Đang phát: Chương 92
Quầng sáng trên người hắn chậm rãi biến đổi, sắc trắng nhường chỗ cho ánh kim lộng lẫy, rồi từ kim đậm chuyển hẳn sang sắc hoàng kim.Màu vàng này lại ẩn chứa ánh kim, một sắc thái đặc biệt, vượt xa mọi hồn hoàn mà Hoắc Vũ Hạo từng chiêm ngưỡng.Dù là hồn hoàn mười năm trắng muốt, trăm năm vàng nhạt, ngàn năm tím biếc, vạn năm đen huyền, hay mười vạn năm đỏ rực, khi đứng trước hồn hoàn hoàng kim này, cũng chỉ có thể cúi đầu thần phục.
Đây mới chính là chân sắc của Bách Vạn Niên Hồn Hoàn độc nhất vô nhị trên Đấu La Đại Lục! Lần đầu tiên Thiên Mộng Băng Tằm xuất hiện với bản thể thật sự.
Ánh hoàng kim chói lọi nhen nhóm trong lòng Hoắc Vũ Hạo một khát vọng cháy bỏng: “Một ngày nào đó, ta muốn bầu trời này không che nổi mắt ta, mặt đất này không chôn vùi được tâm ta, vạn vật thế gian phải phủ phục dưới chân ta! Ta muốn một tay nắm trăng sao, một tay hái tinh tú!”
Thiên Mộng Băng Tằm không chỉ khơi dậy trong hắn dục vọng trở nên cường đại, mà còn gieo vào tim hắn mầm mống của một Thiên Địa Quân Vương.Lần đầu tiên, Hoắc Vũ Hạo có một lý tưởng cao cả hơn cả quyết tâm báo thù.
Tựa như cảm nhận được sự thay đổi trong tâm tình của hắn, Thiên Mộng Băng Tằm truyền đến một cảm xúc vui sướng.Phải! Làm chủ một Bách Vạn Niên Hồn Thú, để rồi một ngày kia trở thành chủ nhân thực sự của Bách Vạn Niên Hồn Hoàn, sao có thể thiếu đi chí hướng ngút trời?
Từng luồng kim quang từ mi tâm Hoắc Vũ Hạo tuôn ra, mỗi một đạo quang mang rời đi, hắn lại cảm thấy sức lực như bị rút cạn.Đến khi chín luồng sáng bay hết, hắn thậm chí không thể đứng vững.
Lúc trước, khi Thiên Mộng Băng Tằm nhập vào cơ thể hắn, tổng cộng có mười đạo kim quang, đó là bản nguyên chi lực còn sót lại, cũng là nguồn năng lượng quan trọng nhất.Giờ đây, chín luồng đã rời đi, trong người hắn chỉ còn lại một quả cầu ánh sáng duy nhất, đã bị hắn hấp thu một phần nhỏ, nó chính là sợi dây liên kết cuối cùng giữa hắn và Thiên Mộng Băng Tằm.Chín luồng sáng từ trên không chậm rãi hạ xuống, quả cầu đầu tiên rơi thẳng xuống mặt tuyết, rồi lần lượt đến quả thứ hai, thứ ba…Khi chín viên hợp thành một thể, nó lại từ từ thu nhỏ lại.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo mới cảm nhận được sự cường đại của Thiên Mộng Băng Tằm.
Tinh thần lực của nó duy trì cả ngày mà không hề suy giảm.Chín quả cầu ánh sáng sau khi chồng lên nhau dần dần thành hình, không ngờ lại ngưng tụ thành một thân ảnh, có điều…người nọ…khiến hắn vừa trông thấy đã kinh hãi tột độ…vì đó chính là hắn! Giống nhau đến từng đường nét, từ da dẻ đến bộ đồng phục Sử Lai Khắc, khiến Hoắc Vũ Hạo từ bàng hoàng chuyển sang dở khóc dở cười.
Một cỗ tinh thần lực mang theo sự nhớ nhung từ thân ảnh Thiên Mộng Băng Tằm phát ra, giọng nói của nó vang lên: “Băng Đế, ta biết nàng đã cảm nhận được sự tồn tại của ta.Ta…Thiên Mộng Băng Tằm đã trở về báo thù.Nàng có dám xuất hiện không?”
