Chương 699 Chén rượu (Thượng)

🎧 Đang phát: Chương 699

Thi Thanh Hải cởi bộ đồng phục vệ sinh, lấy áo khoác quân dụng màu xanh lục từ ba lô ra mặc.Anh cẩn thận móc các loại súng ống, vũ khí chuyên dụng để bắn tỉa, ám sát vào bên trong áo khoác, cả dụng cụ phát ra ánh sáng xanh nữa, cứ như một đầu bếp chuẩn bị dao thớt trước cuộc thi nấu ăn.
Anh huýt sáo một điệu dân ca, rửa mặt sạch sẽ, gột bỏ mồ hôi và máu.Sau khi tỉnh táo lại, anh tô son môi che đi đôi môi tím tái.
Trong gương là một người đàn ông đẹp trai, nhưng sắc mặt tái nhợt khiến anh trông mệt mỏi.Thi Thanh Hải cau mày, nheo mắt, xoa mạnh hai má rồi tự tát để da dẻ hồng hào hơn.
Anh lấy lược chải tóc đen bóng mượt, vuốt keo cẩn thận.Sau đó, anh lấy kính mắt gọng dày từ áo khoác ra đeo, chỉnh nút nhỏ trên gọng kính để kết nối không dây với các điểm thu sóng tín hiệu bên ngoài tòa nhà Quốc hội.
Chuẩn bị xong, Thi Thanh Hải ra khỏi nhà vệ sinh, khóa trái cửa, treo biển “Đang dọn dẹp”.Tiếng huýt sáo lại vang lên trên đôi môi được ngụy trang kỹ càng.
Trên hành lang trải thảm nhung, một quý bà đi ngang qua Thi Thanh Hải rồi quay lại nhìn anh, mắt sáng lên.
Thi Thanh Hải mặc áo khoác quân dụng màu xanh lục, trông rất bảnh bao.Trên quân hàm đỏ thẫm ở vai áo có một ngôi sao vàng chói lọi.Cấp bậc này cùng với vẻ ngoài của anh dễ khiến phụ nữ say mê.
– Xin hỏi…vừa rồi…ngài huýt sáo bài gì vậy? – Phu nhân ngập ngừng hỏi.
Thi Thanh Hải dừng bước, mỉm cười:
– Thưa phu nhân xinh đẹp, là bài “27 ly rượu”!
– Một bài dân ca cổ điển hay quá! – Phu nhân vui vẻ nói – Ngài là sĩ quan đến dự lễ trao huân chương hôm nay phải không? Tôi biết sẽ có tiệc tối sau buổi lễ.Không biết ngài có rảnh không, chúng ta có thể…
Phu nhân rất quyến rũ, nhưng Thi Thanh Hải không có thời gian.Anh cúi người hôn tay bà, lịch sự nói:
– Xin lỗi phu nhân, sau lễ trao huân chương tôi có công việc quan trọng cần làm.
Thi Thanh Hải quả thật có việc quan trọng.Sau khi xâm nhập vào lịch trình của Ban An ninh Liên bang, anh biết Phó Tổng thống Bái Luân sẽ không dự tiệc tối mà rời đi ngay.Vì vậy, anh phải thay đổi kế hoạch.
Để vinh danh các quân nhân Liên bang ở tiền tuyến, Quốc hội đã cấp đại sảnh cho Bộ Quốc phòng tổ chức lễ trao huân chương.
Thi Thanh Hải đứng dựa vào cửa lớn trong đại sảnh, tay cầm ly rượu nhạt, đánh giá tòa nhà Quốc hội.
Sau lễ trao huân chương là tiệc tối.Ban tổ chức đã chuẩn bị một tháp rượu lớn ngay sau cánh cửa mà Thi Thanh Hải đang dựa vào.Những bọt rượu xanh nhạt bốc lên, tạo cảm giác tươi mát, vui vẻ.
Thi Thanh Hải uống rượu táo, rồi rượu bồ đào.Đến ly rượu hạnh nhân thứ ba, anh cau mày nhìn về phía xa.Một nữ quân nhân mặc quân phục Liên bang, giống như đóa hồng nhỏ trong nhung lụa, đang lạnh lùng nhìn anh.
