Chương 829 Tiểu viện thiên đường (1)

🎧 Đang phát: Chương 829

Hoài Phu Sa khẽ phẩy tay áo.
Một cái phẩy tay của bậc đế vương có thể khiến mây gió đổi màu, nhưng hôm nay trên con đường đê đầy dương liễu lại không thể thổi tan nổi một áng mây lững lờ.Hứa Nhạc đứng bên cạnh như một tảng đá vô tri, dường như không hề hay biết, cũng chẳng thèm để ý đến sự phẫn nộ của Hoài Phu Sa, mặc cho trong ống tay áo ông ta nổi lên bao nhiêu gió lốc.Hắn chỉ im lặng nhìn chằm chằm đối phương, đôi lông mày rậm rạp thẳng tắp không hề dao động…
Những luồng gió mát từ phía Nam thổi đến, lay động nhẹ nhàng cành dương liễu.Khoảng mười phút trôi qua trong im lặng…
Hoài Phu Sa cuối cùng cũng đè nén được cơn giận, đôi mắt nheo lại.Lúc này, ông ta giống như một con sư tử đực trên hoang mạc rộng lớn, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, nhìn đứa con nhỏ đang chơi đùa với miếng thịt mồi vừa săn được, cất giọng lạnh lùng:
– Một thế giới rộng lớn như Tinh vực Tả Thiên, làm sao có thể phát triển vững mạnh lâu dài? Trong toàn bộ Đế Quốc, từ quý tộc đến nô lệ thấp hèn nhất, không ai giống đám phế vật Liên Bang, cả đời chỉ biết ăn thịt giả làm bằng hóa chất, tự đeo vào cổ sợi dây xích chó.Vậy chúng ta phải làm sao?
Hoài Phu Sa nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, hai bàn tay nắm chặt trong ống tay áo từ từ buông ra.Khuôn mặt già nua lộ vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn không giấu được sự khinh thường.Ông ta giơ tay phải lên, chỉ vào bức tường Hoàng cung màu xanh đen cao ngất phía sau, chỉ thẳng về phía tòa Trích Tinh Lâu cao vút trong mây, còn lớn hơn cả những căn cứ không gian vũ trụ:
– Dựa vào Thiên Kinh Tinh hay tòa cung điện này để thống trị Tinh vực Tả Thiên sao? Không thể nào! Phải dùng những thủ đoạn cường thế nhất, tàn nhẫn nhất, mới có thể duy trì được Đế Quốc.Dù ngươi chỉ hoạt động trong quân đội, ngu dốt không chịu nổi, nhưng mấy năm nay cũng đã đọc nhiều sách sử của Đế Quốc, hẳn là hiểu được điều này.Những tin tức lưu truyền lại theo thời gian có liên quan mật thiết đến phương thức thống trị hiệu quả nhất!
Hứa Nhạc khẽ gật đầu:
– Tôi hiểu ý ông.Nhưng những năm gần đây, khi đọc sách lịch sử của Đế Quốc, tôi luôn tự hỏi: Nếu không dùng những thủ đoạn tàn nhẫn, duy trì sự phân cấp giai tầng xã hội nghiêm ngặt, thì Đế Quốc có thể tồn tại không?
Đuôi lông mày hắn hơi nhướng lên, rồi nhíu lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế Hoài Phu Sa, nghi hoặc hỏi:
– Vì sao chúng ta phải cố gắng duy trì xã hội Đế Quốc như hiện tại? Nếu vũ trụ đã tiến bộ đến thời đại mà ánh Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương bao trùm tất cả, không thích ứng với sự tồn tại khổng lồ đứng trên đỉnh cao của Hoàng tộc Đế Quốc, vậy vì sao Hoàng tộc Đế Quốc không thể thuận theo thời đại, từ bỏ sự thống trị, để Đế Quốc phát triển theo hướng công bằng nhất?
Đồng tử trong mắt Hoài Phu Sa co rút lại, giơ tay phải chỉ thẳng vào mặt Hứa Nhạc, tức giận run rẩy:
– Hồ đồ! Ngu xuẩn! Dòng máu đang chảy trong người ngươi, lịch sử lâu dài của Tinh vực này, chẳng lẽ ngươi không có chút tôn trọng nào sao? Cho dù ngươi không tôn trọng, ta cũng không ngờ ngươi lại dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo, có những ý tưởng tội ác đáng chết như vậy.Chẳng lẽ ngươi không hiểu, một khi Hoàng thất Đế Quốc sụp đổ, sẽ có bao nhiêu cuộc tranh đoạt lợi ích, bao nhiêu cuộc chiến khủng khiếp nổ ra trong các Tinh hệ độc lập của Tinh vực Tả Thiên?
