Chương 929 Sự tình tốt đẹp (Trung)

🎧 Đang phát: Chương 929

Bộ phim phóng sự truyền hình “Binh lính trở về” của Hãng phim Kim Tinh, sau “Hành trình mới của nhân loại” của đạo diễn Bạch Trạch Minh, đã gây tiếng vang lớn trong xã hội Liên Bang khi được phát sóng trên Kênh Tinh tức, lấy đi vô số nước mắt.
Dù bị một số nhà phê bình khắt khe đánh giá là quá ủy mị, bộ phim vẫn giành được nhiều giải thưởng quan trọng của Giải thưởng Tinh Vân danh giá.Tuy không thể phá kỷ lục của “Tiểu đội 7”, việc cả hai phim cùng đoạt giải Tinh Vân đã là một thành tích khó ai sánh kịp.
o0o
Một đôi thanh niên đã bí mật đính hôn lâu ngày, sau thời gian dài xa cách, gặp lại nhau trong rừng cây ven đường ở Đặc khu Thủ Đô, trao nhau những món quà kỷ niệm.Chàng trai tặng một chai rượu vang Đồng Mộc, cô gái tặng một chiếc vòng tay kim loại.
Giản Thủy Nhi mỉm cười tháo chiếc vòng tay của mình, đeo vào cổ tay trái của Hứa Nhạc, ghép nó với chiếc vòng tay anh tặng.Ánh bạc lấp lánh, để lộ những dòng chữ nhỏ khắc trên cả hai.
Hứa Nhạc nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Giản Thủy Nhi, ngượng ngùng nâng chai rượu:
– Anh không biết tặng em gì.Lần đầu chúng ta thân mật là trên chiến hạm, khi đó chúng ta đã uống vài chai rượu này, nên anh chọn nó…
Giản Thủy Nhi cười, tiến lên ôm Hứa Nhạc, vòng tay qua eo anh, tựa đầu vào ngực anh, nhỏ nhẹ nói:
– Lúc đó em thấy rượu này hơi nhạt.Nhưng giờ em rất thích!
Hứa Nhạc cúi xuống hôn lên môi cô.Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhận ra tình yêu của họ thật ảo diệu, như một giấc mơ.Vì số phận trớ trêu, họ chưa từng có thời gian tận hưởng trọn vẹn sự ngọt ngào của tình yêu.
Nhưng thế nào là tình yêu đích thực? Là cảm giác rung động chân thành? Anh đã từng rung động nhiều lần, và vẫn tiếp tục rung động.Bất kể là khi ôm hôn hay nhìn nhau gần gũi, trái tim anh đều không ngừng đập nhanh.
Giống như nhiều năm trước, khi còn là một thiếu niên, anh đã nhìn thấy cô bảo mẫu nhỏ bé đáng thương trên TV qua khung cửa sổ quán rượu.Tựa như những đêm anh ngẩn ngơ ngắm nhìn vị Hạm trưởng tóc tím xinh đẹp trên chiến hạm vũ trụ.Tựa như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ngoài đời tại buổi biểu diễn ở Sân vận động Lâm Hải Châu.Tựa như khi tỉnh dậy từ giấc mơ đen tối, anh thấy ánh nắng chiếu lên dáng hình nhỏ nhắn xinh đẹp của cô qua khung cửa sổ.Tựa như lần đầu tiên anh ôm cô thật chặt trong khoang điều khiển robot chật chội.
Họ nắm tay nhau đi xuyên qua khu rừng bên đường Lạp Bỉ, đến Tòa án Tối cao Liên Bang vẫn còn sáng đèn.
Tòa án Tối cao Liên Bang chưa từng xét xử hay chứng hôn vào ban đêm.Nhưng tối nay, tòa nhà tư pháp cao cấp nhất này đặc biệt chờ đợi đôi tân nhân.
Trong đại sảnh Tòa án Tối cao rất ít người.Không có người thân, bạn bè, hay phóng viên.Ngoài vị thẩm phán già đang ngồi trên ghế Chủ tọa, chỉ có hai nhân viên chụp ảnh lưu trữ hồ sơ.