Cùng lúc Thiên Mộng Băng Tằm cất tiếng, một luồng tinh thần lực nháy mắt xuất hiện bên cạnh Hoắc Vũ Hạo, phong ấn mọi thứ xung quanh, hơi thở của hắn được che giấu cẩn thận bên trong hầm băng.Theo một nghĩa nào đó, Thiên Mộng Băng Tằm và Hoắc Vũ Hạo đã sớm như hai mà một.Bởi vậy, Hoắc Vũ Hạo nương theo tinh thần lực cường đại của nó mà phóng ra tinh thần dò xét, cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách rõ ràng.Thậm chí, bị tinh thần lực của Thiên Mộng Băng Tằm ảnh hưởng mà có chiều hướng mở rộng ra.
Trong phạm vi một cây số, dù chỉ là một cơn gió thoảng, hắn cũng cảm nhận được.Thần kỳ hơn nữa, thông qua đó, hắn có thể thấy được mọi thứ bên ngoài mà không cần nhìn trực tiếp bằng mắt, có điều chỉ là nhìn thôi, hoàn toàn không thể tra xét thêm.Thiên Mộng Băng Tằm nói xong một câu cũng im lặng, nhưng ánh hoàng kim quanh người nó không hề ảm đạm, mà ngược lại càng thêm rực rỡ.
Ánh hoàng kim giữa một vùng tuyết trắng quả thật hết sức nổi bật.Bầu trời vốn đã ảm đạm nay càng thêm lu mờ, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Thiên Mộng Băng Tằm dường như không hề nôn nóng, nó lặng im đứng đó, mặc cho cuồng phong bão tuyết gào thét xung quanh.Nhưng Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được Hồn Thú trong phạm vi dò xét của hắn đang hoảng sợ bỏ chạy.Có lẽ, khi trực tiếp chiến đấu, Thiên Mộng Băng Tằm không bằng một con Hồn Thú vạn năm, nhưng nếu chỉ xét về mặt tinh thần lực, thì khắp Đấu La Đại Lục này, không Hồn Thú nào sánh được với nó.
Vấn đề lớn nhất của Thiên Mộng Băng Tằm chính là huyết mạch.Dù đã tu luyện đến trăm vạn năm, nhưng gốc gác vẫn chỉ là một con Băng Tằm tầm thường.Vì xuất thân thấp kém, dù trải qua trăm vạn năm không ngừng được hàn tủy tẩm bổ, nó chỉ có thể tiến hóa mà không có chút sức mạnh nào.
Nói một cách đơn giản, nó cũng như một Hồn Sư cấp bậc cực cao, Hồn Lực vô cùng khủng bố nhưng lại không có Hồn Kỹ và Hồn Hoàn nào.Nếu tu vi của đối thủ kém hơn nó, nó có thể dễ dàng dùng tinh thần lực đánh bại, nhưng nếu gặp người có thực lực tương đương thì sao? Hết cách! Tinh thần lực khổng lồ nhưng không thể hóa thành kỹ năng thì có ích gì? Thậm chí, khi nó trở thành Hồn Hoàn của Hoắc Vũ Hạo, mang đến cho cậu bé đến bốn cái Hồn Kỹ, chuyện này đã khiến nó ganh tị lẫn hâm mộ suốt một thời gian.
Nhưng Thiên Mộng ca luôn sĩ diện, làm sao nói ra được? Nếu ngày trước nó có một cái kỹ năng thôi, chỉ sợ đi khắp Đấu La Đại Lục này cũng chẳng có ai có thể uy hiếp nó.Giờ khắc này, nó dùng tất cả tinh thần lực của mình bao phủ một phạm vi vô cùng rộng lớn, ít nhất một phần ba khu vực trung tâm đã bị tinh thần lực của nó kiểm soát.Đừng xem thường Thiên Mộng Băng Tằm luôn đùa giỡn, thật ra nó không phải loại đầu óc đơn giản.