Kể từ khi mạo hiểm xuyên qua con đường thông đạo không gian, đến Bách Mộ Đại, đích thân xúi giục Mạch Đức Lâm cho đến hôm nay, Hoài Phu Sa, thân là Hoàng đế Đế Quốc, rất hiếm khi nói nhiều như vậy với người khác.Ông ta là vị quân vương cao cao tại thượng, đứng đầu Tinh vực Tả Thiên, người nắm quyền lực và thân phận thần bí nhất trong vũ trụ này.Ông ta thường ẩn sâu trong thâm cung, tùy tiện đưa ra một mệnh lệnh có thể khiến hàng ngàn vạn người mất mạng.Thế nhưng, chỉ vì nhìn thấy dung nhan cô con gái sau bức bình phong hoa hướng dương mà ông ta cảm thấy sỉ nhục, quân viễn chinh Đế Quốc đóng tại Tây Lâm hơn mười năm đã bị tiêu diệt chỉ trong chớp mắt để rửa nhục cho quân vương!
Hôm nay, trên con đê đầy dương liễu bên bờ hồ, ngoài bức tường Hoàng cung, Hoài Phu Sa cố gắng kiềm chế cảm xúc, nói chuyện với Hứa Nhạc một thời gian dài như vậy, thậm chí còn nói rõ những suy nghĩ trong lòng, trông giống như một vị giáo sư hiền lành, nhẫn nại giảng giải cho học trò chậm hiểu.Không thể không nói, ông ta đã đặt rất nhiều hy vọng vào đứa con trai còn sống duy nhất, từ nhỏ đã lưu lạc ở Liên Bang.
Nhưng câu trả lời tiếp theo của Hứa Nhạc vẫn khiến người khác cảm thấy kích động… Hắn nhìn chằm chằm Hoài Phu Sa một lúc lâu, rồi đơn giản trả lời:
– Về mấy chuyện này, tôi không nghiên cứu nhiều, nên không hiểu rõ lắm!
– Là người thừa kế tương lai của ngai vị Hoàng đế Đế Quốc, ngươi cần phải hiểu rõ những điều này.Bằng không, sau này ngươi sẽ phạm phải những sai lầm không thể tha thứ!
Hoài Phu Sa lạnh lùng nhìn đứa con trai duy nhất:
– Với chỉ số thông minh của ngươi, không thể nào thật sự không hiểu được những điều này.Hay là nói, ngươi căn bản không muốn hiểu rõ! Bởi vì làm như vậy, ngươi có thể dễ dàng đơn giản hóa cuộc sống của mình, giá trị của bản thân, từ đó dễ dàng đạt được cảm giác thỏa mãn hư vinh, đúng không?
– Nhưng ngươi nên hiểu rõ một điều, mọi chuyện trong vũ trụ này luôn phức tạp.Không phải cứ cầm súng giết vài người là có thể giải quyết được những vấn đề cơ bản nhất.
Giọng Hoài Phu Sa vẫn bình thản, lạnh lùng, nhưng sâu trong khóe mắt lại lóe lên những tia cảm xúc phức tạp:
– Cái chết của Thân vương Mạch Đức Lâm, hay việc ngươi muốn thay Chung Sấu Hổ báo thù, đều chỉ là những hành động bốc đồng của trẻ con, chẳng có tác dụng gì cả.Làm bất cứ việc gì cũng phải xem xét hiệu quả, nhìn xem mục tiêu cuối cùng có thể đạt được là gì.Thế nhưng ngươi vẫn không hiểu rõ, mục đích cuối cùng của ngươi là gì! Mục đích của việc ngươi còn sống là gì!
Nghe những lời đó của Hoài Phu Sa, Hứa Nhạc rơi vào im lặng.Không phải vì câu xưng hô “Người thừa kế tương lai của ngai vị Hoàng đế Đế Quốc”, mà vì hắn phát hiện ra một người có thể trở thành người đứng đầu Tinh vực Tả Thiên quả nhiên không đơn giản.Những điều vốn dĩ rất đơn giản, dễ hiểu, dưới sự phân tích của ông ta lại trở nên sâu sắc, mạnh mẽ, khắc sâu vào trong tâm trí hắn, vĩnh viễn không bao giờ quên.Có thể nói đó là những lời chính xác mà trí mạng, khiến hắn không biết phải phản bác như thế nào!
o0o
– Ông ta cứ vậy mà thả anh đi à?
– Bằng không thì sao?
– Ông ta không dễ dàng để anh bỏ đi như vậy đâu!