Chủ tịch Pháp quan Tòa án Tối cao Liên Bang, ông Hà Anh, vẫn đang mơ màng ngủ gật, tạo cho người khác cảm giác áp bức nặng nề.Thật là một lão nhân nắm trong tay quyền lực mạnh mẽ, chế ngự cả thời gian.
Hứa Nhạc nắm chặt tay Giản Thủy Nhi, nghiêm túc nói:
– Hôn lễ hơi đơn giản, lại không thể công khai, thậm chí chỉ có thể tổ chức vào ban đêm, thật không đủ long trọng.Hy vọng sau này anh có thể bù đắp cho em.
Giản Thủy Nhi cười rạng rỡ, nói:
– Em đã trải qua nhiều buổi lễ long trọng rồi, giản dị một chút mới lạ!
Vị lão Pháp quan đang ngủ gật đột nhiên mở mắt, tỉnh táo trở lại.Ánh mắt sắc bén của ông nhìn đôi thanh niên bên dưới, trách móc:
– Tổ chức nghi thức kết hôn trong đại sảnh Tòa án Tối cao, do Chủ tịch Pháp quan Liên Bang chứng hôn, mà còn chưa đủ long trọng sao?
Vị Chủ tịch Pháp quan già nua, với gương mặt đầy đồi mồi, dùng ánh mắt sáng ngời nhìn Hứa Nhạc, giọng nói già nua:
– Tòa án Tối cao chưa từng chứng hôn, nên trình tự có chút lạ lẫm.Nếu sau này cậu còn nhiều lần đến nhờ ta chứng hôn, có lẽ chúng ta sẽ quen hơn.
Đây rõ ràng là một lời chỉ trích về đạo đức, nhưng Hứa Nhạc không thể cãi lại, thậm chí còn cảm thấy một tia sát ý, nên chỉ cúi đầu chấp nhận.
Vị Pháp quan già nua tiếp tục:
– Còn một vấn đề nữa, một người là người Liên Bang, một người là người Đế Quốc, cuộc hôn nhân này làm sao kết được? Luật hôn nhân Liên Bang cho phép kết hôn với người Bách Mộ Đại, nhưng không có điều khoản cho phép kết hôn với người Đế Quốc!
Hứa Nhạc giật mình, gãi đầu, khó xử nói:
– Chẳng lẽ tôi phải nghĩ cách để Nghị viện Liên Bang thông qua quyết nghị cho phép người Liên Bang và người Đế Quốc kết hôn sao?
– Đầu đất! Chẳng lẽ cậu không nghĩ mình cũng là người Liên Bang sao?
Lão Pháp quan nhìn Hứa Nhạc như nhìn một con lợn ngốc, trách mắng:
– Trí thông minh của một Công trình sư thiên tài đi đâu hết rồi?
– Nhưng dù sao thì tôi cũng là người Đế Quốc mà!
Hứa Nhạc thật thà trả lời.
– Cậu chỉ cần giữ lại quốc tịch Đế Quốc thôi!
Hứa Nhạc kinh ngạc nhìn lão Pháp quan:
– Có thể như vậy sao?
– Ta nói có thể như vậy, thì là có thể như vậy!
Lão Pháp quan tức giận:
– Toàn bộ Liên Bang này, ai dám nghi ngờ phán quyết của ta chứ? Trước kia chưa từng có người hai quốc tịch, nhưng sau này chắc chắn sẽ có!
Hứa Nhạc hít sâu một hơi, cảm thấy nhẹ nhõm, thầm nói với gã kia trong Dinh Tổng thống: Cuối cùng tôi cũng được công nhận là người Liên Bang rồi!
