Chương 85 Xin đừng quấy rầy lúc ta sung sướng

🎧 Đang phát: Chương 85

Hứa Nhạc thầm khen ngợi trong lòng khi thấy Nguyên còn có thể đứng dậy xin lỗi các cô gái rồi ra ngoài.
Cậu bé duy nhất để tiêu khiển đã đi, phòng nghỉ lại trở về tĩnh lặng.Một cô gái trêu Lộ Lộ:
– Bình thường cô cứng nhắc, làm mất lòng khách, hôm nay lại vất vả bám theo người ta.
Lộ Lộ hừ nhẹ:
– Tôi thích sinh viên thật thà thôi.
Lúc này, một cô gái mệt mỏi bước vào, càu nhàu:
– Sinh viên bây giờ ai còn thật thà? Tôi chưa thấy ai đòi tăng ca năm tiếng đồng hồ cả.
Cô gái khoảng 20 tuổi, dáng người thanh tú, không quá xinh đẹp, mặc bộ đồ đen công sở, không chút phong trần.Nhưng khe ngực sâu cùng vẻ mệt mỏi, xuân ý nhàn nhạt tố cáo cô vừa làm gì.
Các cô gái khác vui vẻ chào đón cô, vì cô là “gái gọi” nổi tiếng nhưng lại hòa đồng.Lộ Lộ đỡ lấy tay cô, hỏi:
– Chị Bạch Kỳ về rồi à? Ôi trời, tận sáu tiếng, cậu kia còn đi nổi không?
Bạch Kỳ rất nổi tiếng ở Tinh Thần Hội Sở, không chỉ vì ngoại hình mà còn vì sự hiểu ý, dịu dàng và kỹ năng của cô.Nhưng hôm nay, cô lại ngượng ngùng!
Mọi người nhận ra Bạch Kỳ đi lại khó khăn.Họ sợ chàng sinh viên kia làm cô bị thương.Nhưng vẻ mặt xấu hổ và xuân ý của cô khiến họ kinh ngạc.Lộ Lộ đỡ cô ngồi xuống, hỏi:
– Chị động lòng rồi à?
Bạch Kỳ không thừa nhận, nhưng cô phải thừa nhận chàng sinh viên 17, 18 tuổi kia, ban đầu có chút vụng về, nhưng sau đó lại dịu dàng, chân thành và kỹ năng đáng kinh ngạc.Cô còn hoài nghi mình đã chìm đắm trong vòng tay của cậu.
– Làm sao có thể.
Bạch Kỳ gượng cười, muốn phủ nhận những cảm xúc vừa rồi:
– Cậu sinh viên kia non nớt, vào không làm gì, bắt tôi nhảy cùng cậu ta hai tiếng.Suýt chết mệt.
– Hai người nhảy à? Còn mấy tiếng sau?
Lộ Lộ vạch trần lời nói dối của cô, cười:
– Chẳng lẽ có người làm chị động lòng sao?
Bạch Kỳ bối rối, che mặt, nói:
– Không biết con nhà ai, hào phóng, còn tặng tôi chiếc nhẫn.Đương nhiên tôi phải nhớ rồi.
– Hay là đồ giả đấy.
– Không có mắt nhìn à?
Bạch Kỳ kiêu ngạo chỉ vào chiếc nhẫn hồng ngọc cũ kỹ.Chiếc nhẫn này rất đáng giá, ít nhất cũng mười vạn tệ.Cô là “gái gọi” nổi tiếng, nhưng chưa từng nhận được món quà nào lớn như vậy.
Các cô gái thích tiền, mà chàng sinh viên kia lại ôn nhu, hào phóng, Bạch Kỳ mê mẩn cũng là điều dễ hiểu.Chỉ là cô không nhận ra chiếc nhẫn hồng ngọc này còn quý hơn nhiều so với suy nghĩ của cô.
– Rồi sao nữa?
Nụ cười của Bạch Kỳ chua xót:
– Chắc cậu ta sẽ đến vài lần nữa.Đến khi cậu ta chán, cuộc sống của chúng ta lại như cũ.
