Đang phát: Chương 88
Kế Mông choáng váng đầu óc, nghe vậy liền bừng tỉnh, thanh kiếm mềm trong tay rung lên, tạo thành vô số điểm sáng, hóa thành những vòng tròn lớn nhỏ bao phủ lấy Lý Vân Tiêu trong vòng mười mét.
Dù thân pháp Lý Vân Tiêu có huyền diệu, nhanh nhẹn đến đâu, có thể vượt qua mười mấy mét trong nháy mắt, cũng không thể thoát khỏi lưới kiếm dày đặc kia.
Bạch Mâu lo lắng, nghĩ rằng lần này Lý Vân Tiêu nguy rồi.
Nhưng Lý Vân Tiêu lại đột nhiên cười lớn:
– Kiếm ý Đào Hoa thật hay, cuồng như tơ liễu theo gió, nhẹ tựa hoa đào trôi trên nước.Nhưng kiếm ý của ngươi chỉ có tình của hoa đào, mà không có tâm ý của dòng nước.
“Phụt!”
Bốn người ở đó tức đến thổ huyết, sắp chết đến nơi rồi mà hắn còn trêu chọc! Bạch Mâu cũng tức giận đến choáng váng, nghĩ bụng hắn đáng chết, cái miệng hại cái thân, đến mạng cũng không cần!
Trong lòng Kế Mông khẽ động, hình như có chút cảm xúc, nhưng ngoài mặt vẫn cười lạnh:
– Ăn một kiếm của ta, mạng nhỏ của ngươi chẳng phải hóa thành nước trôi sao.
Lý Vân Tiêu cười nhẹ, nhấc thanh đại kiếm trong tay, đột nhiên biến ảo ra mấy vòng sáng lớn nhỏ, xiêu vẹo, lấp lánh không ngừng, cũng nở ra vạn đóa hoa đào, nghênh đón kiếm ảnh đầy trời.
– Nhìn kỹ đây.Đây mới thực sự là Đào Hoa Kiếm ý, lĩnh ngộ được bao nhiêu thì tùy vào vận mệnh của ngươi.
Chiêu Đào Hoa Kiếm ý này của hắn, trong nháy mắt hóa thành vô số điểm hồng sắc từ trên thân kiếm lan tỏa ra, nhanh như gió bão, dày đặc như sao trời, nhỏ bé như bụi trần trong thiên địa.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, dường như trong khoảnh khắc đã hóa thành một cây đào, không thấy bóng người, chỉ có bạch y, chỉ có hoa đào rơi lả tả.
Kế Mông ngây người, Tần Nguyệt vương tử trong chiến kỳ cũng ngây người, ngay cả Cao Phong và Bạch Mâu cũng dừng giao chiến, khó tin nhìn kiếm hoa bay lượn của Lý Vân Tiêu.
– Đào Hoa Kiếm ý, đây mới thực sự là Đào Hoa Kiếm ý…
Kế Mông lẩm bẩm, đột nhiên muốn khóc, muốn quỳ xuống.Mình nghiên cứu Đào Hoa Kiếm ý hơn ba mươi năm, còn trồng đủ loại hoa đào trong nhà, mỗi ngày tìm hiểu mấy canh giờ.Hôm nay so với chiêu kiếm của đối phương, quả thực là một trời một vực!
Đầy trời hoa ảnh kia mới thực sự là hoa đào, còn chiêu kiếm của mình chỉ là đồ bỏ đi.
– Kế Mông, ngươi làm gì vậy, mau giết hắn!
Cao Phong thấy ánh mắt Kế Mông mông lung, vội hét lớn.
Lý Vân Tiêu vung trọng kiếm, hoa đào đầy trời tan biến, hắn khẽ cười:
– Ngươi quy thuận ta, ta dạy cho ngươi Đào Hoa Kiếm ý chân chính.
– Đào Hoa Kiếm ý chân chính!
Kế Mông run rẩy, tay cầm kiếm cũng hơi run.Kiếm ý vừa rồi, ý cảnh kia, cần phải có ngộ tính võ đạo cao đến mức nào mới có thể thi triển được?
Kế Mông cảm thấy, nếu giết Lý Vân Tiêu, cả đời này mình sẽ không bao giờ nhìn thấy hoa đào nở rộ nữa.
