Đang phát: Chương 807
Sau khi cắt đứt liên lạc, Hứa Nhạc im lặng rất lâu.Hắn tựa như một thuyền trưởng già mệt mỏi, hai tay chống lên bục điều khiển phủ bụi, cúi đầu.Mái tóc cứng như cỏ dại giờ đã dài, rũ xuống.
Chung Yên Hoa hiểu tâm trạng hắn, nên không cởi dây bảo hiểm mà lấy bánh mì khô ra gặm, lặng lẽ nhìn Hứa Nhạc, chờ hắn vượt qua cảm xúc này.
Phỉ Lợi Phổ tuy có năng lực tính toán siêu việt, nhưng lại kém trong việc đọc biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể, nên hỏi thẳng:
– Kết quả đàm phán với Tổng thống thế nào? Khi nào chúng ta đi?
Hứa Nhạc chậm rãi rời tay khỏi bục điều khiển, đứng thẳng, như cỗ máy rỉ sét khởi động lại, phát ra tiếng ma sát nhẹ.
Hắn không trả lời mà im lặng quan sát phi thuyền.Từ giờ phút này, nó sẽ là nhà của hắn, nơi trú ngụ cuối cùng.
Trong lúc trốn chạy vội vã, đến giờ Hứa Nhạc mới có thời gian nhìn kỹ phi thuyền đã cứu hắn khỏi Đế Quốc, rồi rơi xuống hành tinh mỏ hoang kia.
Màn hình ba chiều hiện rõ chi tiết của con tàu rác rưởi này.Bên ngoài thân tàu chắp vá những cấu kiện như hộp phế thải, không bỏ sót góc nào.
So với vẻ ngoài dị dạng, bản thể phi thuyền ở giữa lại nhỏ bé, như một căn phòng giữa tòa nhà cao tầng ở Cảng Đô.Nếu lớp vỏ kim loại kia đúng như thiết kế, thì pháo chính của Liên Bang cũng khó xuyên thủng lớp giáp rác dày gần bảy trăm thước.
Hứa Nhạc không chú ý đến khả năng phòng thủ mà kinh ngạc trước nguyên lý cải tạo quái dị của nó.Con tàu không những không tan rã, mà còn chịu được lực phản chấn lớn.Hắn chăm chú nhìn từng chi tiết trên bản đồ ba chiều, phát hiện cách sắp xếp các hộp kim loại không hề ngẫu nhiên.
Nếu liên kết chúng lại, có thể thấy một hệ thống thiết kế phức tạp, khổng lồ!
Con tàu đã được cải tạo toàn diện, vấn đề duy nhất có lẽ là khí động học, và nó không thực sự phù hợp để con người điều khiển.Nhưng Hứa Nhạc biết Phỉ Lợi Phổ không quan tâm đến những thứ đó.Hắn kìm nén sự kinh ngạc, vò đầu, hỏi camera trên tay:
– Ông thiết kế cái này thế nào?
– Hệ thống mô hình phức hợp tổ ong.Khả năng phòng ngự và bay trong khí quyển đều xuất sắc! – Phỉ Lợi Phổ đắc ý trả lời.
– Để đạt chất lượng này, động cơ thường không đủ lực.- Hứa Nhạc nghi hoặc hỏi.- Tôi biết ông đã cải tạo nó, nhưng không hiểu bằng cách nào.
– Phương án thiết kế động cơ mới này đã có từ trước rồi.- Phỉ Lợi Phổ cười lớn.- Lần trước ở Đế Quốc chờ cậu một năm, tôi đã lấy được nhiều nguyên vật liệu cần thiết.Hơn một năm ở Bách Mộ Đại cũng cướp được không ít tàu chiến, mới đủ tài nguyên.Trong lúc ngủ say, tôi đã kích hoạt hệ thống cải tạo tự động, nó vẫn tiếp tục hoạt động.Giờ thì hoàn thành rồi!
– Phương án thiết kế hệ thống động cơ mới đã có sẵn từ trước? – Hứa Nhạc ngạc nhiên hỏi.- Vì sao Liên Bang không dùng nó? Với khả năng của ông, chế tạo các loại hợp kim dị hình đâu khó khăn?
– Đó là vấn đề quyền hạn.Trong kho số liệu trung ương của Liên Bang có nhiều thứ hay.Tuy phần lớn là của đám giáo sư điên cuồng, hoặc những kẻ cuồng vọng tưởng thiết kế, nhưng vẫn có thứ thật sự xuất sắc.Nhưng do ràng buộc quyền hạn, nhiều thiết kế bị cấm áp dụng vào công nghiệp.
Giọng Phỉ Lợi Phổ đột nhiên bình tĩnh.
