Chương 892 Cuộc trở về như một đóa pháo hoa

🎧 Đang phát: Chương 892

**Chương 350+351: Cuộc trở về như một đóa pháo hoa**
Tại khu vực ngoại ô Đặc khu Thủ Đô, sâu bên trong lòng đất của một tòa kiến trúc nằm cuối con đường cụt, trong căn phòng trung tâm nhất, nơi đặt cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang…
Trên màn hình lớn hai chiều trong căn phòng, những dòng số liệu màu xanh biếc không ngừng chảy như thác nước, đột nhiên khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Sau ba giây ngưng trệ, từ tòa kiến trúc thấp bé trên mặt đất vọng lên tiếng cảnh báo chói tai, thể hiện rõ đây là sự kiện cấp độ I cao nhất!
Cục trưởng Cục Hiến Chương Thôi Tụ Đông nhìn đám nhân viên đang hối hả làm việc, nghiêm giọng ra lệnh:
– Ngay lập tức phong tỏa mọi đường truyền thông tin ra ngoài, tăng cường giám sát các ban ngành trọng điểm, thu thập thông tin nhanh chóng và báo cáo trực tiếp lên cấp trên!
– Đây là sự kiện cấp độ I, ngang với việc Quân đội Đế Quốc xâm lược Liên Bang!
***
Toàn bộ Dinh thự Tổng Thống chìm trong gió tuyết.Bãi cỏ rộng lớn đã phủ đầy tuyết trắng.Chính phủ Liên Bang đang phải đối mặt với áp lực vô cùng lớn.
Các nhân viên Dinh thự lần đầu tiên thấy vẻ mặt đông cứng của Chủ nhiệm Bố Lâm, và hiếm khi nghe thấy Tổng thống Mạt Bố Nhĩ nghiêm khắc khiển trách các quan chức dưới quyền.
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ xoa hai gò má có phần tê dại.So với lúc mới tái đắc cử, ông đã gầy yếu hơn nhiều, và trên gương mặt ngăm đen xuất hiện những dấu vết già nua.
Mạt Bố Nhĩ nhìn chằm chằm bức ảnh chụp chiếc Phi thuyền màu đen khổng lồ như một đống rác kim loại lớn như ngọn núi, nhớ lại ba năm trước, chiếc chiến hạm này đã hoành hành trên bầu trời Tinh cầu S1 với tốc độ khủng khiếp!
Rồi ông nhớ lại, hơn bốn năm trước, khi người đàn ông mắt híp kia trở về từ Đế Quốc, hàng tỷ người dân Liên Bang đã dõi theo chương trình truyền hình trực tiếp.
Lần đó, người dân Liên Bang đã chào đón người anh hùng chiến đấu của họ trở về, còn lần này thì sao?
***
– Thưa Tổng thống!
– Theo chỉ thị của ngài, Hạm đội số IV Liên Bang đã xuất phát đến Tinh vực Vẫn Thái, nơi cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến chương phán đoán, để ngăn chặn đối phương!
– Tôi cam đoan rằng sự việc lần này sẽ được giải quyết ổn thỏa! Hệ thống Chủ pháo tầm xa trên Căn cứ Cựu Nguyệt đã sẵn sàng.Dù chiếc Phi thuyền Ba cánh hạm có tốc độ nhanh như năm trước, chúng ta vẫn tự tin có thể tiêu diệt nó, và không cho phép nó tiến vào Thủ Đô Tinh Quyển!
Tại một tòa kiến trúc được bảo vệ nghiêm ngặt ở phía Tây Đặc khu Thủ Đô, Chủ tịch Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng Liên Bang, kiêm Tổng Tư lệnh Quân khu I, Tướng quân Lý Tại Đạo sau cuộc nói chuyện dài với Tổng thống, liền cúp máy.
Sau đó, ông thông qua hệ thống chỉ huy tuyệt mật, bình tĩnh tuyên bố các mệnh lệnh liên tiếp, trên mặt không hề lộ vẻ lo lắng.
