Đang phát: Chương 949
– Sao Tần Đế lại đột ngột xuất hiện, hình như còn cố ý chờ mình? Rốt cuộc là có mục đích gì?
Sở Vân chau mày, vừa nghi hoặc vừa hiểu ra vì sao thế giới tiên nang của Long Đế lại phát triển nhanh đến vậy.Chắc chắn là do Tần Đế giúp đỡ.
Nhìn Long Đế khúm núm đứng cạnh Tần Đế, rõ ràng là kẻ dựa dẫm vào thế lực.Sở Vân thất vọng lắc đầu.Nếu là hắn, thà tự mình lăn lộn ở tầng lớp thấp nhất chứ không chịu cúi đầu dựa dẫm vào kẻ mạnh hơn.
Dĩ nhiên, Sở Vân hiểu rõ việc gây dựng sự nghiệp từ con số không khó khăn đến mức nào.Nếu không có nguyên tinh tiên thiên, hắn cũng không thể phát triển nhanh như vậy.Nếu có người chỉ dẫn thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.Nhưng đánh đổi bằng việc từ bỏ tôn nghiêm, làm thuộc hạ cho người khác thì thật không đáng.
Giàu sang không cám dỗ, nghèo hèn không đổi chí, uy vũ không khuất phục – đó mới là khí khái của một người.
– Sở Vân, ngươi điếc à? Ta nói ngươi có nghe không? Đây là Tần Đế đại nhân! Lần này ngươi có được Đệ Nhị Linh Quang Đan là nhờ Tần Đế đại nhân giúp đỡ sau lưng, còn không mau đến bái tạ?
Long Đế mặt lạnh như băng, giọng điệu chứa đầy sự tức giận.Hắn biết Sở Vân đã có được Đệ Nhị Linh Quang Đan.Hắn đã phải trả giá đắt mà chẳng được gì, còn Sở Vân lại trở thành người chiến thắng cuối cùng.Điều này khiến hắn vô cùng tức tối.
Sở Vân làm ngơ trước lời quát lớn của Long Đế, hắn khinh bỉ cái danh Đế cấp của gã.
Thấy vẻ khinh thường của Sở Vân, Long Đế giận tím mặt, gào lên:
– Tiểu tử, đừng có mà không biết điều! Ngươi tưởng chỉ bằng ngươi mà làm được chuyện này chắc? Nếu không phải ta giúp đỡ, làm suy yếu các cường giả Đế cấp khác, rồi Tần Đế đại nhân ngăn cản Vân Đế và Tiêu Đế, thì ngươi có được ngày hôm nay à? Mau giao Đệ Nhị Linh Quang Đan ra đây, trả lại hai tòa Long thành cho ta!
Sở Vân nhướng mày, thầm cười nhạt trước sự trơ trẽn của Long Đế.Rõ ràng hắn đã nắm bắt thời cơ, ra tay đúng lúc, mạo hiểm chiến đấu mới có được thành quả.Vậy mà Long Đế lại trắng trợn nhận vơ công lao.
Có lẽ Tần Đế đã giao chiến với Tiêu Đế và Vân Đế, nhưng điều đó có nghĩa lý gì? Họ đâu có giúp đỡ hắn? Hắn dựa vào bản lĩnh của mình để chiến đấu.Tần Đế và Long Đế bị người khác cản trở, không cướp được Đệ Nhị Linh Quang Đan, cuối cùng bị Sở Vân chiếm tiên cơ.Đó là thất bại của họ.
– Long Đế, đừng nói nữa, càng nói ta càng khinh thường ngươi.Thua cuộc mà cũng không chấp nhận được, ngươi càng sống càng vô dụng.Nói thật, mục tiêu của ta không phải là Đệ Nhị Linh Quang Đan, nó vào tay ta chỉ là cơ duyên thôi.Nhưng nghe ngươi nói vậy, ta nhất định không để nó rời khỏi tay.Ngươi muốn lấy lại hai tòa Long thành? Hừ, hôm nay ta đang vui, dù sao ta cũng không cần đến chúng.Ngươi mang năm mươi phần tiên thiên nguyên tinh đến đổi.Hai tòa thành, tổng cộng một trăm phần tiên thiên nguyên tinh.
