Đang phát: Chương 91
Nghe Thiên Mộng Băng Tằm nói vậy, Hoắc Vũ Hạo không khỏi nuốt khan một tiếng, lắp bắp: “Thiên Mộng ca, huynh bớt giỡn đi.Tiểu đệ vốn đã yếu bóng vía, huynh dọa thế này đến cái gan bé tí cũng tan mất.Tam Đại Thiên Vương gì đó xa vời quá, ta tính chuyện thực tế đi.Khi nào thì huynh giúp ta dung hợp hồn hoàn đây? Còn vũ hồn thứ hai nữa…”
“Xa vời cái gì mà xa vời!” Thiên Mộng Băng Tằm cười bí hiểm, “Tiểu tử, không nghe câu ‘càng liều lĩnh, càng gặt hái’ à? Mục tiêu lớn nhất của chúng ta lần này chính là…vị trí thứ hai trong Tam Đại Thiên Vương!”
“Cái…cái gì?” Hoắc Vũ Hạo như trúng phải lôi đình, khóe miệng co giật, “Thiên Mộng ca, huynh thấy đi đường vòng lớn thế này chỉ để cho người ta một con mồi nhỏ xíu như ta có hơi…tốn công không?”
Thiên Mộng Băng Tằm nổi giận: “Mồi cái gì mà mồi! Đồ nhát gan, ta không ngờ đệ lại hèn đến vậy.Tam Đại Thiên Vương thì sao? Có gì đáng sợ?”
Hoắc Vũ Hạo bi phẫn: “Không đáng sợ? Vậy sao lúc trước huynh chạy bán sống bán chết?”
“Ta…” Thiên Mộng Băng Tằm cứng họng, gắt lên: “Giờ khác xưa rồi! Ta không còn là ta của ngày xưa nữa.Đã dám dẫn đệ đến đây, ta ắt có cách đối phó tên kia.Ta hại đệ chết thì được cái gì? Chẳng lẽ ta sống lại được chắc? Với lại nhìn cái thân thể còm nhom của đệ xem, không liều một phen thì làm sao sau này đệ báo thù cho ta, làm rạng danh ta hả?”
Hoắc Vũ Hạo ngẩn người một lúc, rồi bất đắc dĩ thở dài: “Thôi được rồi.Mạng ta giao cho huynh rồi, huynh có bán ta đi ta cũng chỉ biết ngồi đếm tiền giúp huynh thôi.Đi thì đi, chết sớm siêu sinh sớm.Giờ đi hướng nào?”
“Tiếp tục hướng bắc, tên kia lượn lờ quanh khu vực trung tâm thôi.Từ giờ đệ đi chậm lại, chúng ta gần như đã tiến vào lõi rồi.Nơi này cực hàn, là thiên đường cho hồn thú hệ băng.Giống như tên vừa rồi đó.Ở đây thần thức của ta cũng dễ bị nhiễu loạn, tốt nhất là cẩn thận, sơ sẩy gặp phải một tên thôi là đi tong.”
“Vâng.” Hoắc Vũ Hạo hiểu ra.Hóa ra Thiên Mộng Băng Tằm chỉ có chút tự tin, chứ không phải nắm chắc phần thắng.Nhưng với tính cách của nó, dám mạo hiểm đến đây, nếu thành công, lợi ích thu được chắc chắn không hề nhỏ.Thậm chí lớn đến mức khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Để che giấu khí tức, Hoắc Vũ Hạo gỡ bỏ ván gỗ dưới chân, chậm rãi tiến bước, vượt qua từng đống tuyết cao đến nửa người.Giờ hắn đã hoàn toàn tin lời Thiên Mộng Băng Tằm.Nếu không có lớp vỏ này, có lẽ hắn đã hóa thành tượng băng rồi.Nơi quỷ quái này, bông tuyết còn cứng hơn sắt đá, bão tuyết gào thét không ngừng, như thể có ai đó đang thi triển hồn kỹ vậy.Gió mỗi lúc một mạnh, khiến hắn phải bò rạp xuống băng.Đúng là giờ hắn không sợ lạnh, nhưng không có nghĩa là hắn không sợ gió!
Vì nhiệt độ quá thấp, không gian vặn vẹo, tầm nhìn hạn chế.Nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện những vệt sáng bảy màu rực rỡ.Đi thêm hai ngày, Hoắc Vũ Hạo bắt đầu cảm thấy kiệt sức.Không phải do thể lực kém, mà vì thiếu ăn thiếu uống.