Nghi thức chính thức bắt đầu.Lão Pháp quan Hà Anh đeo kính lão gọng sừng, nhìn tờ giấy chứng hôn vừa in từ trên mạng xuống, đọc từng chữ:
– Công dân Liên Bang Hứa Nhạc, cậu xác định yêu công dân Liên Bang Giản Thủy Nhi, và muốn cưới cô ấy làm vợ chứ?
– Đúng vậy!
Hứa Nhạc nắm chặt tay Giản Thủy Nhi, nghiêm túc trả lời:
– Khi còn bé, tôi đã tự nhủ rằng tôi muốn cưới Giản Thủy Nhi làm vợ!
o0o
Nghi thức chứng hôn tại Tòa án Tối cao kết thúc, Giản Thủy Nhi đi chụp ảnh cá nhân làm hồ sơ đăng ký kết hôn, Hứa Nhạc ở lại trước bục thẩm phán, cảm thấy có chút khẩn trương.
Trên thế giới này, số người khiến anh cảm thấy khẩn trương rất ít.Vị Chủ tịch Pháp quan kia chắc chắn là người đứng đầu.Hứa Nhạc không biết tại sao.Anh chợt nhớ đến một câu ngạn ngữ thời kỳ trước Đại hạo kiếp: Không muốn thì lại được! Có lẽ vì ông luôn vô tư giúp đỡ mình nên anh mới kính sợ ông như vậy?
– Hứa Nhạc, lên bục này đi!
Lão Pháp quan đột nhiên nói.
Hứa Nhạc nghe lời lên bục thẩm phán.
– Ta cảnh cáo cậu trước, nếu cậu còn dám tìm ta làm nghi thức chứng hôn cho cậu và những người phụ nữ khác, ta sẽ trở mặt đó!
Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão Pháp quan lộ vẻ đe dọa.Nhưng ngay sau đó, biểu cảm của ông trở nên phức tạp.Ông nhẹ giọng nói:
– Đương nhiên, ta biết rõ, đàn ông ai cũng có khát vọng đó.Chỉ cần sau này cậu đừng nhờ ta chủ trì chứng hôn, thì ta sẽ không phát hiện ra.Lúc nãy ta khăng khăng muốn cậu giữ lại quốc tịch Đế Quốc là vì người Đế Quốc có thể lấy nhiều vợ…
Không may, Giản Thủy Nhi vừa quay lại, nghe được những lời này, nhíu mày, nhìn lên bục thẩm phán, tức giận nói:
– Lão nhân gia, người có muốn cháu kể chuyện xưa cho người nghe nữa không? Người đã hơn một trăm tuổi rồi, còn dạy hư thanh niên như vậy!
Lão Pháp quan ngượng ngùng cười ha hả, rồi nghiêm mặt nói:
– Ai nói ta hơn một trăm tuổi rồi? Ta năm nay mới 95 tuổi thôi! Nghe câu này chưa? Đời người có ba cái mốc, 73, 84, 95 tuổi! Ta sắp chết rồi, cháu nổi giận với ta làm gì? Ngoan ngoãn tính chuyện tương lai đi!
Ông nhìn đồng hồ, hoảng sợ, vỗ ngực nói:
– Quá mười hai giờ rồi! Sinh nhật qua rồi! Ta chính thức 96 tuổi rồi! Chắc sẽ không dễ chết sớm đâu!
Hứa Nhạc nhìn lão Pháp quan, thành khẩn nói:
– Năm đó khi ngài phán quyết vụ tranh chấp gia sản của Chung Gia, tôi đã chúc ngài sống lâu trăm tuổi!
– Lời chúc của cậu không thành ý chút nào!
Lão Pháp quan phất tay:
– Một trăm năm thật sự quá ngắn!
o0o
Có người ngại một trăm năm quá ngắn, nhưng có người lại ngại một trăm năm quá dài, chỉ mong từ sáng tới chiều!
Trong căn tin của Nhà giam Quân sự Khuynh Thành, một tù phạm trung niên da ngăm đen đang dạy học cho các tù phạm khác.Ông hùng hồn vung tay, giọng nói trầm ấm đầy sức thuyết phục.Cựu Tổng thống Liên Bang Mạt Bố Nhĩ, bị kết án tù chung thân, vẫn kiên định tiếp tục cuộc đời đấu tranh của mình.