Sau khi tắt hệ thống liên lạc nội bộ, Lý Tại Đạo mở một bức ảnh trên màn hình lớn.Ông nhìn thấy một chiếc Phi thuyền màu đen khổng lồ, mang theo bóng tối khủng khiếp như vực sâu, che khuất ánh sáng từ Tinh hệ Liệp Thố, khóe môi lộ ra nụ cười trào phúng.
– Mang theo một đống rác rưởi trở về, thì có ý nghĩa gì chứ?
***
Vô số mệnh lệnh từ Đặc khu Thủ Đô Liên Bang được truyền đi khắp vũ trụ.
Trong không gian vũ trụ tối đen, Hạm đội Số IV Liên Bang bắt đầu điều chỉnh hướng di chuyển, tăng tốc, và lao về phía Tinh vực Vẫn Thái với tốc độ cao.
Hạm đội Số IV do Thượng tướng Hồng Dư Lương, Tổng Tư lệnh Hạm đội Liên Bang tự tay tổ chức.Họ có nhiệm vụ bảo vệ an toàn vũ trụ của Thủ Đô Tinh Quyển, nên được phân bổ năng lượng dồi dào và số lượng Chủ pháo Chiến hạm lớn.
Cùng lúc đó, trên Tân Nguyệt và Cựu Nguyệt, hai mặt trăng vờn quanh Tinh cầu S1, hiếm khi cùng xuất hiện trên bầu trời, ở bề mặt tối vĩnh viễn hướng về vũ trụ, hơn mười ống dẫn lớn như giếng dầu khoan khổng lồ, từ từ được đẩy lên.Những nắm ống hợp kim nặng nề phát ra âm thanh điện từ nhỏ bé và chậm chạp mở ra.
Tất cả các đơn vị quân đội đóng quân trên các Tinh cầu bên trong Liên Bang đều bước vào thời kỳ sẵn sàng chiến đấu.Họ không biết chuyện gì xảy ra, chỉ làm theo lệnh cấp trên, chuẩn bị tác chiến.Vô số Robot MX quân dụng mang ánh sáng kim loại sáng bóng bắt đầu kiểm tra tổng thể cuối cùng, tiếng động cơ mini gầm rú vang vọng khắp doanh trại.
Trên màn hình vi tính hai chiều sâu trong lòng đất của Cục Hiến Chương trên Tinh cầu S1, đôi mắt đã nhắm suốt ba năm trời lại xuất hiện trong dòng thác số liệu xanh biếc.Đôi mắt thần bí này không hề có cảm xúc, như đang nói:
– Cuối cùng ông cũng đã trở lại!
***
Vì chiếc Phi thuyền Chiến hạm màu đen rác rưởi kia quay trở về, toàn bộ Liên Bang bắt đầu chuẩn bị chiến đấu.Tình trạng căng thẳng, nghi hoặc, khó hiểu xuất hiện ở nhiều nơi.Lúc này, trong không gian vũ trụ xa xôi, bên trong chiếc Phi thuyền Chiến hạm màu đen rác rưởi đang diễn ra một cuộc họp điểm quân cuối cùng.
Khoảng cách từ Tinh vực nhỏ gần Tinh vực Bách Mộ Đại này đến Thượng Lâm còn rất xa, nhưng lại rất gần Tây Lâm.Hạm đội Liên Bang không thể đến kịp.Và ngoài một Hạm đội Liên Bang đến đây, khó có gì có thể đe dọa chiếc Phi thuyền Chiến hạm rác rưởi này.
Vì vậy, đám đội viên trong khoang thuyền không quá căng thẳng.Hứa Nhạc đảo mắt qua gương mặt của những người trước mặt, lặng lẽ điểm danh:
Hùng Lâm Tuyền, Cố Tích Phong, Đạt Văn Tây, Sơn Pháo, Châu Tử, Hầu Tử, Đông Phương Ngọc và một đội viên của Tiểu đội NTR trực thuộc Sư đoàn Thiết giáp 17.Đây là tất cả những người sống sót mà Hứa Nhạc cứu được trên Tinh cầu Mặc Hoa.
– Lần này trở về Liên Bang, mục đích chính của chúng ta là báo thù cho các huynh đệ đã chết, để Tổng thống Mạt Bố Nhĩ và Chính phủ Liên Bang phải trả giá cho những việc xấu xa mà họ đã làm!