Hắn không sợ lạnh, nhưng bụng thì đói! Bất cứ thứ gì vừa lấy ra khỏi Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ đều đóng băng ngay lập tức.Mỗi lần muốn ăn uống đều vô cùng khổ sở, chỉ có thể dùng răng cạo từng chút một.Thiên Mộng Băng Tằm còn cấm hắn dựng lều, sợ bị hồn thú phát hiện.Nước uống thì khỏi nói, đóng đá hết cả rồi.Mỗi lần khát, hắn đành nhặt tuyết ngậm tạm, nhưng các bộ phận khác trên cơ thể không được bảo vệ, băng tuyết vừa vào liền khiến hắn run bắn cả người.
Trong tình cảnh này, hắn đành phải nhịn đói.Nhưng lê bước dưới bão tuyết hao tổn rất nhiều thể lực.Hồn lực có thể tự hồi phục, nhưng thiếu ăn thiếu uống, dần dần hắn cảm thấy không chịu nổi nữa.
Ngồi nép sau một đống tuyết lớn, xung quanh toàn những đồi tuyết cao ngất, Hoắc Vũ Hạo thở hổn hển: “Thiên Mộng ca, thế này ta chịu không nổi mất! Cho dù giờ có tìm được hồn thú cần, với tình trạng này ta làm sao đánh chết nó, chứ đừng nói đến dung hợp hồn hoàn! Mà có thành công đi nữa, e là ta cũng không lết ra khỏi cái nơi này được.Quá sức ta rồi…”
Vừa nói, hắn vừa lấy áo bông bọc lấy một mớ lương khô, định dùng nhiệt độ cơ thể làm mềm nó ra, nhưng đâu dễ dàng như vậy.Lớp vỏ của Thiên Mộng Băng Tằm không chỉ ngăn khí lạnh từ bên ngoài, mà còn cản cả nhiệt độ từ người hắn tỏa ra.Cuối cùng, hắn chỉ có thể vừa ngậm vừa cào miếng lương khô, tan được đến đâu thì ăn đến đó.
“Được rồi, được rồi.Đệ bớt lảm nhảm đi.Đến đây là tương đối ổn rồi.Giờ chúng ta chỉ cần ngồi đây chờ đợi thôi.” Thiên Mộng Băng Tằm ngừng một lát, nói tiếp: “Đệ nghỉ ngơi lấy sức, rồi làm theo những gì ta hướng dẫn.”
Nghe nói không cần phải đi sâu hơn nữa, Hoắc Vũ Hạo thở phào nhẹ nhõm.Giờ hắn đã hoàn toàn tiến vào khu trung tâm của Cực Bắc.Nhiệt độ ở đây không những thấp đến mức không tưởng, mà số lượng và thực lực của hồn thú cũng vô cùng kinh khủng, khiến Hoắc Vũ Hạo mỗi lần nhìn thấy đều run rẩy.Tuy không thể so sánh với Thái Thản Tuyết Ma Vương, nhưng đều là hồn thú trên vạn năm.Cái nơi quỷ quái gì mà muốn tìm một con hồn thú ngàn năm cũng không có!
Hoắc Vũ Hạo ngồi nghỉ một lúc, đến khi đứng dậy thì tuyết đã gần như lấp đầy xung quanh.
Giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm lại vang lên, lần này ngữ điệu nghiêm túc chưa từng thấy: “Vũ Hạo, đệ xem, nếu giờ không còn lớp vỏ của ta bảo vệ, đệ có thể chống đỡ được bao lâu?”
Hoắc Vũ Hạo giật mình, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu ta toàn lực thúc dục hồn lực, khoảng năm phút là dư sức, tối đa không quá mười phút.”
Thiên Mộng Băng Tằm nói: “Muốn dụ tên kia đến, nhất định phải phát ra khí tức của ta.Sau đó mới có thể bày kế biến nó thành hồn hoàn nòng cốt của đệ.Mấu chốt là ở lớp da này.Bởi vậy, đệ phải chịu khổ một chút nữa rồi.Trong khoảng thời gian đó, ta không chỉ phải vây bắt nó, mà còn phải đàm phán với nó nữa.Quan trọng nhất là đệ phải kiên trì, nếu không chúng ta công dã tràng mất thôi.”