– Dù là tù nhân, chúng ta vẫn cần có những quyền lợi nhân thân.Ví dụ như quyền không phải mang xiềng chân điện tử từ tính, nhà giam phải tuân theo luật pháp Liên Bang, không được phép dùng khổ hình nghiêm trọng.Chúng ta cần có quyền thăm nuôi, cần đấu tranh để giành lấy quyền lực chính trị!
Những tù phạm hốc hác hoặc già nua, chấp nhận hình phạt lâu năm đến mức mất hứng thú với cuộc đời, đều thờ ơ nhìn ông.Có người chế nhạo:
– Những người ở đây không chờ ngày tử hình thì cũng là tù chung thân không ân xá, đấu tranh những quyền lợi đó có tác dụng gì?
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ mỉm cười nhìn gã tù phạm kia, nói:
– Sao lại vô dụng? Không mang xiềng chân ít nhiều cũng thoải mái hơn.Hiện tại mọi người được phép đọc báo, tạp chí nhiều hơn trước đây.Tôi thậm chí còn có thể đứng ở đây dạy học cho mọi người…Quyền lợi luôn phải do chính mình tranh thủ!
Trong một góc sáng sủa của căn phòng, một lão tù nhân lớn tuổi, giọng khàn khàn nói:
– Mấy cái này cũng được đi.Tổng thống tiên sinh, ông đã giúp chúng tôi có nhiều phúc lợi hơn trước đây, nhưng những quyền lợi chính trị kia có ích gì? Chi bằng yêu cầu nhà giam cho thêm vài đĩa phim cấp ba đi, gọi là quyền lợi được không?
Căn tin vang lên tiếng cười chói tai.
Cựu Tổng thống Mạt Bố Nhĩ cũng bật cười, rồi dùng giọng trầm ấm của mình nói:
– Quyền lợi chính trị là quyền được bầu cử! Phiếu của chúng ta tuy ít, nhưng có thể là những lá phiếu quan trọng nhất trong những thời điểm quyết định.Nếu chúng ta có quyền bỏ phiếu, chúng ta có thể ném phiếu cho những ứng cử viên khoan hồng chính trị, hoặc những người muốn cắt giảm kinh phí nhà giam, giảm số lượng tù phạm chẳng hạn…Như vậy có lẽ một ngày nào đó sẽ có phim cấp ba trong nhà giam.Thậm chí các người có thể được rời khỏi nhà giam?
Căn tin dần im lặng.Đám tù phạm già nua hiểm độc bắt đầu suy nghĩ về lời đề nghị kia.
Tiếng chuông đột nhiên vang lên.Dưới sự giám sát của quân cảnh, Mạt Bố Nhĩ bị áp giải vào gian tù thất của mình.Ông tập thể dục theo thời khóa biểu, uống một ly nước lọc, rồi ngồi trước bàn nhỏ, viết thư cho các Nghị viên các cấp.
Ánh mắt ông từ trên tờ giấy chuyển đến khung ảnh trên bàn.Trong khung là Mạt Đại Nhi đang cười ngọt ngào nhìn ông.Mạt Bố Nhĩ mỉm cười, thầm tính xem bao nhiêu ngày nữa đến ngày thăm nuôi, và bao nhiêu năm nữa mình được đặc xá…
o0o
Trong thời gian Liên Bang và Đế Quốc đàm phán, trên thực tế, trên các hành tinh của Tinh vực Tả Thiên vẫn xảy ra xung đột liên miên.Để tranh thủ lợi thế trên bàn đàm phán, không bên nào chịu im lặng chờ đợi.
Trong một quân doanh, mười mấy chiến sĩ vây quanh vị Thiếu tá Doanh trưởng vừa dẫn họ vượt qua vòng vây của địch, bình an trở về.Họ bày tỏ lòng biết ơn đối với vị Doanh trưởng.
