Chương 908 Sao có thể như vậy? (thượng)

🎧 Đang phát: Chương 908

Nhưng đúng lúc này, đám đông bỗng nhiên bị tách ra, một người đàn ông trung niên dẫn theo một nhóm người hùng hổ đi tới trước mặt Sở Vân.
“Mẹ kiếp, chen lấn cái gì, không có mắt à…Ách!”
Vài người bị đẩy sang hai bên vừa định chửi bới, nhưng khi nhìn rõ nhóm người kia thì cứng họng, im bặt.
“Là Hồ gia!”
“Trời ơi, là Hồ gia, gia tộc đứng thứ bảy.Sao họ lại đến đây?”
“Đó là tộc trưởng Hồ Kim Thao của Hồ gia, Bát Vinh Vương, lúc trẻ đã lập nhiều chiến công, hiện giờ hùng cứ một phương, danh tiếng lẫy lừng, nhất cử nhất động đều ảnh hưởng đến cục diện của cả Đan Châu.”
Tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.
Triệu Phì, Công Tôn Uyển Nhi đều biến sắc.
Triệu Phì cúi đầu, khúm núm, vẻ mặt tươi cười lấy lòng:
“Vãn bối là Triệu Phì, ra mắt Bát Vinh Vương tiền bối!”
Công Tôn Uyển Nhi cười duyên, miệng ngọt như rót mật:
“Vãn bối Công Tôn Uyển Nhi, bái kiến tiền bối, chúc tiền bối vạn thọ vô cương, hùng bá Đan Châu.”
Hồ gia được công nhận là một trong mười thế lực lớn ở Đan Châu, từ trước đến nay, Bách Gia Đan Hội đều là nơi các gia tộc này tranh giành vị trí.Thực lực của họ rất mạnh, thế lực khổng lồ, dù là Công Tôn gia hay Triệu gia, đứng trước mặt Hồ gia cũng như đứa trẻ trước người lớn.Không thể đắc tội, cũng không dám đắc tội.
Huống chi đây là Hồ Kim Thao, một nhân vật truyền kỳ lừng lẫy đương thời.Thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự quyết đoán, chiến tích kinh người, máu lạnh vô tình.
Vị tộc trưởng Hồ gia này không hề phô trương sức mạnh Vương cấp của mình, nhưng chỉ bằng vẻ mặt lạnh lùng như sắt đá cũng đủ khiến người khác cảm thấy bị áp bức, không khí dường như đông cứng lại, vô cùng ngột ngạt.
Khí thế của người này quá mạnh mẽ!
Hồ Kim Thao thậm chí không thèm nhìn Công Tôn Uyển Nhi và Triệu Phì, trực tiếp đi qua.
Hắn đứng trước mặt Sở Vân, sắc mặt vô cùng trang trọng và thành khẩn, chắp tay nói:
“Ta là tộc trưởng Hồ gia, chân thành mời Vô Danh công tử gia nhập đội ngũ của Hồ gia.Hồ gia nguyện dùng vị trí chủ lực số một còn trống để chờ đón công tử.”
Mọi người đều chết lặng.Ai nấy đều há hốc mồm, trợn mắt!
“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mình vừa nghe nhầm sao?”
Đó là suy nghĩ của phần lớn mọi người ở đây.
Tộc trưởng của gia tộc đứng thứ bảy ở Đan Châu, đường đường là Bát Vinh Vương, lại dùng từ “ta” để tự xưng, cố ý đến đây mời một thanh niên vô danh.Mà thanh niên này vừa bị loại khỏi đội, thậm chí không có tư cách tham gia Bách Gia Đan Hội.Quan trọng hơn là, Bát Vinh Vương còn đích thân hứa hẹn giao vị trí chủ lực số một cho thanh niên này.
Kinh ngạc, sợ hãi, nghi hoặc, những cảm xúc mạnh mẽ xộc thẳng vào lòng mỗi người.
Thật khó hiểu! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Sở Vân có vẻ suy tư, quay đầu nhìn về phía xa.
“A! Ca ca, hắn nhìn qua đây.”
Đôi mắt đẹp của Vân Tiểu Ái mở to, vẻ mặt kinh ngạc cũng vô cùng đáng yêu.
“Hắn đã phát hiện ra chúng ta.”
Ánh mắt Vân Bạch Tham có chút suy nghĩ, khóe miệng mỉm cười, đứng trong đám người gật đầu với Sở Vân.
Mọi người chăm chú nhìn phản ứng của Sở Vân, thấy cảnh này, đầu óc choáng váng như muốn ngã xỉu.
“Thanh niên này có địa vị gì mà dám quay đi chỗ khác, không thèm để ý đến Bát Vinh Vương, sao có thể tùy tiện như vậy?”
Trong lòng tộc trưởng Hồ gia càng thêm chấn động.
Người khác chỉ thấy Sở Vân nhìn về phía xa, nhưng hắn biết rõ Sở Vân nhìn ai trong đám người kia.Đại công tử của Vân gia, Vân Bạch Tham!
Mặc dù mình là cường giả Vương cấp, quyền cao chức trọng, nắm trong tay Hồ gia có thế lực đứng thứ bảy ở Đan Châu, nhưng Hồ Kim Thao biết rõ mình có bao nhiêu cân lượng.
