Đang phát: Chương 673
Tòa nhà cao tầng này thuộc sở hữu của Cục Điều tra Liên bang.Ngay tầng trệt có một cửa xoay tự động lộng lẫy.Hứa Nhạc đứng sau cánh cửa kính lớn, nhìn những bông tuyết rơi và đám phóng viên đang chen lấn sau hàng rào cảnh sát, gương mặt biến dạng vì phấn khích.Anh dừng bước, trong mắt thoáng hiện một tia cảm xúc phức tạp.
Từ khi trốn vào khu hầm mỏ, leo lên những chiếc xe tự hành bỏ hoang, xuyên qua những bức tường đổ nát, rồi lặn xuống khu mạch nước ngầm, anh đã trốn khỏi Đại khu Đông Lâm, đến Thủ Đô Tinh Quyển.Kể từ đó, anh che giấu thân phận tội phạm bị truy nã, sống một cuộc đời bình lặng.Nhưng trong lòng anh chưa bao giờ quên thân phận này.Đối với anh, việc bị Liên bang truy nã tựa như một loại ám ảnh, âm thầm tác động đến anh.
Giống như lúc này, nhìn đám phóng viên nhiệt tình và những bông tuyết lạnh lẽo, dù đối mặt với Hoàng đế Đế Quốc, anh cũng có thể ngẩng cao đầu, nhưng trước cảnh này, anh lại muốn lùi bước.
Đây không phải chiến tuyến, không có Cố Tích Phong và đồng đội, cũng không có Hách Lôi và những học trò quân sự bên cạnh.Ngoài kia là sự náo động, là tuyết rơi, và anh chỉ có một mình.
– Tôi đã suy nghĩ kỹ về những lời anh nói, và tôi quyết định sẽ đi nhập ngũ…
Gã quan chức trẻ tuổi của Cục Điều tra Liên bang tiến lên, khoác lên vai anh chiếc áo khoác quân sự màu xanh lục đậm, vẻ mặt nghiêm túc:
– Tôi muốn hỏi anh về thủ tục cần thiết.
Hứa Nhạc tỉnh táo lại, cúi đầu mặc áo khoác, cài cẩn thận, và đáp:
– Bộ Quốc phòng có chương trình tuyển quân đặc biệt.Những công chức có kỹ năng chuyên môn như cậu sẽ được phong hàm Thiếu úy khi nhập ngũ.
Quan chức trẻ tuổi mỉm cười, gật đầu chào anh, rồi tiến đến cửa tự động, đích thân kích hoạt hệ thống cảm biến, để cánh cửa kính xoay tròn, hướng về phía Hứa Nhạc:
– Tôi hiểu rồi, anh đi thong thả!
Hứa Nhạc nhún vai, chậm rãi bước ra ngoài.Vừa bước ra, vô số bông tuyết và hơi lạnh ập vào mặt, khiến anh theo bản năng nắm chặt áo khoác.Ngay sau đó, ánh đèn flash chói lóa và những câu hỏi sắc bén xuyên qua màn tuyết, dội thẳng vào mặt anh, khiến anh nheo mắt.Đó không phải là cái nheo mắt kiên quyết hay sát khí như trước đây, mà là nheo mắt để trốn tránh.
Nhưng tại sao mình phải trốn tránh? Đại thúc là tội phạm bị truy nã gắt gao nhất của Liên bang, là kẻ phản quốc, còn bản thân mình chỉ là đối tượng tình nghi.Dù mình có là tội phạm bị Liên bang truy nã thì sao? Năm xưa, Thượng Tá Lai Khắc đeo kính râm, chĩa súng vào trán mình, mình bắt đầu trốn chạy một cách kỳ lạ, nhưng mình có làm gì sai đâu?
Nghĩ đến đây, Hứa Nhạc hơi nhíu mày, cố gắng mở to mắt, nhìn thẳng vào ánh đèn flash trắng xóa trước mặt, hít sâu ba hơi, rồi bình tĩnh bước tới.Anh cúi đầu, đối diện với rừng micro đang chĩa vào mặt, chuẩn bị thừa nhận và giải thích.Anh không muốn đối đầu với đám phóng viên, chỉ muốn nhân cơ hội này để giải thích với người dân Liên bang.
Nhưng khi anh chuẩn bị mở miệng, khoảng một trăm gã đàn ông vạm vỡ mặc võ phục bó sát màu tối, vũ trang đầy đủ, từ đâu xông ra.Những gã này đeo kính râm, mặt lạnh tanh, nhanh chóng kiểm soát tình hình, đẩy lùi đám phóng viên đang phấn khích, đồng thời che chắn cho Hứa Nhạc, hộ tống anh theo bậc thềm đá bên hông tòa nhà rời đi.