Hứa Nhạc không hiểu lý do Phỉ Lợi Phổ vừa nói.Hắn im lặng rất lâu, rồi nhíu mày hỏi:
– Rõ ràng có nhiều thứ xuất sắc, có thể giúp quân đội Liên Bang thắng lợi với giá rẻ, vậy mà…ông lại bị hạn chế không cho Liên Bang biết? Vậy giờ sao ông lại chế tạo con tàu này?
– Nếu Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương là thân thể tôi, thì giờ tôi đã bị trục xuất khỏi nó.Thoát khỏi nhà tù đó, tôi tự nhiên không bị hạn chế bởi các quy định nữa.Thực tế, những thiết kế cải tạo trên con tàu này đều được thực hiện sau khi tôi chính thức sống lại, trên đường trở về Liên Bang.
Phỉ Lợi Phổ bình tĩnh đáp, nhưng có vẻ không muốn giải thích thêm.Hắn nhanh chóng dùng giọng điệu kiêu ngạo và trào phúng quen thuộc để chuyển chủ đề, ngăn Hứa Nhạc đào sâu vấn đề này.
– Con tàu này sau khi được tôi cải tạo, sẽ có hai năng lực đặc biệt: cực kỳ chắc chắn và cực kỳ nhanh chóng.Ngoài ra, không có ưu điểm nào khác.Thậm chí năng lực tính toán của tôi có vẻ hơi kém hơn trước, vì thiếu công cụ giải toán và quan hệ song song đầy đủ.
– Dù nhìn từ góc độ nào, con tàu này cũng không phải là tiên tiến nhất vũ trụ, nhưng chắc chắn là rắn chắc nhất, tốc độ nhanh nhất.Cậu có thể coi nó là một gã mãnh nam da dày như da trâu, tốc độ nhanh như chớp, ha ha ha…
Trong tiếng cười khô khốc của lão già, Hứa Nhạc nhíu mày, nắm bắt một lời trong giọng nói kiêu ngạo của hắn, vẻ mặt hơi ngưng trọng, hỏi:
– Không thể nhận được sự trợ giúp của các công cụ giải toán và quan hệ song song?
– Đúng vậy, vì tôi không thể xâm nhập vào cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang dưới lòng đất của Cục Hiến Chương, nên không lấy được các quyền hạn tương ứng, không thể ra lệnh cho vi mạch điện tử bên trong Liên Bang tính toán hoặc làm việc cho tôi.Hơn nữa tôi cũng không có được kho số liệu chi tiết khổng lồ của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia.Cậu đừng vội thất vọng.Như vậy đối với cậu chính là cái gọi là sự thất vọng đối với một thiên tài a.Chẳng lẽ cậu cho rằng trên một chiếc phi thuyền nhỏ bé như thế này, lại có được đầy đủ không gian để mà chứa đựng được toàn bộ những số liệu trung tâm của cả Liên Bang hay sao?
– Ông không có biện pháp nào giống như trước đây vậy, tiến hành tính toán với tốc độ cực kỳ cao hay sao? – Hứa Nhạc nghiêng người nhìn camera trên cánh tay, nói.- Như vậy chẳng phải chính là có ý nghĩa chúng ta không có biện pháp nào tính toán cách để mà ứng phó với tốc độ tính toán của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang hay sao? Như vậy chẳng phải là đám Chiến hạm Liên Bang có thể bất cứ lúc nào dễ dàng đo lường cùng với tính toán ra được quý tích di chuyển của chúng ta hay sao? Sau đó nó liền dễ dàng bắn ra một khỏa Chủ pháo, một phen đem chúng ta biến thành một con rùa đen khổng lồ chìm sâu bên dưới đáy biển hay sao?
– Về điểm này thì cậu cũng không cần phải lo lắng.Tuy rằng tôi không có được kho số liệu trung ương, nhưng mà tôi có thể tiến vào kho số liệu trung ương bất cứ lúc nào.Đổi lại lời khác mà nói, hiện tại tôi chính là một con sâu nằm ngay bên trong Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương.Tất cả những chiếc Chiến hạm Liên Bang nằm bên ngoài tầng khí quyển kia, vào lúc nào chuẩn bị tiến hành phát xạ, ngay giây phút đầu tiên tôi đã phát hiện ra được rồi… Ta chửi! Bổ sung một chút sự tưởng tượng, cậu có thể một phen đem chiếc Phi thuyền Chiến hạm này nhìn thành một gã mãnh nam da dày như da trâu, tốc độ nhanh như tia chớp mà cực kỳ xuất sắc trong việc nhòm lén chuyện thiên hạ!
Thanh âm Phỉ Lợi Phổ tràn đầy sự tiếc nuối tận đáy lòng, nói:
– Đáng tiếc nhất chính là tôi đối với kho số liệu trung ương cũng chỉ có thể chạy vào đó đọc mà thôi, căn bản không có khả năng sao chép hoặc là tiến hành thao tác được.Bằng không thì ít nhất tôi có thể đem một vài loại tư liệu quan trọng nào đó chép thẳng lên trên chiếc Phi thuyền này.Ví dụ như là những bộ phim sex mà cậu rất thích xem kia.Những cái loại phim cấp ba này nọ, những hình ảnh các cô gái bốc lửa tắm trên bãi biển… tôi cũng chỉ có thể tự mình rình coi mà không thể chép về được, thật sự là phi thường khó chịu a!
