Đang phát: Chương 69
Bấy giờ Diệp Mặc mới hiểu ra Ninh Khinh Tuyết chủ động xin về nhà.Đó là quyết định của cô, hắn không cần lo lắng.Đợi đêm xuống, hắn sẽ lẻn vào giúp cô trị thương, còn việc có mang cỏ Ngân Tâm đi hay không thì phải suy nghĩ thêm.
Biết xe cứu thương đưa Ninh Khinh Tuyết về, Diệp Mặc không theo nữa mà suy nghĩ về hai kẻ lạ mặt đã đánh trọng thương cô.Hắn đoán là người của Tống gia, nhưng không biết rõ hành tung của gia tộc này.
Diệp Mặc vào một quán ăn, vừa ra thì thấy ba người (hai nam, một nữ) bước ra từ khách sạn gần đó.
Diệp Mặc nhận ra Uông Bằng, nhưng người đàn ông bên cạnh mới thu hút sự chú ý của hắn.Người này khoảng bốn mươi tuổi, dáng người không cao, mặt dài, tóc húi cua, thái dương hơi lồi, trông là biết cao thủ.
Như cảm nhận được có người nhìn, gã đàn ông nhìn thẳng vào Diệp Mặc.Hắn vội quay mặt đi, thầm nghĩ gã này thật lợi hại, có lẽ còn hơn cả Văn Đông.
Diệp Mặc lần đầu gặp cao thủ như vậy, cánh tay bị thương của Uông Bằng có lẽ do gã chữa.Cô gái cao gầy kia im lặng đi theo Uông Bằng, không có gì đặc biệt.
Ba người đi về phía chiếc Audi đen, vừa đi vừa nói chuyện.Diệp Mặc vờ như vô tình tiến lại gần.Thần thức của hắn có thể hoạt động trong phạm vi 8 mét, hắn muốn nghe họ nói gì.
May gần đó có sạp báo, Diệp Mặc ghé vào để quan sát.
– Lần đó nhờ có anh Hồ giúp, nếu không tay tôi đã bị liệt rồi.Anh đi vội quá, tôi chưa kịp cảm ơn.
Uông Bằng nói.
Đúng như Diệp Mặc đoán, cánh tay Uông Bằng do gã đàn ông này chữa.Gã hẳn là một cao thủ nội gia mà Diệp Mặc lần đầu gặp.Văn Đông chỉ giỏi ám sát và đấu tay đôi, còn xa mới luyện được nội khí cao thâm như vậy.
Người đàn ông trung niên khoát tay:
– Bằng thiếu gia khách khí rồi, cha cậu có quan hệ với Đàm thiếu gia, giúp đỡ nhau chút chuyện nhỏ có đáng gì.Nhưng từ nay đừng dây vào đám bán cao da chó trên đường, trong số đó có nhiều kẻ không vừa đâu.
– Vâng, em nhớ lời anh Hồ dạy.Đàm thiếu gia cử anh Hồ tới giúp cha con em, em qua đó cảm ơn thì không tiện, xin cảm ơn anh Hồ trước.
Uông Bằng nói với giọng cung kính.
Người đàn ông trung niên khoát tay rồi vào xe.Chiếc xe phóng đi nhanh chóng.
Diệp Mặc không quan tâm Uông Bằng, hắn chú ý đến gã đàn ông tên Hồ kia.Hắn đuổi theo.Hai mươi phút sau, chiếc Audi dừng lại ở một căn biệt thự.Diệp Mặc dùng thần thức quét xung quanh, thấy toàn camera, không có cách nào vào được.
Hắn quyết định tối sẽ quay lại, phá hủy camera rồi vào tìm gã.Diệp Mặc không rõ về võ thuật ở đây, không biết phải tu luyện đến mức nào mới an toàn.
Dù phải ép hỏi, hắn cũng phải hỏi rõ, tránh gặp cao thủ thật sự thì không kịp trở tay.Nhưng giờ vào không được, phải đợi tối vậy.
Lúc này còn sớm, vết thương của Ninh Khinh Tuyết phải chữa trị.Nhưng giờ cũng không tiện, chắc chắn có nhiều người bên cạnh cô.Vậy nên hắn quyết định đợi tối chữa cho Ninh Khinh Tuyết xong sẽ quay lại biệt thự.
