Đang phát: Chương 909
Mọi người xung quanh hoàn toàn sững sờ như tượng đá.
Mãi đến khi Sở Vân theo người của Hồ gia rời đi một lúc lâu, họ mới hoàn hồn.
Đoàn người nhốn nháo, bàn tán xôn xao khắp nơi.
Có người vẫn còn bán tín bán nghi:
– Bát Vinh Vương vừa nãy không phải là giả đấy chứ?
Có người ôm đầu kinh hãi:
– Khó mà tin được, thanh niên này lại có thể khiến Bát Vinh Vương phải đích thân chiêu đãi…Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi còn chẳng dám tin!
Có người chợt bừng tỉnh:
– Thảo nào thanh niên này dám đối xử với Công Tôn thế gia như vậy.Hắn chắc chắn có chỗ dựa vững chắc.
Có người vò đầu bứt tai:
– Rốt cuộc hắn là ai, dù là người thừa kế của gia tộc lớn nhất cũng không đáng để Bát Vinh Vương phải long trọng nghênh đón như vậy.
Kẻ hả hê thì không thiếu:
– Ha ha ha, Công Tôn gia tiêu rồi, Triệu gia cũng xong đời.Ngay cả Hồ gia cũng phải dè chừng, hai nhà bọn họ tính toán cái gì mà dám đắc tội với một nhân vật lớn như vậy, những ngày tươi đẹp của họ sắp tàn rồi.
Sắc mặt Công Tôn Uyển Nhi trắng bệch như không còn giọt máu.Đám người sau lưng nàng còn thảm hại hơn, trông như người sắp chết.
Không ai ngờ được, cục diện lại xoay chuyển nhanh và lớn đến như vậy!
Triệu Phì còn tệ hơn, hai chân hắn run lẩy bẩy, gần như không đứng vững.Mặt hắn đầy vẻ sợ hãi, khẩn trương, kinh hoàng và tuyệt vọng.
Miệng hắn lẩm bẩm không ngừng như người mất hồn:
– Tại sao lại như vậy? Tôi phải làm gì bây giờ? Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Công Tôn Uyển Nhi liếc nhìn hắn, ánh mắt vừa khinh bỉ, vừa phẫn nộ, lại vừa có chút thương hại.
Nàng chẳng còn tâm trí nào ở lại đây, giọng nói nặng nề:
– Đi, về ngay lập tức.Ta phải về thỉnh tội với phụ thân!
Sau khi nghe người hầu bẩm báo, Trần Vũ Tình cũng đứng ngồi không yên:
– Cái gì? Ngươi nói tộc trưởng Hồ gia đích thân đến mời Vô Danh, còn vô cùng khách khí?
Nàng đứng bật dậy khỏi ghế, mặt tái mét như tờ giấy, trong mắt lộ rõ vẻ hối hận và sợ hãi tột độ.
Chính Trần gia của nàng đã đuổi Sở Vân đi, nếu sau này Sở Vân quay lại trả thù, Trần gia cũng không thể bảo vệ nàng.
Không, Trần gia có còn tồn tại hay không còn chưa biết.
…
Việc tộc trưởng Hồ gia đích thân mời một thiếu niên vô danh nhanh chóng gây chấn động toàn bộ Bách Gia Đan Hội.
Mọi người vừa kinh ngạc, vừa nghi hoặc, xôn xao bàn tán.
Rất nhanh, chuyện tranh chấp giữa Sở Vân và Trần gia, Công Tôn gia, Triệu gia bị mọi người biết rõ.
Buổi chiều hôm đó, tộc trưởng Trần gia lập tức dẫn theo các thành viên cấp cao trong gia tộc, bao gồm cả Trần Vũ Tình, đến phủ của Hồ gia để tạ tội.
Ngay sau đó là tộc trưởng Công Tôn gia, ông ta trói nghiến con gái mình là Công Tôn Uyển Nhi, công khai tuyên bố sẽ giao nàng cho Sở Vân tự xử lý, dù Sở Vân có làm gì, ông ta cũng không nhíu mày.
Tộc trưởng Triệu gia là người cuối cùng biết tin.
Sau khi nghe ngọn ngành câu chuyện, ông ta tức đến hộc máu tại chỗ, hận không thể tự tay bóp chết Triệu Phì.
Thằng nghịch tử này, xía vào chuyện của người khác làm gì? Chuyện của Công Tôn gia, Trần gia, liên quan gì đến nhà mình mà xen vào, còn lôi kéo cả Triệu gia vào nữa?
Ông ta lập tức hạ lệnh chặt tay chân Triệu Phì, rồi dẫn theo Triệu Phì đang nằm thoi thóp, vội vàng chạy đến nơi ở của Hồ gia.
Ba vị tộc trưởng muốn cầu kiến Sở Vân, nhưng đều bị người canh cửa chặn lại.
– Vô Danh công tử đang tu luyện, không muốn bị làm phiền.
Người canh cửa mặt lạnh như tiền, mặc kệ họ là tộc trưởng của ba gia tộc lớn, hắn đã được tộc trưởng Hồ gia dặn dò kỹ lưỡng.
Sở Vân quả thực đang tu luyện.
Hắn ngồi xếp bằng trên boong tàu của Cực Lạc Hoan Hỷ Thuyền, xung quanh bày đầy Ngộ Đạo Thạch.Tại Đế Hoàng Ám Hội, hắn đã thu mua rất nhiều Ngộ Đạo Thạch.Người khác có năm sáu viên đã là nhiều, còn hắn có tới bốn năm mươi viên.
Với sự hỗ trợ của nhiều Ngộ Đạo Thạch như vậy, tốc độ lĩnh ngộ pháp tắc của hắn tăng lên gấp mấy chục lần.Trước đây, nhờ có linh quang Đế Cấp, bảy ngày hắn mới có thể hiểu thấu một đạo pháp tắc.Bây giờ, chỉ trong một ngày, hắn có thể nắm giữ sáu bảy đạo.
Hắn không ngừng lĩnh ngộ, khả năng nắm bắt pháp tắc dần dần tăng cường, sự hiểu biết về bản chất thế giới cũng ngày càng sâu sắc.
Ngự yêu sư đạt đến Quân Cấp thì cần phải tìm kiếm đạo của bản thân, Hầu Cấp phát triển, Vương Cấp thành công.Đến khi đột phá Vương Cấp, lên Đế Cấp thì cần lấy đạo của bản thân làm trung tâm, học tập các đạo khác, đạt đến cảnh giới như biển lớn có thể chứa cả trăm sông đổ về.
