Đang phát: Chương 891
**Chương 348+349: Không cảng cũ xưa**
Trên chiếc phi thuyền chiến hạm đen xì đậu ngoài khí quyển Tinh cầu Ba Phổ, lão Phỉ Lợi Phổ một mình liên lạc từ xa, với giọng điệu hả hê, thúc giục Hứa Nhạc đang ở trong phòng ngủ xa hoa của một khách sạn nào đó:
– Tuy ta không thể can thiệp mọi chuyện ở đó, nhưng ta vẫn nghe được! Tối qua đúng là một vở kịch hay…
– Kịch hay đến mức ta phải phá vỡ hợp đồng, chủ động đến chúc mừng cậu!
Giọng Phỉ Lợi Phổ bỗng nghiêm lại:
– Dù cô bé đó có nói gì đi nữa, cậu phải tỉnh táo, đừng có làm càn, nó mới mười lăm thôi đấy!
Hứa Nhạc im lặng khiến Phỉ Lợi Phổ hiểu lầm, hắn hoảng hốt:
– Hứa Nhạc, cậu đừng làm bậy! Nếu cậu dám, ta sẽ về Liên Bang mách Giản Thủy Nhi, Thương Thu, Nam Tương Mỹ, cả Trương Tiểu Manh nữa! Cậu mà ép ta, ta sẽ bán cậu cho Điền Đại Bổng!
Hứa Nhạc bực bội quát:
– Im đi! Không thấy tôi đang rối bời à…?
Hai người im lặng một lúc.Sau đó, giọng Phỉ Lợi Phổ u oán vang lên:
– Làm gì dữ vậy? Có muốn ta kiếm phim tình cảm cho cậu nghe không? Phim tình cảm thực thụ đấy, không phải loại cậu hay xem đâu, thế nào?
***
Mấy ngày sau, Chung Yên Hoa có vẻ đã trở lại vẻ dịu dàng thường ngày.Cô luôn ôn nhu, ngoan ngoãn bên Hứa Nhạc, không hề nhắc đến chuyện nhạc nền hay giọng chính gì nữa.
Hứa Nhạc sau một thời gian dài suy nghĩ, thấy mình không thể giải quyết chuyện này.Nên hắn quyết định coi như đêm đó chưa từng nghe thấy gì.Sau khi về Liên Bang, nếu còn sống sót, sẽ có những cô gái thông minh hơn giúp hắn giải quyết.Còn những cô gái đó là ai, hắn không quan tâm…
Hắn thoải mái đội mũ, đeo kính râm, cùng Lý Duy dạo chơi khắp Bách Mộ Đại, lòng nhẹ nhõm.
Bách Mộ Đại, sau chiến tranh tàn khốc, đã hồi phục một cách đáng kinh ngạc.Ca múa thái bình, son phấn vui tươi nhanh chóng tràn ngập các con đường ở Ba Phổ Tinh.
Hứa Nhạc trên đường đến sòng bạc, thấy thế giới khác hẳn mấy ngày trước, không khỏi cảm khái.Hắn ngạc nhiên về khả năng tự phục hồi của xã hội loài người.
Hùng Lâm Tuyền và đội 7 cũng khó hiểu.Họ được Bách Mộ Đại tiếp đãi quá nồng nhiệt.Họ đã có những ngày vui vẻ chưa từng thấy kể từ khi nhập ngũ.Nhưng họ không hiểu vì sao Hứa Nhạc lại muốn họ ở lại Bách Mộ Đại lâu như vậy, thay vì tiến thẳng về Liên Bang?
– Vì chúng ta cần chuẩn bị một chút…
Tại sân bay Ba Phổ Tinh, Hứa Nhạc cười giải thích.Nghe theo chỉ thị từ Phỉ Lợi Phổ, hắn ôm chặt Lý Duy, rồi cùng Chung Yên Hoa bước lên phi thuyền vận chuyển rời đi!
***
Một phi thuyền vũ trụ đen xì, như được ghép từ vô số thùng rác kim loại, chậm rãi hạ xuống trên bề mặt một tinh cầu quặng mỏ hẻo lánh thuộc Tinh vực Bách Mộ Đại.Bụi đá trên bề mặt hành tinh bị thổi tung lên, tạo thành một lớp mờ ảo trên đường băng cũ kỹ.Hệ thống quét dọn tự động nhanh chóng làm sạch đường băng.
Cửa khoang điều khiển dưới bụng phi thuyền từ từ mở ra.Hứa Nhạc dẫn đầu một đội mặc đồ du hành vũ trụ bước xuống.Họ tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.
