Chương 830 Tiểu viện thiên đường (2)

🎧 Đang phát: Chương 830

Căn nhà nhỏ nằm ở cuối khu ổ chuột này lại sạch sẽ khác thường.Dù không hẳn là yên tĩnh, nhưng không có rác rưởi hay dấu chân bẩn thỉu như những nơi khác.
Hứa Nhạc vội vàng đưa tay chặn cánh cửa đang đóng lại, nhìn chằm chằm người phụ nữ đang lau mặt bằng chiếc khăn cũ, xúc động gọi lớn:
– Bác gái, cháu về rồi!
Bác Tô San nghe thấy tiếng gọi sau lưng, ngạc nhiên nghĩ chắc mình đã già nên nghe nhầm.Làm sao bà có thể nghe thấy giọng nói mang âm hưởng hoàng tộc, thứ mà trước đây khi còn là quý tộc bà mới có dịp nghe thấy?
Bà khẽ cười tự giễu, ném chiếc khăn ố vàng vào chậu gỗ cạnh giếng nước.Khi quay đầu lại, bà sững người.Bàn tay to lớn đang chống lên tấm lưng áo thô kệch cũng quên cả hạ xuống.
Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng bác Tô San cũng nhận ra khuôn mặt ẩn dưới vành mũ.Bà kinh ngạc thốt lên một tiếng vui mừng, rồi ôm chặt miệng mình.Mấy giây sau, bà dang rộng hai tay, nhanh chóng tiến đến ôm chầm lấy Hứa Nhạc.
Bác Tô San vỗ mạnh vào lưng Hứa Nhạc, như muốn trách mắng hắn năm xưa đột nhiên biến mất, lại như muốn đánh cho hắn trọng thương như lần đầu gặp rồi nhét lên gác xép dưỡng thương để không biến mất nữa.Nhưng dù bà có vỗ mạnh đến đâu, Hứa Nhạc vẫn ôm chặt lấy bà, tựa đầu lên vai bà, nở nụ cười hạnh phúc.
Chung Yên Hoa đứng ở cửa, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt.Cô mơ hồ đoán ra người phụ nữ mập mạp kia là ai, nhưng vẫn không thể tin được người anh trai có vẻ ngoài bất cần này lại ôm một người phụ nữ bình thường như một đứa trẻ con.
Ôm và vỗ lưng vẫn chưa đủ để diễn tả sự vui mừng của bác Tô San khi gặp lại chàng trai năm xưa.Bà dùng hai tay đẩy mặt Hứa Nhạc ra, nhìn kỹ xem hắn đã chịu bao nhiêu khổ sở.Đôi môi dày mấp máy, muốn dùng thổ ngữ quê hương để bày tỏ sự quan tâm, rồi hôn mạnh lên mặt hắn.
Hứa Nhạc cũng hôn mạnh lên trán bác Tô San.
Nụ hôn khiến bác Tô San nhớ ra điều gì đó quan trọng, vẻ mặt trở nên khẩn trương.Bà vặn vẹo thân hình mập mạp, lao ra cổng như một con sư tử cái bảo vệ con mình, cảnh giác nhìn con đường bên ngoài xem có ai qua lại không.
Sau khi đóng chặt cửa và cài then cẩn thận, bà mới thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực mấy cái rồi quay lại nhìn Hứa Nhạc đang cười, hỏi:
– Thằng nhóc kia, rốt cuộc mày là quý tộc lưu vong hay là người Liên bang trà trộn vào đây?
Bác Tô San cố gắng làm ra vẻ hung dữ, chống tay lên hông, chỉ tay vào mặt Hứa Nhạc, đe dọa:
– Nếu mày là người Liên bang, thì mau rời đi đi, nếu không tao sẽ báo cảnh sát ngay đó!
Hứa Nhạc biết rõ người bác gái bên ngoài hung dữ nhưng bên trong lại rất tốt bụng, cười xòa rồi nhún vai:
– Bác gái, cháu đương nhiên không phải là người Liên bang rồi! À, đây là em gái cháu!
