Chương 87 Đào hoa kiếm ý

🎧 Đang phát: Chương 87

Tuy đối phương cũng có thương vong, nhưng hai kẻ khó lường kia thì không hề hấn gì, lạnh lùng nhìn Tần Nguyệt, từng bước tiến lại gần.
Trong mắt Bạch Mâu lóe lên sự giận dữ, quát:
– Đừng tưởng ta không biết ngươi là ai.Ngươi cố tình che giấu thân phận, dùng thuật thu nhỏ xương cốt để thay đổi hình dạng, lại còn chọn những chiêu thức nhẹ nhàng linh hoạt.Làm vậy tuy không đánh bại được ta, nhưng có thể che giấu hành tung, và nhiệm vụ của ngươi chỉ là ngăn cản ta mà thôi.
Nàng dần bình tĩnh lại, trầm giọng nói:
– Quan trọng nhất là Kế Mông đã ra tay giết vương tử.Ta nói có đúng không, Cao Phong!
Tên che mặt nghe vậy liền xé bỏ mặt nạ, lộ ra khuôn mặt lạnh lẽo với sát khí ngập trời.Khí thế hắn bùng nổ, áo đen rách tả tơi.Thân hình thấp bé bỗng phình to, cao lớn hơn hẳn, vóc dáng cũng trở nên vạm vỡ.
Người kia cũng xé mặt nạ, lạnh lùng đứng cạnh Cao Phong.
Bạch Mâu lạnh cả người, hai kẻ này một là Vũ Quân Tứ Tượng cảnh, một là Đại Vũ Sư Tam Tài cảnh, hôm nay lành ít dữ nhiều.Nàng giận dữ nói:
– Cao Phong, ngươi là đại đội trưởng Trấn Quốc Thần Vệ, lại đi theo đại vương tử.Ngươi không nghĩ đến cơn giận của bệ hạ, của Tiêu thống lĩnh sao!
Cao Phong lạnh lùng:
– Bạch thống lĩnh không phải cũng vậy sao? Hình như ngươi còn tham gia sâu hơn vào cuộc tranh giành này.
Bạch Mâu giận dữ:
– Ta奉 mệnh bảo vệ Nguyệt vương tử.Còn ngươi thì sao? Chuyện hôm nay bệ hạ có biết không? Tiêu thống lĩnh có biết không?
– Vô ích thôi, ta đã ra tay thì phải trúng đích! Hôm nay các ngươi khó thoát khỏi cái chết!
Hắn quay sang Kế Mông:
– Ngươi đi giết Tần Nguyệt, diệt luôn thằng nhóc Lý gia và hai hầu gái kia! Nhanh chóng giải quyết rồi đến giúp ta giết Bạch Mâu!
Bạch Mâu và hắn đều là cao thủ Vũ Quân, hắn tự thấy mạnh hơn Bạch Mâu, nhưng không dễ bắt được nàng trong thời gian ngắn.
Kế Mông gật đầu:
– Tuân lệnh!
Hắn bay lên, chưởng đánh Tần Nguyệt.Tần Nguyệt dù là Võ sĩ, sao địch lại Kế Mông.Bạch Mâu kinh hãi, định cứu viện thì một quyền như núi ập đến, nhắm thẳng yếu huyệt của nàng!
Tần Nguyệt biến sắc, tuy có sợ hãi, nhưng vẫn lấy ra một lá cờ nhỏ, rót nguyên lực vào.
Cờ lam sáng rực, bùng nổ khí tức mãnh liệt.Tần Nguyệt vung tay, cờ phấp phới, cắm xuống bên cạnh nàng.Một trận pháp phức tạp hiện ra dưới chân Tần Nguyệt.
Kế Mông đánh xuống, trăm phần trăm lực lượng Đại Vũ Sư, nhưng lam quang trên trận pháp ngăn cản, phản chấn ngược lại.
Kế Mông kinh hãi, lực phản chấn theo cánh tay truyền lên, chấn động nội phủ, phun ra máu tươi.Hắn lộn nhào trên không trung, lùi mấy bước mới ổn định được thân hình.
Lý Vân Tiêu sáng mắt:
– Phạm Hải Thêu Vân kỳ…
Bạch Mâu quyết tâm, quát:
– Cao Phong, ngươi nhận ra chiến kỳ này chứ? Không có lực lượng Vũ Vương không thể phá tan, còn không mau rời đi!
Cao Phong biến sắc:
– Kế Mông, giết thằng nhóc Lý gia và hai hầu gái trước, rồi cùng ta giết Bạch Mâu.Phạm Hải Thêu Vân này là Dương Địch luyện cho người yêu, tiếc là không dùng, bị quốc vương lấy được, không ngờ lại cho Nhị vương tử.Kỳ này không có lực lượng Vũ Vương không phá được, nhưng nó chỉ là hàng dỏm, nhiều nhất duy trì nửa canh giờ, sau đó giết Tần Nguyệt!
Bạch Mâu lo lắng, không ngờ Cao Phong lại biết chiến kỳ này là hàng dỏm, vội hô:
– Lý Vân Tiêu, mau trốn đi tìm viện binh!
Kế Mông đã ở cạnh Lý Vân Tiêu, chưởng đánh xuống, cười lạnh:
– Một Võ sĩ, muốn trốn khỏi tay ta? Có thể sao?
Bạch Mâu cảm thấy nặng nề, biết Lý Vân Tiêu xong đời, chỉ còn cách tự cứu mình.Nàng vừa đánh vừa lui, mong có thể thoát thân.
Cao Phong đâu để nàng toại nguyện, bám sát không rời.Không cần lập công, chỉ cần kéo dài thời gian, đợi Kế Mông giết xong rồi liên thủ bắt Bạch Mâu!
Bạch Mâu càng đánh càng nóng ruột, nàng vốn đã yếu hơn Cao Phong, giờ càng không thể thoát thân.Cao Phong vốn mạnh mẽ, giờ lại càng đánh càng dẻo dai, càng dai dẳng.
Cao Phong kinh ngạc, tức giận vì sao Kế Mông chưa đến giúp, nhìn sang thì ngây người.
Lý Vân Tiêu như hồ điệp lượn trong hoa, múa lên, dùng bộ pháp thần kỳ, cả người như mộng ảo, mặc Kế Mông tấn công thế nào cũng không chạm được vào áo hắn.Kế Mông tức giận, công kích liên tục, ngược lại có vẻ chật vật.
– Kế Mông, chuyện gì vậy! Mau giết hắn! – Cao Phong giận dữ.- Một tên Võ sĩ tứ tinh cũng không xong, ngươi ăn gì vậy!
Kế Mông cũng xấu hổ, đối phương không mạnh, nhưng bộ pháp kia thật lạ, mỗi bước không chỉ xảo quyệt, khó đoán, mà còn ẩn chứa quy tắc không gian, có cảm giác di hình hoán ảnh, vượt không.
Mắt Bạch Mâu sáng lên, mừng rỡ:
– Lý Vân Tiêu, đừng dây dưa, mau đi tìm viện binh! Đến phủ Tiêu thống lĩnh!
Cao Phong kinh hãi:
– Kế Mông, dốc toàn lực, dùng võ kỹ phạm vi rộng! Dù hắn có diệu đến đâu, chỉ cần trong phạm vi công kích của ngươi thì không thể tránh khỏi!

☀️ 🌙