– Trang bị hoàn chỉnh, hệ thống động cơ cao cấp, rất tiên tiến…
Cố Tích Phong nhìn những cánh tay máy đang xây dựng cơ sở hạ tầng nhỏ quanh khu đồi, vẻ mặt tán thưởng.Hắn đoán đây là căn cứ bí mật của Lão đại ở Bách Mộ Đại.Nhưng hắn không hiểu sao một căn cứ lớn như vậy lại có thể xuất hiện ở đây.
– Những thứ ở đây không liên quan đến Đế Quốc, cũng không phải di tích văn minh cổ…
Sau khi vào phòng điều khiển sân bay, Hứa Nhạc giải thích ngắn gọn rồi im lặng.Đối với Hùng Lâm Tuyền, Cố Tích Phong, chỉ cần Hứa Nhạc nói căn cứ này không liên quan đến Đế Quốc là đủ.
Căn cứ này có một câu chuyện thú vị.
Ba năm trước, một thương nhân buôn lậu vũ trang ở Bách Mộ Đại bị phi thuyền Ba cánh hạm cướp bóc.Trong lúc tuyệt vọng, Lý Tại Đạo ở Cục Hiến Chương Liên Bang đã khiến Máy tính Trung ương Liên Bang khởi động lại.Phi thuyền Ba cánh hạm biến thành đống sắt vô chủ.
Gã thương nhân tham lam biết rõ công nghệ tiên tiến của phi thuyền, nên đã kéo nó về sân bay bí mật của mình, định phân tích nghiên cứu.
Nhưng chưa kịp làm gì, một ngày nọ, Phỉ Lợi Phổ thức tỉnh bên trong phi thuyền.Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám người Bách Mộ Đại, hắn mang theo bụi mù bay về Liên Bang, tìm cách cứu Hứa Nhạc.
Kết thúc câu chuyện là, sau khi Phỉ Lợi Phổ cứu được Hứa Nhạc, trước khi bộ ba kỳ quái kia phiêu bạt trong vũ trụ, phi thuyền Ba cánh hạm đã lặng lẽ trở về sân bay bí mật này.
Từ đó, sân bay này trở thành căn cứ bí mật của Phỉ Lợi Phổ.Gã thương nhân buôn lậu vũ trang Bách Mộ Đại và đám thuộc cấp của hắn dễ dàng bị Hứa Nhạc và Phỉ Lợi Phổ thu phục.
Phi thuyền Ba cánh hạm ban đầu được chia thành bảy chiến thuyền nhỏ tốc độ cao.Phỉ Lợi Phổ giữ lại hệ thống tính toán chính của mình, đặt tại khu điều khiển sân bay để quản lý sân bay và bảy chiến thuyền đi khắp vũ trụ.
Bảy phi thuyền nhỏ tốc độ cao bắt đầu càn quét các đường dây buôn lậu không gian ở Bách Mộ Đại.Dù sao, Phỉ Lợi Phổ đã buôn bán kiểu này nhiều năm rồi, nên rất quen thuộc.
Thông qua liên lạc vũ trụ tầm xa, ba người Hứa Nhạc dễ dàng điều khiển bảy chiến thuyền tiên tiến này, và ra lệnh cho đám người Bách Mộ Đại trong căn cứ.
Nhờ vô số nguồn tài nguyên đổ về, sân bay nhỏ năm xưa bắt đầu mở rộng với tốc độ đáng kinh ngạc.Khu vực Bắc bán cầu của một tinh cầu quặng mỏ bị bỏ hoang đã dần được xây dựng thành một khu nhà xưởng quân sự công nghiệp đơn giản.
Súng trường bắn tỉa TP tiên tiến do Phỉ Lợi Phổ và Hứa Nhạc cùng thiết kế.Sau đó được nhà xưởng quân sự đơn giản tại sân bay cũ này chế tạo với quy mô lớn.Để tránh sự chú ý của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, họ đã cố tình chọn Quý Hỏa, trùm buôn lậu súng ống đạn dược của Bách Mộ Đại, thông qua các con đường khác nhau đưa tới nhà cổ Tây Lâm.
Gã thương nhân buôn lậu vũ trang Bách Mộ Đại tuy không được tiếp xúc đến khu vực trung tâm bí mật nhất của căn cứ, nhưng sau khi đầu quân cho đám người này, thông qua buôn bán vũ khí, đã thu được một khoản tài phú khổng lồ, thu nhập một năm bằng gần mười năm trước đây của hắn.Đây chính là nhân họa đắc phúc!
Hôm nay, trước khi phi thuyền Ba cánh hạm đáp xuống căn cứ, Phỉ Lợi Phổ đã thông báo cho đám người Bách Mộ Đại rút lui.Nên Hùng Lâm Tuyền khi đến đây chỉ thấy một căn cứ trống không.
