Đang phát: Chương 70
– Sư tiền bối…
Phương Úy Thành ngập ngừng không biết xưng hô thế nào cho đúng, đành dùng cách gọi thông thường trong giới.
Vừa nói được vài chữ, Diệp Mặc đã cắt ngang:
– Anh Phương cứ gọi thẳng tên tôi là được, tiền bối hậu bối làm gì.
Thấy Diệp Mặc không để ý chuyện xưng hô, Phương Úy Thành thoải mái hơn:
– Vậy tôi xin phép không khách sáo nữa.Diệp Mặc, lần này tôi tìm cậu là vì có chuyện muốn nhờ cậu giúp đỡ.Gặp nhau chưa được mấy lần đã phải nhờ vả, thật là mạo muội…
Diệp Mặc nhíu mày, thầm nghĩ, “Ông cũng biết là mạo muội à?”.Anh ta và mình vốn chẳng thân quen gì, nói thẳng ra là hai người xa lạ, vậy mà mở miệng đã nhờ vả, không nhíu mày mới lạ.
Thấy Diệp Mặc có vẻ không vui, Phương Úy Thành không dám vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
– Chắc cậu cũng biết, tôi là lái xe.Con trai ông chủ tôi, tuy còn đang học đại học nhưng tính tình rất hào sảng, lại có quan hệ khá tốt với tôi.Cậu ta học ở Đại học Khoa học Kỹ thuật Ninh Hải, từng là chủ tịch hiệp hội võ thuật của trường.Tháng trước, cậu ta đấu với người ta bị thương nặng, giờ vẫn còn nằm viện…
Diệp Mặc ngắt lời:
– Anh muốn tôi giúp cậu ta lấy lại danh dự?
Phương Úy Thành gật đầu, định nói tiếp thì Diệp Mặc lại chen vào:
– Tôi không thích tham gia vào những chuyện vô vị như vậy.Chuyện này kết thúc ở đây, đừng nói thêm gì nữa.
Phương Úy Thành do dự một chút rồi nói:
– Anh Diệp Mặc, cứ để tôi nói hết đã.Nếu cậu vẫn không hứng thú thì tôi cũng không dám ép.
Trong lúc vội vàng, Phương Úy Thành buột miệng gọi Diệp Mặc là “anh”.
Diệp Mặc bất đắc dĩ gật đầu:
– Được rồi, anh nói đi, tối nay tôi còn có việc.
– Ông chủ của tôi xuất thân từ quân đội, nên con trai ông ấy từ nhỏ đã thích võ thuật.Chuyện này vốn không có gì đáng nói, chỉ là tháng trước, một người Hàn Quốc mở một đạo quán tên là “Hàn Phong”.Ở Ninh Hải này, các đạo quán Taekwondo mọc lên như nấm, nhưng võ quán của gã này lại có điều đặc biệt: trong quán treo hai dòng chữ “Thiên hạ võ thuật, nguyên ở Hàn Quốc – Thế giới quyền thuật, Taekwondo là thứ nhất”.
– Ai muốn vào võ quán này đều phải thừa nhận võ thuật Hoa Hạ thực chất bắt nguồn từ Hàn Quốc, chỉ ai công nhận Hàn Quốc là cái nôi của võ thuật mới được nhận vào học.Ban đầu, ai cũng nghĩ chẳng ai thèm đến cái võ quán với điều kiện kỳ quặc như vậy, nhưng không ngờ lại có rất nhiều người đăng ký.Tôi thật sự không hiểu nổi.Tề Vệ Đông cũng không hiểu, nên đã đến võ quán Hàn Phong để tỉ thí.
Nói đến đây, Phương Úy Thành thở dài.
Tuy không kể chi tiết, nhưng Diệp Mặc cũng đoán được phần nào.Tề Vệ Đông chắc hẳn là con trai của ông chủ Phương Úy Thành.Diệp Mặc vốn đã không ưa gì những kẻ tự cao tự đại như vậy.Chúng có thể biến Trung y thành Hàn y, thậm chí đổi Cát Lượng thành người Hàn Quốc.Đáng ghét hơn là chúng còn nhận cả những di sản văn hóa của Hoa Hạ là của mình.
Phương Úy Thành tiếp tục:
– Tề Vệ Đông đến khiêu chiến với quán chủ.Gã quán chủ đó vui vẻ chấp nhận, còn tuyên bố không chịu trách nhiệm về hậu quả.Tôi biết rõ Tề Vệ Đông luyện võ từ năm tám tuổi, đến giờ đã mười mấy năm, nhưng vẫn không phải là đối thủ của phó quán chủ người Hàn Quốc kia.Vì đã nói trước là tự chịu trách nhiệm nên giờ Tề Vệ Đông bị thương nặng cũng không thể trách ai được.
– Sau chuyện Tề Vệ Đông bị thương, rất nhiều cao thủ ở Ninh Hải đã đến khiêu chiến nhưng đều thất bại.Gã người Hàn Quốc đó thật sự rất lợi hại, chỉ trong vòng một tháng đã đánh bại toàn bộ cao thủ của Ninh Hải.Hơn nữa, gã còn tổ chức các trận đấu thách đấu ở các trường đại học để tăng cường ảnh hưởng.Cứ như vậy, võ quán của gã không những không bị đóng cửa mà ngày càng có nhiều người đến đăng ký.Tôi thật sự không hiểu họ nghĩ gì nữa.