Không khí trong phòng nghỉ trở nên nặng nề.Chỉ có Lộ Lộ là vẫn vui vẻ:
– Chúng ta kiếm tiền bằng nghề này mà, có gì phải buồn? Trên đời này có người đàn ông nào tốt đẹp? Nếu hôm nay chị không gặp được công tử, nếu chúng ta không gặp phải tên ngốc, vậy là may mắn rồi…Dù sao tôi cũng đợi dành dụm đủ tiền rồi nghỉ.
Câu chuyện lại trở về cuộc sống tiếp khách quen thuộc.Có lẽ chẳng bao lâu nữa, các cô sẽ quên đi hai chàng sinh viên kỳ lạ đi “vui vẻ” vào sáng sớm.
o0o
Cửa phòng lại mở ra, cô tiếp tân lo lắng:
– Kỳ Kỳ, ông chủ Triệu xem lại thời gian cô ở với cậu sinh viên kia, ông ấy đang tức giận, cô có muốn tránh mặt không?
– Tôi làm việc theo quy định, sao ông ấy lại làm khó tôi?
Bạch Kỳ không sai nên không sợ ông trùm của câu lạc bộ đêm ở Lâm Hải, nhưng cô lo lắng cho chàng sinh viên kia, vội hỏi:
– Cậu kia…khách kia có sao không?
– Không biết, ông chủ Triệu sẽ không gây sự trong Hội Sở đâu, nhưng hình như…phái người đi chặn hai cậu sinh viên kia rồi.
o0o
– Sáu tiếng đồng hồ, chắc chắn có năm tiếng rưỡi cậu nói chuyện phiếm với cô ấy.
Trong gió thu hiu hắt, Hứa Nhạc và Thai Chi Nguyên đi trên con đường vắng lặng của Lâm Hải.Hứa Nhạc có chút không cam lòng nói ra phán đoán của mình.
Thai Chi Nguyên cười, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi sau cuộc vui, nhẹ nhàng nói:
– Nhảy múa hai tiếng.
Từ nhỏ, hắn đã được giáo dục đầy đủ về chuyện nam nữ.Hôm nay chỉ là áp dụng kiến thức vào thực tế.Nhất là khi thực sự nếm trải, dưới sự khống chế của tinh thần mạnh mẽ, Thai Chi Nguyên có thể cẩn thận tận hưởng tất cả những điều tốt đẹp, không hề biết thời gian trôi qua.
– Tôi nghi ngờ cậu đánh bài với mấy cô gái kia mấy tiếng đồng hồ mà không làm gì đấy.
Thai Chi Nguyên ôn hòa nói:
– Nếu đó là sự thật, tôi nghi ngờ “chỗ đó” của cậu có vấn đề lớn.
Hứa Nhạc không quen được giọng điệu thuần thục của Thai Chi Nguyên, giọng nói và tốc độ cực kỳ bình ổn, dù cho cách nói có hơi quá đáng.Hắn nói:
– Tôi đâu có như cậu.
– Lẽ nào cậu không động lòng?
– Ách…Đương nhiên có một chút, nhưng cậu biết đấy, tôi có bạn gái rồi.Nếu tôi còn độc thân, cậu lại đồng ý mời khách, tôi sẽ rất vui vẻ làm chút chuyện đó đấy.
– Tôi nhớ hình như cậu đang thất tình.
– Thất tình à…Tôi còn chưa công nhận đâu.
– Thật là một người bề ngoài thành thật, nội tâm dối trá.
Thai Chi Nguyên mặc áo gió, trùm mũ che mặt, đứng bên đường chờ taxi, nói chuyện phiếm với Hứa Nhạc cả nửa ngày.Đôi môi mỏng của hắn lộ ra bên ngoài mũ, phối hợp với gương mặt hơi tái nhợt, nhìn qua có vẻ khác thường, đôi môi cong lên, làm tăng thêm vài phần nhu hòa.
Bất luận Thai Chi Nguyên đã tiếp nhận sự giáo dục gì khi còn nhỏ, cho dù hắn có thông minh như thế nào, thì hắn cũng chỉ là một người thanh niên vừa mới lớn.Đối với lần đầu tiên ân ái của mình, nhớ lại những dư vị đó, hắn dần dần hiểu ra ý nghĩa thật sự khi tổ tiên an bài loại lễ thành nhân này.Một nam nhân chỉ khi đủ 18 tuổi, bắt đầu có đủ lực khống chế chính mình, mới có thể được phép tiếp xúc với những việc này.Mới có thể thật sự nhận ra mình có thể bị những việc tuyệt vời như thế này hút hồn không?