***
Tiếng kim loại va chạm không ngừng vang lên.Đám đội viên đứng bên cửa sổ nhìn thấy hàng hóa đang được vận chuyển từ phi thuyền Ba cánh hạm vào căn cứ, rồi lại thấy hàng trăm thùng quặng mỏ tinh khiết nhất được vận chuyển ngược lại vào bụng phi thuyền.Sắc mặt họ trở nên kinh ngạc.
Sơn Pháo thất kinh hỏi:
– Lão đại, ba năm nay anh buôn lậu ở đây sao?
Hứa Nhạc đang kiểm tra các bản ghi chép chi tiết xuất nhập hàng trên máy tính điều khiển, nghe vậy gật đầu:
– Tuy tôi chưa bao giờ quản chuyện này, nhưng có thể nói vậy.Ba năm nay cướp được không ít đấy, phần lớn đã bán đi rồi…Đúng rồi, trong kho còn một ít tơ lụa thượng hạng, năm xưa cướp được từ đám thương nhân vừa rời Ly Phản Tinh, nếu các người muốn lấy tặng bạn gái, lát nữa vào lấy vài tấn mang theo đi…
– Vài tấn tơ lụa thượng hạng?
Hùng Lâm Tuyền vỗ trán, thầm nghĩ:
– Anh chàng này, làm anh hùng Liên Bang không chịu, Hoàng đế Đế Quốc cũng không làm, hóa ra muốn làm cướp biển vũ trụ!
Công tác dỡ hàng, trao đổi buôn lậu hàng hóa cuối cùng cũng xong.Từ sân bay cũ đang được cải tạo đến khu căn cứ không hề im lặng.Bên trong bầu không khí vắng vẻ, đủ loại tiếng nổ vang trầm thấp không ngừng truyền đến.Những chấn động mạnh từ mặt đất truyền lên, khiến cho mọi người đứng bên cửa sổ quan sát đều cảm nhận được rõ ràng.
Họ nhìn ra phía chân trời một màu vàng đơn giản của khu Tinh cầu quặng mỏ, thấy một đống cấu kiện kim loại khổng lồ chậm rãi xuất hiện.Những cấu kiện kim loại này không có bất cứ hình dạng quy tắc nào.Bên dưới lớp vỏ giáp bên ngoài hoàn toàn sơn một màu đen tuyền, mơ hồ có thể nhìn thấy những tầng dấu vết gì đó, nhìn qua giống hệt như là một đống rác rưởi vậy.
Dù chỉ là một đống rác rưởi kim loại vứt đi, nhưng số lượng nhiều đến như vậy, đột nhiên dũng mãnh chạy vào trong khu căn cứ, vẫn khiến Hùng Lâm Tuyền và mọi người giật mình.Họ liếc nhìn nhau, tự nhiên liên hệ đống rác rưởi kim loại khổng lồ kia với chiếc phi thuyền chiến hạm lớn nằm phía trước sân bay.Bởi vì chiếc phi thuyền chiến hạm rác rưởi kia và đống rác rưởi kim loại này nói thật sự một chút cũng chẳng có cái gì khác nhau cả.
Đúng như họ dự đoán.Ngay sau khi đống rác rưởi kim loại dừng lại giữa trung tâm căn phòng lớn tại khu căn cứ, hệ thống thiết bị bảo dưỡng to lớn bên trong khu không cảng bắt đầu nhanh chóng khởi động.
Hơn mười cánh tay máy móc tráng kiện từ hai bên vách của căn phòng lớn nhanh chóng duỗi ra, bắt lấy những khối cấu kiện kim loại rác rưởi bên ngoài của đống rác lớn kia, sau đó thong thả nâng lên, gắn lên trên bên ngoài sườn của chiếc phi thuyền.
Mấy ngàn đốm lửa điện giống hệt như những đốm phóa hoa nhất thời lóe lên liên tiếp, chiếu sáng khắp bốn phía bên trong căn phòng căn cứ.Chiếc phi thuyền rác rưởi màu đen giống hệt như là mặc trên người một chiếc xiêm y đã trải qua vô số năm trời vậy, sau đó dùng lớp nguyên liệu tinh quặng mỏ graphit cứng rắn tinh khiết nhất cùng với vô số đốm lửa pháo hoa ngập trời, đem những cấu kiện kim loại rác rưởi nặng nề gắn hết lên trên người của chính mình.
Theo thời gian dần dần trôi qua, lớp cấu kiện kim loại màu đen chắp vá lên trên người của chiếc phi thuyền chiến hạm rác rưởi kia cũng càng ngày càng nhiều hơn.Vô số những cái cấu kiện nặng nề giống hệt như vô số lớp áo chắp vá quanh co chồng chất khắp nơi xung quanh thân phi thuyền, chiếc phi thuyền chiến hạm nhất thời biến thân trở thành một vị lão nhân lăn lóc trong những đống rác của Bách Mộ Đại!