Theo tiếng của Hứa Nhạc vang lên, đám đội viên đang vui cười hút thuốc bỗng trở nên nghiêm túc.Đạt Văn Tây lấy chiếc ba lô hành quân nặng nề luôn treo bên hông xe lăn, vỗ mạnh mấy cái.Những tấm thẻ bài kim loại chứng nhận thân phận quân nhân trong ba lô phát ra âm thanh rung động, như linh hồn của đám đội viên Tiểu đội 7 đã chết đang đáp lại lời của Hứa Nhạc: Chúng tôi đã nghe thấy rồi!
– Chỉ bằng mấy người như thế này mà muốn khiến Chính phủ Liên Bang sụp đổ sao? Các người quả nhiên có trí tưởng tượng quá cao! Mục tiêu lúc nào cũng to lớn, mà không để ý đến thực lực của mình.
Đông Phương Ngọc dựa lưng vào góc tường, đột nhiên chế giễu.Ở Chiến khu Tây Nam trên Tinh cầu Mặc Hoa, mọi người đã quen với những lời nói cay độc của gã này, nên bỏ qua, không để ý.
– Dù sao thì cũng không thể nói rằng mục tiêu của chúng ta quay về Liên Bang là không thực tế!
Hứa Nhạc dang hai tay, nhún vai, nói.
Đông Phương Ngọc chống chân vào vách khoang thuyền, đứng thẳng người, giọng trở nên nghiêm túc:
– Với tư cách là người lên kế hoạch chiến đấu và sĩ quan chỉ huy cao nhất của đội, anh nên làm rõ làm thế nào để ít người chết nhất!
Hứa Nhạc im lặng một lát, rồi đáp:
– Tôi hiểu ý anh.Dù sao tôi cũng là người Đế Quốc.Tôi hứa với anh, lần này nhất định sẽ cố gắng để chúng ta chết ít người nhất có thể.Với lại, vốn dĩ tôi cũng không muốn gây ra một cuộc nội chiến trong Liên Bang làm gì.
***
Sau cuộc họp đội viên, Hứa Nhạc trở lại khoang điều khiển chính của Phi thuyền, xoa khuôn mặt mệt mỏi, rồi khoanh chân ngồi xuống, ngắm nhìn vũ trụ bên ngoài cửa sổ.
Chung Yên Hoa lặng lẽ đến bên cạnh Hứa Nhạc, im lặng ngồi xuống.Hôm nay, trên thái dương cô nàng cắm một đóa hoa đỏ thẫm tiên diễm và ướt át, phối hợp với khuôn mặt trắng tinh mềm mại thanh khiết, trông đặc biệt thanh nhã động lòng người.
Khi hình ảnh bông hoa hồng lọt vào mắt, Hứa Nhạc nhớ tới một hình ảnh nào đó quen thuộc từ nhiều năm trước, cười khẽ:
– Kiếm đâu ra hoa tươi vậy?
– Do Hứa Phỉ làm đó! Trong khoang thuyền trồng trọt thực vật bên dưới còn có cả một đống lớn các loại hoa trái khác nữa!
Hứa Nhạc chau mày:
– Sau khi quay về Liên Bang, chắc chắn cần sự giúp đỡ.Nhưng tôi không biết họ có còn tin tưởng vào một người Đế Quốc như tôi không.Tôi chỉ giỏi chiến đấu, chứ không giỏi đấu đá chính trị, phân tích tình thế.Thật sự tôi đang hơi ngơ ngẩn.
Ở Liên Bang, Hứa Nhạc đã tham gia nhiều trận chiến lớn nhỏ, nhưng khi đó bên cạnh hắn còn có những đồng bạn am hiểu chính trị như Thai Chi Nguyên.Quan trọng nhất là, hắn còn có một nữ quân sư đáng tin cậy.
Trong căn nhà trọ ở Vọng Đô, trong Lâm Viên, mỗi khi đóa hoa hồng tiên diễm hoặc bộ y phục màu đỏ tươi xuất hiện trước mắt hắn, những vấn đề phức tạp đều trở nên đơn giản.
