Chương 86 Ô tô màu đen

🎧 Đang phát: Chương 86

Hứa Nhạc biết đối phương đang đợi mình phản kháng.Chẳng thằng con trai nào chịu bị xem như thái giám cả, hắn thấy rõ họng súng lộ ra từ bên hông đối phương.Trong lòng hắn sôi sục giận dữ.Cái thế giới này là cái quái gì vậy? Tại sao bọn có quyền thế lại coi luật pháp Liên Bang như trò đùa? Hiến Chương Thứ Nhất ở đâu rồi? Chẳng lẽ chúng không sợ bị trừng phạt sao?
Trong khoảnh khắc đó, cơn giận bùng nổ khiến Hứa Nhạc nhớ lại lời Phong Dư đại thúc: Hiến Chương Thứ Nhất có tác dụng trong xã hội loài người, nhưng nếu kẻ có quyền chèn ép dân thường, cảnh sát sẽ chẳng bao giờ điều tra.Dù Hiến Chương Thứ Nhất biết ai làm chuyện này, nó cũng chẳng làm gì được.Máy chủ trung tâm chỉ là thiết bị điều tra, Hiến Chương Thứ Nhất bất lực.
Không khí trong sảnh trở nên căng thẳng.Câu Tử nheo mắt nhìn Hứa Nhạc.Hắn biết thằng nhóc này có khả năng cận chiến đáng gờm.Tay hắn đặt lên chuôi súng, sẵn sàng nổ súng nếu đối phương phản kháng.Với thế lực của Trâu Gia trong Liên Bang, che đậy chuyện này không khó.Hơn nữa, hôm nay không có ai từ Cục Điều Tra Liên Bang nhúng tay vào.
Đúng lúc căng thẳng lên cao, Thai Chi Nguyên kéo áo trùm đầu, lặng lẽ lùi lại, để Hứa Nhạc đối diện với đám người đang chằm chằm nhìn kia.
Câu Tử không định gây khó dễ cho Thai Chi Nguyên.Hắn không thích tranh gái với người khác.Nếu không phải ông chủ Triệu cố ý thông báo để lấy lòng hắn, có lẽ hắn đã chẳng gặp mặt Hứa Nhạc và Thai Chi Nguyên.Anh em Trâu Gia tuy hung hăng, nhưng vẫn có quy tắc.Họ chỉ không buông tha cho Hứa Nhạc và Thi Thanh Hải.Người khác không can thiệp, họ cũng chẳng để ý.Nhưng lúc này, Câu Tử thấy gã thanh niên mặc áo khoác kia có gì đó kỳ lạ.Áo khoác hơi lật lên, để lộ một góc giống quân phục của Quân Khu IV.
Câu Tử cảm thấy bất an, không muốn lãng phí thời gian.Hắn rút khẩu súng lục quân dụng bên hông, nhìn Hứa Nhạc, nói:
– Tao giúp mày động thủ.
Một chiếc xe đen rèm che kín mít từ xa lao tới như u linh trong gió thu.Vô số lá vàng nằm trên mặt đất, nhưng chiếc xe chạy qua không gây ra tiếng động.Đám người đang giằng co kia hoàn toàn không để ý.
Trong mắt Hứa Nhạc lúc này chỉ còn khẩu súng đen ngòm trong tay gã thanh niên.Hắn nheo mắt, chăm chú theo dõi từng động tác móc súng của đối phương.Tay phải hắn khẽ quơ ra sau, định đẩy Thai Chi Nguyên ra, nhưng lại quơ hụt.Hắn tự giễu, “Thằng nhóc này cũng quá vô nghĩa khí đi.”
Hứa Nhạc vẫn còn giữ được sự bình tĩnh, bởi vì hắn chợt thấy mình quá ngu xuẩn.Nếu xã hội này vốn dĩ bất công, tại sao mình phải phẫn nộ vì sự bất công đó? Cũng như những người đấu tranh cho một xã hội chủ nghĩa lý tưởng, khi sự bất công ập đến, ngoài việc đánh tan nó, còn lựa chọn nào khác?
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào khẩu súng, mắt híp lại thành một đường, một chân đưa ra sau khỏi vỉa hè lát gạch.Bên trong ống quần, hai chân hắn bắt đầu run nhẹ.Một luồng nhiệt quen thuộc lan tỏa khắp cơ thể.Không hiểu sao, hắn tin chắc mình có thể đánh bại đối phương, dù đối phương có súng.
Khẩu súng của Câu Tử giơ lên cao, tạo thành góc bốn mươi lăm độ so với mặt đất.Đó là tư thế khó phát lực nhất.