Hùng Lâm Tuyền và mọi người ngắm nhìn những hình ảnh bên ngoài cửa sổ, nhìn về phía vô số những cấu kiện kim loại ở trong căn phòng lớn của khu không cảng đang không ngừng lung tung chắp vá lên bên ngoài chiếc phi thuyền kia.Bọn họ nhìn thấy chiếc phi thuyền Ba cánh hạm của Cục Hiến Chương Liên Bang mà mấy ngày trước đây chính mình đã cưỡi trên đó đi đến nơi này, đã ở bên trong cái căn cứ không cảng cũ xưa này mà càng ngày càng trở nên to lớn hơn rất nhiều, càng ngày càng trở nên khó coi xấu xí hơn, không khỏi choáng váng không biết nói gì cho phải.
– Đem một đống thứ cấu kiện rác rưởi như vậy bọc lấy chiếc phi thuyền, có tác dụng gì chứ?
Trong đầu Hùng Lâm Tuyền nhất thời nhớ tới một màn hình ảnh chiếc phi thuyền rác rưởi màu đen này, cách đây hơn ba băm đã ở trên không trung Tinh cầu S1 giương oai, đưa tay gãi gãi mái tóc cắt lởm chởm của chính mình, nghi hoặc hỏi:
– Chẳng lẽ Lão đại thật sự chuẩn bị dùng chiếc phi thuyền chiến hạm này mà đập bể luôn Dinh thự Tổng Thống hay sao?
***
Công tác khoác thêm lớp vỏ của chiếc phi thuyền bên trong không cảng cực kỳ đơn giản buồn chán lặp đi lặp lại.Tuy rằng một màn hình ảnh này nhìn qua cực kỳ rung động, nhưng mà nhìn mãi thì cũng sẽ nảy sinh cảm giác chán nản.Khoảng thời gian tiếp theo sau đó, đám đội viên liền trầm mặc tự mình đi tiến hành những công tác riêng của chính mình, cũng không còn tiếp tục hướng ra bên ngoài cửa sổ mà ngắm nhìn nữa.
Cố Tích Phong cầm quyển sổ tay điện tử, ghi chép lại những số liệu tính toán gì đó trong màn hình máy tính điều khiển nội bộ, xác nhận tiến trình cung cấp nguyên liệu cũng không có xảy ra vấn đề gì cả.Sau khi làm xong cái nhiệm vụ lâm thời khi không có việc gì làm này, hắn có chút mệt mỏi ngồi xuống trở lại ghế dựa, một phen đem hai chân mình gác lên trên cái máy tính lớn điều khiển nội bộ trung tâm.
Bình tĩnh châm một điếu thuốc lá, cầm tách cà phê trên bàn lên hớp nhẹ một ngụm, Cố Tích Phong khẽ nheo nhẹ cặp mắt lại, ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ.Bên trong cái không cảng bí mật này cũng không có bất cứ hoạt động giải trí gì cả, chỉ có trơ mắt nhìn những hoạt động phía xa xa đằng kia mà thôi.
Hùng Lâm Tuyền sau khi chấm dứt nhiệm vụ đi tuần kiểm tra tình huống xung quanh, dắt theo đám người Sơn Pháo quay trở về phòng điều khiển nội bộ.Hắn không một chút khách sáo, cầm lấy tách cà phê trên bàn của Cố Tích Phong hớp một ngụm lớn, sau đó móc từ trong túi áo ra một hộp thuốc lá, đem đưa cho mỗi gã đội viên một điếu thuốc lá.
Lách cách! Lách cách!
Cùng với thanh âm lách cách nhàn nhạt vang lên, Hùng Lâm Tuyền miệng ngậm điếu thuốc lá, trong tay cầm khẩu súng trường nhắm bắn tỉa TP, hai bàn tay rất nhanh chuyển động, đã phân rã khẩu súng ra.Ánh mắt hắn xuyên thấu qua làn khói thuốc lá, nhìn qua có chút say mê.
Nhẹ nhàng gỡ ra hệ thống đánh lửa phía sau, gỡ ra thanh nòng xoắn đẩy đạn lò xo nén bên trong, Hùng Lâm Tuyền dùng hai đầu ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy, đưa lên gần trên ngọn đèn nơi đỉnh tầng mà chăm chú quan sát một lát.Hắn khẽ nhíu mày lại, nói:
– Cái chuôi súng trường nhắm bắn mà Lão đại thiết kế ra ngày thật sự là quá mức mạnh mẽ a! Đáng tiếc là nhân số chúng ta hiện tại còn lại quá ít, cũng không có biện pháp nào tạo thành mạng lưới hỏa lực dày đặc được.Nếu sau này quay về Liên Bang, sử dụng nó để mà ám sát thật sự không gì tuyệt hơn nữa.Thế nhưng mà nếu quả thật dùng để đối đầu hỏa lực với đám bộ đội chiến đấu đặc chủng của Cặp Mắt Ti Hí thì chỉ sợ ý nghĩa cũng không quá lớn.