Hắn muốn đến Đại học Ninh Hải thăm Thi Tu, nhưng lại thôi.Thực lực của Diệp Mặc còn yếu, nếu người của Tống gia phát hiện ra mối quan hệ giữa hắn và Thi Tu, có thể sẽ làm liên lụy đến cô.
Diệp Mặc rời khỏi biệt thự để đến Ninh Hải mua đồ.Hắn chỉ còn ít tiền, sau khi giúp Ninh Khinh Tuyết trị thương, hắn định đến Lạc Thương xem tình hình, nếu được thì tìm việc làm, không thì phải đến công ty của chị họ Trì Uyển Thanh.
Khi đã ổn định, hắn sẽ thuê một chỗ thích hợp để trồng nhiều cỏ Ngân Tâm.Thời gian sinh trưởng của loại cỏ này rất dài, trong lúc đó hắn sẽ đi sa mạc Takla Makan.Hắn không muốn lãng phí thời gian đợi cỏ Ngân Tâm trưởng thành.
Nếu cứ lãng phí thời gian ở nơi thiếu linh khí này, không biết đến bao giờ hắn mới tu luyện được đến trình độ mong muốn.Dù cố gắng hơn nữa cũng chưa chắc có kết quả.
Ninh Khinh Tuyết cũng trồng một gốc cỏ Ngân Tâm.Dù không biết cô trồng để làm gì, nhưng vì nó mà cô không tiếc cả tính mạng, nên Diệp Mặc không nỡ nhổ đi.
– A, là cậu, cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi.
Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc quay lại, nhận ra Phương Úy Thành.Lần trước ở công viên hồ Thanh Độ, Phương Úy Thành muốn so tài với hắn, nhưng bị đánh bại chỉ sau một chiêu.
– Anh à, Phương Úy Thành?
Diệp Mặc gật đầu.
Thấy Diệp Mặc nhớ tên mình, Phương Úy Thành mừng rỡ:
– Không ngờ cậu vẫn nhớ tên tôi.Sau hôm đó tôi ngày nào cũng đợi cậu ở công viên.Hôm nay gặp được cậu ở đây thật may mắn.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Anh tìm tôi có việc gì sao?
Phương Úy Thành biết Diệp Mặc rất mạnh, dù có mấy người như y cũng không phải đối thủ.
– Cậu có thể dành chút thời gian nói chuyện được không?
Phương Úy Thành mong đợi.
Diệp Mặc nghĩ, giờ mình đang rảnh, Phương Úy Thành đã có ý như vậy thì mình cũng sẵn lòng.Hắn đồng ý:
– Được.
Thấy Diệp Mặc đồng ý nhanh như vậy, Phương Úy Thành mừng rỡ.Y dẫn Diệp Mặc đến một quán ăn Tây, chưa hỏi hắn đã ăn bao giờ chưa đã gọi luôn mấy món.
Dù chưa từng ăn đồ Tây, Diệp Mặc cũng thấy khá ngon.Ăn được vài miếng, hắn hỏi:
– Anh tìm tôi rốt cuộc là có việc gì?
Nếu Phương Úy Thành muốn bái sư thì hắn sẽ từ chối ngay.Hiện giờ hắn không có thời gian nhận đệ tử.
Phương Úy Thành nắm tay thành đấm:
– Tôi còn chưa biết tên cậu là gì.
– Tôi tên Sư Ảnh.
Diệp Mặc không muốn để lại tên thật ở Ninh Hải.Cái tên Sư Ảnh này có mấy ý nghĩa, một là vì sư phụ của hắn tên Lạc Ảnh, thứ hai là đồng âm với “Tư Ảnh” nghĩa là nhớ sư phụ Lạc Ảnh.
Nghe xong tên Diệp Mặc, Phương Úy Thành hơi sửng sốt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ban đầu.Cái tên Sư Ảnh nghe có vẻ nữ tính, nhưng Phương Úy Thành giữ suy nghĩ này trong lòng, không dám nói ra, vì hôm nay y tìm Diệp Mặc là để xin giúp đỡ.