Hứa Nhạc theo bản năng liếc nhìn Chung Yên Hoa, xác nhận cô bé đang mơ màng buồn ngủ, không chú ý đến những gì lão già kia đang nói, mới yên tâm.Hắn quay sang nhìn camera nhỏ, hỏi một vấn đề quan trọng:
– Cái này cũng chính là có ý nghĩa, nếu như chúng ta rời khỏi Liên Bang, như vậy thì chúng ta cũng sẽ không có biện pháp nào mà mượn dùng kho số liệu trung ương Liên Bang nữa hay sao?
– Điều này là đương nhiên.Căn cứ vào những gì mà tôi tính toán năm xưa, nếu không cần sử dụng đến những điểm chuyển tiếp thông tin dựa vào các con chíp vi mạch cơ bản tiêu chuẩn nhất, hình thức chuyển phát thông tin dữ liệu lượng tưởng hạt cơ bản trực tiếp xuyên qua không gian vũ trụ, ít nhất cần phải thêm ba mươi vạn năm sau nữa, nhân loại mới có khả năng nghiên cứu chế tạo thành công được.Chẳng qua cậu vẫn như cũ không cần phải lo lắng, cái này giống như là biến cái trò trơi online trực tuyến thành trò chơi cầm tay vậy thôi, vẫn như cũ có thể chơi đùa thoải mái được mà.
Hứa Nhạc nhạy cảm nghe ra cảm giác ảm đạm trong lời nói của Phỉ Lợi Phổ, vỗ nhẹ lên cánh tay máy móc, an ủi:
– Trong não tôi vẫn còn một vài sơ đồ thiết kế tổng hợp mà năm xưa ông đã truyền thẳng vào trong não tôi.Về sau nếu như ông cần những thứ đó, cứ việc trực tiếp lấy nó ra.
– Những thứ đó thật sự quá ít.Quan trọng nhất chính là, hiện tại sau gáy của cậu đã không còn con chíp vi mạch nhân thể nữa rồi.Cho dù cậu có đưa thêm vào một con chíp vi mạch nhân thể khác đi chăng nữa, thì tôi vẫn không có đầy đủ tài nguyên tính toán cần thiết, căn bản cũng không dám tùy tiện tiến vào trong não của cậu mà chơi đùa được.Cho nên như thế nào mà lấy lại được đây? Chẳng lẽ phải đợi cậu đem từng cái từng cái một vẽ ra hay sao? Như vậy cần phải đợi đến ngày nào tháng nào nữa đây?
Nghe được thanh âm tràn ngập vẻ trào phúng của Phỉ Lợi Phổ, tay phải của Hứa Nhạc khẽ phất nhẹ một cái, trực tiếp đem cái cánh tay máy móc mảnh khảnh với cái camera nhỏ nhắn gắn lên trên đó đập thẳng vào vách tường bên cạnh, đổi lấy một thanh âm xuýt xoa kêu đau nhàn nhạt của cái tên gia hỏa không có thân thể kia.
Không biết từ lúc nào, Chung Yên Hoa đã tỉnh dậy, nhìn Hứa Nhạc lúc này tâm tình đã khôi phục lại bình tĩnh, bèn nở nụ cười cực kỳ ngọt ngào, nói:
– Hứa Nhạc ca ca, chúng ta có thể đi được rồi chứ?
– Ừm! – Hứa Nhạc trầm mặc khẽ ừ nhẹ một tiếng.
– Như vậy thì trước khi đi, dù sao anh cũng phải nhắn gửi lại mấy lời gì đi chứ?
o0o
Một tiếng đồng hồ sau đó…
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào những dòng chữ chằng chằng chịt chịt xuất hiện trên màn hình trước mặt mình, cực kỳ kinh ngạc gãi gãi đầu, nói:
– Vừa rồi tôi cũng đâu có nói nhiều lời như vậy đâu? Cảm giác thật sự không phù hợp với phong cách của tôi a!
– Hợp với phong cách của cậu à? Vừa rồi cậu nói tổng cộng cũng chỉ có ba câu mà thôi…
– Tiểu gia phải đi rồi!
– Đám các người phải coi chừng một chút cho tiểu gia!
– Đừng bức để cho tiểu gia phải trở về!
Bên trong khoang điều khiển của chiếc Phi thuyền rác rưởi u tĩnh nhất thời quanh quẩn thanh âm mang theo ý tứ hàm xúc trách cứ cực kỳ nồng đậm của Phỉ Lợi Phổ:
– Cậu cần phải nghĩ rõ ràng một chút, mấy cái lời nói này ngày hôm nay, trong tương lai khẳng định là sẽ được tiến nhập vào trong sách giáo khoa lịch sử của nhân loại a! Như thế nào có thể không chịu trách nhiệm như thế được chứ?