Sở Vân đáp trả đầy cứng rắn, không hề e ngại Tần Đế.
– Ngươi…
Long Đế trừng mắt giận dữ, chỉ tay vào Sở Vân.Rõ ràng là Sở Vân đang vơ vét của cải trắng trợn.Hắn luyện chế Long thành chỉ tốn có năm mươi lăm phần tiên thiên nguyên tinh.Sở Vân đưa ra điều kiện này chẳng khác nào đang chế giễu hắn.
– Người trẻ tuổi, đừng quá ngông cuồng.Ngươi là đứa trẻ trong Song Vương chi tranh năm đó?
Tần Đế lên tiếng, giọng trầm thấp, vững vàng, mang theo một chút âm u.
– Ngươi là Sở Vân đúng không? Lần này ngươi làm tốt lắm.Ta là tiền bối nên sẽ không cướp chiến lợi phẩm của ngươi.Nhưng ngươi phải biết rằng, cuộc tranh đoạt đan dược này là do Đan Thánh, Tinh Thánh, Quỷ Thánh, Nữ Thánh và Man Thánh bày mưu tính kế sau lưng.
Đan Thánh phái Vân Đế và Tiêu Đế, Quỷ Thánh thì cử Minh Đế và Dạ Đế.Bên Tinh Thánh là Long Đế và Tần Đế.Hương Đế là Đại Đế dưới trướng Nữ Thánh, Lôi Đế đến từ Man Châu.
Chiến trường chia làm hai khu vực.Một là bí cảnh Vân Điện Hoa Viên, với sự tham chiến của Long Đế, Dạ Đế, Hương Đế, Lôi Đế và Sở Vân.Khu vực còn lại là hư không, nơi Minh Đế yểm trợ Dạ Đế, ngăn cản Vân Đế và Tiêu Đế.Sau đó Minh Đế chủ động rút lui, Vân Đế và Tiêu Đế muốn lao vào chiến trường kia thì bị Tần Đế ngăn lại.Cuối cùng Minh Đế quay lại, ba bên hỗn chiến.
Nhưng Minh Đế và Tần Đế không ngờ người chiến thắng cuối cùng lại là Sở Vân.
Tần Đế chậm rãi kể lại mọi chuyện cho Sở Vân:
– Vì vậy, ngươi phải hiểu rằng, Đệ Nhị Linh Quang Đan có vai trò quan trọng, nó ảnh hưởng đến bố cục của Cửu Châu.Với thực lực hiện tại của ngươi, khó mà bảo toàn được nó.”Hoài bích có tội”, ngươi nên hiểu rõ điều này.Chi bằng giao dịch với ta, ta sẽ bồi thường cho ngươi xứng đáng.Ngươi cần tiên thiên nguyên tinh? Ta cho ngươi một trăm phần.
Tần Đế nói với giọng điệu áp bức, ánh mắt và lời nói ban ơn cho thấy ý đồ của hắn.Tóm lại, hắn đến vì Đệ Nhị Linh Quang Đan.
Sở Vân chậm rãi lắc đầu.
– Vậy thì thế này, để xây dựng lưới pháp tắc, ta sẽ cho ngươi một quyển Đạo Lý Chi Thư.Trong đó ghi chép một nghìn tám trăm đạo pháp tắc thông dụng, đây là thứ ngươi cần nhất lúc này.
Tần Đế nói tiếp.
Sở Vân im lặng.
Giọng Tần Đế trầm xuống:
– Nếu ngươi vẫn không hài lòng, ta có thể cho ngươi thêm mười khối ngộ đạo thạch.Chắc ngươi đã biết công dụng của ngộ đạo thạch rồi.Người trẻ tuổi, đừng quá tham lam, bụng nhỏ dễ nổ đấy!
Trong giọng nói ẩn chứa sự đe dọa.