– Bằng không thì sao? Một khi ông ta không nghĩ đến chuyện giết ta, ngoài việc thả tôi đi thì còn làm được gì? Nói thật, tuy tôi không muốn thừa nhận mình là con trai của Hoàng đế, nhưng thân phận này hình như cũng có chút hữu dụng!
Đi qua con đê với hai hàng liễu rũ, vòng qua vài gốc thủy tùng cổ thụ, sẽ đến công viên Tiểu Minh Hồ nổi tiếng nhất Thiên Kinh Tinh.Công viên này mở cửa cho toàn bộ dân chúng Đế Quốc vui chơi, nên náo nhiệt hơn Hoàng cung nhiều.
Chung Yên Hoa nắm chặt tay Hứa Nhạc, chen chúc trong đám đông.
Sau cuộc nói chuyện không vui vẻ kia, tâm trạng của Hứa Nhạc có vẻ kỳ lạ.Hắn cứ im lặng bước về phía trước.Cô nàng bên cạnh dù đã lớn hơn nhiều, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ của hắn.Thỉnh thoảng cô nàng phải bước nhanh hơn mới có thể giữ được nhịp điệu di chuyển hài hòa.
– Nếu em là Hoàng đế, em sẽ bắt anh giam lỏng trong thâm cung, rồi đưa đến vô số mỹ nữ quý tộc, vô số trẻ mồ côi, vô số học giả lịch sử đầu tóc bạc phơ, ngày ngày tẩy não anh… Cứ làm như vậy, vài chục năm sau, có lẽ anh sẽ nghe theo lời ông ta!
Chung Yên Hoa ngẩng mặt lên, nhìn Hứa Nhạc đang trầm tư suy nghĩ, cười tinh nghịch.
– Mấy chục năm sau, ông ta có lẽ đã chết rồi!
Hứa Nhạc không thèm nhìn xuống, tốc độ vẫn không đổi.Chung Yên Hoa mở to mắt, cắn nhẹ môi, giật mình nói:
– Nhưng ông ta là cha anh mà!
– Anh thế nào cũng là anh trai em, mà em lại muốn bắt giam anh vào thâm cung không thấy ánh mặt trời!
– Làm Hoàng đế có gì không tốt chứ? Oai phong hơn Tổng thống Liên Bang nhiều! Là người có quyền lực lớn nhất vũ trụ, muốn làm gì thì làm.Lúc đó dẫn trăm vạn binh sĩ tấn công Tinh cầu S1, lột trần Mạt Bố Nhĩ và Lý Tại Đạo, trói lại rồi đem đi diễu phố!
Trong lúc cô nàng hưng phấn tưởng tượng ra những hình ảnh thú vị, Hứa Nhạc đột nhiên dừng lại, đứng giữa đám đông ồn ào.Hắn cười tự giễu, rồi lớn tiếng nói gì đó.Nhưng đúng lúc này, hệ thống tàu lượn siêu tốc ở phía Đông công viên bắt đầu vận hành, tiếng máy móc khởi động quá chói tai, khiến tiếng của hắn bị chìm lỉm.
– Anh vừa nói gì vậy?
Chung Yên Hoa lớn tiếng hỏi.Hứa Nhạc quay đầu lại, nhìn Chung Yên Hoa, gần như hét lên:
– Chỉ có thằng ngốc mới đi làm Hoàng đế!
Cũng đúng lúc này, hệ thống tàu lượn siêu tốc khởi động xong, tiếng điện cơ ầm ầm biến mất.Khu trò chơi của công viên Tiểu Minh Hồ im lặng hiếm có.Câu hét lớn “Chỉ có thằng ngốc mới đi làm Hoàng đế” của Hứa Nhạc, như được khuếch đại gấp mấy lần, vang vọng khắp công viên, trên đầu những người dân Đế Quốc, mãi không tan đi!
Vô số ánh mắt phức tạp đổ dồn vào đôi nam nữ trẻ tuổi.Có khiếp sợ, tò mò, nghi hoặc, không thể tin nổi, phẫn nộ, căm hận, như gặp phải kẻ thù giết cha giết mẹ…
Trước khi bị đám dân chúng bắt giữ vì tội đại nghịch bất đạo, giao cho Bộ Trị An, Bộ Tình Báo Hoàng gia, thậm chí bị đánh tan xác, Hứa Nhạc đã nắm chặt tay Chung Yên Hoa đang lạnh toát, đẩy đám đông, biến mất vào một góc khuất ở quảng trường xa xa…
o0o
Trên con đường nhỏ hẹp, mặt đất đầy nước tanh hôi thối, bùn đất đen đúa.Vỏ trứng gà, rau cải thối, trái cây hỏng, cùng đủ thứ hầm bà lằng, quật cường phô bày màu sắc sặc sỡ, muốn nói rằng mình chưa bị dọn dẹp, hoặc thể hiện sự phẫn nộ, mất mát vì bị vứt bỏ, rồi bị vô số bàn chân, giày dép… giẫm lên không thương tiếc.Trên mình lấm lem bùn đất, khó có thể diễn tả hết nỗi u oán.