Có lẽ vì vậy, khi nhìn thấy đóa hoa hồng trên thái dương của Chung Yên Hoa, hắn đã không kìm được mà nói ra sự hoang mang trong lòng.Bản thân hắn không hy vọng Tiểu Dưa Hấu có thể biến thành Trâu Úc, chỉ muốn thổ lộ nỗi buồn trong lòng mà thôi.
– Sở dĩ bây giờ anh cảm thấy ngơ ngẩn, thật ra nguyên nhân rất đơn giản.
Chung Yên Hoa cười nhạt, nhìn hắn, nói:
– Anh nghĩ mình và đám người Tiểu đội 7 quá quan trọng, nhưng hóa ra đó chỉ là ảo tưởng.Muốn thay đổi Liên Bang, tôi nói thật, tất cả các anh cộng lại cũng không bằng một mình tôi đâu!
Hứa Nhạc biết cô nàng nói thật.Tiểu Công chúa Chung Gia quay về Tây Lâm, chắc chắn sẽ khiến Chính phủ Liên Bang cảm thấy khó giải quyết.
– Em có thể nói ra kế hoạch mà anh từ đầu đến giờ không chịu nói!
Chung Yên Hoa nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, thở dài:
– Chắc chắn là muốn quay về ám sát, một phát bắn chết Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, một phát còn lại bắn chết Lý Tại Đạo phải không?
Hứa Nhạc gãi gáy, thừa nhận:
– Đúng là kế hoạch của tôi!
– Quả nhiên là vậy!
Chung Yên Hoa mở to mắt, cảm khái:
– Anh có thể suy nghĩ trưởng thành hơn chút được không? Chuyện này liên quan đến hơn mười ngàn tỷ dân chúng Liên Bang đó, kế hoạch của anh chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Hứa Nhạc cười, không cho là đúng:
– Lão Bạch từng nói, ưu điểm lớn nhất của tôi là có thể đơn giản hóa những chuyện phức tạp!
Nói xong, hắn thấy sắc mặt của Chung Yên Hoa hơi khó coi, vội vàng xòe tay, nghiêm túc thỉnh giáo:
– Được rồi, nếu giao chuyện này cho em xử lý, em sẽ làm như thế nào?
Chung Yên Hoa lấy mấy cái bánh mì hương vị gia hương Tây Lâm từ trong ba lô, đặt lên bàn, nhưng không vội ăn, mà chậm rãi nói:
– Xã hội loài người chưa bao giờ là một chỉnh thể thật sự.Nếu Liên Bang muốn phân chia rõ ràng, có thể chia thành sáu bộ phận chính: Chính phủ, Nghị Viện, Cục Hiến Chương, Thất Đại Gia Tộc, giới truyền thông và dân chúng!
– Muốn người xấu chịu sự thẩm vấn của hệ thống Tư pháp, phải khiến hắn không có quyền lực.Nói cách khác, mục tiêu trực tiếp của anh là lật đổ Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, và thay đổi toàn bộ nhân viên quan trọng trong Chính phủ Liên Bang!
– Muốn một Tổng thống Liên Bang đương nhiệm từ chức, ngoài việc bị ám sát, chỉ còn một cách là bị buộc tội!
– Năm trước Ủy ban Quản lý Liên Bang đã khởi động một trình tự điều tra buộc tội Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, nhưng không được Nghị Viện thông qua.
– Mẹ tôi từng nói, đừng bao giờ xem nhẹ ảnh hưởng của phu nhân phía sau hậu sơn Mạc Sầu đối với Liên Bang.Thậm chí có thể nói Nghị Viện Liên Bang nằm trong tay phía sau hậu sơn Mạc Sầu!
– Một khi đã vậy, tôi dám khẳng định, vụ trình tự điều tra năm trước, Thai phu nhân đã không dốc toàn lực, thậm chí không muốn ra tay vào thời điểm đó.Bà ta im lặng suốt thời gian này, không có nghĩa là bà ta muốn thoái nhượng, mà là chưa đến thời điểm phát ra một đòn trí mạng!