Tinh thần lực nó phóng ra lần này không phải là khí tức bình thường của nó.Nếu có Hồn Thú từng quen thuộc nó, cũng sẽ không nhận ra đây là con Hồn Thú không có chút kỹ năng công kích nào.Nó muốn bất cứ Hồn Thú nào cảm nhận được khí tức này đều phải run rẩy không dám đối kháng, nên đã chọn khí tức của tên Hồn Thú đứng đầu Tam Đại Thiên Vương của Cực Bắc.Tu vi của tên kia đã trên năm mươi vạn năm, hơn nữa huyết mạch cũng hết sức cao quý.Với lại, nó cũng tránh xa phạm vi lãnh địa của tên kia, nên chẳng sợ bị phát hiện.
Thế nên, cuối cùng người bị hù họa lại là đám Hồn Thú xung quanh, bọn chúng như chim sợ cành cong, bỏ chạy tán loạn, không hề gây chút phiền phức nào cho Hoắc Vũ Hạo.Người nó muốn tìm chính là Băng Đế, cường giả xếp thứ hai trong Tam Đại Thiên Vương, cũng chính là mục tiêu dò xét chủ yếu của nó.Băng Đế đã quen thuộc với nó từ lâu, không thể nào nhầm lẫn khí tức của nó được, huống chi nó đã mở miệng nói một câu đầy kiêu ngạo.Với những gì Thiên Mộng Băng Tằm biết về Băng Đế, nó tin chắc Băng Đế nhất định sẽ đến.
Một con mồi béo bở như Thiên Mộng Băng Tằm dâng đến tận miệng, làm sao có thể từ chối? Huống chi, tu vi của Băng Đế đã đạt đến ba mươi vạn năm, nhưng khó mà vượt qua bức rào cản bốn mươi vạn năm.Cả Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Đế đều cực kỳ hiểu rõ đối phương.Lúc Băng Đế đuổi giết, buộc Thiên Mộng Băng Tằm phải trốn khỏi Cực Bắc, nó chỉ mới vượt qua mức ba mươi vạn năm.Khi đó, nó nhớ rõ Băng Đế đã nói đây là cực hạn của nó rồi.Huống chi, bản nguyên chi lực của Băng Đế đã bị tổn thương, bức tường bốn mươi vạn năm khó mà vượt qua.
Mà từ khoảng thời gian đó đến nay…có lẽ đại hạn của Băng Đế không còn bao xa nữa.Chỉ khi hấp thu được bản nguyên chi lực của Thiên Mộng Băng Tằm, Băng Đế mới có thể phá tan rào cản, thậm chí một bước vượt qua kẻ đứng đầu Tam Đại Thiên Vương.May mắn duy nhất của Thiên Mộng Băng Tằm chính là kẻ kia không biết đến sự tồn tại của nó, nếu không chỉ sợ nó có trốn đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cũng sẽ bị bắt trở về.
Dưới sự hấp dẫn của thứ có thể thay đổi sinh mệnh bản thân, Băng Đế căn bản không còn lựa chọn nào khác.Nó tất nhiên muốn đến, và sẽ đến.Còn Thiên Mộng Băng Tằm trong hình hài Hoắc Vũ Hạo, càng lúc càng cảm nhận được khí tức của người mình cần tìm đến gần, nụ cười trên khuôn mặt càng rạng rỡ, mưu kế của nó sắp thành công rồi.
Từng giây từng phút căng thẳng trôi qua, Thiên Mộng Băng Tằm vẫn không hề lộ vẻ gì sốt ruột.Hoắc Vũ Hạo đang gần như đông cứng trong hầm băng lại không dám thở mạnh chứ đừng nói đến cử động.Hắn không biết khi nào Băng Đế mà Thiên Mộng Băng Tằm đã nhắc tới sẽ xuất hiện, nhưng hắn hoàn toàn tin tưởng mọi lời Thiên Mộng Băng Tằm nói, nên liều mạng giữ vững tinh thần, vượt qua khảo nghiệm đầu tiên này.