Sắc mặt Cao Phong đại biến, gào lên:
– Kế Mông, đừng quên thân phận, nhiệm vụ của chúng ta! Ngươi là Phó Thống lĩnh Trấn quốc Thần vệ, phải phục tùng mệnh lệnh của ta!
Tần Nguyệt lớn tiếng:
– Kế Mông, chỉ cần ngươi phản chiến quy thuận, ta hứa sẽ không truy cứu chuyện hôm nay! Bắt được Cao Phong, ngươi sẽ là Thống lĩnh!
Kế Mông rung động, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, một bên là nhiệm vụ sinh tử, một bên là võ đạo mình khổ sở theo đuổi, nên chọn thế nào?
Lý Vân Tiêu cười:
– Ngươi là Thống lĩnh Trấn quốc Thần vệ, nhưng ngươi còn là một võ giả.Nếu mất đi khát vọng võ đạo, dù ngươi là Đại Thống lĩnh, dù là quốc vương, thì có ý nghĩa gì? Trong mắt ta, chỉ có võ đạo là vĩnh hằng!
Trong mắt ta, chỉ có võ đạo là vĩnh hằng!
Kế Mông run lên, mắt sáng rực, trầm giọng:
– Nếu ta buông tay, ngươi sẽ thật sự truyền cho ta Đào Hoa Kiếm ý?
Lý Vân Tiêu cười:
– Đào Hoa Kiếm ý tuy diệu, nhưng võ đạo vô cùng vô tận.Chỉ cần ngươi theo ta, chắc chắn có thể tiến xa hơn.
Kế Mông thở dài, thu kiếm, áy náy:
– Cao Thống lĩnh, xin lỗi.
Cao Phong kinh ngạc, biết ở lại cũng vô ích.Vốn dĩ mọi việc đều hoàn hảo, không ngờ lại xảy ra biến cố khó tin như vậy!
Hắn tức giận gầm lên, song chưởng đánh văng Bạch Mâu, hóa thành Đại Bàng giương cánh, biến mất trong đêm tối.
Bạch Mâu và Tần Nguyệt khó tin trước kết quả này, không ngờ lại có thể thuyết phục Kế Mông phản chiến ngay tại trận, quá khó tin!
Tần Nguyệt đột nhiên cười lớn:
– Ha ha, đúng là trời giúp ta! Vân thiếu đúng là quý nhân của ta, có Kế Thống lĩnh giúp đỡ, đại sự có thể thành!
Kế Mông lạnh lùng:
– Nhị vương tử điện hạ, người ta muốn đi theo là Vân thiếu, không phải ngươi.
Tần Nguyệt sững sờ, lúng túng cười:
– Vân thiếu là bạn của ta.
Hắn thi triển pháp quyết lên chiến kỳ, ánh sáng lưu chuyển, trận pháp dưới chân biến mất.Chiến kỳ hóa thành một cây cờ nhỏ bay về tay hắn, nhưng màu sắc đã nhạt đi, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ đau lòng.
Kế Mông nhìn Lý Vân Tiêu:
– Hôm nay ta theo ngươi, không có nghĩa là sẽ làm tùy tùng của ngươi mãi mãi.Khi nào ta học xong Đào Hoa Kiếm ý, đó là lúc ta rời đi.
Lý Vân Tiêu cười:
– Ta cũng mong ngươi học xong Đào Hoa Kiếm ý rồi biến đi, đến lúc đó đừng khóc lóc đòi theo ta.
Bạch Mâu nghiêm nghị:
– Vân thiếu võ kỹ tinh thâm, thật khó tin.Bạch Mâu hổ thẹn là Vũ Quân, ngộ tính võ đạo lại không bằng Vân thiếu, thật khâm phục!
Nàng nói thật lòng, kiếm ý hoa đào của Lý Vân Tiêu khiến nàng tâm phục khẩu phục, hơn nữa kiếm ý này lại xuất hiện trên người một Võ sĩ tứ tinh, thật đáng kinh ngạc!
Lý Vân Tiêu cười:
– Võ đạo vĩnh hằng, chúng ta chỉ là cùng nhau tìm kiếm trên một con đường mà thôi.