Mắt Hứa Nhạc chợt lóe lên.Thân thể hắn uốn cong, hai chân đạp mạnh xuống mặt đất, biến thành một con trâu rừng lao tới với tốc độ nhanh nhất, im lặng mà đáng sợ.
Khoảng cách ba thước tưởng chừng rất xa, nhưng Hứa Nhạc lao tới chỉ trong nháy mắt.Câu Tử từng là cao thủ trong quân đội.Khi Hứa Nhạc hành động, hắn cũng hành động.Tay phải cầm súng của hắn đúng như Hứa Nhạc đoán, không thể bắn ở tư thế đó.Hắn nhanh chóng nâng tay lên, nhắm vào bụng Hứa Nhạc…
Hứa Nhạc lao tới như một cơn gió lốc, ngón tay Câu Tử đã đặt lên cò súng.Ở khoảng cách gần như vậy, không ai có thể né được.
Đại não Hứa Nhạc vận chuyển nhanh chóng, đưa ra phán đoán tương tự.Hắn đã đánh giá thấp tốc độ phản ứng của một quân nhân chuyên nghiệp.Sự tấn công bất ngờ của hắn không đạt được hiệu quả như mong muốn.Hắn không biết bị bắn vào bụng có chết không, nhưng cảm giác nguy hiểm tột độ khiến mặt hắn tái nhợt.Toàn bộ sức mạnh tập trung vào hai bàn tay.
Tay trái hắn chuẩn bị chụp lấy cổ tay phải của Câu Tử, mượn lực phóng lên, dùng sức mạnh của thắt lưng, đánh nát xương sụn ở cổ đối phương.Trong tình huống này, Hứa Nhạc không còn nghĩ đến việc che giấu bí mật hay phạm pháp giết người nữa.Ngón giữa tay phải của hắn đã đội lên một chút, ngón tay hơi đỏ lên…
Tiếng súng không vang lên, Hứa Nhạc cũng không chụp được cổ tay Câu Tử.Bởi vì trên con phố vắng lặng giữa trưa của Lâm Hải Châu chợt vang lên một tiếng “chíu” nhẹ như tiếng súng bắn chim.
Cánh tay đang cầm súng của Câu Tử nháy mắt nát vụn.Hứa Nhạc lao tới, không chụp được gì cả.Hắn không thể mượn lực vặn người, tay phải hơi thấp xuống, nhưng tốc độ không giảm, hung hăng đấm vào ngực Câu Tử.
Mọi người tại đó kinh hãi và im lặng.
Hứa Nhạc đấm trúng ngực Câu Tử, không kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra trước đó, lập tức xoay người bỏ chạy, nắm lấy áo khoác của Thai Chi Nguyên, chạy về phía bên kia đường.Hắn vừa kịp nhìn thấy chiếc xe đen như u linh kia lặng lẽ đậu ở đó.
Hứa Nhạc mở cửa xe, đẩy Thai Chi Nguyên vào, rồi lập tức chui theo, đóng cửa lại, thò tay vào túi, cầm lấy chiếc bật lửa kim loại mà Thi Thanh Hải đã đưa, chĩa vào gáy gã lái xe, hét lớn:
– Chạy đi, không tao bắn chết mày.
Gã lái xe răm rắp nghe theo, khởi động xe, phóng nhanh khỏi hiện trường.Hứa Nhạc quay đầu lại, nhìn qua lớp kính sau xe, xác nhận không ai đuổi theo, mới yên tâm.Ánh mắt hắn thoáng có lỗi khi liếc nhìn gã lái xe.Lúc này hắn mới để ý, gã lái xe này đã tóc hoa râm, là một ông lão.
Thai Chi Nguyên từ khi xảy ra xung đột đến giờ vẫn im lặng.Nhìn Hứa Nhạc nhét một tay vào túi, chĩa vào gáy Cận quản gia, hắn khẽ cười, vô cùng ngưỡng mộ sự nhanh trí và dũng khí của người bạn mới này.
o0o
Gió thu lại thổi mạnh, cuốn theo lá vàng khô trên mặt đất, thổi qua cánh tay bị đứt lìa nằm im lìm, trông thật ghê rợn.
Câu Tử nhìn chằm chằm vào cánh tay trên mặt đất, cố gắng đứng vững.Theo bản năng và kinh nghiệm, hắn đoán được thứ bắn đứt tay mình là súng bắn tỉa tầm xa, hơn nữa còn thuộc về một đơn vị quân đội đặc chủng mạnh nhất.Hắn nhận ra mình đã đụng phải những người không nên đụng.Nhưng lúc này hắn vẫn nhìn chằm chằm về phía chiếc xe đen vừa phóng đi.Hắn không thể hiểu được, gã thanh niên trầm mặc đứng sau lưng Hứa Nhạc kia có thân phận gì.
