Đang phát: Chương 928
Giống như Hứa Nhạc từng cảm thán, sự ra đi của bất kỳ ai cũng không tạo nên thay đổi lớn lao cho thế giới.Mặt trời vẫn mọc, cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ bị giam vào nhà tù quân sự Liên bang, đối mặt với cáo buộc dưới sự giám sát của Nghị viện, và tiến trình hòa giải tiếp tục.Tướng quân Đỗ Thiếu Khanh, người ủng hộ trung thành của cựu Tổng thống, không bị thẩm tra mà còn được Chính phủ lâm thời tín nhiệm, khôi phục chức Tổng Tư lệnh mặt trận tiền tuyến Liên bang, trở lại tinh cầu Mặc Hoa.
Chiến tranh ở Tinh vực Tả Thiên đang diễn ra ác liệt.Đế Quốc liên tiếp thắng lợi, quân đội Liên bang trên Mặc Hoa phải ẩn náu trong hầm mỏ bỏ hoang để phòng thủ.Trong tình thế này, việc Liên bang đề bạt Đỗ Thiếu Khanh trở lại, ngoài lời hứa hẹn nào đó trong quán rượu nhỏ, còn là lựa chọn bất đắc dĩ trước tình hình khó khăn.
Đế Quốc đáp trả sự trở lại của Đỗ Thiếu Khanh bằng cuộc tấn công dữ dội.Tên lửa đạn đạo, theo tình báo của Liên bang là đã cạn kiệt, lại một lần nữa trút xuống như mưa.Hơn mười sư đoàn thiết giáp mặt đất, vốn yếu kém trong những tháng gần đây, đột nhiên bộc phát sức mạnh khủng khiếp, tạo thành dòng lũ sắt thép nghiền nát mặt đất.
Đến lúc này, Liên bang mới nhận ra rằng, trước đây Đế Quốc không chiếm được Mặc Hoa hoàn toàn, không phải vì sự kháng cự của quân đội Liên bang, mà vì họ chưa dùng toàn bộ sức mạnh.
Công chúa Hoài Thảo Thi, người thống soái quân đội Đế Quốc, luôn che giấu con át chủ bài, kiên nhẫn chờ đợi suốt ba tháng.
Nàng chờ đợi thời khắc này, để đánh bại Đỗ Thiếu Khanh!
Đỗ Thiếu Khanh, danh tướng bất bại của Liên bang, cuối cùng đã thất bại.Dù mới đến tiền tuyến không lâu, dù Liên bang có nhiều vấn đề ảnh hưởng đến ông, ông vẫn thất bại.
Khi thắng bại trên Mặc Hoa đã rõ, Hạm đội Liên bang bắt đầu rút quân.Một bức thư điện tử không mã hóa từ Bộ Tư lệnh Đế Quốc gửi đến Bộ Tư lệnh Liên bang.
Trong thư, Hoài Thảo Thi gửi đến Đỗ Thiếu Khanh một câu:
“Tôi đã đọc thư của ông!”
Ở Bộ Chỉ Huy Cuộc hành quân Trầm mặc, Thai Chi Nguyên từng nhìn vào bút ký của Mạt Bố Nhĩ và nói câu tương tự, chỉ ra lý do chiến thắng đối thủ.
Sau khi biết nội dung bức thư của Hoài Thảo Thi, Thai Chi Nguyên chỉ cười, không cảm khái nhiều, vì sự chú ý của hắn đã đặt vào việc khác.
Vị Nghị viên trẻ tuổi nhất trong lịch sử Liên bang, lãnh đạo Cuộc hành quân Trầm mặc, vừa mới trở thành Tổng thống trẻ tuổi nhất trong lịch sử Liên bang.
Ngay sau khi nhậm chức, việc đầu tiên Thai Chi Nguyên làm đã vượt quá dự kiến của mọi người.Bất kể là các đại gia tộc, giới báo chí hay dân chúng đã theo hắn từ S2 đến Đặc khu Thủ đô, đều kinh ngạc trước quyết định này.
Tổng thống Thai Chi Nguyên quyết định chấm dứt chiến tranh, bắt đầu đàm phán hòa bình với Đế Quốc.
Quyết định khởi chiến đã mạo hiểm, quyết định chấm dứt chiến tranh khi chưa thắng lợi hoàn toàn còn mạo hiểm hơn.
Nhất là với Thai Chi Nguyên, người có xuất thân từ quân đội, đây là lý do quan trọng khiến hắn có được nhiều phiếu bầu.Trong xã hội vẫn còn căm thù Đế Quốc, bất kỳ ai muốn hòa đàm đều sẽ bị phản đối dữ dội.
Các thành viên Nội các phản đối, nhưng Tổng thống trẻ tuổi vẫn kiên quyết làm theo ý mình.Thậm chí, hắn còn loại bỏ những nhân vật quan trọng do các đại gia tộc sắp xếp bên cạnh, những người đã giúp hắn lên vị trí này.