Mặc dù trong lòng hắn vẫn đầy thắc mắc và nghi ngờ, thật sự hắn không nghĩ ra Thiên Mộng Băng Tằm dựa vào cái gì có thể chắc chắn đánh bại được một cường giả mà so với Phong Hào Đấu La còn khủng bố hơn? Ngay lúc này, tim hắn đột nhiên đập nhanh hơn, trong lòng đầy lo lắng, sợ hãi, thậm chí có cả cảm giác hưng phấn.Bởi vì hắn phát hiện bên ngoài có biến hóa.Trên bầu trời xám xịt bỗng nhiên khuấy động, rồi từ xa xa, dưới chân trời phía bắc, một luồng ánh sáng màu xanh biếc bay đến với tốc độ kinh khủng.Bầu trời đen tối nháy mắt hóa thành xanh biếc, giống như từng cụm mây trên trời đã biến thành từng miếng bảo thạch.Cỗ khí thế đầy áp lực cũng theo đó mà tan biến.Khi luồng sáng màu xanh biếc lan đến phạm vi một cây số gần Thiên Mộng Băng Tằm, Hoắc Vũ Hạo liền cảm nhận được.Trong lòng hắn thốt lên một câu: “Đến rồi, thật sự đến rồi!”
“Thiên Mộng, không ngờ ngươi vẫn còn sống, quả không hổ danh là Hồn Thú trường thọ nhất Cực Bắc chúng ta.”
Một giọng nói thanh thúy vang lên từ bốn phương tám hướng.Sau khi giọng nói này vang lên, từng đồi tuyết xung quanh đột nhiên nháy mắt dâng lên trên ba thước, chỉ trừ phạm vi trăm mét xung quanh Thiên Mộng Băng Tằm là không bị ảnh hưởng.
“Băng Đế, nàng còn ở đây, làm sao ta có thể chết được? Còn nhớ những lời ta nói năm đó không? Nếu ta không chết, một ngày nào đó, ta muốn trở thành phu quân của nàng!”
Giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm đột nhiên cực kỳ dịu dàng, thậm chí có chút ngọt ngào quá đáng, khiến Hoắc Vũ Hạo nghe mà nổi da gà đầy người.
Cũng ngay lúc này, ánh mắt hắn đột nhiên mở to, vì…hắn chợt nghĩ tới một khả năng…Xét thực lực của hắn và Thiên Mộng Băng Tằm hiện tại, việc làm của cả hai lúc này là một cuộc phiêu lưu rất lớn.Thiên Mộng Băng Tằm tuy mạnh mẽ, nhưng hiện giờ nó đã gần như phụ thuộc vào hắn rồi, vì nó là Hồn Hoàn đầu tiên của hắn, dù là Hồn Hoàn trí tuệ đi chăng nữa…nó vẫn là một bộ phận của cơ thể hắn.Mạnh hay yếu, chủ yếu là xét về hắn? Trong tình huống này, muốn tốt cho nó thì đầu tiên phải giúp hắn có thêm nhiều Hồn Hoàn, để thực lực của hắn mạnh mẽ lên.Sau đó mới tới đây tìm kiếm Băng Đế và thức tỉnh Vũ Hồn thứ hai.Nhưng tại sao Hồn Lực của hắn mới tăng đến cấp hai mươi, nó đã một hai bảo hắn đến đây tìm Băng Đế khủng bố này?
Chuyện này không mạo hiểm sao? Dù nó đã tính toán chặt chẽ, nhưng chỉ cần có một sai lầm, cả hai sẽ vĩnh viễn chôn thây tại vùng Cực Bắc lạnh lẽo này.Vì cái gì khiến Thiên Mộng Băng Tằm liều mạng đến đây? Vì muốn hắn trở nên cường đại sao?
Không…nghe giọng nói ôn nhu kia của nó, thì mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy….Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đột nhiên bình tĩnh một cách lạ thường.Hiện giờ, hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể tin tưởng Thiên Mộng Băng Tằm, không ngừng tự nhủ rằng Thiên Mộng Băng Tằm không phải như thế, tất cả chỉ do hắn suy nghĩ quá nhiều.Giờ hắn chỉ còn cách đợi…và quan sát.
