Chương 698 Gã nam nhân môi tím xinh đẹp (Hạ)

🎧 Đang phát: Chương 698

Bởi vì lễ tang của ông Quân Thần, nhiều công việc của Chính phủ Liên bang buộc phải hoãn lại.Đặc biệt là các hoạt động có không khí trái ngược với sự trang nghiêm của lễ tang, ví dụ như trao giải, ăn mừng,…càng bị lùi lại lâu hơn.
Đợt bộ đội đầu tiên tấn công vào Đế Quốc đã luân chuyển, trở về hơn mấy tháng, nhưng hoạt động trao huân chương và khen thưởng mãi đến hôm nay mới được tổ chức.
Lần này có rất nhiều quân nhân, sĩ quan, binh lính tiền tuyến lập công lớn nên số người được khen thưởng đặc biệt đông.Nghi thức trao huân chương phải chia làm hai ngày.Hôm qua, Tổng thống Mạt Bố Nhĩ đã trao huân chương cho Sư đoàn Thiết giáp 17, đại diện cho Quân khu I.Hôm nay đến lượt Sư đoàn Thiết giáp 7 của Quân khu III.Nhân vật quan trọng nhất hôm nay là Phó Tổng thống Bái Luân.
Công bằng mà nói, Đỗ Thiếu Khanh và Sư đoàn Thiết giáp 7 lập công lớn nhất trong chiến dịch tấn công Đế Quốc.Dù Tổng thống bận việc không thể đến, quy cách tiếp nhận huân chương vẫn long trọng hơn hôm qua.
Tòa nhà Nghị viện ở một góc Quảng trường Hiến Chương tập trung rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn của Liên bang.Các đài truyền hình lớn của Liên bang, ngoài phóng viên xuất sắc được vào bên trong, còn bố trí dày đặc camera quay phim ở bên ngoài bậc thềm đá dài phía trước cửa.Họ có nhiệm vụ truyền hình ảnh anh dũng của quân nhân, sĩ quan, binh lính Sư đoàn Thiết giáp 7 đến mọi gia đình trong Liên bang.
Tây Môn Cẩn biết hôm nay mình sẽ được trao Huân chương Tử Tín bậc 2 của Quân đội Liên bang.Đây là vinh dự lớn của bất kỳ quân nhân nào.Nhưng điều anh quan tâm không phải chuyện này, mà là mối quan hệ với Sư đoàn trưởng.Dường như quan hệ giữa họ không thể trở lại như trước.Dù anh luôn trung thành với Sư đoàn trưởng, rõ ràng là sau khi phát hiện anh nhận nhiệm vụ trực tiếp từ cấp trên, sự tín nhiệm của Sư đoàn trưởng với anh đã không còn như xưa.
Đứng trước bồn tiểu tiện trong toilet, Tây Môn Cẩn cúi đầu nhìn bóng mình phản chiếu trên lớp men sứ trắng, khẽ cau mày.Nhiều năm trước có tin đồn rằng giá một bồn tiểu tiện sứ tráng men trắng cao cấp trong toilet của tòa nhà Nghị viện bằng tiền trợ cấp thất nghiệp hàng tháng của cả một gia đình thợ mỏ ở khu Đông Lâm.Khi đó, giới trẻ trên mạng đã náo loạn một thời gian dài, nhưng cuối cùng không có chuyện gì xảy ra.
Nếu hôm nay không có cơ hội vào toilet của tòa nhà Nghị viện, đứng trước bồn tiểu tiện cao lớn này, có lẽ Tây Môn Cẩn đã quên câu chuyện cũ.Nghĩ đến sự bồng bột, nhiệt huyết của mình năm xưa khi tham gia phản đối trên mạng, so với sự bình tĩnh và vinh quang của mình hôm nay, anh khẽ mỉm cười, cảm thấy dòng nước tiểu nóng hổi chảy xuống thứ mà trước đây mình từng kịch liệt phản đối thật sảng khoái.