Sau đó, Tổng thống Liên bang lại đưa ra quyết định khó tin.Sau khi giải tán ban điều tra liên hợp, hắn thành lập một ban mới tên là Công sở Tân Chính.Cơ cấu và thành viên chủ chốt của Công sở này chính là ban điều tra liên hợp trước đây.Hắn trực tiếp kế thừa di sản của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ.
Công sở Tân Chính không tuân theo Dự luật Ái quốc đã bị hủy bỏ, quyền hạn không cao, nhưng trực tiếp nhận quản lý từ Dinh thự Tổng thống, có quyền đề nghị và bãi miễn nhân sự trong Chính phủ, nên vẫn có thể kiểm soát hoạt động của các bộ ngành.
Xã hội Liên bang lại xôn xao.Các cơ quan truyền thông bắt đầu công kích.Chủ biên Bob và phóng viên Ngũ Đức của Nhật báo Đặc khu Thủ đô lại tiên phong chỉ trích Tổng thống Thai Chi Nguyên đi theo con đường thống trị bí mật của Mạt Bố Nhĩ.
Trước áp lực dư luận mạnh mẽ, Dinh thự Tổng thống phớt lờ và tiếp tục thúc đẩy việc thành lập Công sở Tân Chính.Sau đó, hoàn toàn bất ngờ, quá trình hoạt động của Công sở Tân Chính được công khai minh bạch dưới ánh mặt trời.
Nhật báo Đặc khu Thủ đô tạm thời im lặng quan sát.Các nhà truyền thông khác tiếp tục công kích Chính phủ mới.Dinh thự Tổng thống im lặng ba ngày, sau đó bắt đầu thanh trừng Chính phủ Mạt Bố Nhĩ.Vô số tin đồn được công bố trên mạng.
Một tờ tuần san phương Đông thậm chí còn phanh phui những hành vi xấu xa của nhiều nhà truyền thông trong thời kỳ Mạt Bố Nhĩ cầm quyền.Một số là thật, một số là giả, lẫn lộn khiến dân chúng sau khi đọc và kiểm chứng đều xem là giả cả.Vì thế, giới truyền thông dần mất đi sức mạnh phát ngôn.
Trong thời gian này, Chủ biên Bob và Hứa Nhạc gặp nhau tại một quán cà phê bình thường ở Đặc khu Thủ đô.Họ không thảo luận sâu về tình hình chính trị, mà chỉ cười và nói về lịch sử nhân loại.
Sau buổi nói chuyện này, Chủ biên Bob hiểu vì sao trước khi rời khỏi máy bay vận tải quân dụng tại Vĩnh Xuân Thị, Hứa Nhạc trịnh trọng nói rằng khi có cơ hội, hắn sẽ kể cho ông nghe câu chuyện giữa Liên bang và Đế Quốc.
Mấy ngày sau đó, Nhật báo Đặc khu Thủ đô, tờ báo có uy tín cao nhất trong giới truyền thông Liên bang, bắt đầu đăng một chuyên đề lịch sử quan trọng.Chuyên đề này kéo dài mười một kỳ, liên quan đến nguồn gốc thật sự của nhân loại, kể về chuyện xưa của nhân loại trước Đại hạo kiếp.Trong bài đăng cuối cùng, thậm chí còn mơ hồ nhắc tới mối quan hệ sâu xa giữa Đế Quốc và Liên bang.
Cùng thời gian này, Hãng phim phóng sự Kim Tinh cũng được Cục Hiến Chương phê duyệt đặc biệt để quay một bộ phim phóng sự về hành trình mới của nhân loại.Trong phim, đạo diễn Bạch Trạch Minh dùng hình ảnh ngôn ngữ duy mỹ để miêu tả nền văn minh cổ xưa tiến bộ vượt bậc trước Đại hạo kiếp, sau đó dẫn chứng phân tích của các học giả lịch sử Liên bang, suy đoán rằng Đại hạo kiếp là một vụ nổ lớn trên một hành tinh bất hạnh.
Chuyên đề của Nhật báo Đặc khu Thủ đô và bộ phim phóng sự đã nhắc đến Đại hạo kiếp bị lãng quên, nhưng mơ hồ thậm chí trực tiếp phá vỡ bức màn đen lịch sử, cho rằng người Liên bang và người Đế Quốc là đồng nguyên, cùng một chủng loài, cùng xuất xứ từ một nền văn minh vĩ đại tốt đẹp từ rất lâu trước đây.
Dòng lịch sử trước Đại hạo kiếp được vạch trần, khiến cho vũ trụ rung động, kích thích lòng hiếu kỳ và tâm lý muốn truy tìm căn nguyên của nhân loại.Mọi người bắt đầu thảo luận về Tổ tinh Địa Cầu, khát vọng được quay trở lại hành tinh đó để nhìn xem nơi khởi nguồn của nhân loại có hình dáng như thế nào.