Giọng Phương Úy Thành đầy căm phẫn.
Diệp Mặc cười nhạt, nghĩ thầm: “Việc tẩy chay hàng Nhật đã tuyên truyền bao nhiêu năm, vậy mà người ta vẫn dùng, vẫn dâng tiền cho kẻ thù.Thời đại hòa bình này, người trẻ tuổi ít khi suy nghĩ sâu xa.Yêu nước chỉ là khẩu hiệu, nói xong là quên.So với những người đã trải qua chiến tranh, họ còn kém xa.Khi mua đồ, họ chỉ quan tâm đến nhãn hiệu, đến mốt, chứ mấy ai để ý đến xuất xứ.Không phải họ không yêu nước, mà là họ chưa có ý thức về điều đó.”
Diệp Mặc hiểu rõ cảm xúc của Phương Úy Thành.Việc gã người Hàn Quốc nhận vơ mọi thứ là của mình khiến Phương Úy Thành bất bình.Diệp Mặc cũng là người Hoa Hạ, hắn biết rõ lịch sử lâu đời của dân tộc mình.Võ thuật của gã chắc chắn bắt nguồn từ Hoa Hạ, vậy mà giờ lại bị gã ta xuyên tạc.
Giúp một tay cũng không sao.Nghĩ vậy, Diệp Mặc hỏi:
– Anh Phương, bây giờ là mấy giờ rồi?
Phương Úy Thành nhìn đồng hồ:
– Bảy giờ rưỡi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Tôi còn ba tiếng rưỡi.Nếu anh có thể sắp xếp cho tôi tỉ thí với bọn họ trong khoảng thời gian đó thì tôi sẽ giúp.
Phương Úy Thành mừng rỡ:
– Anh Diệp Mặc, tôi chắc chắn làm được.Bây giờ gã người Hàn Quốc đang có người thách đấu, mỗi trận đấu đều được tổ chức rất hoành tráng ở các trường đại học để thu hút sự chú ý…
Nói rồi, anh ta cầm điện thoại lên.
…
Đại học Khoa học Kỹ thuật Ninh Hải.
Sân vận động có sức chứa ba nghìn người, giờ phải chứa tới bốn, năm nghìn khán giả.Đèn điện sáng rực, chiếu rõ hai võ sĩ trên đài: một người là hội trưởng hiệp hội võ thuật Lý Bang Khải, người kia là phó quán chủ võ quán “Hàn Phong” Phác Đông Hoành.
Phó quán chủ ra mặt trước là để khiêu khích, muốn quán chủ ra mặt thì phải đánh bại được phó quán chủ.Nhưng từ khi võ quán Hàn Phong được thành lập, chưa ai thắng được Phác Đông Hoành, người nào ra về cũng sứt đầu mẻ trán, gãy tay gãy chân.
Lý Bang Khải tuy chỉ là hội trưởng hiệp hội võ thuật của trường, nhưng đã đại diện cho Ninh Hải tham gia đại hội võ thuật thanh niên toàn quốc và giành được giải ba.Vì vậy, trận đấu giữa Lý Bang Khải và Phác Đông Hoành thu hút sự chú ý của đông đảo sinh viên.Tiếc là sân vận động hơi nhỏ, không đủ chỗ cho tất cả mọi người, nhiều người phải đứng ngoài theo dõi qua màn hình lớn.
Lý Bang Khải và Phác Đông Hoành kẻ tấn công người phòng thủ, sử dụng mọi kỹ thuật, chỉ trừ vũ khí.
Trên khán đài, tiếng cổ vũ cho Lý Bang Khải vang lên.Hai người đang ở thế giằng co, nhưng ai cũng biết thời điểm quan trọng nhất sắp đến.Bởi vì, mỗi khi tỉ thí, Phác Đông Hoành đều để đối thủ thi triển hết chiêu trò trong hai mươi phút đầu, sau đó sẽ bất ngờ hạ gục đối thủ để kết thúc trận đấu.Và bây giờ, thời khắc đó sắp tới.
Vốn biết gã người Hàn Quốc đã đánh bại nhiều cao thủ ở Ninh Hải, nhưng Lý Bang Khải không mấy bận tâm.Hôm nay, khi thực sự đối đầu, anh mới nhận ra gã không chỉ nhanh nhẹn mà còn rất tinh thông võ thuật Hoa Hạ.Điều đáng giận là gã lại dám tuyên bố tinh hoa võ thuật Trung Hoa là của Hàn Quốc.
Lý Bang Khải càng đánh càng căng thẳng, anh đã trúng hai quyền của Phác Đông Hoành.Dù có thể lực tốt, nhưng lúc này cũng chẳng có ý nghĩa gì.Anh biết rõ, ngoài cú đá trúng người Phác Đông Hoành ban nãy, anh không còn chiêu nào có thể gây khó dễ cho gã.