Bát đại gia tộc ẩn thế là bí mật công khai ở tầng lớp cao của Đan Châu.Người đời không biết, nhưng Hồ Kim Thao sao lại không biết? Tầng lớp càng cao càng cảm nhận được sự đáng sợ của bát đại gia tộc ẩn thế!
Bát đại gia tộc này có liên quan đến Tam Hoàng Ngũ Đế ở Đan Châu.Mỗi gia tộc chỉ cần nhấc một ngón tay cũng có thể nghiền nát mười cái Hồ gia.Chỉ cần giúp đỡ một chút thôi cũng có thể khiến một tiểu gia tộc hạng bét tăng lên thành nhất lưu ở Đan Châu.
Hồ gia chính là một ví dụ.Năm xưa, tổ tiên của Hồ gia đã được một vị cao tầng của Vân gia ưu ái, Hồ gia mới có địa vị và cục diện như hiện nay.Hồ gia là đối tượng nâng đỡ của Vân gia, thậm chí có thể nói là con rối của Vân gia.
Dù chỉ là con rối, tộc trưởng Hồ gia không những không bất mãn, mà còn lấy đó làm vinh quang.
Mười gia tộc đứng đầu ở Đan Châu, gia tộc nào mà phía sau không có bóng dáng của gia tộc ẩn thế? Được sự ưu ái của gia tộc ẩn thế chính là bản lĩnh của mình!
Sở Vân sắp bị ép ra khỏi Bách Gia Đan Hội, Vân Bạch Tham tất nhiên không muốn thấy cảnh này xảy ra.Thế là gọi tộc trưởng Hồ gia đến, ra mặt sắp xếp một phen.
Lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Vân Bạch Tham, Bát Vinh Vương vô cùng kích động.
Danh tiếng của Vân Bạch Tham hắn đã nghe từ lâu.Tuổi còn trẻ đã là Vương Giả đỉnh phong, tu vi còn cao hơn mình.Là một kỳ tài ngàn năm có một, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ của bát đại gia tộc.
Thậm chí, theo tin tức ngầm truyền ra, Vân Bạch Tham dường như đã được chọn làm một trong năm ứng cử viên cho chức tộc trưởng của Vân gia.Dù thế nào, dù không làm tộc trưởng Vân gia, tương lai hắn cũng nhất định là nhân vật cấp cao trong gia tộc.
Bát Vinh Vương biết rằng, nếu có thể thiết lập quan hệ tốt với Vân Bạch Tham, Hồ gia có thể hưng thịnh vài trăm năm.
Hiện giờ, Vân Bạch Tham chủ động triệu kiến hắn, muốn hắn đi làm một việc, đi mời một thanh niên làm chủ lực số một.
Mời! Bát Vinh Vương nhạy bén nhớ kỹ chữ quan trọng này.
Ai có thể khiến Vân Bạch Tham nói ra chữ “mời”!
Ánh mắt Bát Vinh Vương sáng lên, trong lòng hiểu rõ.Hắn lập tức quyết tâm, mặc kệ người này là ai, mặc kệ thanh niên này thuộc đội nào, Bát Vinh Vương ta dù phải vứt bỏ thể diện, mặt dày đi cầu xin cũng phải mời cho bằng được thanh niên này về bên mình, hầu hạ chu đáo.
Vừa gặp mặt Sở Vân, Bát Vinh Vương thầm giật mình: “Thanh niên này không hề đơn giản.”
Thái độ của Sở Vân rất tùy tiện, đây không phải giả bộ, mà xuất phát từ sự kiêu ngạo và tôn quý trong xương cốt.Bát Vinh Vương suy nghĩ liên tục.
Thanh niên này rất giống Vân Bạch Tham.Chẳng lẽ là quý công tử của bát đại gia tộc ẩn thế, do nhàm chán mà cải trang vi hành đến Bách Gia Đan Hội chơi đùa?
Thảo nào Vân đại công tử lại coi trọng như vậy, dùng chữ “mời”.
Nghĩ đến đây, Bát Vinh Vương nở một nụ cười, ngữ khí càng thêm ôn hòa:
“Vô Danh công tử, công tử cứ phân phó, Hồ gia sẽ chuẩn bị mọi thứ để đón tiếp công tử.”
Thấy cảnh này, tròng mắt mọi người thiếu chút nữa rơi ra ngoài.
“Bát Vinh Vương cười rồi, hắn có thể cười!”
“Tộc trưởng thiết diện vô tình, tôi theo tộc trưởng mấy chục năm chưa từng thấy ngài cười, vậy mà ngài lại mỉm cười với một thanh niên như vậy.”
Trong lòng mọi người như nổi lên cơn bão cấp mười hai, ai cũng không thể bình tĩnh được.
Tình cảnh thực sự quá quỷ dị.Bát Vinh Vương lại chân thành, thậm chí có chút hạ mình đi mời một thanh niên.
Sở Vân gật đầu với Bát Vinh Vương, chậm rãi đáp:
“Ngươi đã có lòng như vậy, vậy thì cứ như vậy đi, ta gia nhập đội ngũ Hồ gia.”
Mọi người há hốc mồm.
Thanh niên này rốt cuộc là ai, mà dám tùy tiện với tộc trưởng Hồ gia như vậy?
“Ha ha ha.”
Bát Vinh Vương vui mừng quá đỗi, vội nghiêng người vươn tay ra:
“Được Vô Danh công tử gia nhập là vinh hạnh của Bát Vinh Vương ta, là vinh hạnh của Hồ gia.Mời đi bên này.”

☀️ 🌙