Hứa Nhạc khẽ nheo mắt lại một chút, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên màn hình, có chút căm tức nói:
– Cho nên ông liền giúp tôi viết ra cả một thiên văn chương như thế này sao?
– Đây là do tôi cùng với Chung Yên Hoa tiểu thư cùng nhau viết ra a.Ý tứ thì cũng là do ý tứ của cậu cả, chúng tôi chỉ là tiến hành biên dịch lại thêm một chút, sau đó dựa theo những gì mà chúng tôi biết về chuyện xưa của cậu mà tiến hành bổ sung thêm một chút nữa mà thôi!
– Cậu cảm thấy như thế nào? Ngàn vạn lần đừng nói là không tốt đó.Chính là tôi dựa vào kho số liệu trung ương, kiếm ra những dữ liệu chuyên dụng các sáng tác của Tịch Lặc mà lấy ra cả.Khả năng sáng tác văn chương của tôi không có khả năng không tốt được đâu!
Hứa Nhạc khẽ nhướng cặp mày rậm lên một chút, hạ thấp giọng nói:
– Quả thật cùng với những ý tứ mà tôi đã nói cũng không sai biệt bao nhiêu.Như vậy phiền toái ông giúp tôi phát ra đi.
Nói xong những lời này, mấy đầu ngón tay của hắn khẽ điểm nhẹ một cái, tắt đi cái màn hình thiên văn chương dày đặt trước mặt mình, sau đó mở ra các hình ảnh bên ngoài chiếc Phi thuyền, nhìn thấy phiến biển cả màu xanh biêng biếc bên dưới đang với tốc độ cực nhanh lùi về phía sau, trầm mặc một khoảng thời gian cực lâu không nói lời nào.
o0o
Dưới sự theo dõi cực kỳ lạnh lùng của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, dưới sự khẩn trương nhìn chăm chú của vô số các đại nhân vật bên trong Liên Bang, ngay tại vị trí trước một chút phía dưới sự nhắm bắn cực kỳ nghiêm ngặt của hơn mười họng Chủ pháo Chiến hạm Chiến thuyền Khinh vũ cấp của Hạm đội Liên Bang, cùng với phía trước một chút vị trí mục tiêu nhắm bắn của hơn mười ngàm khỏa tên lửa đạn đạo địa đối không.Một chiếc Phi thuyền màu đen khổng lồ do một đống rác rưởi kim loại tạo thành, giống như một đầu u linh, không, phải nói là giống như một gã mãnh nam da dày như da trâu, tốc độ nhanh như tia chớp, không ngừng di chuyển một đường thẳng tắp bên trên mặt biển xanh biêng biếc, trên những phiến thảo nguyên xanh mướt ngút ngàn, trên những phiến tuyết trắng tinh, bên trên bầu trời đêm sáng lóa của những phiến thành thị…
Chiếc phi thuyền màu đen kia mượn dùng những thanh âm gào thét xé rách bầu không khí, khiến cho đầu Chiến hạm bị nung nóng đến mức đỏ rực, kích phát ra những luồng quang mang đỏ chói, tuyên cáo rằng chính mình cũng không có rình coi, mà là quang minh chính đại cùng với tràn ngập tình cảm nhìn xuống phiến biển khơi, lục địa cùng với chim thú, nhân loại đã từng phi thường quen thuộc đối với chính mình ở bên dưới.
Chiếc Phi thuyền màu đen rất nhanh bay ngang qua cái đỉnh núi tuyết trắng ở tại Phí Thành kia, mặc dù không phải là cao nhất toàn bộ Liên Bang, nhưng khẳng định là ngọn núi xuất sắc nhất.Nó liếc mắt nhìn qua một chút phần mộ của Quân Thần Lý Thất Phu, nhìn qua cái bóng của chính mình xuất hiện trên mặt bờ hồ cực kỳ u tĩnh nằm bên dưới ngọn núi tuyết, thậm chí còn nhìn thấy cả cặp mắt trong vắt của cô nàng thiếu nữ xinh đẹp đang bị giam lỏng bên bờ hồ kia nữa.
Chiếc Phi thuyền màu đen bay lướt qua khu công nghiệp Cảng Đô, bay trên những con đường vận chuyển hàng hóa với những chiếc xe tải vận chuyển cực kỳ bận rộn.Liếc mắt nhìn xuống phiến không gian khổng lồ nằm sâu bên dưới lòng đất kia, cùng với Thương Thu, đang ngồi bên trong căn phòng trọ không lúc nào tắt đèn bên dưới, lúc này đang cầm cây bút máy, bộ dáng đang có chút ngẫm nghĩ gì đó.Gã nam nhân trên chiếc Phi thuyền hướng về phía cô nàng thiếu nữ trầm mặc cáo biệt.