Trâu Úc là Phó Chủ nhiệm khoa của Phòng Nghiên cứu Chính sách Quân dụng thuộc Bộ Quốc phòng, việc cô xuất hiện ở lễ trao huân chương không có gì lạ.Hơn nữa, Bộ trưởng Trâu Ứng Tinh đang chủ trì nghiên cứu thí nghiệm ở căn cứ số I nên không thể đến dự, Trâu Úc đến thay cũng hợp lý.
Trâu Úc không biết Thi Thanh Hải mất tích gần đây.Khi cô thấy anh đứng ở góc khuất, mặc áo khoác quân dụng, cô chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ chứ không nghi ngờ gì.
Thi Thanh Hải nâng ly rượu hạnh nhân lên chào cô, nhưng đáp lại anh là ánh mắt lạnh lùng.Anh cau mày, đặt ly rượu xuống, lẫn vào đám đông đi về phía bục chủ tịch.
Các camera chuyên nghiệp bắt đầu di chuyển góc quay, truyền hình trực tiếp hình ảnh trong đại sảnh đến hàng ngàn hộ gia đình.Lễ trao huân chương chính thức bắt đầu.
Đội phòng không của Quân khu III mở màn, sau đó là các chiến sĩ thuộc các đơn vị dã chiến khác.Đến giai đoạn cuối, các quân nhân nổi tiếng của Sư đoàn Thiết giáp số 7 lần lượt lên bục nhận huân chương và giấy khen.
Dù trong hoàn cảnh này, các quân nhân của Sư đoàn Thiết giáp số 7 vẫn rất kiệm nụ cười.Họ nghiêm chỉnh, đứng thẳng, mắt nhìn thẳng, hai tay buông dọc theo thân người, biểu cảm kiên nghị và bình tĩnh, giống như phong cách của Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh.
Tiếng vỗ tay vang lên trong đại sảnh.Tuy nhiên, kiến trúc đại sảnh rất thông thoáng nên tiếng vỗ tay không được cộng hưởng, nhanh chóng nhỏ dần.
Kiến trúc sư thiết kế tòa nhà Quốc hội này có lẽ ghét việc Liên bang liên tục tổ chức hội họp và các nghị viên phải vỗ tay ủng hộ nên đã cố tình thiết kế đại sảnh không phù hợp với nguyên lý âm học.
Thi Thanh Hải vừa nghĩ vẩn vơ, vừa nhìn đám nhân vật Liên bang trên đài.Anh cảm thấy khó hiểu và thất vọng vì Đỗ Thiếu Khanh không tham dự lễ trao huân chương.
Lễ trao huân chương dần đến hồi kết, Phó Tổng thống Bái Luân tươi cười đi lên bục chủ tịch để trao huân chương.
Ai hiểu biết về cấp chỉ huy cao nhất của Sư đoàn Thiết giáp số 7 đều biết chỉ có ba người đủ tư cách được Phó Tổng thống đeo huân chương, đó là Sư đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh và hai cánh tay đắc lực của ông, Thượng tá Tây Môn Cẩn và Thượng tá Đông Phương Phái.
Nhưng Đông Phương Phái đã bị tước quân hàm, bị Đỗ Thiếu Khanh đuổi thẳng vào đơn vị NTR của Sư đoàn Thiết giáp 17.Dù chưa có tin tức hắn hy sinh, nhưng chắc chắn hắn không còn tư cách nhận vinh danh của Liên bang.
Đỗ Thiếu Khanh cũng không đến.Với vị tướng quân băng giá này, có lẽ những buổi lễ mừng công ở Thủ đô khiến ông khó chịu.
Vì vậy, trong cấp chỉ huy cao nhất của Sư đoàn Thiết giáp 7 ngày hôm nay chỉ còn lại một mình Thượng tá Tây Môn Cẩn lên nhận huân chương.