Dùng tay búng nhẹ đầu lọc còn sót lại của điếu thuốc lá vào trong cái gạt tàn đặt trên bàn, Hùng Lâm Tuyền nhíu mày nhìn một màn hình ảnh pháo hoa bắn tràn ngập bên ngoài cánh cửa sổ của không cảng, nhịn không được, ngữ khí có chút buồn bực, nói:
– Tiêu phí nhiều tài nguyên năng lượng như vậy, toàn bộ chỉ là dùng để khoác thêm vài lớp áo bông cho chiếc Ba cánh hạm kia.Cho dù cái này không phải là áo bông, mà là một lớp vỏ bọc chống đạn đi chăng nữa, cũng không có khả năng cùng với Hạm đội Liên Bang mà tiến hành đối chiến trực tiếp a! Cũng không biết hiện tại Lão đại là suy nghĩ như thế nào nữa? Nếu như là muốn gia tăng hỏa lực cường đại một chút, như vậy thì tập trung làm ra vài đầu MX càng có tác dụng hơn một chút.
– Lão đại đã nói qua, cái khu căn cứ cùng với không cảng này cũng chẳng có chút quan hệ gì với bên Đế Quốc cả, điều này chính là tương đương muốn nói tất cả cái này đều là thành quả do một mình hắn một tay làm ra.
Cố Tích Phong lắc lắc đầu, nói:
– Bất cứ trang bị vũ khí nào đó, cho dù là những loại trang bị vũ khí mà bình thường các cậu nhìn thấy vô cùng đơn giản, nhưng sự thật đều là một hệ thống công trình vô cùng phiền toái.Không có được một hệ thống khoa học kỹ thuật đỉnh cao nguồn lực lớn chống đỡ, không có cột trụ một nền đại công nghiệp to lớn.Lão đại có thể làm ra được như thế này, đã khó có thể tin nổi được rồi.Cái loại như là Robot quân dụng này nọ, cho dù nghĩ muốn cũng đừng hòng nghĩ tới một chút.Ngoại trừ Liên Bang cùng với Đế Quốc ra, làm gì có ai có được loại năng lực này? Chẳng lẽ đám người Bách Mộ Đại không nghĩ đến hay sao?
***
Chiếc Phi thuyền Ba cánh hạm màu đen vẫn như cũ nằm trong căn phòng khổng lồ bên ngoài cửa sổ phòng chỉ huy không cảng.Nó trong khoảng thời gian này đang dùng một loại tốc độ có thể thấy bằng mắt thường mà càng thêm khổng lồ cùng với xấu xí hơn.Trên thực tế, cứ mỗi một phút đồng hồ trôi qua, nó tựa hồ như đều lớn lên thêm một chút.Hiện tại thể tích lớp ngoài cơ thể của nó đã biến thành phi thường khủng bố.Chỉ nhìn một cách đơn thuần bề ngoài thôi, tựa hồ như muốn đè sập vài cái Tòa nhà Nghị Viện cũng không thành vấn đề.
Hùng Lâm Tuyền liếc mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhìn thấy chiếc Phi thuyền chiến hạm to lớn gần như một phen đem toàn bộ bầu trời cũng hoàn toàn chiếm cứ hết cả, trong lòng cảm thụ được sự nhỏ bé của thân thể nhân loại, nhịn không được, khẽ nhíu mày lại, nói:
– Thật sự muốn liền cứ như vậy mà phóng vọt và Đặc khu Thủ Đô hay sao? Vấn đề chính là thể tích càng lớn thì sẽ càng dễ dàng bị Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương phát hiện ra, càng dễ dàng bị Chủ pháo Chiến hạm công kích trúng mục tiêu hơn!
Vào đúng thời điểm này, Hứa Nhạc đột nhiên đẩy cửa phòng bước vào.Trong thời gian hai ngày sau khi hắn trở về không cảng, hắn vẫn luôn một mực cùng với thượng tầng đám người tại không cảng, vội vàng phối hợp với Phỉ Lợi Phổ tiến hành cải trang chiếc Phi thuyền, cũng không có nghe những lời nghị luận nghi hoặc khó hiểu của đám đội viên Tiểu đội 7, cũng không biết được sự sầu lo lúc này của Hùng Lâm Tuyền.