Sở Vân bật cười, nhìn thẳng vào Tần Đế mà không hề sợ hãi:
– Ai nói ta muốn giao dịch Đệ Nhị Linh Quang Đan? Tần Đế, ngươi tự quyết định như vậy mà nghĩ ta sẽ đồng ý chắc? Chuyện của Đệ Nhị Linh Quang Đan, ta tự có chủ trương, ngươi không cần quan tâm.Cáo từ!
Nhìn “tiểu tử đáng ghét” Sở Vân dùng bảo thạch mật môn biến mất, Long Đế nghiến răng ken két, hận không thể lột da hắn.Nhưng hắn không thể ra tay vì đã ký kết khế ước trận doanh, người cùng trận doanh không thể tấn công lẫn nhau.
– Tần Đế đại nhân, giờ chúng ta phải làm sao? Hai tòa Long thành của ta vẫn còn trong tay hắn.
Tần Đế cười lạnh:
– Thằng nhãi ranh này đúng là ngông cuồng.Nó còn non lắm, tưởng ký kết khế ước trận doanh là vô địch chắc? Cứ chờ đấy, hừ hừ.Còn về Long thành của ngươi, đây là hai phần tiên thiên nguyên tinh.
Long Đế mừng rỡ:
– Đa tạ đại nhân bồi dưỡng, đa tạ đại nhân bồi dưỡng!
Sở Vân vẫn đánh giá thấp sức hấp dẫn của Đệ Nhị Linh Quang Đan đối với người khác.
Vừa trở về Chư Tinh Quốc, Thanh Đế và Bạch Đế đã liên hệ Sở Vân qua tinh bài, đề nghị mua bán Đệ Nhị Linh Quang Đan, càng nhiều càng tốt.
Thái độ của Sở Vân đối với hai người họ khác hẳn so với Long Đế và Tần Đế.Hắn không chỉ đồng ý mua bán lâu dài mà còn bán với giá tương đối rẻ.
– Ha ha, mong rằng chúng ta sẽ hợp tác lâu dài.Nghe nói ngươi đang trồng Ma Huyễn Tử Hương Dụ, ta tặng ngươi một nhóm yêu thực hợp với nó, chắc chắn ngươi sẽ thích.
Thanh Đế hài lòng, gửi đến một nhóm yêu thực, hóa ra là Thái Dương Bạo Cúc Hoa.Điều này khiến Sở Vân vô cùng vui mừng.
Thái Dương Bạo Cúc Hoa và Ma Huyễn Tử Hương Dụ là một âm một dương, vốn là những yêu thực tuyệt phẩm hỗ trợ lẫn nhau.Trồng chung sẽ có hiệu quả không tưởng.Đáng tiếc là Thái Dương Bạo Cúc Hoa đã sớm tuyệt diệt, không còn thấy ở Cửu Châu nữa.Không ngờ Thanh Đế lại bí mật trồng một ít.
– Ha ha ha, Sở lão đệ, ngươi là người trọng tình nghĩa, ta không nhìn lầm ngươi.Đây là Đạo Lý Chi Thư do ta chỉnh lý, bên trên có ghi lại ba nghìn đạo pháp tắc, tặng cho ngươi.Nghe nói ngươi có mâu thuẫn với Tần Đế? Ngươi phải cẩn thận đấy, tuy Tần Đế tu vi cao nhưng bụng dạ hẹp hòi.Tuy chúng ta cùng một trận doanh, không thể trực tiếp ra tay, nhưng có thể mượn lực lượng khác để đả kích.
Bạch Đế ân cần khuyên Sở Vân.
Sở Vân đã bán cho hắn Đệ Nhị Linh Quang Tử Đan với giá rất rẻ, giúp hắn kiếm được một khoản lớn.Khoản đầu tư tình cảm này đã mang lại hiệu quả tốt, khiến Bạch Đế càng thêm thân thiết với Sở Vân, không tiếc tặng Đạo Lý Chi Thư của mình, giúp thế giới tiên nang của Sở Vân thêm vững chắc và phong phú.
Những lợi ích của Đệ Nhị Linh Quang Đan dần dần lộ ra, nhưng đó chưa phải là tất cả.