“Thiên Mộng, ngươi muốn chết?”
Giọng nói thanh thúy tràn ngập sát khí của Băng Đế vang lên, bầu trời từ màu xanh biếc nháy mắt hóa thành xanh lục.Một cỗ sát khí khủng bố từ trên trời giáng xuống, khiến vòng bảo hộ trên người Thiên Mộng Băng Tằm nháy mắt từ trăm mét giảm xuống còn mười mét.Nhưng hiện giờ chỉ đơn thuần so đấu về tinh thần lực, Thiên Mộng Băng Tằm cũng không e ngại Băng Đế.Nó mỉm cười, ung dung tao nhã nói:
“Không, đây là những lời thật lòng của ta.Ta đã sống suốt trăm vạn năm, và cũng đã ở đây ngần ấy thời gian.Tuy phần lớn thời gian đều chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng ta, người có thể để lại dấu ấn và thật sự làm ta động tâm không kềm chế được, cũng chỉ có mình nàng – Băng Đế à.
Nàng có biết vì sao hôm nay ta trở về không? Bởi vì ta biết không đến trăm năm nữa là đến cực hạn của nàng.Đó là tử lộ.Đến khi đó nàng không thể đột phá cực hạn, sẽ vĩnh viễn biến mất trong thế giới băng giá này.Cho nên, ta phải trở về.Ta không muốn chờ đợi thêm nữa, sinh mệnh buồn tẻ này thật sự không có ý nghĩa gì với ta.Ta trở về chính là muốn giúp nàng có thể sống tiếp, cho chúng ta thật sự được ở cùng một chỗ.”
Trong lòng Hoắc Vũ Hạo khẽ thở dài một tiếng, hai mắt khép lại.Quả nhiên là thế! Thiên Mộng Băng Tằm thật sự lừa hắn, nó đến đây đúng là có mục đích.Từ ngày gặp Thiên Mộng Băng Tằm, trong lòng Hoắc Vũ Hạo đã tin tưởng nó vô điều kiện.Nó là Hồn Hoàn trăm vạn năm của hắn, mang đến cho hắn bốn Hồn Kỹ…điều này chẳng khác gì đã cho hắn một sinh mạng mới.
Trong lòng hắn, hắn cảm kích nhất chính là người bạn này, một Hồn Hoàn trí tuệ.Địa vị của Thiên Mộng Băng Tằm trong lòng hắn, thậm chí nếu so với Đường Nhã, Bối Bối hay Vương Đông, còn cao hơn vài phần.
Giờ khắc này, trong lòng Hoắc Vũ Hạo như có cái gì đó bị xé nát, giống hệt cái cảm giác lúc bé hắn bị bắt nạt.Nó lừa ta, cuối cùng đúng là nó lừa ta! Đau đớn, một cơn đau, đau đến mức trước nay chưa từng có, khiến nước mắt hắn không ngừng chảy xuôi hai bên má, có điều, nước vừa rơi đã hóa thành những viên băng.Hoắc Vũ Hạo chỉ mới mười hai tuổi, ngay lúc hắn cảm thấy mình có hi vọng, thì sự phản bội của Thiên Mộng Băng Tằm làm lòng hắn như chết đi, sự kiên cường trong lòng hắn nháy mắt vỡ vụn.
Hoắc Vũ Hạo không sợ khổ, không sợ gian nan, chỉ cần có hi vọng, thì dù khó khăn đến thế nào hắn cũng chấp nhận.Một năm ở học viện Sử Lai Khắc đã làm hắn thay đổi rất nhiều, ở đây hắn có bạn bè, có thầy cô, có đồng đội.Theo một nghĩa nào đó, tất cả đều do Thiên Mộng Băng Tằm mang đến cho hắn.Có Thiên Mộng Băng Tằm hắn mới có sức mạnh, có sự tin tưởng.Thế nên, sự lừa gạt lúc này của Thiên Mộng Băng Tằm đối với hắn giống như chặt đứt hết mọi sự tin tưởng, như một gốc cây bị người ta đến tận tay nhổ lên vậy.