Thai Chi Nguyên biết mình không phải là người có thể bị nữ sắc đánh bại, nhưng như thế không có nghĩa là hắn không muốn nhớ lại những việc tuyệt vời lúc trước.Nghĩ đến cô gái kia lúc đầu thì như một con mèo nhẹ nhàng trêu đùa, trên giường biến thành một con hổ nhỏ không chịu thua thiệt, cuối cùng lại biến thành một con mèo nhỏ mềm nhũn trong lòng mình, tâm tình lại trở nên vui vẻ.
Quấy rầy tâm tình vui sướng của hắn là một đám người đi ra từ trong Hội Sở.Hứa Nhạc liếc mắt liền nhận ra những người đó có ý đồ không tốt.Nhất là khi hắn nhận ra hai người ở phía sau đám người đó, lập tức kéo Thai Chi Nguyên ra phía sau mình.
Bởi vì hắn cho rằng những người này tới đây gây phiền phức cho mình.Hơn nữa hắn còn cho rằng Thai Chi Nguyên là một chú bé có thân thể gầy yếu đáng thương.
Ông chủ Triệu của câu lạc bộ đêm Thirteen mất ba giây mới nhận ra người sinh viên trẻ tuổi này có phản ứng nhanh như vậy.Ông nhìn về phía người đàn ông to lớn bên cạnh, nói:
– Ban đầu chỉ muốn xem ai lợi hại đến mức làm Bạch Kỳ lưu luyến mấy tiếng đồng hồ, không ngờ lại là người cậu muốn tìm.
Nghe thấy cái tên Bạch Kỳ quen tai, Thai Chi Nguyên đang cúi đầu che mặt cau mày, khóe môi khẽ giật.Hứa Nhạc không chú ý tới phản ứng của Thai Chi Nguyên, chỉ căng thẳng nhìn vào người đàn ông cao lớn trước mặt.Trong đầu hắn hối hận, không ngờ có thể gặp người của Trâu gia ở đây.
Người đàn ông này chính là đồng bọn của hai anh em Trâu gia.Người quân nhân ra tay tàn nhẫn – Câu Tử.Câu Tử nhìn khuôn mặt thật thà của Hứa Nhạc, vừa cười vừa nói:
– Tao biết mày trốn tránh mấy tháng trong trường đại học rất tốt, nhưng hôm nay vận may của mày không tốt.Xem ra người anh em kia của mày cũng không có ở đây.
Hứa Nhạc nhận ra đối phương sẽ không bỏ qua cho mình, chậm rãi điều hòa hô hấp:
– Tôi và người bạn này không liên quan, có thể để cậu ấy đi trước được không?
Câu Tử phất tay, dùng ánh mắt như đang theo dõi con mồi nhìn thẳng vào hắn, nói:
– Tao không muốn tiêu diệt mày.Còn chuyện hôm nay phải giết mày hay đánh cho mày tàn phế, tao phải gọi điện mới biết được.
Trâu Hựu trở về Quân Khu III, để Câu Tử ở lại bên em gái mình.Hai anh em này chưa từng quên có người đã tát tai mình ở Lâm Hải, nổ súng bắn vào thuộc hạ của mình, còn làm mình phải chật vật rời đi.Đối với bọn họ, sự nhục nhã đó phải dùng máu tươi để rửa mới có thể tẩy sạch được.
Một lát sau, Câu Tử buông điện thoại, nói:
– Mày vận may không tệ, Hựu Tử nói gần đây ở Lâm Hải có đại sự, cho nên không cần giết mày, chỉ cần cắt một chân – Là cái ở giữa.
Hắn nói bằng giọng điệu bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh này làm cho người ta cảm thấy lạnh buốt.Hứa Nhạc híp mắt, nhìn vào bàn tay của đối phương, bất đắc dĩ phát hiện đối phương mang theo súng bên hông.Xung đột với quân nhân, thật sự không thể mưu cầu sự bình đẳng.
Khi Thai Chi Nguyên nghe được hai chữ “Hựu Tử”, mắt hắn cũng híp lại, lắc đầu.

☀️ 🌙