Hắn kéo Chung Yên Hoa vẫn còn đang ngơ ngác ra trước mặt, giới thiệu với bác gái.
Bác Tô San đánh giá cô gái xinh đẹp trước mặt, có vẻ hài lòng gật đầu rồi vỗ vào ót Hứa Nhạc:
– Vậy còn đứng ngây ra đó làm gì? Dẫn con bé vào nhà uống trà đi!
o0o
Hai tách trà nhạt, khói bốc lên nghi ngút, không khí trong phòng ấm áp.Bác Tô San hỏi han Hứa Nhạc về những nơi hắn đã đến, những việc hắn đã làm.Hứa Nhạc nhận ra mình không thể trả lời những câu hỏi này, trong lòng cảm thấy áy náy.
Vì áy náy, hắn không dám nhìn thẳng vào bác Tô San mà đảo mắt xung quanh tìm cớ chuyển chủ đề.Đột nhiên hắn để ý đến mớ đồ ăn được đậy bằng lồng bàn nhỏ, chỉ có một đôi đũa, hắn nghi hoặc hỏi:
– Bảo La đâu rồi? Theo thời gian thì nó phải tốt nghiệp Đại học Hoàng gia II được năm năm rồi chứ.Hiện tại nó làm việc ở đâu? Chẳng lẽ bình thường nó không về nhà với bác sao?
Bác Tô San lấy ra một bịch hạnh nhân rang giòn, hiền lành đổ ra trước mặt Chung Yên Hoa, quay lại nhìn Hứa Nhạc, chán nản giải thích:
– Bảo La ra tiền tuyến rồi.Chuyện này đúng là phiền toái, nhưng cũng khiến tao rất tự hào! Tiền kiếm được trong nhà cũng đủ, chỉ là thằng bé này, tháng nào cũng gửi hết hơn hai phần ba tiền trợ cấp về cho tao.Tao lo nó ở tiền tuyến ăn uống không đủ no, lấy đâu ra sức mà chiến đấu…
Chàng thanh niên Đế quốc lương thiện và nhiệt huyết kia, giờ đây đã lên chiến trường đầy rẫy chết chóc.Hứa Nhạc cảm thấy ảm đạm, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười vui vẻ, nói với bác Tô San:
– Tiêu dùng của bộ đội thường rất ít, bác không cần lo lắng đâu.
Bác Tô San khẽ mỉm cười nhìn hắn:
– Biết mày còn sống, những chuyện tao cần lo lắng cũng bớt đi một chút.Lần này mày ở lại đây được mấy ngày? Có rảnh giúp tao một tay không?
– Cháu sẽ ở lại đây thêm một thời gian nữa…
Hứa Nhạc cười đáp, không khách sáo.Ở trong căn nhà ấm áp này, đối với người phụ nữ mập mạp kia, những lời khách sáo đều là dối trá.Suy nghĩ một chút, hắn tiếp tục hỏi:
– Việc làm ăn của cửa hàng dạo dạo này thế nào rồi? Bác có thuê thêm người giúp việc không?
Hứa Nhạc có thể khẳng định cuộc sống của bác Tô San trong mấy năm gần đây khá ổn, ít nhất là tốt hơn so với hoàn cảnh xung quanh, trong phòng thậm chí còn có thêm một chiếc TV mới.
– Việc mua bán ngày càng kém hơn trước đây.Cái máy phát tín hiệu truyền hình công suất cao mà mày làm trước đây, sau này bị đám ngoài chợ trời ăn cắp công nghệ hết, tao với Bảo La cũng không có năng lực như mày…
Bác Tô San khẽ thở dài:
– Cũng may tiền trợ cấp quân ngũ của Bảo La khá cao, nó bảo tao thuê một sạp cố định trong chợ, nhưng tao vẫn tiếc tiền chưa chịu thuê.
Hứa Nhạc cầm cái túi linh kiện điện tử thô sơ mới mua ở chợ lên, vẫy vẫy rồi nhìn bác gái, cười nói:
– Không sao đâu.Cháu về rồi thì sẽ thiết kế ra vài công cụ truyền phát tin ba chiều mới, lại gắn thêm một vài đường mật mã vật lý, để cho đám ngoài chợ trời kia chết đi!