Còn về mối quan hệ thân thích xa giữa người Liên bang và người Đế Quốc mà chuyên đề và bộ phim phóng sự ám chỉ, tạm thời không tạo ra thay đổi lớn trong xã hội.Nhưng sâu trong nội tâm mỗi người đều có cảm nhận vi diệu khác biệt so với trước đây.
Trong chiến tranh ở Tinh vực Tả Thiên, Liên bang đã xuất ra 40% lực lượng, còn Đế Quốc xuất ra 80% lực lượng toàn quốc.Dù Đế Quốc thắng lợi cục bộ trên Mặc Hoa, Liên bang vẫn chiếm ưu thế mạnh hơn trên chiến trường tổng thể.
Theo số liệu thống kê, Liên bang không có lý do gì để không thể thắng cuộc chiến tranh vũ trụ này.Nhưng sự thật là, nếu chiến tranh tiếp tục gay gắt hơn, Liên bang chỉ cần xuất thêm 20% lực lượng tổng thể, sẽ khiến dân ý bùng nổ phản kháng, khiến cho xã hội bị hỏng mất.
Còn Hoàng thất Đế Quốc có thể không cần chớp mắt, áp bức cướp bóc tài nguyên của tầng lớp dưới đáy xã hội, để tiếp tục duy trì cuộc chiến.
Trong tình huống này, dù Dinh thự Tổng thống không muốn tiếp tục chiến tranh đến cùng, dù không có chuyên đề đặc biệt của Nhật báo Đặc khu Thủ đô, dù không có bộ phim phóng sự lịch sử, các gia tộc quyền quý và các đại thương nhân khống chế hệ thống kinh tế Liên bang cũng không muốn cuộc chiến hao tài tốn của này kéo dài nữa.
Đế Quốc cũng hiểu rõ tình trạng của mình, vốn dĩ không thể thắng hoặc chiếm lĩnh hoàn toàn Liên bang.Vì thế, việc đàm phán trở thành chuyện nước dâng thuyền lên, anh tình tôi nguyện.
Quân đội hai bên ở Tinh vực Tả Thiên bắt đầu đình chiến.Công chúa Hoài Thảo Thi đến Liên bang đàm phán.
Bên cạnh một con phố cách nhà trọ thanh niên Vọng Đô không xa, có một quán thịt nướng lề đường không có bảng hiệu nổi tiếng gì cả.Bên cạnh một cái bàn nhỏ đặt phía trước quán thịt nướng, đang có một đôi nam nữ thanh niên ngồi ăn thịt nướng.Ngũ quan trên mặt họ nhìn qua không giống nhau cho lắm, nhưng nếu thật cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện khi hai người ngẫu nhiên khẽ nheo mắt lại, sẽ lộ ra một cỗ khí chất cực kỳ tương tự.
“Thà rằng giống như một con quỷ lén lút sinh hoạt bên trong Liên bang, cũng không muốn quay trở về hay sao?”
Hứa Nhạc nheo mắt nhìn thẳng tỷ tỷ Hoài Thảo Thi, cười cười hồi đáp:
“Có thời gian rảnh rỗi thì sẽ trở về!”
Hoài Thảo Thi cầm lấy xâu thịt bò chợ đen nướng kỹ trên cái vĩ nướng trước mặt mình đưa vào trong miệng, chậm rãi nhấm nuốt một lát sau, cặp mày khẽ nhăn lại, nhàn nhạt nói:
“Thậm chí ngay thức ăn mùi vị cũng lại kém đến như thế này!”
Về cái phương diện này, Hứa Nhạc cho dù nghĩ muốn biện luận thay cho Liên bang cũng tìm không ra lời gì mà nói.Vì thế hắn cũng chỉ có thể cười cười chua xót, nhanh nhanh cầm lấy một xâu thịt nướng protein hợp thành đưa qua cho đối phương, nói:
“Nếm thử cái này xem, tôi cam đoan bên phía Đế Quốc bên kia tuyệt đối sẽ không có….”
Sắc mặt hắn nhăn lại cực kỳ khó coi, tiếp tục nói:
“Cái thứ gì khó ăn giống như thứ này…”
Hoài Thảo Thi bị lời nói cùng với khuôn mặt khó coi của Hứa Nhạc chọc cho bật cười một tiếng, sau đó thoáng trầm mặc một lát.Cuối cùng nàng ta mới nhìn chằm chằm vào hắn, nghiêm túc nói:
“Có cơ hội nên quay về gặp mặt Phụ hoàng một lần đi.Tuy rằng thân thể ông ta hiện tại vẫn còn tốt lắm, nhưng mà dù sao cũng xem như là đã già cả rồi.Phụ hoàng tuy rằng trước giờ chưa từng nói qua lời nào, nhưng mà ta có thể nhìn ra được ông ta thật sự rất nhớ cậu đó.”