Lúc này, không ai biết hắn đang bị trói chặt vào bồn tiểu trong nhà vệ sinh, sắm vai một nhân vật bi thương trong một vở kịch nào đó, thân thể rất yếu ớt, có thể chết bất cứ lúc nào.
Sau ba lần gọi tên liên tiếp mà không ai trả lời, Thượng tá Tây Môn Cẩn mãi không xuất hiện, đại sảnh Quốc hội đột nhiên im lặng.Mọi người không biết chuyện gì đã xảy ra.
Vị quan chức chủ trì nghi thức nhanh chóng liếc nhìn các camera đang quay trực tiếp, tiến lên phía sau Phó Tổng thống Bái Luân, nhỏ giọng nói gì đó, ý muốn mời Phó Tổng thống tiếp tục bài phát biểu cảm động để xoa dịu tình hình.
Nhưng không phải chuyện gì cũng có thể dễ dàng bỏ qua, ít nhất là ngày hôm nay.
Tiếng bước chân rõ ràng vang lên.Tiếng giày quân dụng nện trên bậc thang gỗ trầm quý giá.Thi Thanh Hải mỉm cười đi lên bục chủ tịch, cởi bỏ nút áo khoác quân dụng màu xanh lục.
Trước khi đám Đặc công của Cục Đặc Cần và nhân viên Quốc hội kịp phản ứng, anh nói:
– Tôi biết Thượng tá Tây Môn Cẩn đang ở đâu.
Nói xong, tay trái của anh đặt lên quyển sách Đệ Nhất Hiến Chương dày cộp trên bàn chủ tịch.Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn mọi người bên dưới, mím môi lại.Lớp son môi hồng nhạt sau vài ly rượu đã không thể che giấu được màu tím tái ban đầu.
Một nhân viên Quốc hội nhanh chóng đến bên cạnh anh, hạ giọng nói:
– Vị quân nhân này, đây là lễ trao huân chương, toàn bộ Liên bang đang xem trực tiếp, xin mời anh xuống dưới, tôi không muốn phải gọi nhân viên an ninh đâu.
Thi Thanh Hải khẽ ho hai tiếng, giải thích:
– Tôi không phải là người đến dự lễ trao huân chương.Chỉ cần nhìn bộ quân phục này của tôi thôi cũng biết, tôi không phải người của Sư đoàn Thiết giáp 7, tôi là người của Doanh đoàn I Đặc biệt.
Sau khi Liên bang tiến hành Đại hòa giải, một bộ phận lớn quân đội cũ của Phiến Quân Thanh Long Sơn tiếp nhận sự cải biên của Chính phủ Liên bang, đổi tên thành Doanh đoàn I Đặc biệt, trực thuộc Quân khu I.
Trong chiến dịch tiêu diệt Quân viễn chinh Đế Quốc tại Đại khu Tây Lâm, Doanh đoàn I Đặc biệt đã thể hiện vô cùng xuất sắc, đạt được nhiều chiến tích hiển hách.Thế nhưng Chính phủ Liên bang lại bỏ qua bọn họ, không hề nhắc đến.
Mọi người trong đại sảnh sau khi nghe đến cái tên Doanh đoàn I Đặc biệt, đều nghĩ rằng mình đã hiểu được ý đồ của vị quân nhân này, nên họ đều có chút xấu hổ.Đại sảnh trở nên im lặng hơn.
– Chẳng lẽ không ai muốn biết Thượng tá Tây Môn Cẩn đang ở đâu hay sao? – Thi Thanh Hải mỉm cười nhìn mọi người bên dưới, lớn tiếng hỏi.
Một người trong đám đông đột nhiên hô lớn:
– Hắn ta đang ở đâu, anh nói đi!
– Hắn ta đang chờ đợi sự xét xử của tòa án tối cao đạo đức và tử vong! – Có người tiếp lời, Thi Thanh Hải thỏa mãn, mỉm cười nói:
– Còn có rất nhiều người khác cũng sắp sửa tiếp nhận sự xét xử giống như hắn vậy.