Loại cảm giác này có thể nói đã vượt xa hai chữ “thống khổ” rồi, hi vọng trong lòng Hoắc Vũ Hạo đã biến mất.Tinh thần lực của Thiên Mộng Băng Tằm mặc dù mạnh mẽ, nhưng giờ phút này nó tập trung hoàn toàn vào Băng Đế, nên không phát hiện ra tâm tính của Hoắc Vũ Hạo vừa thay đổi, một sự thay đổi long trời lở đất.Băng Đế nghe Thiên Mộng Băng Tằm liền im lặng một lúc, dường như nó bị nói trúng tâm sự trong lòng, nên lặng yên tự ngẫm nghĩ.
Thiên Mộng Băng Tằm có chút gấp gáp nói: “Ta đã về đây rồi, Băng Đế.Chúng ta nhiều năm không gặp, chẳng lẽ nàng không chịu ra để ta gặp mặt một lần sao?”
Giọng nói lạnh lùng của Băng Đế lại vang lên: “Thiên Mộng, ngươi không nhớ chủng tộc của ta và ngươi là thiên địch hay sao?”
Thiên Mộng Băng Tằm cười buồn một tiếng nói: “Ta đương nhiên vẫn còn nhớ, nhưng thì sao? Ai bảo không thể yêu kẻ thù của mình? Mà hình như cũng vì thế, mà ta càng thêm thích nàng.”
Băng Đế khinh thường nói: “Đáng tiếc, ngươi không có tư cách thích ta.Bất quá, ta rất cảm động, ta không ngờ ngươi lại về đây làm thức ăn cho ta.Ngươi muốn dùng cách này để hai chúng ta trở thành một thể sao, chuyện tốt như thế, làm sao ta từ chối ngươi được? Ngươi không cảm thấy ta đang đến đây sao? Chờ ta một phút nữa thôi, ta sẽ giúp ngươi đạt được mong muốn, ta cũng sẽ chiếu cố thân thể và năng lượng của ngươi thật tốt.Biến nó thành một bộ phận của ta.”
Thiên Mộng Băng Tằm dường như đã quen với những lời này của Băng Đế, có chút bất đắc dĩ nói: “Nàng không dịu dàng một chút được sao? Lúc nào cũng lạnh lùng bá đạo như thế.Khó trách đến giờ vẫn độc thân.Đúng rồi, có chuyện này ta luôn muốn hỏi nàng, cái chuyện cười đã truyền khắp Cực Bắc này…có phải năm đó nàng thật sự thích Tuyết Đế?”
“Thiên Mộng, ta nhất định sẽ băm thây ngươi thành vạn khúc!”
Câu nói vừa rồi của Thiên Mộng Băng Tằm dường như đã chạm đến nỗi đau trong lòng Băng Đế, giọng nói của nó đột nhiên trở nên điên cuồng.Bầu trời màu xanh lục nháy mắt chìm vào bóng tối.Nụ cười trên khóe môi của Thiên Mộng Băng Tằm vẫn còn đó, nó dường như cố ý chọc giận Băng Đế.Còn Hoắc Vũ Hạo, lúc này hắn không khóc nữa, chỉ cảm thấy lòng mình càng lúc càng lạnh thêm.Từ cuộc nói chuyện của Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Đế, cả hai bọn họ rõ ràng đã quen biết nhau từ lâu, và cũng có nhiều ân oán tình cừu, mọi chuyện không đơn giản như những gì trước mắt.
Mà Thiên Mộng Băng Tằm cũng cố ý chọc giận Băng Đế, hiển nhiên nó làm vậy là có chuẩn bị thủ đoạn gì rồi.Nhưng những chuyện này đối với hắn còn quan trọng sao? Thiên Mộng Băng Tằm còn đáng để hắn tin à? Nó lừa hắn đến nơi Cực Bắc đầy rẫy nguy hiểm này thật sự là vì trợ giúp Vũ Hồn của hắn thức tỉnh? Không, nhất định là không.Nó vẫn còn giấu hắn rất nhiều chuyện.Hoắc Vũ Hạo thở sâu một hơi, khuôn mặt hắn dần trở nên lạnh lùng, sự đau đớn trong lòng đã khiến tâm tính hắn thay đổi.Sự hồi hộp và lo lắng đã hoàn toàn biến mất, trong lòng chỉ còn mỗi cõi lạnh như băng.