Động tác của những gã này rất nhanh gọn, dứt khoát, giống như những quân nhân được huấn luyện chuyên nghiệp.Hứa Nhạc nhanh chóng nhận ra thân phận của họ qua biểu tượng chim ưng đen trên vai áo: nhân viên của Công ty Bảo an Hắc Ưng, một trong ba công ty bảo an lớn nhất Liên bang, thuộc sở hữu của Thai Gia.
Không khí trong chiếc xe hơi đen rộng rãi ấm áp như mùa xuân.Mọi gió tuyết và tiếng ồn bên ngoài đều bị cách ly.Dưới sự dẫn đường và kiểm soát chuyên nghiệp của nhân viên Hắc Ưng, không một chiếc xe truyền thông nào đuổi kịp đoàn xe của họ.Ngay cả chiếc trực thăng truyền hình lượn lờ trên không cũng bị những chiếc trực thăng chiến đấu của Hắc Ưng ngăn chặn.
– Quả là một màn lớn!
Hứa Nhạc cởi áo khoác quân sự, nhìn chàng thanh niên gầy gò đang dựa vào ghế ngắm tuyết rơi, cảm thán:
– Phu nhân có đồng ý cho cậu làm chuyện này không?
– Dù mẫu thân không đồng ý với nhiều việc cậu làm, nhưng nếu vụ nổ trên phi thuyền Cổ Chung Hào thật sự có âm mưu, mẹ tôi sẽ không để người ta thu phục cậu quá nhanh.
Thai Chi Nguyên cầm một chai rượu có nồng độ cồn không quá hai mươi độ, vẻ mặt mệt mỏi dựa vào ghế, ngắm nhìn bên ngoài, một lúc sau mới quay sang nhìn Hứa Nhạc:
– Chuyện này không liên quan đến lợi ích, mà là sự cân bằng giữa các thế lực trong xã hội.Lão nhân gia đã già rồi, mấy người trong Thất Đại Gia Tộc vẫn hy vọng cậu có thể đè ép đám người kia.
Hứa Nhạc nhún vai, liếc nhìn Trâu Úc đang mặc áo khoác da cáo đỏ rực, ngồi dựa vào ghế da, tóc đen buộc đơn giản, cài một đóa hoa đỗ quyên đỏ rực trên vành tai, vô cùng nổi bật.
– Cẩn thận Cục HTD tìm cô gây phiền phức đó!
Hứa Nhạc nói.
Trâu Úc hoàn toàn phớt lờ anh, đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có vài bông tuyết bay lướt qua.
Không khí trong xe có chút kỳ lạ.Thai Chi Nguyên và Trâu Úc ngồi ở hai hàng ghế khác nhau, nhìn về hai phía cửa sổ khác nhau, không nói chuyện với nhau, chỉ im lặng.
Vì chuyện xưa về Thái Tử tuyển phi, vì câu chuyện về hai người bạn cùng bàn từ thời tiểu học, sự kỳ lạ này có thể hiểu được, nhưng Hứa Nhạc không thể chấp nhận được.Anh im lặng một lúc, rồi mỉm cười:
– Hai người chắc đã lâu không gặp nhau rồi, không ngờ lại vì chuyện của tôi mà ngồi cùng nhau như thế này, tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?
Thai Chi Nguyên cười nhạt, đưa ly rượu lên môi nhợt nhạt nhấp một ngụm, Trâu Úc lạnh lùng liếc nhìn Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc vô tội nhún vai, nhìn nữ sĩ quan quân pháp đang ngồi bên cạnh tài xế, cười áy náy:
– Nghe luật sư Tiêu nói, hai người đã kết hôn năm ngoái.Khi nào có cơ hội, tôi sẽ bù lại quà mừng cưới, được không?
Nữ sĩ quan quân pháp Từ Tùng Tử đang bận rộn xử lý các thủ tục tư pháp liên quan, nghe thấy câu này của Hứa Nhạc, có chút ngạc nhiên, quay đầu lại liếc nhìn anh.
Lúc này, Trâu Úc không thể giữ vẻ im lặng nữa.Cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt kinh ngạc nhìn Hứa Nhạc, giọng nói giận hờn xen lẫn lạnh lùng:
– Anh điên rồi!
– Anh cần phải xác định lại thân phận của mình đi, hiện tại anh là tội phạm bị Liên bang truy nã, đang được Tổng thống bảo lãnh tại ngoại với ba mươi triệu tệ, anh không còn là cái tên gia hỏa trong phim phóng sự nữa đâu!