Tay trái của anh vuốt ve quyển sách Đệ Nhất Hiến Chương, quay đầu nhìn đám nghị viên đang nghi hoặc, nhìn thấy Phó Tổng thống Bái Luân đang được đám Đặc công hộ tống trở về bên dưới bục chủ tịch.Anh đột nhiên cao giọng điểm danh:
– Phó Tổng thống Bái Luân, Nghị viên Mai Tư, Nghị viên Bảo Nhĩ Sâm, Tướng quân Hồ Trữ…
Sau khi liên tục nói ra tên tuổi sáu bảy vị đại nhân vật trong Chính phủ Liên bang, anh nheo mắt nhìn khuôn mặt cứng ngắc của những người đang đứng trên bục chủ tịch, mỉm cười nói:
– Tốt lắm, phần lớn các người đều có mặt ở đây, vậy tôi chính thức tuyên bố…
– Các người chính là những nhân vật tình nghi đứng sau vụ ám sát tại Sân vận động Lâm Hải Châu, là những nhân vật tình nghi đứng sau vụ Phi thuyền Cổ Chung Hào bị tập kích, là những nhân vật tình nghi bán đứng Liên bang cho Đế Quốc, bức tử vị lão sư béo mập đáng yêu của tôi, và khiến tôi vô cùng mất hứng.Dựa trên những tội danh nghiêm trọng này, cùng với việc các người cố tình khống chế Chính phủ Liên bang và hệ thống Tư pháp Liên bang, căn cứ vào Đệ Nhất Hiến Chương và các quy định bổ sung liên quan trong hệ thống pháp luật Liên bang, ta quyết định thi hành quyền công dân bắt giữ các người!
Tay trái của Thi Thanh Hải đặt lên quyển sách Đệ Nhất Hiến Chương, nhìn chằm chằm vào đám người này, nghiêm túc nói:
– Nếu như các người phản kháng, vậy thì tôi sẽ căn cứ vào quyền công dân bắt giữ và điều lệ dân binh trong thời gian chiến tranh, trực tiếp đánh gục các người ngay tại chỗ.
Bên trong tòa đại sảnh rộng lớn của tòa nhà Quốc hội quanh quẩn giọng nói của Thi Thanh Hải.Mọi người liếc nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Có lẽ không có nhiều người nhớ được trong Đệ Nhất Hiến Chương của Liên bang còn có cái gọi là quyền công dân bắt giữ.
Phản ứng của mọi người là cảm thấy vớ vẩn.Cái gã quân nhân đẹp trai mà nghiêm túc đang đứng trên bục chủ tịch kia, có phải đã bị vấn đề về thần kinh hay không?
Phó Tổng thống Bái Luân dưới sự hộ tống của đám Đặc công Cục Đặc Cần, mang theo vẻ mặt ác liệt đi về phía bên ngoài Quốc hội.Ông ta không muốn để cho cái nốt nhạc đệm hoang đường này ảnh hưởng đến buổi hành trình của mình.
Quả thực không có ai lên tiếng phản đối lời bắt giữ của Thi Thanh Hải, bởi vì tất cả bọn họ đều nghĩ rằng cái thứ gọi là công dân bắt giữ kia chỉ là lời nói điên cuồng của một kẻ điên.
Một vị nghị viên phẫn nộ đứng thẳng lên chỉ vào Thi Thanh Hải, lớn tiếng quát mắng gì đó.
Thi Thanh Hải khẽ nheo mắt lại, tai của hắn dường như đã mất đi chức năng bình thường, cũng chỉ có thể nhìn thấy miệng của vị nghị viên kia đang không ngừng biến hình.Những cái răng bên trong miệng ông ta rõ ràng là thường xuyên bị tắm qua khói thuốc lá, lưu lại những vệt vàng ố khó coi.
Hắn lấy ra một khẩu súng mini tự động chuôi ngắn từ áo khoác quân dụng màu xanh lục, hướng về phía bên kia liên tục bóp cò.
Những tiếng súng ba ba ba ba giòn tan vang vọng trong đại sảnh Quốc hội.

☀️ 🌙