Chiếc Phi thuyền màu đen lại bay ngược về phía Bắc, dùng tốc độ cực cao bay xuyên qua bầu trời của Lâm Hải Châu, nhìn xuống con sông Mân Côi nằm dưới bầu trời đầy tuyết trắng, bay lên trên phiến không gian của cánh cửa sắt phía sau Đại học Lê Hoa, sau đó bay sát trên đỉnh đầu của gian ký túc xá nữ sinh Mai Viên, rồi cuối cùng lặng yên rời đi.
Một lát sau đó, chiếc Phi thuyền màu đen lại bay lướt qua gian nhà trọ thanh niên Vọng Đô, rồi men theo con đường quốc lộ số 3 tiến vào không gian của Đặc khu Thủ Đô, cũng không có đi lên trên Quảng trường Hiến Chương, cũng không có bay lên trên Tòa nhà Nghị Viện cùng với Dinh thự Tổng Thống, lúc này sớm đã được phong tỏa, không còn một người nào trong đó nữa.Mà nó lặng lẽ đi thẳng tới Đại viện Tây Sơn, cuối cùng bay thẳng về phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu!
o0o
Bên trong một gian phòng bí mật nào đó phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu!
Vị Đại Sư Phạm Đế Quốc, khuôn mặt anh tuấn hoàn mỹ đến mức khiến người ta ngây ngẩn hồ đồ, lúc này đang mỉm cười nhìn về phía gã thanh niên Liên Bang thân hình gầy yếu, sắc mặt nhợt nhạt đang ngồi trước mặt mình, vẻ mặt tràn ngập sự dụ hoặc, nói:
– Gia tộc của ta chính là đến từ Tổ tinh, cho nên ta cũng không phải là người Đế Quốc.cậu không cần đối với tôi có cái loại cảm xúc mâu thuẫn trời sinh gì gì đó.Về phần tràng đại hạo kiếp xảy ra tại Tổ tinh năm xưa, đó là một câu chuyện xưa cực kỳ dài dòng, nhưng ta hoàn toàn có thể nói cho cậu nghe.Hơn nữa ta rất muốn mời cậu tiến hành một công việc có ý nghĩa quan trọng hàng đầu khắp cả Liên Bang!
– Đối với cái phiến Tinh hà trên đỉnh đầu này, tôi quả thật có sự hứng thú vượt qua những người bình thường một chút.
Thai Chi Nguyên khẽ mỉm cười nhàn nhạt, dùng ngón trỏ tay phải, chỉ về phía ánh tinh không sáng lạng mà lạnh như băng bị ngăn cách bên ngoài lớp hợp kim trong suốt xa xa trên đỉnh đầu mình, có chút lạnh nhạt nói:
– Nhưng mà nam nhân cũng phải có trách nhiệm của chính mình, cho nên hiện tại bây giờ tôi còn chưa thể đi được.Đợi vài năm sau này, nếu như tôi có thể đem tất cả những sự tình xử lý tốt một chút, tôi phi thường hoan nghênh ngài trở lại Liên Bang tìm tôi một lần nữa.Đương nhiên, cái chuyện xưa về Tổ tinh cùng với tràng Đại hạo kiếp theo như lời ngài nói, hiện tại tôi phi thường hứng thú cùng với thành ý mà lắng nghe, cho dù nó có dài đến đâu đi chăng nữa cũng vậy.
Đột nhiên, ngón tay trỏ đang chỉ thằn lên bầu trời đêm của hắn khẽ có chút run rẩy nhàn nhạt, tựa hồ như là đã càm nhận được điều gì đó.Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên, thoáng trầm mặc trong chốc lát, tuy rằng cũng chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì cả, nhưng mà trên mặt lại lộ ra một tia mỉm cười có chút thoải mái.
o0o
Bên trên cái sân thượng sang quý bên ngoài, Phong Dư thần tình phong sương, khóe mắt chung quy cũng nhìn qua không quá mức già cả cho lắm, đang thoải mái ngồi ở đó.Hai chân của hắn thoải mái thả lỏng xuống bên dưới ban công, hoàn toàn không thèm để ý đến chuyện chính mình đang hoàn toàn lõa lồ bên trong ánh tinh quang cùng với Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, cực kỳ kiêu ngạo mà sảng khoái hưởng thụ những cái phiến trang viên Hoàng gia phong cách giang sơn bên cạnh bờ hồ mùa đông này.