– Vậy Thai phu nhân đang chờ đợi thời cơ nào? Bà ta đang kiêng kỵ điều gì? Rất đơn giản, bà ta kiêng kỵ ảnh hưởng của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ đối với dân chúng hạ tầng.Bà ta chờ đợi một ngày khi dân chúng Liên Bang thật sự rời bỏ Mạt Bố Nhĩ!
– Cuộc hành quân trầm mặc ngày càng tạo ảnh hưởng mạnh mẽ hơn, nhất là sau sự kiện đổ máu ở Nam Khoa Châu.Nhưng vẫn không thể gây ra đả kích hủy diệt đối với danh vọng của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ.Gần đây, đòn giáng mạnh nhất đối với Chính phủ Liên Bang là bài đặc san chuyên đề của tờ Nhật báo Đặc khu Thủ Đô!
– Nếu quá trình điều tra sự kiện nổ mạng Phi thuyền Cổ Chung Hào tiến hành sâu sắc hơn, báo chí công bố thêm nhiều chân tướng, danh dự của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ và Chính phủ Liên Bang chắc chắn sẽ tan thành mây khói.Tiếc là hai người dám đưa tin ra công chúng đã bị Chính phủ Liên Bang giam giữ!
– Còn có một thứ cực kỳ quan trọng là Dự luật Ái quốc trong thời chiến! Nếu bãi bỏ được dự luật này, Chính phủ Liên Bang sẽ mất đi phần lớn lực lượng bí mật mạnh mẽ nhất.
– Nhưng muốn hủy bỏ Dự luật Ái quốc thời chiến, cần tiến hành một hồi tố luận vi hiến trước toàn thể Nghị Viện Liên Bang.Thật trùng hợp là hồi tố luận vi hiến duy nhất được sắp xếp tại Tòa án Tối cao, đương sự lại là Chủ biên Bob!
– Một khi dân chúng không ủng hộ Mạt Bố Nhĩ nữa, Chính phủ mất đi lực lượng bí mật cần thiết để thống trị, đây là thời cơ tốt nhất mà vị phu nhân kia chờ đợi.
Hứa Nhạc cau mày:
– Nói nãy giờ toàn vô nghĩa, làm sao có thể giúp họ được đây?
Chung Yên Hoa tức giận, nhìn Hứa Nhạc:
– Đương nhiên là cứu Bob và Ngũ Đức ra khỏi sự giam cầm của Chính phủ Liên Bang, rồi giao lại cho Thai Chi Nguyên, để họ có thể quay trở lại, tiếp tục đưa tin và đi đánh một hồi quan tòa tố luận vi hiến kia.
– Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Hứa Nhạc nghi hoặc:
– Kế hoạch này có vẻ không quá phức tạp!
– Cái này gọi là kế hoạch rõ ràng, chứ không phải đơn giản!
Chung Yên Hoa sửa lại.
Hứa Nhạc nhíu mày:
– Nếu hai người kia đi ra có thể giải quyết được nhiều vấn đề như vậy, tại sao Thai phu nhân họ lại không chủ động ra tay chứ?
– Cái này thì ngay cả em cũng không biết rõ lắm…
Chung Yên Hoa giải thích:
– Chẳng qua em tin rằng chỉ cần anh cứu được hai người kia, chắc chắn sẽ có lợi ích không nhỏ đâu! Những bằng chứng, chứng cứ chi tiết của Chuyên án Mạch Đức Lâm, vụ Phi thuyền Cổ Chung Hào nổ mạnh, chẳng phải đều do anh đưa cho hai người bọn họ hay sao?
Lần này đến lượt Hứa Nhạc sửa lại:
– Sai rồi, là do tên lưu manh Thi công tử kia đưa cho họ!
Kế hoạch của Chung Yên Hoa nghe qua rất hợp lý, nhưng theo Hứa Nhạc, cuộc chiến này vẫn còn nhiều vấn đề chưa thể giải thích rõ ràng.Ví dụ như, tại sao Bob và Ngũ Đức vẫn chưa có ai chủ động cứu ra? Hắn nghĩ mãi không ra đáp án hợp lý.