Đúng lúc này, phía sau lưng anh mơ hồ truyền đến tiếng huýt sáo bén nhọn, có vần điệu vui tai.Có người đẩy cửa phòng vệ sinh bước vào.
Tiếng huýt sáo không quá lớn, nhưng rất lanh lảnh, giai điệu hoạt bát, quen tai.Tây Môn Cẩn khẽ nhăn mắt, cố nhớ xem giai điệu này là của bài hát nào.Rõ ràng là rất quen, nhưng trong trí nhớ của anh không có bài hát nào nhanh và nhẹ nhàng như vậy.Sư đoàn trưởng cũng chưa từng huýt sáo giai điệu này.
Người mới vào giẫm lên mặt đất ẩm ướt, đi tới đi lui phát ra tiếng động lớn, sau đó buông thùng nước và cây lau nhà xuống, đóng cửa lại, tiếp tục huýt sáo, dần dần tiến về phía sau Tây Môn Cẩn.
Thực ra, ngay khi tiếng huýt sáo vang lên ngoài cửa phòng vệ sinh, Tây Môn Cẩn đã bắt đầu cảnh giác và cố gắng đi tiểu nhanh hơn.Một cảm giác nguy hiểm cực độ dâng lên trong lòng, khiến anh phải dừng động tác bài tiết, chuẩn bị nghênh đón tập kích.
Nhưng người bí ẩn phía sau lưng không tấn công.Hắn chỉ im lặng đứng nhìn Tây Môn Cẩn.Hai tiếng “ba ba” vang lên, hai chiếc găng tay dài vệ sinh chuyên dụng bị ném xuống giữa hai chân Tây Môn Cẩn, khiến nước tiểu trong bồn bắn lên, rơi lên đôi giày quân dụng đã được đánh bóng cẩn thận của anh, phá hủy sự trang nghiêm.
Nghe tiếng huýt sáo từ bén nhọn dần trở nên khàn khàn hơn, đồng tử trong mắt Tây Môn Cẩn hơi co rút lại, nhìn chằm chằm vào bóng mình rõ ràng trong bồn tiểu sứ trắng cao cấp, cùng với cái bóng mơ hồ phía sau lưng.Anh hít sâu một hơi, kéo khóa quần lên, xoay người lại.
Thượng tá Tây Môn Cẩn, quân nhân cao cấp của Sư đoàn Thiết giáp 7, mặc quân phục mới tinh, hai tay chắp sau lưng, biểu tình lạnh lùng nhìn nhân viên vệ sinh trước mặt.Người này đội mũ sùm sụp, đeo khẩu trang, nhưng bên trên khẩu trang là một cặp mắt trong trẻo và băng lãnh, mở miệng hỏi:
– Thi Thanh Hải?
Nhân viên vệ sinh chậm rãi gỡ khẩu trang, nhếch cặp môi tím tái, cười chào:
– Thượng tá Tây Môn Cẩn, khỏe chứ?
– Đáng lý ra mày đã chết rồi mới đúng!
Tây Môn Cẩn im lặng một lúc rồi nói.
Thi Thanh Hải đeo lại khẩu trang bằng vải trắng to, thanh âm xuyên qua lớp khẩu trang:
– Vận khí của tao cũng không tệ lắm!
Ánh mắt Tây Môn Cẩn sắc bén nhìn chằm chằm vào khẩu trang của Thi Thanh Hải, nhàn nhạt nói:
– Chúng tao đã nghiên cứu mày rất kỹ, biết rằng mày luôn quá tự tin.Cho nên mày không dễ đối phó.
– Một kẻ tự tin đương nhiên phải có lý do để tự tin!
Thi Thanh Hải dùng tay trái hơi ẩm ướt gãi mũi, nói:
– Đây là vì sao hiện tại tao có thể xuất hiện trước mặt mày.