“Sau khi biết được những chuyện mà cậu đã làm ở bên Liên bang bên này, ông ta cho là cậu rất đáng để cho ông ta kiêu ngạo, nghĩ thấy cậu cuối cùng cũng vẫn là không có làm mất mặt của Bạch Cận Hoài Thị chúng ta.Đương nhiên, đối với một đứa con trai cam tâm tình nguyện vì đám người Liên bang mà vào sống ra chết, ông ta vẫn là nghĩ như thế nào cũng không thể nào hiểu nổi.”
“Ta tán thành cậu tiếp tục ở lại Liên bang, tuy rằng một chút nguy hiểm khẳng định là sẽ có, nhưng mà đây cũng là một sự lựa chọn hạng nhất vô cùng có trách nhiệm, chính là một tư liệu sống của một anh hùng trong văn học thần thoại, càng đúng là vô cùng có lợi cho nền hòa bình của vũ trụ…”
Đại Sư Phạm Đế Quốc, vẫn như trước mặc trên người một chiếc áo bào trắng rộng thùng thình, không một chút khách sáo để lộ ra hai cái chân lõa lồ trắng noãn xinh đẹp đến mê người, rồi lại khiến cho kẻ khác cảm thấy vô cùng buồn nôn, khuôn mặt thanh niên tuấn mỹ mê người nở nụ cười xởi lởi, từ một cái bàn bên cạnh gần đó xáp lại bên này, lớn tiếng nói lên một câu tràn ngập cảm giác văn học chính khí lẫm liệt.
“Tiểu Thảo, nên để cho người cậu tiện nghi ta đây đến cùng với đứa cháu trai ngoan ngoãn này trò chuyện một chút đi.”
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt tuấn mỹ hoàn hảo kia, trong lòng hận không thể đích thân đập nát ra thành năm trăm mảnh, sau đó lại dùng axit khiến cho nó ăn mòn ra, cuối cùng quẳng hết vào trong bồn cầu, thuận theo dòng nước ngầm, cùng với đám đồ bài tiết mà quẳng ném vào trong đầm lầy, đột nhiên mở miệng hỏi đối phương:
“Lần trước ở trong phủ Đại Sư Phạm chúng ta đã từng nói qua với nhau, một khi Hoa Gia đã là khách lạ sau này mới đến Đế Quốc, như vậy đã nói lên rằng Tổ Tinh vào lúc Đại hạo kiếp cũng không có hoàn toàn bị hủy diệt, về sau vẫn còn có nhân loại ở trên đó tiếp tục sống sót và phát triển, tổ tiên các người có ghi chép lại về những cái thứ đó hay không?”
“Cái thứ nào cơ? Đạn hạt nhân à? Đương nhiên là có ghi chép lại rồi.Đối với chúng ta mà nói, những cái này cũng không phải là những thứ bí mật không thể tiết lộ gì cả.”
Đại Sư Phạm nở nụ cười mê người, sửa lại cho đúng, nói:
“Xin hãy nhớ kỹ rằng, mặc dù mẫu thân của cậu không phải là họ Hoa, nhưng mà bà nội cậu, bà tổ cậu, bà tổ tổ của cậu, vô số các đời bà tổ của cậu cũng là họ Hoa, cho nên bên trong thân thể của cậu đang chảy rất nhiều dòng máu của họ Hoa đó.Cho nên đó không phải là tổ tiên của chúng tôi, mà là tổ tiên của chúng ta!”
“Được rồi, tôi thừa nhận rằng huyết mạch của Hoa Gia quả thật là vô cùng cường đại…”
Hứa Nhạc nhăn mặt hỏi:
“Nhưng mà vấn đề hiện tại tôi quan tâm chính là mấy cái thứ kia là do ai quản? Ngay cả cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang cũng không biết được bên Đế Quốc bên này là ai quản mấy cái vấn đề này.”
“Những thứ khó quản như vậy, đương nhiên là do Hoa Gia chúng ta quản rồi.”
“Vậy thì trước khi tổ tiên Hoa Gia đi đến Tinh vực Tả Thiên, vậy thì ai quản những thứ này? Chẳng lẽ không có ai à?”
“Lúc đó là do Hoàng tộc tiền triều đi quản.Bọn họ tựa hồ như là ngay từ lúc bắt đầu xây dựng Đế Quốc thời Viễn Cổ về phía phương diện này đã có lập ra Huyết thệ gì đó rồi.”
Hứa Nhạc lắc lắc đầu, nói:
“Tôi không cho rằng như vậy là có thể quản được chuyện đó.”
“Cho nên sau khi tổ tiên chúng ta đến được Tinh vực Tả Thiên, liền một phen đem quyền lợi giám thị đó chặt chẽ nắm vững trong tay, mãi cho đến hiện tại cũng chưa từng buông lỏng qua.”