Ngay lúc này, viên cầu ánh sáng màu xám trong thế giới tinh thần của Hoắc Vũ Hạo khẽ động đậy, vang lên một giọng nói rất nhỏ: “Đứa bé này đã chịu quá nhiều tổn thương, nội tâm của nó là yếu ớt nhất.Thôi, xem như đây là một lần rèn luyện của nó đi, nếu không làm sao nó lớn dần được! Tốt nhất là mình không nên nhúng tay vào.Bất quá, con trùng đó cũng được đấy chứ, mình phải thay đổi cách nhìn về nó mới được!”
Nói xong, viên cầu ánh sáng màu xám lại một lần nữa lặng yên trở lại.Cùng ngay lúc này, giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm vang lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo: “Vũ Hạo, chuẩn bị sẵn sàng.Khi nào đến thời điểm ta sẽ bảo bắt đầu, giờ đệ phải chịu khổ rồi.Nhất định phải cố gắng biết không?”
“Ừ.”
Hoắc Vũ Hạo lạnh lùng đáp lại.Thiên Mộng Băng Tằm lúc này dường như đang rất hồi hộp, nên không phát hiện ra biến hóa của Hoắc Vũ Hạo.Bầu trời tối đen phía trên lại một lần nữa trở lại màu xanh biếc, trong luồng ánh sáng này nhất thời xuất hiện một đường hoa văn, nháy mắt sau đó lại lóe sáng rực rỡ, rồi trước mặt Thiên Mộng Băng Tằm xuất hiện một con Hồn Thú.
Hoắc Vũ Hạo lúc này đang tập trung toàn bộ tinh thần quan sát xung quanh.Tuy hắn chưa tận mắt trông thấy Thái Thản Tuyết Ma Vương – Hồn Thú xếp thứ ba trong Tam Đại Thiên Vương, nhưng hắn đã từng thấy qua dấu chân của nó.Nên khi hắn nghĩ đến Băng Đế, người còn xếp hạng cao hơn cả Thái Thản Tuyết Ma Vương, thì có lẽ cũng không bé hơn bao nhiêu.
Có điều, khi Băng Đế vừa xuất hiện, Hoắc Vũ Hạo không khỏi ngạc nhiên, nhịn không được trong lòng thầm tán thưởng, thật sự rất đẹp.Đúng vậy, Băng Đế rất đẹp, dù nó là một Hồn Thú, Hoắc Vũ Hạo cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn của nó.Băng Đế cao chừng một thước năm, trên người có hai màu sắc xen lẫn, một trắng một xanh biếc, nó còn bé hơn cả bản thể của Thiên Mộng Băng Tằm.
Nãy giờ, Hoắc Vũ Hạo ngồi suy đoán rất nhiều về bản thể của Băng Đế, nhưng hoàn toàn sai hết, vì thật sự Băng Đế là một con bò cạp, một con bò cạp đẹp đến cực kỳ.Bò cạp và mỹ lệ, hai từ này có dính dáng gì đến nhau sao? Có chứ, hiện giờ Hoắc Vũ Hạo có thể khẳng định được đáp án trong lòng mình.Phía trước cơ thể nó là một dãy các lớp giáp xếp chồng lên nhau, mỗi lớp đều lớn dần từ trên xuống dưới, ở phần đầu còn ẩn ẩn một dòng khí màu trắng bạc đầy lạnh lẽo.Tầng giáp này trông hết sức kỳ lạ, dường như trong số những loài Hồn Thú mà Hoắc Vũ Hạo đã học ở học viện Sử Lai Khắc, đều không thấy nghe nhắc đến có loại vảy bao phủ cơ thể nào kỳ lạ như thế.Mà không, nói chính xác phải là lồi ra mới đúng.