– Rượu uống có ngon không? Tao ít khi uống rượu đắt tiền như vậy.Nhưng nghe nói mày rất thích, nên mới chuẩn bị cho mày một ít.
Tây Môn Cẩn đột nhiên cười, bình tĩnh nói:
– Mày nên biết rằng gia vị trong chai rượu đó đắt hơn toàn bộ những chai rượu trong căn phòng kia.
– Mùi vị quả thật không tệ.Chỉ tiếc là tao vẫn nghĩ mày là người biết uống rượu, còn nâng ly chúc mừng khả năng thẩm định rượu của mày nữa chứ…
Thi Thanh Hải tiếc nuối nói:
– Giờ nghĩ lại mới biết mình đã phạm sai lầm lớn.Một người mê rượu chân chính sẽ không ti tiện và nhát gan như mày.
Tây Môn Cẩn chắp hai tay sau lưng, dùng ánh mắt thương hại nhìn Thi Thanh Hải, nói:
– Một khi mày đã uống rượu, sớm muộn gì mày cũng phải chết.Trừ khi mày thay máu toàn diện và phẫu thuật thay tủy xương.Nhưng làm vậy thì rất có thể sẽ biến thành người sống đời sống thực vật.Là sinh viên ưu tú nhất của Học viện Quân sự I, là điệp viên xuất sắc nhất của Khoa IV Thanh Long Sơn, mày nên biết rõ hậu quả này chứ? Tao đề nghị mày nên đến bệnh viện ngay, chứ không phải đứng đây nói chuyện phiếm với tao.Sỉ nhục người khác như thế này chẳng có ý nghĩa gì với chúng ta cả.
– Mày sai rồi.Tao không nói chuyện phiếm với mày.Tao muốn sỉ nhục mày, đe dọa mày, làm mày sợ hãi.Vì tao rất thích làm những chuyện như vậy.
Thi Thanh Hải nhẹ nhàng nắm lấy khẩu súng lục, cười mỉm nhìn chằm chằm vào mi tâm Tây Môn Cẩn, nói:
– Hơn nữa mày cũng biết rõ, chúng ta chưa bao giờ là cùng một loại người, nhất là hiện tại, trong tay tao có súng, còn mày thì không.Mày chỉ có thể chấp nhận sự sỉ nhục của tao thôi.
Vì có ba tầng bảo vệ phân hình chip điện tử nhân thể và một tầng phân hình toàn bộ thân thể, nên chưa ai có thể mang vũ khí vào đại sảnh của Tòa nhà Nghị viện.Nhưng hôm nay, Thi Thanh Hải đã phá vỡ điều luật nghiêm ngặt này.Bởi vì trên người hắn đôi khi phát ra những tia lam quang nhàn nhạt.
Mi tâm Tây Môn Cẩn bị họng súng tối om nhắm thẳng vào, đuôi lông mày khẽ run rẩy.Anh nhíu mày, trầm giọng nói:
– Mày có thể bóp cò ngay lập tức!
– Vì sao phải làm vậy?
Thi Thanh Hải đột nhiên cau mày, trầm giọng hỏi.
– Vì Liên bang, vì công bằng! Những người như bọn mày không bao giờ biết được những việc chúng ta đang làm là một sự nghiệp vĩ đại thế nào đâu.
Tây Môn Cẩn khẽ ngẩng đầu, nhếch cằm cứng rắn và kiêu ngạo, cười chế giễu:
– Chỉ bằng một đám người nhỏ bé như bọn mày, làm sao ngăn cản được dòng chảy lịch sử?
Thi Thanh Hải nhún vai, nói:
– Vụ ám sát ở Sân vận động Lâm Hải Châu năm đó, tao đã điều tra suốt năm năm trời, giờ rốt cuộc cũng tìm được mày rồi.Mày không cần chối.
– Một mình tao thì tính là gì?