Thai phu nhân lúc này đang ngồi cách hắn một khoảng chừng hơn mười thước, sắc mặt lạnh lùng giống hệt như một tảng băng trôi lờ lững trên mặt hồ xa xa đằng kia, hai bàn tay nắm lại cực nhanh, tựa hồ như hoàn toàn không có ý tứ muốn nói chuyện cùng với vị Giáo sư Cận tiên sinh của năm xưa vậy.
o0o
Một bức thư tín không hề có ký tên đột nhiên xuất hiện trên tất cả các diễn đàn internet dân dụng lớn nhất của cả Liên Bang.Tuy rằng bên phía các ban ngành có liên quan của Chính phủ Liên Bang đã rất nhanh phát hiện ra, sau đó tiến hành các biện pháp phong tỏa thông tin vô cùng nghiêm ngặt, nhưng mà vẫn như cũ không có biện pháp ngăn cản hoàn toàn, khiến cho bức thư tín này thông qua các biện pháp ngầm nào đó mà lan truyền ra khắp nơi cả Liên Bang.
Tất cả các dân chúng Liên Bang đã từng đọc qua bức thư tín này, cũng đều biết rõ ràng bức thư tín này là do ai viết.Đối với những người có tư cách hướng về phía toàn bộ Liên Bang kêu gọi đầu hàng mà nói, căn bản không cần phải ký tên!
Nội dung của bức thư tín này đại khái như sau:
– Tôi là một gã cô nhi của Đông Lâm, mãi cho đến ngày hôm nay mới không còn cái tư cách đó.Nhưng mà sâu trong lòng tôi vẫn như cũ cho rằng mình là như vậy.Bởi vì sâu trong trí nhớ của tôi, nhân sinh cả đời chính là như thế này mà bắt đầu!
– Thời điểm khi mà tôi còn rất nhỏ, cha mẹ cùng với đứa em gái của tôi đã chết trong một hồi tai nạn sập hầm mỏ.Bắt đầu từ lúc đó trở đi, tôi chính thức bước vào cuộc sống một mình một người.Tuy rằng cuộc sống của một gã cô nhi thật sự có chút vất vả, nhưng mà bên phía Chính phủ đã cho chúng tôi nhà ở, trợ cấp cho chúng tôi những món thịt tổng hợp cùng với các thức ăn dinh dưỡng khác.Như vậy cũng đã khiến tôi rất thỏa mãn rồi.
– Chẳng qua năm đó tôi cho rằng những cái này chính là chuyện mà Chính phủ Liên Bang phải làm.Bởi vì cha mẹ tôi đã nộp thuế cho Chính phủ Liên Bang rồi.Hơn nữa cái Công ty Liên hợp Tinh quặng mỏ Liên Bang chết tiệt kia không biết vì nguyên nhân gì, không ngờ ngoại trừ một ít tiền bảo hiểm ra, cũng không có thêm bất cứ trợ cấp nào nữa cả.Cái nguyên nhân quan trọng hơn nữa chính là bởi vì cái nền giáo dục mà tôi đã nhận được từ lúc nhỏ đã nói cho tôi biết rằng, Liên Bang là một quốc gia dân chủ bình đẳng tự do! Mỗi một người công dân tuân thủ pháp luật cũng đều sẽ nhận được sự bảo hộ cùng với cứu tế cần thiết!
– Có người từng nói xã hội dân chủ chính là những chính sách tàn bạo của đa số mọi người đối với một số ít người còn lại.Tôi thật sự không đồng ý với quan điểm đó.Bởi vì chính là ở chỗ cái chữ tàn bạo kia.Nếu như nói vì lợi ích của đại đa số mọi người, sẽ cần phải hy sinh đi lợi ích của một số ít người, tôi có thể cố gắng thấu hiểu chuyện này, nhưng mà nếu quả như là nói vì lợi ích của đại đa số mọi người, liền cần phải bắt một số ít người phải hy sinh, như vậy tôi tuyệt đối không thể nào hiểu nổi.Cho dù đó có là sự hy sinh cực kỳ hợp lý theo như lời của một vài người nào đó từng nói thì cũng như vậy.
– Vậy thì loại hy sinh nào thì là hợp lý chứ? Nam nhân mặc trên người bộ quân trang, hoặc là thậm chí không cần phải mặc quân trang, chiến đấu bảo hộ đất đai, tài sản, nữ nhân cùng với con cái của chính mình, chống lại giặc xâm lược, bảo hộ gia hương của chính mình không bị lửa đạn đốt cháy thành một mảnh hoang vu, nữ nhân của chính mình không bị kẻ khác cưỡng gian, con cái của chính mình không bị đám Robot nghiền nát thành những bánh thịt… cái loại hy sinh này chính là hết sức hợp lý!
– Thế nhưng loại hy sinh bằng cách nổ mạnh bên trong một buổi biểu diễn văn nghệ thì lại là không hợp lý.Hy sinh bên trong tràng nổ mạnh của chiếc Phi thuyền Cổ Chung Hào cũng không phải là hy sinh hợp lý! Đó là bởi vì những người hy sinh đó cũng không hề chủ động yêu cầu vì lý tưởng của những người nào đó mà chấp nhận hy sinh!