Mặt Hoắc Vũ Hạo xụ xuống, đau khổ: “Lão đại à, sao từ đầu huynh không nói rõ để ta còn mang theo nhiều quần áo ấm?”
Thiên Mộng Băng Tằm hừ lạnh: “Đệ nghĩ ở đây có quần áo ấm là đỡ lạnh được chắc? Kiên trì năm phút? Đệ đánh giá cao mình quá rồi! Bây giờ đệ đào một cái hang băng chui vào đó đi.Lát nữa ta gỡ lớp vỏ này ra, đệ dùng hết hồn lực để sưởi ấm cơ thể, kiếm cái gì đó đốt lên cho ấm nữa.
Sau đó, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được manh động, trừ khi ta cho phép.Lần này không thành công thì thành nhân! Đệ có thể dùng Tinh Thần Tham Trắc để quan sát bên ngoài, nhưng tuyệt đối không được làm bậy, hiểu chưa?”
Hoắc Vũ Hạo vội vàng gật đầu.Đào một cái hang băng dưới lớp tuyết này không phải chuyện đơn giản.Tuy nó gọi là “tuyết”, nhưng lại cứng như băng vậy.Hoắc Vũ Hạo thúc dục hồn lực vào Bạch Hổ Trảo, đào bới không ngừng, mất gần một ngày mới miễn cưỡng tạo được một cái hang nhỏ vừa đủ để hắn chui vào.
“Ta chuẩn bị bắt đầu đây.Vũ Hạo à, lần này muốn thành công, đệ phải vượt qua ba cửa ải.Cửa thứ nhất là chống đỡ qua được khoảng thời gian ngắn ngủi ở đó.Cửa thứ hai là vận may, hy vọng may mắn sẽ giúp ta khắc chế được hắn.Cửa cuối cùng là nghị lực.Đệ là người ta đã chọn.Nếu đệ thất bại, ta và đệ cùng bỏ mạng tại đây.Còn nếu thành công, ta đảm bảo đệ sẽ một bước lên trời, trở thành thiên tài đệ nhất đại lục Đấu La này! Chúng ta cùng nhau chiến thắng trận này nhé!”
Đến đây, Hoắc Vũ Hạo cảm thấy giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm có phần kích động.Nhưng giờ hắn còn có thể làm gì? Đến bước này, hắn chỉ còn cách cùng tiến cùng lùi với Thiên Mộng Băng Tằm, không còn đường lui nữa rồi.
Hắn không nói lời thừa thãi, gật đầu, tỏ ý hoàn toàn ủng hộ Thiên Mộng Băng Tằm.Trong đầu hắn, một luồng dao động tinh thần lực nồng đậm xuất hiện.Hoắc Vũ Hạo cảm thấy cả người choáng váng, miễn cưỡng dựa vào vách hang mới đứng vững được.Hồn hoàn duy nhất của hắn đã xuất hiện bên cạnh.Hồn hoàn trắng tinh tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bay vòng vòng quanh hắn rồi từ từ biến đổi.
Hoắc Vũ Hạo cảm thấy ánh sáng màu vàng kim trong mắt mình đang biến hóa.Đầu óc hắn vẫn còn tỉnh táo, nhưng không thể khống chế cơ thể được nữa.Giờ khắc này, hắn cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách rõ ràng, hơn nữa càng lúc càng khuếch tán ra xa.Cảm giác này giống như đang từ trên cao nhìn xuống mặt đất, khác xa với khi hắn dùng Tinh Thần Tham Trắc.Phạm vi dò xét lên đến vạn dặm, gần như bao quát hết khu vực trung tâm Cực Bắc.Ánh sáng ở khắp nơi cũng dần ảm đạm, như thể từ ban ngày chuyển sang đêm.
Một cỗ khí thế uy phong bành trướng ra bên ngoài.Lấy Hoắc Vũ Hạo làm trung tâm, luồng tinh thần lực khổng lồ từ từ nở rộ.Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc phát hiện mỗi giây phút này, hắn như một vị vua nhìn xuống lãnh thổ của mình.Mặt đất, mưa băng, bão tuyết, tất cả đều thần phục dưới chân hắn.Cảm giác này thật tuyệt vời! Như thể hắn chỉ cần vung tay là có thể hủy thiên diệt địa, làm được mọi thứ.Trên bầu trời ảm đạm đột nhiên vang lên những tiếng sấm rền.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc nhận ra cơ thể mình đã hoàn toàn biến thành màu vàng.