Tây Môn Cẩn đột nhiên cười lớn có chút điên cuồng, dùng ánh mắt như đang nhìn một thứ hoang đường, buồn cười, nhìn chằm chằm vào khẩu trang của Thi Thanh Hải, chất vấn:
– Mày và Hứa Nhạc có biết địch nhân chân chính của mình là ai không? Bọn mày có biết chúng tao là ai không?
Thi Thanh Hải lại giơ súng lục lên, nhắm vào mi tâm của hắn, bình tĩnh nói:
– Đúng vậy, tao muốn biết nghị viên đứng sau lưng mày là ai.Ban đầu tao tưởng là Bái Luân, nhưng sau hai tháng điều tra, tao phát hiện mình đã tính sai.Nghị viên mày đang phục vụ là một người khác.Mặt khác, tao muốn biết Đỗ Thiếu Khanh có can dự như thế nào trong chuyện này?
Tây Môn Cẩn dường như đoán được viên đạn sắp xuyên vào não mình.Hô hấp của anh trở nên dồn dập hơn.Một lát sau, lông mày anh chợt nhăn lại, lạnh giọng nói:
– Bắn đi.Có lẽ dưới lòng đất, tao có đủ thời gian để thuyết phục mày vì sao con đường chúng tao đang đi là chính xác.Vì sao chúng tao lại ra tay với đám gia tộc kia, với Liên bang này…
Không đợi anh nói hết lời, một thanh âm nặng nề vang lên, quanh quẩn trong toilet.Súng lục có gắn hệ thống giảm thanh, nên viên đạn không gây ra tiếng động lớn, nhưng tiếng cơ hoàng đánh lên vẫn rất dễ nghe.
Tây Môn Cẩn ôm chặt bụng đang tung tóe máu, lảo đảo tựa lưng vào tường, ánh mắt không thể tin nổi nhìn làn khói nhẹ bốc lên từ nòng súng của Thi Thanh Hải, dường như không ngờ đối phương lại nổ súng đột ngột như vậy.Con dao găm điện tử mà tay phải anh đang nắm chặt sau lưng rơi xuống đất.
– Cảm thấy sắp chết nên muốn diễn thuyết hào hùng để kiên định lại trái tim đang sợ chết của mình sao? Hay là muốn dùng lời lẽ này để đánh lạc hướng tao?
Thi Thanh Hải đứng trên cao nhìn xuống Tây Môn Cẩn với ánh mắt buồn cười.Hắn dùng nòng súng cọ nhẹ lên da sau khẩu trang vì bị máu mũi chảy xuống gây ngứa, trào phúng nói:
– Mày không thấy gì sao? Tao chỉ đang đùa bỡn với mày thôi! Thật là đồ phá hoại, tao ghét nhất mấy buổi học chính trị như thế này.
Mặt Tây Môn Cẩn tái nhợt, hai tay ôm chặt bụng đang chảy máu, đau đớn đến mức mồ hôi trên trán chảy xuống như hạt đậu.Anh suy yếu ngồi xuống dựa vào tường trơn nhẵn, mông ngồi vào bồn tiểu sứ cao cấp, hai chân mở rộng ra.Anh thở dốc, gương mặt lộ vẻ sầu thảm nở nụ cười nhàn nhạt:
– Những hạng người như bọn mày vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được…
– Tao không cần hiểu sứ mệnh vinh quang vĩ đại của mày.
Thi Thanh Hải nhìn ống hãm thanh trên nòng súng lục, không thèm liếc mắt nhìn Tây Môn Cẩn, nói:
– Mỗi người đều có sứ mệnh vinh quang vĩ đại của riêng mình.Hành động của bọn mày đối với tao là mưu sát vô sỉ và ti tiện.
Sau đó hắn nâng chân phải lên, dẫm mạnh lên bụng đã bị thương của Tây Môn Cẩn, xuyên qua bàn tay của anh đè mạnh lên miệng vết thương.Tay hắn lấy từ trong ba lô ra một khối cầu nhỏ do những sợi dây kim loại nhỏ cuốn lại, bắt đầu kéo dài sợi dây ra.