Đại Sư Phạm thoáng tạm dừng lại trong chốc lát, vẻ mặt cực kỳ hiếm có trở nên vô cùng ngưng trọng, nói:
“Có lẽ là do bởi vì cái bóng râm bên trong ý thức tập thể truyền lưu lại quá mức khủng bố, quá mức sâu sắc… Hiện tại cậu cũng đã biết rằng đám di dân nhân loại bên phía Đế Quốc chúng ta, trong dòng lịch sử khai thác hoang dã ở trong Tinh vực Tả Thiên so với Tiểu tổ năm người bên Liên Bang bên này gian khổ hơn không biết bao nhiêu lần… Cho nên bọn họ căn bản không nguyện ý muốn tràng Đại hạo kiếp kia xảy ra thêm một lần nữa.”
“Đúng vậy, tôi biết rất rõ ràng!”
“Cho nên chúng ta cũng nên vì tất cả mọi người Đế Quốc bên kia mà nên làm một chút sự tình gì đó…”
“Đúng vậy, tôi đồng ý!”
“Ngoại trừ đúng vậy ra, cậu có thể đưa ra một chút ý kiến gì đó tương đối có tính kiến thiết một chút hay không?”
“Có!”
Hứa Nhạc khẽ cau mày một chút, sau đó hỏi:
“Ở trên bức tường đá phía trước cổng phủ Đại Sư Phạm, tôi đã từng thấy qua một hàng chữ… Những người có nội tâm thuần khiết, nhất định sẽ tiền đồ vô lượng.Cái này là có ý tứ gì vậy?”
“Vậy là cậu đại khái đã bỏ qua mất dòng chữ nhỏ ở phía dưới dòng chữ đó rồi!”
“Dưới đó viết cái gì vậy?”
“Thật sự vô cùng thúi lắm!”
“Vì cái gì lại viết như vậy?”
“Bởi vì tổ tiên của tổ tiên chúng ta vẫn luôn kiên trì cho rằng cái câu nói trên kia chính là rất thúi lắm!”
“Chỉ bởi vì như vậy thôi à?”
“Chứ cậu muốn cái gì nữa?”
“…”
Trong quán thịt nướng lề đường bên cạnh con phố, vị Thủ lĩnh Hắc bang Bách Mộ Đại Lý Duy, hôm nay đặc biệt chạy đến Liên bang nghỉ mát cùng với thăm hỏi bằng hữu, đang cùng với ông chủ quán thịt nướng trao đổi xem làm như thế nào có thể một phen đem thịt hợp thành protein cao năng lượng khi nướng lên có thể có được cảm giác cùng với mùi vị như là thịt trâu rừng.
Hắn ta vừa trao đổi chuyện phiếm vừa thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về phía cái bàn rượu nhỏ trước quán, lắng nghe những câu hỏi vấn đáp với tốc độ cực nhanh giữa hai người ngồi ở đó, tuy rằng nghe không hiểu rõ ràng lắm nội dung nói chuyện, nhưng mà vẫn như cũ theo bản năng vẫn nở nụ cười sảng khoái.
Công chúa Điện hạ và Đại Sư Phạm Đế Quốc mới vừa dưới sự hộ tống cùng với làm bạn của đám quan viên cao cấp của Chính phủ Liên Bang rời đi, nụ cười trên mặt của Lý Duy cũng liền đột nhiên thu liễm đi.Hai mắt hắn khẽ nheo lại, cảnh giác nhìn chằm chằm về phía đoàn xe sang trọng từ phía đầu đường chậm rãi chạy tới, nhìn thấy đám Đặc công Cục Đặc Cần trên người mặc chính trang ở dọc bên cạnh con phố nhanh chóng tản ra xung quanh, hai tay chậm rãi đặt xuống cái bệ gỗ bên dưới.
Vị Tổng thống Liên Bang trẻ tuổi nhất lịch sử Thai Chi Nguyên đến gặp lại người bằng hữu lâu năm thân thiết nhất của chính mình, có lẽ hứn mang theo tình nghĩa năm xưa mà đến, mang theo thành ý tràn ngập đập mặt mà đến, nhưng mà vào thời khắc này, dừng lại trong mắt của Hứa Nhạc, hắn chỉ nhìn thấy đối phương mang theo mười mấy gã Đặc công của Cục Hiến Chương, còn có thêm càng nhiều hơn những bộ đội đặc chủng mà đến.
Hứa Nhạc nhìn thấy vị Tổng thống Liên Bang trẻ tuổi thân hình gầy yếu đi đến bên cạnh bàn rượu, vẻ mặt không một chút biểu tình, nói:
“Là bộ đội chiến đấu đặc chủng thuộc Quân khu nào thế? Đừng nói với tôi rằng cậu một phen đem toàn bộ Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí cũng đều để lại hết cả đó!”