Mọi người xung quanh kinh hãi.Ông chủ Triệu biết rõ đám người kia thuộc về những nhân vật lớn của Lâm Hải.Mặt mày hắn tái mét khi nhìn xuống cánh tay đứt lìa, hồi lâu không nói nên lời.Họ đều là những người lăn lộn trong giới này đã lâu, không phải chưa từng thấy súng, nhưng chưa từng thấy loại súng nào có sức mạnh như vậy.Mãi đến lúc này, Câu Tử mới cảm thấy ngực mình đau nhói.Hắn nhớ lại mình đã bị Hứa Nhạc đấm trúng một quyền.Ngay sau đó, cơn đau bắt đầu lan rộng, khiến hắn không thể chịu đựng nổi, thậm chí còn đau hơn cả cánh tay bị đứt.Cảm giác đau đớn như xé thịt, tựa như mạng nhện, lan từ ngực ra khắp cơ thể, không biết bao nhiêu xương cốt bắt đầu nứt vỡ, sắp long ra.
Mắt Câu Tử tối sầm lại, ngã xuống đất, vang lên một tiếng “uỵch” lớn.Ngay sau đó, bảy chiếc xe đen ngòm lao tới, bao vây đám người lại.Ông chủ Triệu kinh ngạc nhìn vào đám xe, hoàn toàn mất hết dũng khí chống cự.
o0o
Chiếc xe đen quẹo qua một con phố khác.Hứa Nhạc nhìn qua cửa kính sau xe, không còn thấy gì xảy ra trước cửa Tinh Thần Hội Sở, cũng không thấy cảnh tượng kinh hoàng kia.Lúc này hắn đã bình tĩnh lại, nhanh chóng đoán ra được, trước khi hắn đấm trúng Câu Tử, đã có người bắn một phát súng, cắt đứt cánh tay Câu Tử.Trừ khi ý niệm của hắn có thể gây thương tích cho người khác, nếu không thì không có cách giải thích nào khác.
– Là bảo vệ của nhà tôi.
Thai Chi Nguyên không đợi hắn hỏi, bình tĩnh nói.Đây là sự thật.Trốn khỏi biệt thự để đi chơi gái đối với người thừa kế của Thai Gia không phải là chuyện lớn.Hắn chỉ cần tránh sự cản trở của Cận quản gia, tránh ông ta báo lại với mẹ, và né tránh mười hai đặc công của Cục Đặc Cần do Tổng Thống phái đến bảo vệ hắn.Hắn không phải là người không biết chừng mực, sau khi vào Hội Sở không lâu, hắn đã báo lại cho Cận quản gia.Người nổ súng lúc trước, cùng với bảy chiếc xe đen kéo tới sau này, đều là nhân viên bảo vệ của Thai Gia.
Thai Chi Nguyên lặng lẽ nhìn Cận quản gia đang im lặng lái xe phía trước, khóe môi bỗng nở nụ cười.Mẹ hắn đã nói trong nhà sẽ không cố ý phái người giám sát sự an toàn của hắn, hôm nay xem ra, đó chỉ là lời nói dối.
– Bảo vệ của nhà cậu?
Hứa Nhạc theo bản năng hỏi lại.Lúc này hắn mới phát hiện mình có vẻ đã đánh giá thấp gia thế của Thai Chi Nguyên.Trong xã hội Liên Bang quản lý súng ống chặt chẽ này, ngoại trừ những người như anh em Trâu Gia, là con cháu của quan chức cao cấp trong Quân Đội, không có bao nhiêu người dám thuê bảo vệ dám nổ súng trên đường lớn như vậy.Chính xác hơn, nhân viên của những công ty bảo vệ ở Liên Bang dám nổ súng trên đường như vậy đều có bối cảnh Chính phủ bảo hộ sau lưng, không phải ai có tiền cũng thuê được.
– Tôi nghĩ cậu cũng không quan tâm đến gia thế nhà tôi.
Thai Chi Nguyên cười nhỏ, nói:
– Sau này tôi sẽ giải thích với cậu.Phiền cậu thu hồi lại cái bật lửa kia, người lái xe là Cận thúc, là quản gia riêng của tôi.
Người lái xe, chính xác là Cận quản gia cười, không chào hỏi Hứa Nhạc.Tay Hứa Nhạc hơi cứng ngắc thu hồi lại cái bật lửa, rồi quay người lại, có chút giật mình nhìn Thai Chi Nguyên, dường như muốn nhìn rõ gã thanh niên công tử nhà giàu có chút gầy yếu này, đến tột cùng có thân phận như thế nào.

☀️ 🌙