Một cấp dưới tò mò hỏi:
– Doanh trưởng, có phải những sĩ quan tham gia quân đội theo kế hoạch chiêu mộ đặc biệt của Bộ Quốc phòng đều mạnh mẽ như anh không? Không ngờ anh lại dám nhảy xuống dốc cao như vậy!
Vị Doanh trưởng rít một hơi thuốc lá, chậm rãi nói:
– Trước kia tôi là người của Cục Điều tra Liên Bang, chưa từng huấn luyện quân sự.Trên chiến trường, chỉ cần các người cảm nhận được một câu nói, thì có thể miễn cưỡng coi là đủ tư cách làm một quân nhân chân chính!
– Câu gì vậy?
– Ngoài chuyện sinh tử ra, tất cả đều là chuyện nhỏ!
– Sâu sắc quá, Doanh trưởng!
– Tôi cũng nghe người khác nói lại thôi.
– Là ai vậy, Doanh trưởng?
– Thượng tá Hứa Nhạc!
Toàn trường im lặng một lúc, rồi một chiến sĩ thất kinh nói:
– Doanh trưởng, anh lại quen biết cả nhân vật lớn như vậy sao?
Vị Doanh trưởng nhổ tàn thuốc, ngẩng cao đầu, đắc ý nói:
– Vớ vẩn, chẳng lẽ chuyện tôi từng thẩm vấn hắn cũng phải nói cho cậu biết sao?
o0o
Vài cô gái hồng lâu cao cấp nhất của Liên Bang, khi nhớ đến nụ cười lấy lòng của Chủ nhiệm Hậu cần Ngân hàng Tam hợp Liên Bang, mới biết Chủ tịch Hội sở có vẻ từng trải, biểu hiện không chút chớp mắt trước mặt mình, lại có bối cảnh sâu đậm đến như vậy.
Một người cười mị mị lấy lòng, nói:
– Lộ Lộ tỷ, thật không ngờ năng lực của chị lại lớn đến như vậy!
Lộ Lộ tỷ, mặc bộ bối trang sang trọng, kẹp điếu thuốc trên môi, trong đôi mắt lạnh lùng bỗng hiện lên một tầng ý tứ, nói:
– Vớ vẩn, chẳng lẽ tôi từng lên giường với Thái Tử gia Đế Quốc cũng phải nói cho đám nha đầu các người biết sao?
o0o
Cựu bác sĩ Khương Duệ, vì scandal mà bị chuyển xuống thành nam y sĩ, mỗi khi bị đám đàn ông hung tợn kia nhớ tới, lại bị đánh cho một trận đau đớn, cuối cùng không chịu đựng được nữa.Hắn dốc hết dũng khí, vào tòa nhà bệnh viện của Bệnh viện Trung ương Lục quân, bám theo một cô y tá khóc lóc:
– Hoàng Lệ thân ái của tôi ơi, có thể đi ăn tối với anh không? Anh van cầu em đó!
Thiết Toán Lợi Thất thiếu gia Lợi Hiếu Thông đột nhiên cầm một đóa hoa hướng dương màu hoàng kim lớn từ xa đi tới.Anh vừa từ tay Gia chủ Lợi Gia Lợi Tu Trúc tiếp nhận chức Tổng Giám đốc Ngân hàng Liên hợp Tam Lâm, khí tức âm hàn lạnh lẽo trên người càng tăng lên, mặt mày cũng trở nên trầm ổn hơn.Nhưng mỗi khi xuất hiện trước mặt cô y tá Hoàng Lệ, khí tức âm hàn lạnh lẽo trên người anh lại biến mất.
Có lẽ vì năm đó trong một Hội sở nào đó mà anh đã quên tên, Lợi Hiếu Thông lần đầu tiên thấy cô y tá, liền thấy cô dùng bàn tay xinh xắn tát thẳng vào mặt gã đàn ông phụ tình kia.Từ trên bàn tay mang theo tiếng xé gió kia lại xuất hiện hương vị lạnh lẽo thấu xương mà anh thích nhất, vì thế Lợi Hiếu Thông không thể nào quên được.
Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Lợi Hiếu Thông lại trở nên âm hàn lạnh lẽo hơn.Cô y tá Hoàng Lệ đáng yêu khẽ le lưỡi, tiến lên đón đóa hoa hướng dương xinh đẹp, kéo tay Lợi Hiếu Thông về phía thang máy.Ngay trước khi thang máy đóng cửa, cô không nhịn được liếc nhìn y sĩ Khương Duệ, trong ánh mắt mang theo vẻ đồng tình.
Tằng Ca từ đầu đến cuối vẫn im lặng đứng sau lưng Lợi Hiếu Thông, hiện tại cũng không rời đi, mà chậm rãi đi về phía Khương Duệ.Tóc trên đầu hắn đã điểm một chút hoa râm, nhưng khí tức vẫn lạnh lẽo như một khẩu súng khiến người khác phải rùng mình.
o0o
Cô hiện tại là nữ Nghị viên trẻ tuổi nhất Liên Bang.Cô vẫn là Thanh Long Sơn Chi Diệp phong thái mê người.Đám thuộc cấp trong Nghị viện đã nghe câu chuyện xưa truyền kỳ, nhưng chưa từng nghe cô nhắc đến.Chỉ là sau những ngày cuối tuần, nhân viên phục vụ khi dọn dẹp phòng tắm có thể thấy hai ly rượu vang và một bình rượu cạn sạch…Cô chính là Trương Tiểu Manh!
o0o
Đại học Lê Hoa dạo gần đây có thêm một vị Giáo sư kỳ quái.Tóc trên đầu vị Giáo sư này lúc nào cũng rối loạn như tổ chim, trong mắt luôn có tơ máu.Dáng người vị Giáo sư này cực kỳ gầy, cực kỳ cao, giống như một con thỏ già đã ngủ say quá lâu.
Vị Giáo sư này chưa từng dám nói với ai rằng mình từng ở trong Bệnh viện tâm thần một thời gian dài.Hắn luôn cho rằng những thiên tài chân chính của Liên Bang đều bị Chính phủ ném vào Bệnh viện tâm thần.Hắn luôn cho rằng chỉ số thông minh của mình cao hơn Hứa Nhạc và Thương Thu.Hắn luôn nói rằng tên hắn có nghĩa là người tốt, nên hắn tuyệt đối là một người tốt.
Hắn chính là Bối Đức Mạn!
o0o
Sau khi Quân đội Đế Quốc thu phục lại Tinh cầu Mặc Hoa, thành phố Tát Nhiệt Thị gần như biến thành phế tích, lại khôi phục một chút sinh khí.Những bình dân khu vực khai thác mỏ và nô lệ đã trốn trong đó không biết bao lâu, cuối cùng cũng có thể yên tâm đi ra.Họ lo sợ bị binh lính bắt bớ, nhưng quân kỷ của bộ đội đóng tại đây lại đặc biệt nghiêm minh.
Đó là vì có một cô gái xinh đẹp luôn dẫn đầu một đội Hiến binh, ngày đêm tuần tra trong thành phố.Những bộ đội Đế Quốc dù tàn bạo đến đâu, trước mặt đội Hiến binh này cũng đều trở nên ngoan ngoãn như mèo gặp chuột.Vì đây là đội Hiến binh trực thuộc Công chúa Điện hạ, và mọi người trong Đế Quốc đều biết rằng, cô gái xinh đẹp kia là thuộc cấp được tín nhiệm nhất của Công chúa Điện hạ và Bảo La tiên sinh.
Phí Nhiệt Thị là quê hương của cô gái, Tạ Đức Tạp Bố Đan Nặc Duy Kỳ là ông nội cô…Cô chính là A Tư Lạp!
o0o
Một chiến hạm đầy vết đạn hạ xuống một căn cứ quân sự trên Tinh cầu S3.Một vị Tướng lãnh Liên Bang trẻ tuổi từ trên chiến hạm bước xuống.Thân thể bên dưới bộ quân trang tràn đầy sức mạnh thô bạo, như có thể xé nát bộ quân phục tướng quân.