Đi đến bên cạnh cửa sổ, hai tay Hứa Nhạc chống lên eo mình, xoay chuyển hoạt động một chút thân thể có chút cứng ngắc của chính mình.Hắn nhìn thấy bóng râm của chiếc Phi thuyền khổng lồ bên ngoài cửa sổ, đang dần dần sắp thành hình, hoặc là nói dần dần biến thành không ra hình thể gì cả, trên mặt chợt hiện lên một tia nụ cười thỏa mãn.Hắn quay đầu lại, hướng về phía mọi người, nói:
– Đám người các cậu cảm thấy chúng ta nên đặt cái tên gì cho chiếc Chiến hạm này đây?
Cố Tích Phong khẽ nhún nhún vai mấy cái, buông tay ra, nói:
– Lão đại, anh cũng biết đó, bất luận là đặt tên cho người hay là cho Chiến hạm, vĩnh viễn cũng là chuyện tình khó khăn nhất đối với một gã nam nhân a!
Châu Tử đứng một bên, hưng phấn nói:
– Chúng ta sau này sẽ cùng Lão đại cùng nhau quay về Liên Bang, như vậy hay là chúng ta gọi nó là Tiểu đội 7 đi?
– Như vậy không được!
Hầu Tử ngồi phía sau, lắc lắc đầu, cười ha hả trào phúng, nói:
– Đội ngũ đã gọi là Tiểu đội 7 rồi, như vậy Chiến hạm như thế nào cũng đặt tên là Tiểu đội 7 được? Về sau thời điểm chúng ta nổ súng tiến hành chiến đấu, cần phải liên hệ với doanh bộ, như vậy cậu muốn xưng chính mình là Châu Tử của Tiểu đội 7, người khác còn tưởng rằng cậu là gã binh lính liên lạc của Chiến hạm nữa a!
– Vậy cậu nói đặt tên là gì mới gọi là khí phách đây?
Hầu Tử khẽ huy động hai cánh tay, hào khí tung hoành, nói:
– Vũ trụ 7!
Hùng Lâm Tuyền cũng không có tâm trí đi gia nh cuộc nghị luận, tranh luận nhảm nhí của đám đội viên bên này.Hắn trầm mặc đi đến bên cạnh Hứa Nhạc, vẻ mặt ngưng trọng nói ra sự lo lắng của bản thân mình:
– Thân thể của Chiến hạm hiện tại quá mức khổng lồ, Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương rất dễ dàng phát hiện ra nó, cũng dễ dàng bị Chủ pháo của Chiến hạm bắn trúng nữa.
Hứa Nhạc bình tĩnh giải thích, nói:
– Đối với Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương mà nói, cho dù chiếc Phi thuyền có nhỏ đến đâu đi chăng nữa, cũng rất dễ dàng bị phát hiện ra.Nhưng mà đối với chúng ta mà nói, Chiến hạm càng lớn, thì nguy hiểm sẽ càng nhỏ đi!
Càng lớn thì nguy hiểm lại càng nhỏ đi là loại suy luận ăn khớp quỷ quái chó má gì cơ chứ?
Hùng Lâm Tuyền có chút kinh ngạc nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Hứa Nhạc, nhịn không được có chút cảm khái, nói:
– Lão đại, anh thật sự đã trở thành một gã triết học gia tam lưu rồi a!
***
Trên khỏa Tinh cầu quặng mỏ đã bị bỏ hoang thỉnh thoảng cũng có những ngọn gió nhẹ phất động, cũng không có cảm giác tịch liêu, nhưng vẫn như cũ có chút bi tráng, đem toàn bộ cái không cảng cũ xưa hoàn toàn bao phủ bên trong một cái bóng râm khổng lồ kia thổi quét, toát lên không khí tịch mịch.
Cùng với mấy ngàn tấn bụi mù bị chấn cho bốc lên ngợp trời, chiếc Phi thuyền màu đen cực kỳ rác rưởi, hoặc là nói chiếc Phi thuyền Vũ trụ 7, thong thả mà quyết tuyệt rời khỏi mặt đất, một đường bay thẳng vào bên trong không gian vũ trụ tối đen!
Bên trong khoang điều khiển Phi thuyền nằm sâu nhất ở ngay trung tâm của chiếc Phi thuyền, chợt vang lên thanh âm cảnh báo giải trừ tín hiệu nguy hiểm, cho phép mọi người cởi bỏ những sợi dây bảo hộ chấn động trên người mình xuống.Bởi vì có sự tồn tại của Phỉ Lợi Phổ, cho nên đám đội viên Tiểu đội 7 mãi cho tới bây giờ cũng chưa từng bước chân vào bên trong khoang chỉ huy của Phi thuyền, trong này hiện tại cũng chỉ có Hứa Nhạc cùng với Chung Yên Hoa ở đây mà thôi.