Tây Môn Cẩn đau đớn đến mức mặt mày biến thành một mảnh tái xanh vì cú đạp mạnh của Thi Thanh Hải.Anh cố gắng nhịn đau, hỏi:
– Mày muốn làm gì?
– Trước kia trong khóa học chính trị của Thanh Long Sơn từng nói, công chính chẳng những phải được thực hiện, hơn nữa vì để kẻ khác tin phục, nó còn phải được người khác nhìn thấy.
Thi Thanh Hải cúi đầu, vòng sợi dây kim loại qua cổ họng Tây Môn Cẩn, sau đó vòng qua sau lưng, cuộn lại mấy nút thắt phức tạp, rồi cố tình buộc lại thành mấy chỗ nối tổ hợp, tiếp tục giải thích:
– Tác giả của câu nói đó tên là Bỉ Kỳ Khoa Mặc.Sau này tao đã tò mò tìm hiểu, nhưng không thể điều tra ra được Bỉ Kỳ Khoa Mặc là ai.Tao nghi ngờ đây chỉ là một câu danh ngôn mà Khoa IV Thanh Long Sơn cố tình giả tạo ra.Chẳng qua hôm nay tao chuẩn bị làm như vậy.
Buộc thêm vài vòng sợi dây kim loại dẻo dai, Thi Thanh Hải hài lòng kiểm tra lại, rồi nghiêng đầu nhìn Tây Môn Cẩn đang thở dốc, nói:
– Chuyện này liên quan đến chính nghĩa.Vì những người đã chết trong vụ Sân vận động Lâm Hải Châu, những người đã chết trong buổi biểu diễn của Giản Thủy Nhi, và cả vị lão sư béo ục ịch đáng yêu của tao nữa.Tất cả đều liên quan đến những người vô tội đã chết.
Trên mặt Tây Môn Cẩn lộ ra nụ cười sầu thảm, nói:
– Chuyện ở buổi biểu diễn của Giản Thủy Nhi không liên quan đến tao.
– Úi, xin lỗi, tao đã vu oan cho mày rồi!
Vẻ mặt Thi Thanh Hải có vẻ khoa trương, rồi trầm giọng nói:
– Chẳng phải đó là những chuyện bọn mày luôn am hiểu nhất sao?
– Tao muốn cho những sự trừng phạt mà mày đang hứng chịu phải bị người khác nhìn thấy.Hơn nữa lát nữa tao còn phải xử lý rất nhiều chuyện khác.Ví dụ như sư đoàn trưởng của bọn mày, và cả cái vị tiên sinh béo ục ịch không kém gì lão sư của tao nữa.Nên mày không thể chết quá nhanh được, nếu không bên Cục Hiến Chương sẽ có phản ứng.
Thi Thanh Hải tiếp tục quấn dây kim loại, mồ hôi thấm ướt áo công nhân vệ sinh.Hắn hơi thở dốc, nói:
– Trói mày bằng nút thòng lọng Nhĩ Phu Tuyết Sơn, có chuyên nghiệp không?
Tây Môn Cẩn đau đớn đến mức không nói nên lời, nhưng vẫn cố gật đầu.
Thi Thanh Hải nhặt con dao găm của Tây Môn Cẩn lên từ mặt đất, vẽ vời trêu tức vài cái trên bụng Tây Môn Cẩn, rồi chậm rãi đâm thẳng vào.Dao găm kim loại và thân thể bị bó sát ma sát với nhau, phát ra âm thanh quái dị.Máu tươi từ bên cạnh dao găm tươm ra.