Nhưng khi quay sang nhìn thấy cô nàng thiếu nữ đang nhíu mày suy nghĩ, lại nhìn thấy đóa hoa hồng đỏ thẫm xinh đẹp trên thái dương cô nàng, hắn liền nhớ tới Trâu Úc, nữ quân sư thân thiết với mình, lại nhớ tới nhiều bằng hữu và những người mà mình từng qua lại trong Liên Bang, không kìm được mà mỉm cười.
– Anh có biết không, nụ cười vừa rồi của anh trông rất dâm đãng đó!
Chung Yên Hoa trừng mắt nhìn Hứa Nhạc, phẫn nộ nói:
– Có phải đang nhớ tới Trâu Úc không? Em biết rõ trong lòng anh luôn có những ý nghĩ xấu xa mà! Nhưng cô nàng kia là nữ nhân của huynh đệ thân thiết nhất của anh đó, suy nghĩ của anh có thể đừng quá cầm thú như vậy không?
– Còn có gì cầm thú hơn việc đáp ứng yêu cầu kia của em nữa chứ?
Hứa Nhạc căm tức, lớn tiếng khiển trách.
Chung Yên Hoa cúi đầu, thì thào:
– Dù sao thì em cũng đâu có thua kém Trâu Úc chỗ nào đâu!
Im lặng một lúc lâu, vẻ mặt Hứa Nhạc mới trở nên ngưng trọng:
– Thật ra vẫn còn một nguyên nhân quan trọng hơn nhiều, đó là thái độ của Quân đội Liên Bang! Tôi nghĩ Bob và Ngũ Đức đến giờ vẫn chưa có ai dám trực tiếp cứu ra, nguyên nhân chính là vì Thất Đại Gia Tộc Liên Bang hiện tại không dám mạnh mẽ trêu chọc Quân đội!
– Nếu đến lúc đó Quân đội Liên Bang đột nhiên thể hiện thái độ của mình thì phải làm sao bây giờ? Khi một đám Robot MX chạy tới bao vây Tòa nhà Nghị Viện, thì còn ai dám thông qua trình tự buộc tội Mạt Bố Nhĩ nữa đây? Nếu Mạt Bố Nhĩ thật sự bị dồn vào đường cùng, hắn có thể điên cuồng đến mức điều động Quân đội xử lý toàn bộ Thất Đại Gia Tộc luôn không?
Đây là một kết cục thảm thiết nhất, không ai muốn xảy ra, nhưng cũng là kết cục rất có khả năng xảy ra.Bằng không, dù xuất phát từ lo lắng nào, Chính phủ Liên Bang cũng không thể điều động Đỗ Thiếu Khanh và toàn bộ Sư đoàn Thiết giáp 7 quay trở về Tinh cầu S1 vào thời điểm tiền tuyến căng thẳng như vậy.
– Điền thúc thúc ở Tây Lâm vẫn còn nắm trong tay không ít bộ đội, Lợi Gia và Hứa Phỉ luôn âm thầm giúp đỡ họ, chờ đến khi em quay trở về Tây Lâm, Chung Gia tuyệt đối sẽ không suy sụp.Trừ phi Chính phủ Liên Bang dám gây ra một cuộc nội chiến, nhưng các Gia tộc khác trong Thất Đại Gia Tộc thì em không dám nói trước.
Hứa Nhạc im lặng.Bản thân hắn là một cô nhi xuất thân từ tầng lớp thấp nhất của xã hội Liên Bang, hắn chưa bao giờ thích đám Đại Gia tộc này cả, chiến đấu chống lại Thất Đại Gia Tộc Liên Bang là một phần khoái ý trong cuộc đời hắn.Nhưng hôm nay, đối diện với sự lãnh khốc và tham vọng của Chính phủ Liên Bang, đối diện với bóng râm lãnh huyết tàn nhẫn của Mạt Bố Nhĩ và Lý Tại Đạo, hắn có lẽ không thể không bắt tay nhau cùng chiến đấu!
– Có biện pháp nào để giải quyết khúc mắc không?
Hứa Nhạc hỏi.
– Vẫn chưa có biện pháp gì cả.
