy, bay ra khỏi nhẫn trữ vật, lượn vòng quanh Miêu Nghị rồi chui vào tay áo hắn.
Miêu Nghị khua tay áo, thấy nặng hơn một chút, tỏ vẻ vui mừng.Xem ra không cần lo lắng về vấn đề mang theo chúng.
Nghĩ đến đây, hắn lại cảm khái, phát hiện ra lão Bạch biết rất nhiều chuyện.Nếu không phải tu sĩ không thể vào Vạn Trượng Hồng Trần, hắn đã nghi ngờ lão Bạch cũng là một kẻ tu hành rồi.Hắn không biết vị đại tiên mà lão Bạch đi theo là nhân vật thế nào mà có thể dạy dỗ một người hầu uyên bác đến vậy.
Hắn quay lại nhìn Thiên Nhi và Tuyết Nhi, hai nha đầu đang tò mò nhìn hắn, không biết hắn đang làm gì.
– Không được kể cho ai về chuyện của Đường Lang.
Miêu Nghị đột nhiên dặn dò.
– Tỳ nữ hiểu!
Thiên Nhi và Tuyết Nhi đồng thanh đáp.