Những căn nhà tồi tàn bên đường, cửa gỗ mục nát, gió thổi qua có thể tan thành mảnh vụn, nhưng vẫn che chắn cho những người sống phía sau.Những tấm ván trên cửa bị nước bẩn và chuột đói gặm nhấm, tạo điều kiện cho mèo gầy, chó ghẻ tự do ra vào…
Tại cái chợ rau nhỏ bé họp dưới tàng cây hòe lâu năm, khí tức của những người nghèo khổ dưới đáy xã hội tràn ngập.Cuộc sống vốn dĩ phức tạp, hỗn độn, cuộc sống của các giai tầng khác nhau khác biệt một trời một vực.
Đám quý tộc tôn quý có bồn cầu điện tử tự động xả, chưa từng ngửi mùi nước tiểu của mình.Nhưng những mùi vị trong chợ rau này lại thể hiện đầy đủ cuộc sống khó khăn của tầng lớp bần dân.Mùi thức ăn thiu, hoa quả thối, nước tiểu từ nhà vệ sinh công cộng không có cửa, hỗn độn cùng nhau, tạo thành một cảm giác cực kỳ phức tạp.
Chung Yên Hoa nhíu mày, dùng tay áo che miệng mũi, đảo mắt nhìn khu dân nghèo.Nàng tự hỏi vì sao Hứa Nhạc lại dẫn mình đến đây.
Mấy năm gần đây, cô nàng đã theo Hứa Nhạc đi nhiều nơi, cũng từng thấy cảnh dân chúng nghèo khổ.Dưới sự giáo dục nghiêm khắc của Hứa Nhạc, cô nàng phải tiếp xúc với cuộc sống của các tầng lớp dưới đáy xã hội.Nhưng cô nàng khó có thể tưởng tượng được, ở Đô thành Thiên Kinh Tinh, cách Hoàng cung không đến mười km, lại có một khu dân nghèo lạc hậu đến vậy.
Hứa Nhạc đội mũ, kéo xuống che khuất mặt, không giải thích gì.Hắn chỉ nắm tay Chung Yên Hoa, im lặng bước về phía trước.Nhưng rõ ràng bước chân của hắn đã chậm hơn, Chung Yên Hoa không cần cố gắng cũng có thể theo kịp.
Sau khi mua một túi lớn linh kiện điện tử thô ở một cửa hàng bên đường, hắn đi ngang qua một tòa đại viện màu trắng lớn, băng qua một con ngõ nhỏ u tĩnh, nhanh chóng đi sâu vào trong.
– Chắc giờ này đã dọn dẹp cửa hàng rồi!
Hứa Nhạc thì thào, nhìn tòa tiểu viện nhỏ lụi bại quen thuộc ở cuối ngõ.Bàn tay nắm túi linh kiện siết chặt.
Chung Yên Hoa liếc nhìn Hứa Nhạc vì hắn đột ngột dừng lại.Thấy khuôn mặt hắn hiếm khi lộ vẻ khẩn trương, xúc động, lòng cô nàng giật thót.
Người anh trai này, dù đối mặt trực tiếp với Hoàng đế, cũng chưa từng khẩn trương như vậy.Cái tiểu viện lụi bại kia chẳng lẽ còn đáng sợ hơn Hoàng cung sao?
Bình bịch! Bình bịch! Bình bịch!
Một loạt âm thanh chói tai vang lên.Tiếp theo là tiếng mắng chửi chua ngoa, rồi một phụ nữ to lớn, hay đúng hơn là mập mạp, cưỡi trên một chiếc xe ba bánh chạy điện, dừng lại trước cửa tiểu viện.Bà ta bước xuống xe, vặn vẹo cái thắt lưng thô to, móc từ trong túi ra một chuỗi chìa khóa lớn, vừa mắng chửi vừa mở cổng bước vào.
Hứa Nhạc vừa thấy thân ảnh quen thuộc kia, trong lòng dâng lên một cảm giác kích động, dịu dàng.Hắn bước nhanh về phía trước, hướng tới tiểu viện quen thuộc.

☀️ 🌙