Chung Yên Hoa có chút mất hứng trả lời:
– Thử xem Thai phu nhân có động thái gì để ứng phó không.Mặt khác, nếu anh bây giờ là Thái Tử gia của Đế Quốc rồi, mang theo mấy ngàn Chiến thuyền, Chiến hạm mạnh mẽ chạy về đây, có lẽ vẫn còn chống đỡ được thêm chút nữa!
Hứa Nhạc trầm mặc một thời gian dài, rồi nói:
– Nếu theo kế hoạch của em mà vẫn không giải quyết được tình hình, cuối cùng vẫn bị dồn đến bước đường cùng, vậy thì tôi cứ làm theo cách của mình thôi!
– Là làm như thế nào?
– Giết chết Mạt Bố Nhĩ và Lý Tại Đạo!
– Đánh một vòng lớn cuối cùng vẫn quay trở về như ban đầu? Anh sao lại có thể cố chấp như vậy chứ?
– Thì tôi vốn là một người cố chấp mà!
***
Hai hàng lông mi cong vút gắn liền với lớp da thịt mềm mại trắng noãn khẽ rung động.Lúc này, Chung Yên Hoa đang nằm dài trên giường, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt, trông đặc biệt đau đớn.Bàn tay phải bé nhỏ đặt dọc theo bên người không ngừng nắm chặt tay Hứa Nhạc, một khắc cũng không chịu buông ra.
Một con dao hợp kim sắc bén từ từ rút ra từ lớp da thịt phía sau gáy cô nàng.Vì vết thương rất nhỏ, nên không hề chảy ra giọt máu nào.Nhưng sự đả kích mạnh mẽ vào hệ thống thần kinh cảm ứng khi con chíp vi mạch nhân thể phóng thích ra dòng điện lưu sinh thể, khiến cô nàng đau đớn đến mức sắp ngất đi.
Vòng tay kim loại trên cổ tay Hứa Nhạc, bề ngoài như những dòng điện lưu không ngừng chảy quanh co, từ từ đóng lại hệ thống mạch lưu trữ bên trong.Vô số con chíp vi mạch nhân thể giống như những ngôi sao xinh đẹp bị che khuất tất cả hào quang.
Hứa Nhạc ôm cô nàng thiếu nữ vào ***g ngực, nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng cô nàng, an ủi:
– Không đau! Không đau!
Cảm giác đau đớn khi thay đổi hoặc gắn vào con chíp vi mạch nhân thể như thế này, trên toàn thế giới, trừ Phong Dư, cũng chỉ có một mình Hứa Nhạc từng nếm trải.Hắn biết cảm giác đó khó chịu đựng đến mức nào.
– Được nắm tay anh cũng không thấy đau!
Chung Yên Hoa mở to mắt, nhìn Hứa Nhạc, gian nan nở nụ cười.Khi cô nàng nói chuyện, trên môi mềm mại xinh xắn lộ ra vết máu do hàm răng cắn quá chặt.
– Muốn biến thành Tiểu Công chúa Chung Gia trở lại, chịu đau một chút cũng đáng mà!
Hứa Nhạc cười trấn an.
Chung Yên Hoa mệt mỏi nháy mắt mấy cái, nói:
– Không có con chíp vi mạch nhân thể sau gáy, em vẫn là Tiểu Công chúa Chung Gia mà, không, là Công chúa Chung Gia!
Đúng lúc này, cánh tay sửa chữa máy móc mảnh khảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người.Phỉ Lợi Phổ có chút căm tức, nói:
– Muốn tâm sự tình cảm gì thì thay đổi thời gian đi.Tôi nói các người có thể nhanh lên chút được không? Đám sắt vụn khốn kiếp kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chiếc Phi thuyền này của tôi, tôi rất khó khăn mới kiếm được một chút khe hở trong đám quang huy chết tiệt kia, đừng bỏ lỡ nó!
Sắc mặt Chung Yên Hoa tái nhợt nhìn chằm chằm vào camera ghi hình gắn ở đầu cánh tay máy móc, cười trào phúng:
– Nói vô nghĩa! Chính ông muốn để chiếc Phi thuyền cứ vậy mà kiêu ngạo xông loạn vào Liên Bang, ai cũng nhìn thấy rõ ràng, còn tưởng Máy vi tính Trung ương Hiến chương sẽ không phát hiện ra ông được hay sao?