– Lần này xâm nhập vào Bách Mộ Đại, trải qua quan sát một khoảng thời gian, tôi phát hiện ra trình độ thua kém của nó so với Liên Bang thật sự là vô cùng lớn, vốn dĩ không có đầy đủ lực lượng để mà tự bảo vệ chính mình.Nếu như nói thông đạo không gian Hành lang Gia Lý cùng với Tinh vân Vãn Hạt chính là hai đạo bình chướng vũ trụ tự nhiên có thể bảo vệ Bách Mộ Đại không bị bên phía Đế Quốc thâu tóm, vì cái gì mà suốt cả mấy ngàn vạn năm qua, Liên Bang không có một phen đem cái Tinh vực Bách Mộ Đại tràn ngập khoáng sản phong phú này mà một ngụm ăn luôn chứ?
Hứa Nhạc có chút nghi hoặc, nhìn về phía màn hình điều khiển, trầm giọng hỏi.Cánh tay máy móc mảnh khảnh ở trước mặt của hắn có chút khẽ lay động mấy cái, phảng phất như là một vị Giáo sư thất vọng về gã học sinh của chính mình, tỏ vẻ giễu cợt nhàn nhạt.Một cái thanh âm tinh tế ở trong khoang điều khiển chợt vang lên:
– Đệ Nhất Hiến Chương của Liên Bang quy định rằng Bách Mộ Đại có được quyền tự chủ độc lập tuyệt đối.Cho dù đám người Liên Bang có muốn bỏ mặc qua Đệ Nhất Hiến Chương mà nuốt chửng đi cả Bách Mộ Đại, cũng cần phải xem lại xem cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến Chương kia có đáp ứng hay không đã.
– Đổi lại một lời khác mà nói, ngay từ khi nhân loại ở bên trong cái phiến Tinh vực này bắt đầu phát triển nền văn minh của chính mình, thì cái bảo hộ Bách Mộ Đại cho tới bây giờ cũng không phải là đám người Bách Mộ Đại, mà là Đệ Nhất Hiến Chương kia?
– Trước kia chính là ta, hiện tại lại là cái đống sắt vụn khốn kiếp nằm bên dưới lòng đất Cục Hiến Chương trên Tinh cầu S1!
Hứa Nhạc có chút nghi hoặc, hỏi:
– Nếu như nền văn minh hiện tại của phiến Tinh vực này chính là kế tục toàn bộ kho ADN sinh vật khổng lồ bên trong chiếc Phi thuyền Chiến hạm của Tiểu tổ năm người năm xưa, như vậy thì vì cái gì mà Tiểu tổ năm người kia lại để cho Bách Mộ Đại nằm bên ngoài sự khống chế của bọn họ cơ chứ?
– Sử dụng những con chíp vi mạch cơ bản tiêu chuẩn nhất để giám sát toàn bộ xã hội nhân loại, nhằm tránh cho nền xã hội nhân loại mới không giống như nền văn minh trên Tổ Tinh, tự đi vào con đường tự hủy diệt.Đây chính là tinh thần chân chính của Đệ Nhất Hiến Chương!
Phỉ Lợi Phổ bình tĩnh giải thích cho hắn, nói:
– Tiểu tổ năm người năm xưa khi ở trên Tinh hệ Tam Lâm tiến hành xây dựng lại nền văn minh nhân loại, đã tuyển chọn máy tính điều khiển trung tâm của chiếc Phi thuyền Chiến hạm của bọn họ biến thành cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến Chương, cũng chính là ta, để tiến hành cái công tác giám sát này.Bọn họ đặt ra yêu cầu chính là ở sau gáy của mỗi một người công dân Liên Bang cũng đều phải có một con chíp vi mạch nhân thể chứng nhận thân phận!
– Nhưng mà cái loại cách làm này dù sao cũng chưa có bất cứ tiền lệ cùng với kinh nghiệm nào cả, thậm chí có thể nói là đang tiến hành một loại thí nghiệm hoàn toàn mới, đem tiến hành áp dụng cho toàn bộ xã hội nhân loại a!
– Năm tên gia hỏa ở trên chiếc Phi thuyền kia mặc dù có kẻ rất tốt, có kẻ rất thích uống rượu, có kẻ rất thích ăn cá, có kẻ rất thích ăn thịt, nhưng mà điểm giống nhau của tất cả bọn họ chính là rất lo xa.Những người nam hay người nữ lo xa, mỗi khi làm bất cứ chuyện tình gì cũng luôn thích lo được lo mất, muốn lưu trữ lại một chút đường lui nhằm phòng ngừa hậu hoạn.Chính vì thế cho nên bọn họ liền quyết định chừa lại một phiến Tinh vực, cấp cho một đám người được bọn họ gọi là dân tự do, chính là những người không gắn chíp vi mạch nhân thể vào sau gáy! Đó chính là sự bắt đầu cùng với tồn tại của Bách Mộ Đại.Đồng thời bọn họ cũng quy định rõ ràng trong Đệ Nhất Hiến Chương, bên phía Liên Bang tuyệt đối không được phép ***ng đến bên Bách Mộ Đại!