Bác Tô San vỗ tay liên hồi, cười lớn, hào phóng nói:
– Vậy thì tốt quá.Mày đúng là đại thần có công a! Nói đi, tối nay muốn ăn gì nào? Hiện tại cuộc sống cũng khá giả, tao mới đổi một cái tủ lạnh lớn mới.Bên trong còn một ít thịt bò đông, tối nay có muốn ăn lẩu thịt bò tái không?
– Cháu muốn ăn cháo rau trộn ạ! Cái mùi vị đó cháu mãi không quên được!
Hứa Nhạc cười nói.
– Được thôi!
Bác Tô San nhanh nhẹn mặc tạp dề, giơ hai tay đầy mỡ ra phía trước, một tay cầm dao, tay kia xách con gà đã làm sạch lông rồi quay người vào bếp.
Nhìn theo bóng dáng mập mạp biến mất ở cửa phòng, Chung Yên Hoa ngồi bên cạnh Hứa Nhạc, từ đầu đến giờ không nói gì, lúc này đột nhiên quay đầu lại, nhìn Hứa Nhạc như nhìn một con quái vật, dang hai tay ra, nhún vai, không thể tin được nói:
– Vị Công trình sư lợi hại nhất vũ trụ, năm xưa ở Đế quốc lại đi lắp ráp máy truyền phát tin tức truyền hình lậu cho giới chợ đen sao?
Hứa Nhạc đứng thẳng người, đi vào bếp, chuẩn bị giúp bác Tô San, nghe thấy câu nói đó liền cười đáp:
– Đừng coi thường công việc đó nhé, tiêu dùng của căn nhà này trong mấy năm gần đây đều là nhờ vào đó đó!
o0o
Bát cháo lớn đặt giữa bàn, mang theo khói trắng và hương thơm giản dị mà quyến rũ.Rau xanh tươi sống ngâm trong nước trong veo, được thái thành từng miếng lớn, đậu xanh ninh kỹ phối hợp với huyết gà và thịt sườn gà mềm mại, ném hết vào nồi cháo hoa đã ninh nhừ, thêm một ít gia vị thơm lừng… Một nồi cháo rau trộn nghi ngút khói cứ như vậy là hoàn thành.Chỉ cần thêm một ít hành thái nhuyễn và tiêu xay trước khi bày ra bàn ăn là được.
Bác Tô San từ chối sự giúp đỡ của Hứa Nhạc, nhanh chóng giải quyết mọi việc trong bếp.Bà nhấc nồi cháo khỏi bếp, vui vẻ vỗ tay rồi quay lại hỏi Hứa Nhạc:
– Con bé kia xinh thật! Chỉ là còn hơi nhỏ tuổi, hai đứa định khi nào thì sinh con vậy?
Lúc này Hứa Nhạc đang đứng dựa vào cửa bếp, đảo mắt nhìn quanh, đánh giá từng vật dụng quen thuộc trong căn bếp nhỏ, trong lòng tràn ngập cảm giác ấm áp và thư thái.Bất chợt hắn nghe thấy câu hỏi của bác Tô San, vội vàng đứng thẳng người lên, giải thích:
– Bác đừng hiểu lầm, nàng ta thật sự là em gái cháu!
– Tao đâu có mù mà mày đòi gạt tao!
Bác Tô San tức giận trừng mắt nhìn hắn, lớn tiếng nói:
– Mày làm sao có được một cô em gái ruột xinh đẹp đến như vậy chứ?
Hứa Nhạc cũng không biết phải nói gì để chống đỡ.Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ chỉ bằng mấy thứ này là có thể phán đoán ra quan hệ huyết thống sao? Nếu bác gái nhìn thấy Hoài Thảo Thi và Giản Thủy Nhi, khẳng định sẽ không bao giờ cho rằng hai người đó là chị em ruột!