– Viên đạn vừa rồi xuyên qua ruột non, phá hủy hệ thống thần kinh cột sống, nhát dao này đâm thẳng vào thận, xuyên vào ba tấc ba phân.Với tốc độ máu chảy hiện tại, mày sẽ hôn mê ngay lập tức, rồi nửa tiếng nữa mới chết.Lúc đó Cục Hiến Chương mới nhận được tin chip vi mạch của mày đã mất hiệu lực…
Thi Thanh Hải cau mày, rút dao găm ra, giải thích kỹ thuật lần cuối cho Tây Môn Cẩn đang đau đớn sắp ngất đi, rồi hỏi:
– Mày nói xem, tao có chuyên nghiệp không?
Ném những thứ còn lại vào bồn vệ sinh, Thi Thanh Hải gỡ khẩu trang, lau máu tươi chảy ra từ mũi, thở hổn hển, rồi dựa lưng vào tường cạnh Tây Môn Cẩn đang ngồi trong bồn tiểu sứ, châm một điếu thuốc, hút mạnh mấy hơi.
– Chuyện này còn có một nguyên nhân quan trọng khác mà hoàn toàn không liên quan đến chính nghĩa.
Hắn nhìn bồn tiểu sứ tráng men trắng trong phòng đối diện, chậm rãi hút thuốc, nói:
– Bản thân mày là một tên gia hỏa chuyên nghiệp, bản thân tao cũng là một nhân sĩ chuyên nghiệp.Hai người đã tranh nhau hơn thua bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng phải có một ngày hợp lại tranh nhau thắng bại xem ai chuyên nghiệp hơn.Đàn ông cả thôi, tranh nhau cả đời không phải cái này thì là cái gì?
Thi Thanh Hải gỡ thuốc lá trên miệng, nhét vào miệng Tây Môn Cẩn, vỗ vỗ mặt hắn.
Môi trắng bệch của Tây Môn Cẩn run rẩy, tham lam hút mấy hơi thuốc lá.
– Nếu mày thật sự tin vào những thứ mày kiên trì làm, vừa rồi lúc sắp chết, không cần phải nói ra những chuyện đó để tự thuyết phục mình.
Thi Thanh Hải lấy tóc giả màu nâu đỏ đã chuẩn bị sẵn trong túi quần ra, khó khăn đội lên đầu Tây Môn Cẩn, rồi lấy điện thoại di động nhắm vào hắn, nghiêm túc nói:
– Cười một cái nào!
Điếu thuốc lá rơi xuống bộ quân phục thẳng thớm, rồi rơi xuống vũng máu tươi trên đất, tắt ngóm.Tây Môn Cẩn hôn mê.Toàn thân anh bị dây kim loại bó chặt, hai miệng vết thương ở dưới bụng tuôn máu ra.Trên môi trắng bệch trào ra bọt máu, thân thể xụi lơ ngồi thẳng vào bồn tiểu tiện, ngồi lên nước tiểu của chính mình.
– Đây là chuyện mà năm đó tao đã hứa với cái tên gia hỏa kia.
Thi Thanh Hải nhìn địch nhân đã hôn mê dưới đất, tiếc nuối nhún vai.
Sau khi nghĩ ngợi, hắn ngồi xổm xuống bên cạnh bồn tiểu tiện, đưa mặt sát mặt Thi Thanh Hải, giơ cao điện thoại di động, tự chụp một bức ảnh, rồi nén lại gửi cho Hứa Nhạc đang ở Tây Lâm xa xôi.
Tây Môn Cẩn trong ảnh có môi trắng bệch, đang hôn mê, trên miệng còn chảy máu, trên đầu đội tóc giả màu nâu đỏ khó coi.Trông giống hệt một nhân vật tà ác trong kịch thời xưa.
Bên cạnh là khuôn mặt của Thi công tử, nở nụ cười sung sướng.Dù hắn có đôi môi tím tái yêu dị, nhưng vẫn xinh đẹp, mang vẻ đẹp tàn nhẫn nhưng khờ dại như một đứa trẻ.

☀️ 🌙