– Hóa ra là như thế!
Hứa Nhạc tràn ngập cảm khái, nói:
– Càng biết được nhiều những bí mật tại thời kỳ bắt đầu xây dựng xã hội nhân loại, tôi càng nghĩ thấy đám pho tượng Tiểu tổ năm người trên Quảng trường Hiến Chương kia thật sự là rất giỏi a! Nếu như không có năm người đó, nhân loại như thế nào có thể còn tồn tại tại Tinh vực Tam Lâm này cơ chứ?
Thanh âm Phỉ Lợi Phổ có chút trào phúng, nói:
– Nếu như hiện tại năm tên gia hỏa kia vẫn còn sống, nhất định là sẽ phi thường cao hứng khi nghe được lời đánh giá của cậu a! Bọn họ mãi vẫn luôn cho rằng những người biết lo xa liền có khả năng cứu vớt toàn thể thế giới.
Cái kế hoạch thực nghiệm xây dựng lại nền văn minh mới cho xã hội nhân loại của Tiểu tổ năm người năm xưa quả thật là phi thường tuyệt vời, trong suy nghĩ của Hứa Nhạc, đó chính là một bức mặc họa tuyệt bút phi thường chấn động lòng người.Mà Chung Yên Hoa từ đầu đến giờ vẫn đứng ở một bên im lặng lắng nghe chuyện xưa, lại là quan tâm đến một cái sự tình khác.Vào lúc này cô nàng đột nhiên lên tiếng chen vào:
– Hứa Phỉ, cái gì gọi là lo xa vậy?
– Thứ nhất, từ nay về sau xin đừng bao giờ gọi ta là Hứa Phỉ! Cô có thể gọi tôi là Tiểu Phỉ! Thứ hai, lo xa là một loại danh từ chuyên dụng, bao hàm vô số những hàm nghĩ sâu rộng vô cùng thâm sâu, rất khó giải thích cho cô hiểu được!
Cái loại phong cách nói chuyện mang theo hương vị khinh miệt cùng với trào phúng mãnh liệt này, trong thời gian ba năm gần đây, ở trên chiếc Phi thuyền Chiến hạm rác rưởi này đã phát sinh qua vô số lần rồi.Chung Yên Hoa cùng với Phỉ Lợi Phổ tựa hồ như là vĩnh viễn luôn luôn có thể tìm ra được những đề tài nói chuyện mới để mà tiến hành công kích lẫn nhau.
Mà mỗi khi cái thời điểm như thế này phát sinh ra, thì Hứa Nhạc, kẻ bị xoay như chong chóng đến mức đầu óc có chút u mê kia, vẫn luôn nghĩ thấy rằng chính mình đang nuôi dưỡng một cặp nữ nhân quật cường song bào thai, vừa là tri kỷ nhưng lại trời sinh khắc khẩu lẫn nhau, khiến cho hắn cảm thấy phi thường khó chịu.
Hắn vội vội vàng vàng phất phất tay, ngăn cản một hồi khắc khẩu tranh luận như bão táp chuẩn bị phát sinh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn cằm chằm vào cái camera nhỏ gắn trên đầu cánh tay sửa chữa máy móc trước mặt mình, hỏi:
– Về cái tràng động đất bên dưới Cao nguyên Bỉ Cơ trên Tinh cầu Mặc Hoa kia, ông đã tính toán ra được kết quả xem nó rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra rồi hay chưa?
Phỉ Lợi Phổ trầm mặc một khoảng thời gian cực kỳ lâu, sau đó mới hồi đáp:
– Tôi thiết khuyết những trung tâm xử lý số liệu đầy đủ khả năng tính toán cao cấp, cũng không có đầy đủ kho số liệu trung tâm để tiến hành đối chiếu, nhưng mà căn cứ vào những số liệu mà tôi thu thập được, cộng thêm những số liệu tín hiệu thu thập được trong những tần số liên lạc nội bộ trên Tinh cầu Mặc Hoa bên kia, tôi chỉ có thể nói, cái kết quả phỏng đoán mơ hồ ra kia quả thật là phi thường không tốt!
– Là cái kết quả gì?
– Tình huống cụ thể ra sao cũng không biết rõ!
Phỉ Lợi Phổ phi thường trực tiếp hồi đáp:
– Tôi chỉ có thể nói cho cậu một điều là, ở sâu bên dưới nền đất của Cao nguyên Bỉ Cơ…