– Các người miệng thì nói muốn theo đuổi sự công bằng, thế nhưng lại đối với những người vô tội đã chết đi này lại không có một chút công bằng nào.Dùng loại phương pháp không công bằng để theo đuổi sự công bằng, như vậy có phải là công bằng thật sự hay không?
– Mãi cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng bao giờ thích qua đám Đại gia tộc kia cả.Từ sau khi từ Đại khu Đông Lâm chạy trốn chết đến Thủ Đô Tinh Quyển, tôi đã từng cùng với bọn họ chiến đấu qua rồi.Mà gã bằng hữu Thi Thanh Hải của tôi thì lại là một mực cùng với bọn họ chiến đấu.Nhưng mà thời điểm khi mà cái câu chuyện xưa này còn chưa có bắt đầu, hắn thậm chí ngay cả loại phương thức ám sát này cũng đều chưa từng đồng ý qua bao giờ!
– Vì cái gì lại như thế? Đó là bởi vì hắn cho rằng cái loại phương pháp này là sai lầm.Cũng giống hệt như những chuyện tình mà hiện tại các người đang cố gắng làm vậy.Dùng phương pháp của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang để đối phó chính Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, đó là sai lầm! Một khi đã sa vào trong cái loại thủ đoạn này rồi, cuối cùng nếu không phải bản thân các người bị điên cuồng đến mức tự mình hủy diệt, thì cũng sẽ biến thành một Thất Đại Gia Tộc mới, hoặc là biến thành Bát Đại Gia Tộc Liên Bang mà thôi!
– Kế tiếp tôi sẽ nói về chính bản thân mình!
– Tôi đã làm người Liên Bang suốt hai mươi lăm năm trời, xem ra từ nay về sau cũng chỉ có thể lấy thân phận là người Đế Quốc mà sống hết quãng đời còn lại.Tôi vốn tưởng rằng qua nhà của tôi là Đại khu Đông Lâm, hiện tại xem ra quê nhà chân chính của tôi hẳn là Thiên Kinh Tinh mới đúng.Nhưng mà ở trên cái khỏa Tinh cầu kia căn bản không có ký ức thời thơ ấu của tôi.Vì thế tôi đã biến thành một người tha hương không quê nhà.Tôi không biết nên phải chiến đấu vì ai nữa, vì cái gì nữa!
– Một khi đã không có lý do để mà chiến đấu, hoặc là nói để mà hy sinh, có lẽ tôi hẳn là nên im lặng rời khỏi nơi này, căn bản không cần phải lưu lại bức thư tín này cho Liên Bang làm gì.Nhưng mà tôi khó có thể làm được như vậy.Bởi vì tôi đã sinh ra ở nơi này, ở nơi này chậm rãi trưởng thành.Mối tình đầu của tôi, người yêu của tôi, bằng hữu của tôi, sự kiêu ngạo cùng với sự sỉ nhục của tôi, niềm hạnh phúc cùng với nổi bi thương của tôi, quyển sách đầu tiên mà tôi từng đọc trong đời, bản đồ điện tử đầu tiên mà tôi từng sửa chữa hoàn thiện, cô thiếu nữ đầu tiên tôi chính thức hôn môi, gã chiến hữu đầu tiên mà tôi từng sánh vai chiến đấu… tất cả cũng đều ở tại nơi này!
– Nơi này chính là gia hương thật sự của tôi, tôi vô cùng yêu quý nó!
– Liên Bang chính là gia hương của tôi, nhưng tôi cũng là một người Đế Quốc, vì thế tôi lựa chọn rời đi.Nhưng mà tôi sẽ ở bên trong không gian vũ trụ tối đen mà giương mắt gắt gao nhìn chằm chằm các người!
– Bất luận là bên phía Chính phủ Liên Bang hay là bên phía Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, tôi cũng muốn nhìn xem các người cuối cùng sẽ một phen đem Liên Bang biến thành bộ dáng như thế nào, một phen đem chính mình biến thành bộ dáng như thế nào.Không cần có ý đồ tìm cách thương tổn những người mà tôi muốn bảo hộ, bằng không cuối cùng sẽ có một ngày tôi sẽ biến thành một khối vẫn thạch mang theo hỏa diễm khủng bố từ trên trời giáng xuống, đem tất cả những cung điện, quyền lực của các người hoàn toàn thiêu trụi hết!
– Màn đêm đã buông xuống, chung quanh hoàn toàn là một mảnh yên lặng, bên trong các thành thị châm lên các ngọn đèn của hàng ngàn hàng vạn gia đình, những ngọn hải đăng cũng đã được thắp sáng.Tôi dừng lại ở Đông Lâm, ở Tây Lâm cùng với khỏa Tinh cầu Thượng Lâm ở dưới chân này, nhìn lại thời thơ ấu cùng với tất cả những kỷ niệm của tôi với Liên Bang.Tưởng tượng đến sáng sớm ngày mai tỉnh lại, rốt cuộc tôi cũng không nhìn thấy được phiến lãnh thổ của Liên Bang nữa, tâm tình liền có chút mê mang.Nhưng cái này có lẽ chính là bước ngoặc lớn trong vận mệnh của tôi!