Vị tướng lãnh trẻ tuổi từ chối lời mời tiệc tối mừng công của Quân đoàn trưởng Quân khu III, một mình lái xe việt dã quân dụng, phóng về phía vùng núi.
Trên con đường quốc lộ dài không đến bốn trăm km đi qua vùng núi, hắn phóng qua trạm thu phí, đập bể xe điện gian lận thiết bị kiểm tra số lượng người, đánh gãy chân bốn gã chặn đường cướp xe, đâm cháy mười bảy chiếc xe đua tốc độ cao của đám con cháu nhà giàu.Khi chạy ngang qua bờ hồ, hắn cứu sống một cô gái tự tử vì tình, tát cho cô hai cái tát mạnh, từ chối để lại tên họ.
Chiếc xe việt dã quân sự rách nát cuối cùng cũng đến căn biệt thự tĩnh lặng trong rừng núi.Vị tướng lãnh trẻ tuổi bấm chuông, không thấy ai trả lời, liền đá văng cửa hợp kim, đi thẳng lên ban công tầng hai, nhìn người đàn ông trung niên đang kéo vĩ cầm, trầm giọng nói:
– Ông định biến mình thành một gã trung niên văn nghệ nghèo kiết xác sao?
Trên thế giới này, số người dám nói chuyện với người đàn ông trung niên kia bằng giọng điệu này không nhiều.Ngoài gã sĩ quan mắt hí trong căn cứ huấn luyện sĩ quan của Bộ Quốc phòng, có lẽ chỉ có vị tướng lãnh trẻ tuổi thô bạo này.
Vì hắn nhập ngũ từ năm mười hai tuổi, đánh khắp Quân đội không địch thủ.Vì trên người robot của hắn, những ngôi sao vàng đại diện cho chiến tích đã bao phủ.Vì hắn là đối tượng truyền thừa kiêu ngạo của Hiến lịch 37 Liên Bang, vì hắn nguyện ý hy sinh tuổi thọ, tiến hành điện giật kích thích, vì tính tình của hắn từ trước đến giờ vẫn luôn thô bạo, vì hắn chính là Lý Cuồng Nhân!
Ở bên cạnh ban công, người đàn ông trung niên buông cây vĩ cầm, vẻ mặt vẫn bình tĩnh lãnh khốc, phảng phất như vẫn là vị danh tướng Liên Bang tung hoành khắp Tinh vực Tả Thiên.Chỉ là hôm nay ông ta không đeo kính râm, trên người mặc thường phục.
Ông khẽ mỉm cười, nói:
– Không phải biến thành, mà bản chất của tôi từ trước đến giờ vẫn là một thanh niên văn nghệ! Càng lớn tuổi, tự nhiên sẽ thành trung niên văn nghệ thôi!
Lý Phong nhíu mày, trừng mắt nhìn ông:
– Ông rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
– Tôi không nghĩ gì cả, hoặc đã nghĩ thông suốt rồi, nên mới trở lại bản tính!
Lý Phong nhíu mày, hỏi:
– Nghĩ thông suốt cái gì?
Người đàn ông trung niên liếc nhìn hắn, nhàn nhạt nói:
– Vài năm trước, khi thân phận người Đế Quốc của Hứa Nhạc bị vạch trần, trong khu vực sơn dã bên cạnh đường ray cao tốc quốc gia, tôi phụng mệnh Bộ Quốc Phòng truy sát hắn, Hứa Nhạc đã phẫn nộ mắng tôi: Mẹ kiếp ông mới là người Đế Quốc đó! Còn cậu thì cười nhạo, nếu Hứa Nhạc là người Đế Quốc, thì tôi đây mẹ kiếp là một người phụ nữ…
Lý Phong dần giãn mày, không thể tin được, hỏi:
– Nếu ông còn nhớ đến mối thù này, thì tôi xin giải thích, tình huống lúc đó thật sự bất đắc dĩ, ai tin hắn là người Đế Quốc chứ?