“Các thành viên chủ yếu đều đến từ Hắc Ưng, bộ đội chiến đấu đặc chủng của Cặp Mắt Ti Hí cũng bảo lưu lại rất nhiều thành viên cũ.Dù sao thì sức chiến đấu cá nhân của bọn họ tương đương không tệ.”
Thai Chi Nguyên móc từ trong túi áo của bộ chính trang trên người móc ra một cái khăn tay bằng tơ tằm trắng noãn, nhẹ nhàng lau lau một chút khóe môi, sau đó ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc nhàn nhạt nói:
“Gặp lại bằng hữu cũ mà cũng cần dẫn theo nhiều người như vậy sao? Tuy rằng đám Cặp Mắt Ti Hí cũng đều là đám phế vật cả, nhưng mà phế vật có nhân số nhiều một chút, giết thẳng lên cũng có thể quấy rầy thời gian ôn chuyện xưa đó.”
Thai Chi Nguyên bình tĩnh nói:
“Tôi không nghĩ muốn trở thành vị Tổng thống Liên Bang đầu tiên trong lịch sử bị người Đế Quốc giết chết!”
“Cậu đã làm chuyện tình gì mà lại sợ tôi sẽ giết chết cậu chứ?”
Hứa Nhạc có chút trào phúng nhìn đối phương, hỏi.
“Chúng ta đã quen biết nhau thời gian mười mấy năm trời rồi, cậu có lần nào giết người mà cần có lý do chính đáng đâu chứ?”
Thai Chi Nguyên cũng trào phúng mà hỏi ngược lại:
“Hay là nói cậu là một người trước giờ có thói quen giảng đạo lý khi làm việc vậy?”
“Tôi đã từng có lần nào giết người mà không có lý do đâu?”
Hứa Nhạc chậm rãi nheo lại hai mắt, thanh âm có chút trầm thấp, nói:
“Hơn nữa những người giống như các cậu không phải vẫn thường xuyên nói rằng trong vũ trụ này trước giờ không có đạo lý gì đáng nói hay sao?”
“Hiện tại muốn tìm gặp cậu, so với tìm gặp Tổng thống Liên Bang tôi vẫn còn khó khăn hơn rất nhiều a! Chẳng lẽ cậu không nghĩ thấy rằng một vị Thái Tử gia Đế Quốc ẩn nấp bên trong Liên Bang là một chuyện tình phi thường quái dị hay sao?”
“Lúc ở trong quán rượu nhỏ kia, tôi đã từng có hứa hẹn qua với Mạt Bố Nhĩ rồi, nếu như cậu lại đi làm những chuyện giống như là ông ta vậy, tôi cũng sẽ đối đãi với cậu giống như là đối đãi với ông ta vậy.Cho nên tôi tạm thời không thể nào rời đi được.”
Thai Chi Nguyên khẽ ho khan nhẹ hai tiếng, nói:
“Những cường giả giống như cậu vậy, có thể một người cùng với cả một quốc gia liều mạng, thân là Tổng thống Liên Bang, chuyện tình cần phải làm nhất chính là tìm đủ mọi cách mà giết chết cậu!”
Hai người đã từng là bằng hữu thân thiết nhất này, hôm nay sau nhiều năm gặp lại tại quán thịt nướng lề đường cạnh phố, sớm đã không còn sự ăn ý cùng với thái độ mỉm cười như là năm xưa nữa, chỉ có sự đối chọi mạnh mẽ giữa lời nói cùng với khí độ mà thôi.
“Bản thân cậu hiện tại đã trở nên có chút lạ lẫm hơn xưa rồi…”
Hứa Nhạc thủy chung cũng không thể nào kéo dài được vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt mình, hắn lẳng lạng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gầy yếu tái nhợt của Thai Chi Nguyên, nhàn nhạt nói:
“Lần trước khi tôi cùng với Chủ biên Bob gặp nhau, đã từng nói với nhau vài câu.Ông ta thật sự rất lo lắng cậu sẽ trở thành một Mạt Bố Nhĩ thứ hai…”
“Theo một số ý nghĩa nào đó mà nói, thì Mạt Bố Nhĩ chính là thầy giáo của tôi.Ngay từ lúc còn là một gã thiếu niên, tôi đã bắt đầu hướng theo ông ta mà học tập.Tôi quả thật cũng đang đi trên con đường của hắn.Nhưng mà sự khác biệt quan trọng nhất giữa hai chúng ta chính là ở chỗ, ông ta quá mức cấp tiến, ông ta chấp nhất với việc cần phải phá hủy trước, sau đó mới lập lại trật tự, còn tôi sẽ vĩnh viễn sẽ không bao giờ như vậy!”