– Tạm biệt Liên Bang!
o0o
Không biết có tổng cộng bao nhiêu người có thể nhìn thấy được bức thư tín này, cũng không biết những dân chúng Liên Bang đọc qua được bản thư tính này, hiện tại đã biểu hiện ra những cảm xúc phẫn nộ, trào phúng, nhục mạ… rất nhiều năm về sau có thể nào biến thành những kỷ niệm cực kỳ khó quên của bọn họ hay không.Nhưng mà đối với những dân chúng Tây Lâm mà nói, cái bức thư chia tay này còn có một ý nghĩa phi thường quan trọng khác nữa.Đó chính là bởi vì đám bọn họ biết rõ rằng vị Tiểu Công chúa kính yêu của bọn họ đã đi theo cái gã Thái Tử gia Đế Quốc kia đi đến một địa phương cực kỳ xa xôi.
Cái bức thư cáo biệt này được chuyển đi đến cho toàn bộ dân chúng Liên Bang, nhưng mà chỉ có những người Tây Lâm mới có thể nhìn thấy được thêm một đoạn tái bút bên dưới.Ngay cuối cùng của cái bức thư tín kia có thêm một đoạn nữa như sau:
– Tôi là Chung Yên Hoa, tôi cùng với Hứa Nhạc ca ca phải đi rồi.Anh ấy không chỉ là người rất tốt, mà còn rất cường đại nữa.Càng chính xác hơn mà nói, anh ấy chính là người cường đại nhất trên toàn thế gian này.Cho nên các người không cần phải lo lắng cho tôi.Hơn nữa về sau tôi vẫn còn có thể trở về nữa.Cho nên Chung Nhị Lang, anh hãy thành thật một chút cho tôi, bằng không sau này tôi sẽ bảo Hứa Nhạc ca ca của tôi trực tiếp tiêu diệt anh!
Cái gã mập mạp họ Điền ở tại tiền tuyến Đế Quốc, đang dùng thân phận một gã bình dân bá tánh mà chỉ huy mấy Quân đoàn của Tây Lâm kia, thời điểm khi mà đọc được cái đoạn tái bút nhỏ này, đã liền nhảy đông đổng lên cực kỳ phẫn nộ, liên tục mắng chửi hơn ba trăm câu thô tục độc ác nhất trong giới binh lính Liên Bang!
Trâu Úc, trên người một thân quần áo đỏ chói hờ hững đi ra khỏi Phòng điều tra của Bộ Tư Pháp.Ở trên xe hơi cô nàng nhận được bức thư được đóng dấu tuyệt mật này, trầm mặc trong một khoảng thời gian rất dài.
Bạch Ngọc Lan đi ra khỏi nhà giam quân sự, nhìn một chút lên trên bầu trời đang đổ tuyết lả tả, khẽ cười một cái, hướng về phía thê tử đang đến tiếp đón mình nhẹ nhàng ôm lấy một cái, ngồi xổm xuống cực kỳ khoái trá xoa xoa cái bụng tròn vo của cô nàng.Lá thư kia hắn sớm đã được một gã binh lính chuyển cho trước khi rời khỏi nhà giam.
Giản Thủy Nhi nhận được bức thư này, Thương Thu cũng nhận được bức thư này, Thai Chi Nguyên cũng nhận được bức thư này, Lợi Hiếu Thông cũng nhận được bức thư này.Tất cả những người nên nhận được bức thư này thì đều nhận được cả, tự nhiên cũng bao gồm của vị Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh rồi.
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ chậm rãi đi đến bên cạnh cánh sửa sổ lớn của gian văn phòng hình bầu dục, trầm mặc liếc nhìn bầu trời đêm tối tăm bên ngoài, trên khuôn mặt ngăm đen, vẻ mặt so với đêm đen bên ngoài càng u ám hơn một chút, trầm giọng nói:
– Đi nhanh đi.Mặc kệ cậu đi tới địa phương nào đi chăng nữa, tốt nhất cũng đừng bao giờ trở về nữa!
o0o
Một ngày mùa đông nào đó của năm 72 Hiến lịch 37 Liên Bang, tại Đặc khu Thủ Đô trời đổ tuyết dày đặc, những du khách đường xa mà đến cùng với các cư dân của Đặc khu Thủ Đô dẫn theo đám bé con ở trên mặt tuyết trắng khoái trá chơi đùa, đắp nặn nên những người tuyết xinh đẹp khả ái cùng với chơi trò ném tuyết vui nhộn khắp nơi, tạo thành một màn hình ảnh xinh đẹp động lòng người.
Tòa nhà Cục Hiến Chương nằm