– Đúng vậy, ai tin vào điều đó chứ?
Người đàn ông trung niên đột nhiên cười nhạt:
– Cũng giống như ai tin rằng mẫu thân tôi thật sự là người Đế Quốc, là một người phụ nữ Đế Quốc chứ?
Lý Phong trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
– Trước kia tôi không hiểu, sau khi thấy Hứa Nhạc trở lại Liên Bang, tôi mới hiểu ra.Có lẽ mẫu thân tôi trên trời cũng không muốn thấy tôi dùng cách này để trả thù cho bà ấy!
o0o
Có một nữ tử Đế Quốc thân thể vô cùng bi thảm.Nàng xuất thân là con cháu một gia đình Đế Quốc, sau khi sa cơ thất thế, cuối cùng bị kẻ thù tẩy trừ tàn nhẫn.Vào thời điểm bảy tuổi, cô nàng đã bị ép buộc gia nhập vào quân doanh xuất chinh.Bắt đầu cũng chỉ là phụ trách nhiệm vụ giặt giũ quần áo cho đám binh lính trong quân doanh mà thôi.Sau đó tại thời điểm chín tuổi, cô nàng bị điều động vào Hạm đội Quân viễn chinh Tây Lâm, lên đường xuất phát đến Liên Bang.
Khi đó Quân viễn chinh Đế Quốc nếu như muốn đi đến Tây Lâm, cần phải hao phí thời gian đến gần bảy năm trời đằng đẵng, cần phải đi suốt một chuyến hành trình vũ trụ hạo hàn, gặp phải vô số những sự hung hiểm không biết trước.
Trong những năm tháng đơn điệu chậm rãi trôi qua trên Chiến hạm, vô cùng dễ dàng khiến cho những kẻ khác cảm thấy điên cuồng.Những đám binh lính cấp thấp không có nhiều lắm sự tiếp xúc của văn hóa, có thể dựa vào những kỷ luật thiết huyết của Quân đội, cùng với sự tẩy não của Huấn Đạo Đoàn Hoàng thất mà đau khổ chống đỡ đi xuống.Thế nhưng mà những quân nhân sĩ quan xuất thân từ quý tộc, thậm chí là Hoàng tộc của Quân viễn chinh Đế Quốc, thì lại thiếu khuyết nghiêm trọng những thủ đoạn để mà giải trí cùng với đè ép những dục vọng nguyên bản nhất của con người.
Vì thế cho nên bọn họ cần phải có rượu, càng cần nữ nhân hơn nữa.Vì thế ngay trước khi bước trên lữ trình xuất chinh, bọn họ liền cố ý mang theo một số nữ nô độ tuổi vẫn còn rất nhỏ, chờ cho đám nữ nô này ở trong chuyến lữ trình lâu năm này mà dần dần lớn lên.Các gã nam nhân quý tộc rất thích cái loại phong vị này.
Chuyện này đương nhiên vi phạm quân kỷ vô cùng quan trọng.Bên phía Hoàng thất Đế Quốc thậm chí đã từng dùng hình phạt trảm đầu để mà nghiêm khắc cảnh cáo bọn họ.Nhưng mà những cái này cũng vẫn như cũ không thể nào ngăn cản được đám quân nhân sĩ quan quý tộc kia lén lút mang theo những nữ nô nhỏ tuổi kia lên Hạm đội, thậm chí đến cuối cùng thế nhưng lại diễn biến thành một cái lệ thường của đám quý tộc cực kỳ có quyền thế.
Cô nàng nữ tử Đế Quốc kia liền chính là một loại nữ nô nhỏ tuổi theo dạng như vậy.Trong suốt những năm tháng dài dằng dặc bảy năm trời từ từ trôi

☀️ 🌙