– Tôi mặc kệ đám sắt vụn khốn kiếp kia có phát hiện ra tôi hay không! Tôi muốn đám quan viên của Cục Hiến Chương trong trạm kiểm soát này nhìn thấy tôi kia mà!
Cánh tay máy móc mảnh khảnh phẫn nộ lay động mấy cái, sau đó giọng kiêu ngạo của Phỉ Lợi Phổ tuyên bố:
– Lão tử ta đã trở lại!
Hứa Nhạc mặc kệ cỗ máy tính có sinh mệnh lại chơi trò như xã hội đen, quay sang nhìn Chung Yên Hoa, nghiêm túc hỏi:
– Chuẩn bị sẵn sàng chưa?
Chung Yên Hoa dùng sức gật đầu mấy cái.
Mấy phút sau, dưới sự bao phủ của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, chiếc Phi thuyền màu đen rác rưởi như một ngọn núi kim loại rác rưởi kia, chợt phát nổ kịch liệt!
Chiếc phi thuyền kim loại rác rưởi bị bổ tung thành hai mảnh.Mỗi mảnh lại văng ra xung quanh, rồi nổ mạnh… Cứ như vậy tiếp tục, mãi đến khi biến thành một đám mưa thiên thạch mang theo chùm lửa đỏ xinh đẹp…
Toàn bộ màn này giống như một đóa pháo hoa khổng lồ trung vũ trụ, cứ vậy bay thẳng về phía Tây Lâm!
– Khu vực trung tâm nhất của chiếc Phi thuyền rác rưởi này, chính là bản thể của chiếc Phi thuyền Ba cánh hạm của chúng ta, có thể ngăn cách toàn bộ tín hiệu điều tra của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương.
Hứa Nhạc chỉ vào mọi người đang đứng phía sau căn phòng chỉ huy bên trong khoang thuyền mà nói.Hắn không giải thích rõ vì sao chiếc Phi thuyền Chiến hạm rác rưởi này lại có năng lực này.
– Cho nên tuy chúng ta đã tiến vào Tinh vực của Liên Bang, Chính phủ Liên Bang và Cục Hiến Chương không biết các người đang ở trong chiếc Phi thuyền Chiến hạm này.Hiện tại vấn đề là, khoảng bốn mươi bảy giờ sau, chúng ta sẽ đáp xuống bề mặt Tinh cầu S1, lúc đó phải làm sao?
Sờ chiếc vòng tay kim loại giấu trong tay áo, Hứa Nhạc có thể giúp mọi người thay đổi con chíp vi mạch thân phận hoàn toàn mới, nhưng số lượng con chíp trong vòng tay đã bị Phong Dư dùng gần hết, không đủ.Hơn nữa, bí mật này quá kinh người, nếu đội viên thân cận nhất biết được, có thể phát sinh thêm phiền toái.
– Cho nên tôi sẽ đổ bộ trước, sau khi tìm được phương thức đối phó hoặc bám trụ được Máy vi tính Trung ương Hiến Chương, các người có thể đáp xuống!
Hứa Nhạc nhìn Đông Phương Ngọc đang dựa lưng ở một góc sáng trong phòng, hỏi:
– Cậu có dự định gì? Nếu cậu đi cùng chúng tôi, sẽ rất nguy hiểm.Hơn nữa, thương thế của cậu chưa hoàn toàn bình phục, tôi đề nghị cậu ở lại phi thuyền tịnh dưỡng đi.
Tiểu đội 7 đổ bộ xuống Tinh cầu S1, để lại một mình Đông Phương Ngọc trên phi thuyền.Dù Hứa Nhạc biết có Phỉ Lợi Phổ ở đó, nhưng dù sao cũng đại diện cho một loại tín nhiệm.
Đông Phương Ngọc im lặng một lát, rồi đáp:
– Tôi sẽ mang theo Tiểu Cao đáp xuống, nhưng không đi cùng các người.Cũng không cần lo chuyện của ban nãy.

☀️ 🌙