Bác Tô San lại lấy ra một bẹ bắp cải vẫn còn ướt đẫm những giọt nước trong veo, đang chuẩn bị băm nhỏ, đột nhiên buông lỏng con dao, trầm mặc một lát rồi khẽ thở dài:
– Năm đó mày đã từng hứa với tao và Bảo La, khi mày rời đi nhất định sẽ nói cho chúng tao biết một tiếng.Ai ngờ mày lại lặng lẽ biến mất như vậy.Hơn nữa mất tích mấy năm trời như vậy nữa chứ!
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào bóng lưng của bác gái đang đứng bên cạnh bếp, thấy bà đưa tay lau nước mắt, trong lòng cũng dâng lên một chút chua xót, hạ giọng giải thích:
– Lúc ấy tình huống thật sự gấp rút, cháu không có thời gian về báo cho bác một tiếng.
Bác Tô San quay đầu lại, lo lắng nhìn hắn, hỏi:
– Có phải có liên quan đến chuyện quân đội kéo vào nội thành ngày hôm đó không? Toàn bộ các kiến trúc xung quanh cái đại viện màu trắng ở đằng kia đều bị san bằng hết cả! Tình hình thật sự rất nghiêm trọng!
– Đúng vậy!
Hứa Nhạc không giấu diếm bác Tô San, thành thật trả lời:
– Lúc ấy cháu ở trong cái đại viện màu trắng kia!
– Bảo La cứ nói rằng chuyện đó không liên quan gì đến mày.Nhưng mà lúc ấy tao lại linh cảm rằng mày đang ở trong cái gian tiểu viện kia!
Bác Tô San khẽ buông con dao, tiến đến trước mặt Hứa Nhạc, xoa đầu hắn, nói:
– Mày phải biết rằng, chúng tao thật sự rất lo lắng cho mày!
Hứa Nhạc cố gắng nở nụ cười:
– Không sao đâu, bác cứ yên tâm đi!
– Không sao à?
Bác Tô San hạ giọng trách mắng:
– Mày có biết không, sau đó ngay cả Công chúa Điện hạ cũng đã đích thân đến cái gian tiểu viện này đó.Mặc dù là do có chuyện khác, nhưng tao biết, ngài ấy cũng đang đi tìm mày đó!
Hứa Nhạc cười hắc hắc, nắm lấy tay bác Tô San, nói:
– Quả thật không có chuyện gì cả đâu.Công chúa điện hạ… hiện tại cũng rất thân quen với cháu!
Bác Tô San ngẩn người một chút, ngay lập tức tỉnh thần lại, phun ra một ngụm nước miếng, rồi ký một cái lên đầu Hứa Nhạc, cười nhạo:
– Cái thằng này, bây giờ còn học ở đâu cái thói nói dối nổ tung trời nữa đó?
Hứa Nhạc xoa xoa trán đau nhói, mặt mày khổ sở:
– Đây là sự thật mà!
– Công chúa Điện hạ tuy rằng là người tốt, nhưng ngài ấy là quý nhân cao cao tại thượng, từ nay về sau mày đừng có lấy ngài ấy ra mà nói giỡn nữa!
Bác Tô San nghiêm túc nói:
– Sau khi ngài ấy đến tiểu viện này, mấy đám gia hỏa của Bộ Trị An cũng không bao giờ dám thu tiền thuế cửa hàng của tao nữa.Hơn nữa ngài ấy còn ra lệnh không bao giờ cho phép Bảo La ra tiền tuyến tòng quân nữa.Mãi đến một năm trước đây, Bảo La chạy đến Quân Bộ náo loạn mấy lần, mới thừa dịp Công chúa Điện hạ đi ra tiền tuyến, không có ở Thiên Kinh Tinh, mới lén đăng ký nhập ngũ!
Hứa Nhạc hơi nhíu mày, không phải vì đau mà là vì nghi hoặc.Hoài Thảo Thi quan tâm đến bác Tô San và Bảo La như vậy, là vì hắn hay còn vì nguyên nhân nào khác?
Những lời thở dài cảm khái tiếp theo của bác Tô San đã giải đáp cho hắn câu hỏi này.

☀️ 🌙