“Một cái trật tự, vĩnh viễn chỉ có thể bị hư hỏng, sụp đổ từ bên trong mà thôi.Tôi mặc dù hấp thụ những lý thuyết cơ bản nhất của ông ta, sau đó sẽ tận hết khả năng mà vững vàng đi làm.Trên thực tế, sự may mắn của Liên Bang chính là ở chỗ tôi vốn có xuất thân từ Thai Gia! Mà ta lại cực kỳ nguyện ý đi trên con đường này.Mà trên thực tế, cái con đường này cũng chỉ có thể do một mình tôi hoàn thành mà thôi!”
Thai Chi Nguyên vẫn như cũ bình tĩnh nói:
“Bất luận cậu cùng với những người khác có tin tưởng vào tôi hay không, nhưng mà tôi thủy chung vẫn luôn cho rằng tôi trở thành Tổng thống Liên Bang chính là một sứ mệnh lịch sử.Vì thế hệ sau này mà hoàn toàn trừ bỏ tận gốc Thất Đại Gia Tộc, tạo nên một nền tảng căn cơ vô cùng kiên cố cho người kế nhiệm sau này của tôi.”
Hứa Nhạc lẳng lặng nhìn chằm chằm Thai Chi Nguyên, phảng phất như là nhìn thấy trên mặt đối phương chợt nở ra một đóa hoa, không phải là một đóa hoa tưởng tượng, mà là một đóa hoa chân chính.
Biểu tình trên mặt Thai Chi Nguyên khẽ trầm xuống một chút, nói:
“Hơn nữa tôi nghĩ muốn lặp lại một lần nữa, chuyện tình của Liên Bang, cậu thân là một người Đế Quốc, nhất là một vị Thái Tử gia Đế Quốc, không có bất cứ tư cách gì để mà nghị luận cùng với nhúng tay vào.Có rất nhiều sự tình cậu càng nhúng tay vào thì sẽ càng thêm phiền toái hơn.Ví dụ như là chuyện của vị Tổng thống tiên sinh đã từng là Tổng thống của chúng ta kia!”
“Những người giống như là Mạt Bố Nhĩ vậy, nếu như không nguyện ý đi tìm chết, nếu không thể đạt thành hiệp nghị buộc hắn phải ruồng bỏ đi những suy nghĩ của chính mình, thì hắn tuyệt đối sẽ không chịu dừng tay.Cậu một phen buộc hắn phải tự đem chính mình quẳng ném vào ngục giam, hắn ngược lại càng có cái khoái cảm tử vì đạo.Cho nên cho dù hiện tại đã bị phán xét ở tù chung thân, thì hắn cũng vẫn như cũ sẽ im lặng mãi như vậy.”
Thai Chi Nguyên cởi bỏ áo khoác ngoài, đưa cho một gã nhân viên văn phòng đứng kế bên, nở nụ cười chế nhạo nhìn Hứa Nhạc, nói:
“Cậu có biết rằng làm như vậy gây ra bao nhiêu chuyện phiền toái hay không? Một tờ báo nào đó ở phương Nam đã bắt đầu đăng báo nhật ký viết tay của hắn.Thế nhưng mà một bản nhật ký nhiệt huyết dâng trào của hắn ta có thể cứu cả một Liên Bang hay sao?”
Hứa Nhạc khẽ nhíu nhíu cặp mày, nhún nhún vai, nói:
“Cậu cũng đừng hỏi tôi chuyện này, tôi cũng không có thói quen viết nhật ký.”
“Còn có một chuyện tình khác nữa.Sự theo dõi của Cục Điều Tra Liên Bang đối với Bob cùng với Ngũ Đức là tiến hành theo quy tắc của pháp luật, nếu như cậu còn dám có tình vi phạm pháp luật, đối với đám quan viên kia tiến hành bắt cóc đe dọa nữa, như vậy tôi sẽ mệnh lệnh cho Chính phủ Liên Bang không tiếc hết thảy mọi đại giới mà bắt giữ cậu!”
“Theo quy tắc của pháp luật? Như vậy đó là cái pháp luật gì vậy? Pháp luật quyền tự do cá nhân của công dân hay là cái dự luật Ái quốc trong thời chiến mà chính bản thân cậu đã dốc hết khả năng hủy bỏ nó đi?”
Hứa Nhạc giương mắt nhìn chằm chằm vào cặp mắt của Thai Chi Nguyên, nghiêm túc nói:
“Bản thân cậu đã từng mở ra Sở luật sư Sự vụ Tây Chu, cậu cùng với Mạt Bố Nhĩ giống nhau, cũng đều vô cùng hiểu rõ pháp luật, cho nên khi mà tờ Nhật báo Đặc khu Thủ Đô bắt đầu chăm chú giám sát những hành động của cậu, thì cậu cuối cùng cũng nghĩ tìm phương pháp để mà giám sát ngược lại đối phương.Nhưng mà tôi cũng nghĩ muốn nhắc nhở cậu một sự tình, tôi tôn thờ pháp luật của Liên Bang, nhưng mà tôi lại càng tôn thờ hơn một chút nguyên tắc nào đó, chỉ cần tôi còn ở lại Liên Bang, như vậy thì có một số chuyện tình cậu căn bản không thể nào làm được.”
