Chương 950 Buôn bán Đệ Nhị Linh Quang Đan (hạ)

🎧 Đang phát: Chương 950

– Đây là thành Thư Gia, con sống trong căn nhà này.Đôi khi con cũng thấy cuộc sống tẻ nhạt, muốn ra làng chài Hàm Diêm bên ngoài thành sống một thời gian.
– Tất nhiên, giờ làng chài Hàm Diêm đã phát triển thành trấn Hàm Diêm rồi.
Sở Vân giới thiệu.
Nguyệt Sương Vương liền cười:
– Con quên mẹ từng sống ở đây sao? Chính cái sân này.Lúc trước, mẹ và cha con đã ở đây.Nhưng những năm gần đây, đảo Thư Gia thay đổi nhiều quá.Trong đó có công sức của con không nhỏ.Con trai, kể mẹ nghe con đã cố gắng xoay chuyển tình thế, làm nên chuyện lớn như thế nào đi.
Bầu trời xanh trong, gió nhẹ đẩy mây trôi trên thành Thư Gia.
Ánh mặt trời xuyên qua những tán lá cọ, tạo bóng mát trên đường phố.
Vì vậy, dù đi trên đường mọi người cũng không thấy oi bức.
Sở Vân và Nguyệt Sương Vương đã cải trang, người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai mẹ con bình thường.Rất nhiều người từng gặp họ lướt qua.
Ở cửa hàng hoa quả gần đó, những người bán hàng rong ra sức mời chào, mong họ ghé mua.
Họ sẽ không bao giờ biết hai mẹ con này có địa vị lớn đến mức nào.Một người là chuẩn Đế, một người là Đại Đế.Chỉ cần nói ra, cả Tinh Châu sẽ chấn động.
Nhưng những người đạt tới Đế cấp thường không xuất hiện trước công chúng.Việc Long Đế và Dạ Đế giao chiến là trường hợp đặc biệt.
Cường giả Đế cấp như thần tiên, không còn tranh đấu thế tục.Lợi ích thế tục không còn đáp ứng được nhu cầu của họ.
Cường giả Đế cấp thường đi khắp Cửu Châu, làm nhiệm vụ, nhận thù lao để phát triển bản thân.Thỉnh thoảng họ sẽ hợp tác với người khác, cùng nhau khám phá Hỗn Độn Hải.
Cường giả Hoàng cấp còn ở một tầng cao hơn.Thù lao từ nhiệm vụ không đủ cho họ.Hàng năm họ qua lại Hỗn Độn Hải, trừ khi Thánh Nhân triệu tập, bình thường họ không ở trong Cửu Châu.
Còn đến Thánh Cấp thì lại càng siêu thoát.Họ là những nhân vật vĩ đại, sống lâu như trời đất.Tam Hoàng Ngũ Đế cũng chỉ có thể làm việc dưới trướng họ.
Giống như leo núi, mỗi tầng lại có phong cảnh khác nhau, và cảnh ở đỉnh núi là đẹp nhất.
Nghe Nguyệt Sương Vương muốn mình kể lại những chuyện đã trải qua, Sở Vân nhức đầu:
– Ôi mẹ à, con đã kể nhiều lần rồi.Chuyện chỉ có vậy thôi.Người khác cũng đã kể với mẹ rồi mà, thật ra không có gì…
– Sao lại không có gì? Con trai mẹ giỏi như vậy, mẹ nghe bao nhiêu lần cũng thấy vui.
Nguyệt Sương Vương hiền từ nhìn Sở Vân, xoa đầu hắn.
Sở Vân hơi ngại ngùng.Hắn về Tinh Châu đã hơn nửa tháng.Được gặp lại người thân, tất nhiên hắn rất vui.Nhưng Nguyệt Sương Vương luôn xem Sở Vân như trẻ con, cưng chiều hết mực.Điều này khiến Sở Vân, người vốn thiếu thốn tình cảm mẫu tử, có chút không quen.

☀️ 🌙