Hắn tiếp tục nghiêm túc nói:
“Không có tôi, không có Chủ biên Bob, không có Phóng viên Ngũ Đức, cậu có thể lên làm được chức vụ Tổng thống Liên Bang như hôm nay không? Tôi không phải là đang kiêu ngạo kể công gì cả, cậu cũng biết rằng tôi không phải là người có cái loại tính cách này mà.Tôi chỉ là nghĩ thấy có một vài người nào đó cần phải thành thật hơn, phải biết kính sợ hơn, phải biết cảm ơn về những thứ mà mình đang có.”
Thai Chi Nguyên nở nụ cười nhàn nhạt, nói:
“Chính bản thân cậu mới tự xưng rằng chính mình đã có công lao to lớn đối với Liên Bang, nhưng mà bản thân tôi chưa bao giờ thừa nhận chuyện này.Không có sự trợ giúp của Trâu Úc, của Lâm Bán Sơn, cậu căn bản không thể nào làm được những chuyện tình này.Được rồi, có lẽ đây chỉ là tính tình của tiểu hài tử mà thôi.Nhưng mà chính bản thân tôi sẽ không bao giờ thừa nhận nó, bởi vì cậu nói thế nào cũng chỉ là một người Đế Quốc!”
“Cậu cũng đã một phen đem cái tính tình tiểu hài tử ra để mà nói mấy cái chuyện này rồi, tôi còn có thể nói cái gì nữa được chứ? Tôi chỉ có thể nói rằng có lẽ trong một ngày nào đó trong tương lai, sẽ có người chịu thừa nhận tôi đến hiện tại cũng đã có thể đủ có thân phận là một người Liên Bang.”
Hứa Nhạc nhấc bình rượu trước mặt lên, đổ đầy vào trong chén rượu ngay trước mặt mình, ngữ khí vô cùng bình tĩnh, nói:
“Cho nên tôi sẽ mãi luôn giương mắt nhìn chằm chằm vào cậu, bởi vì chúng ta chính là những bằng hữu tốt nhất, cho nên đối với cậu mà nói, tôi cũng không có bất cứ cái gì mà không biết xấu hổ, nếu như cậu cứ mãi nhắm mắt làm bừa, tôi sẽ liền trực tiếp đem cậu giết chết đi luôn!”
“Làm bằng hữu tốt nhất của cậu quả nhiên là rất có áp lực a!”
Thai Chi Nguyên giơ tay ra giật lấy chén rượu ở trước mặt của Hứa Nhạc, dùng mấy ngón tay gầy guộc trắng bệch cầm lấy, nhàn nhạt nói:
“Chẳng qua tôi tin tưởng rằng cậu vĩnh viễn sẽ không tim thấy cơ hội đó đâu.Tuy rằng cậu là một gã buôn lậu đạo đức nổi tiếng nhất mà tôi biết, nhưng mà tôi tin tưởng rằng chính mình mới thật sự là một con người đạo đức vẹn toàn.Những chuyện như là phản bội lại giai cấp của chính mình, tôi nhất định sẽ làm hoàn mỹ hơn so với cậu rất nhiều!”
Hứa Nhạc có chút căm tức vò loạn mái tóc trên đầu mình, nói:
“Cái này mà cũng muốn so sánh hay sao? Vừa rồi cái gã biến thái Đại Sư Phạm Đế Quốc cũng vừa mới từ cái bàn rượu này rời đi thôi.Tôi có thể khẳng định chính xác mà nói rằng, những người càng hoàn mỹ thì lại càng biến thái!”
Vào đúng thời điểm này, Lý Duy bưng theo một mâm thức ăn lớn chậm rãi từ trong quán đi ra, đặt lên trên bàn rượu, nhẹ giọng nói:
“Tổng thống tiên sinh, xin mời thưởng thức một chút món cháo trắng cùng với bánh quẩy chiên dầu, mùi vị đặc sản Đông Lâm a!”
Thai Chi Nguyên ngắm nhìn món cháo trắng cùng với bánh quẩy chiên dầu trước mặt mình, mấy ngón tay gầy guộc xanh xao có chút khẽ cứng đờ, ngây người một chút, mới nói với Hứa Nhạc:
“Cậu cũng lấy cho chính mình một ly rượu khác, rót cho đầy một chút, hai người chúng ta uống vài ly.”
Cặp mày của Hứa Nhạc khẽ nhướng lên, nói:
“Một tên biến thái ngay cả một cơn gió mạnh cũng có thể khiến cho bị ngã như cậu vậy, cũng còn dám uống rượu hay sao?”
Ở trên cái thế giới này, những người dám dùng cái l