– Anh có thể bị bắt trở lại nhà tù bất cứ lúc nào.Ngay sau đó anh có thể sẽ thân bại danh liệt! Kết quả bây giờ anh lại còn quan tâm đến chuyện tôi cùng với cái con quỷ bệnh kia bao lâu nay không gặp mặt nhau, lại còn… quan tâm đến… cái gì mà quà mừng đám cưới nữa?
Trâu Úc ngơ ngác nhìn Hứa Nhạc, càng ngày càng kích động, rồi lớn tiếng mắng:
– Anh thật đúng là đồ ngốc mà!
Hóa ra, người đàn bà chanh chua mạnh mẽ mà không nói tục thì cũng luôn có cảm giác mạnh mẽ đến lạnh thấu xương.Mà một khi người phụ nữ áo đỏ này bắt đầu nói tục, thì cô nàng cũng chỉ là một người đàn bà chanh chua trẻ tuổi xinh đẹp đến phi thường mà thôi…
Hứa Nhạc nhìn Trâu Úc đang ngồi dựa bên cạnh cửa sổ, mỉm cười nghĩ như vậy.Tâm tình và cơ thể anh nhất thời cảm thấy ấm áp, rồi liếc nhìn Thai Chi Nguyên an ủi, cuối cùng đưa tay vỗ nhẹ lên vai Trâu Úc, chậm rãi nói:
– Không có chuyện gì đâu!
– Đương nhiên là có chuyện chứ!
Thai Chi Nguyên tay bưng ly rượu, cười khổ:
– Thật sự không ngờ cậu lại là đệ tử của Bảo Dưỡng Sư Dư Phùng… Cái gã kia là tội phạm bị truy nã gắt gao nhất của Liên bang, là kẻ phản quốc ác danh lớn nhất trong lịch sử Liên bang… Chuyện này có thể nhỏ được sao? Tôi tin rằng hôm nay, trong Liên bang sẽ có không biết bao nhiêu người bị chuyện này dọa cho chết khiếp đó.Ít nhất là tôi đã bị dọa cho chết khiếp.Rõ ràng là Úc Tử cũng đã bị dọa cho chết khiếp.
– Hóa ra binh lính ngồi cầu, công dân của Tinh cầu S1 đều là giả cả.Tôi thật sự không hiểu nổi, cậu làm thế nào trốn đến Thủ Đô Tinh Quyển được vậy? Hơn nữa cái cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang kia lại vì cái gì mà cấp cho cậu một cái quyền hạn cao đến như thế?
Thai Chi Nguyên nhìn chằm chằm vào gương mặt của Hứa Nhạc, có chút cảm khái:
– Ta thật vô cùng khờ dại! Thật sự vậy! Năm đó khi còn ở Đại học Lê Hoa, cậu có thể dễ dàng đi vào biệt khu H1 của Thư viện Đại học, ta nên đoán ra được cậu có quan hệ với Giáo sư Cận mới phải chứ.Tuy nói rằng những người biết thân phận thật sự của hắn cũng không nhiều lắm, nhưng mà người trong nhà của ta lại biết rõ ràng… Cho nên mới nói rằng ta thật khờ dại, hết sức khờ dại!
– Thật ra khi đó tôi so với cậu còn ngốc hơn nhiều lắm.Sau khi tôi vào Đại học Lê Hoa mới biết được, hóa ra hắn còn có cái thân phận khác là Giáo sư Cận nữa…
Hứa Nhạc nhẹ giọng nói:
– Thật sự có lỗi, cũng không phải là tôi cố ý muốn giấu diếm các người.Chỉ có điều… thân phận đào phạm thật sự không dễ nghe chút nào.
Khi đoàn xe chạy đến trước cổng khu nhà trọ ở Vọng Đô, mấy người trẻ tuổi này mới nhận ra rằng, mình đã xem nhẹ sự cường đại của giới tin tức truyền thông Liên bang.
Công viên dưới lầu khu nhà trọ ngày xưa vẫn luôn im ắng, giờ phút này đã tràn ngập người, hơn nữa vô cùng ồn ào.Hơn mười chiếc xe truyền thông lớn đã chiếm cứ nhiều góc khác nhau trong khu công viên công cộng này.Các phóng viên mặc đủ loại trang phục, tay cầm micro, một bên trò chuyện với cấp trên, một bên giới thiệu chi tiết tình huống trước mặt cho người dân Liên bang.
Đoàn xe chậm rãi chạy đến, nhất thời gây ra một trận xôn xao ồn ào.Đám phóng viên di chuyển góc độ máy ghi hình, lớn tiếng gào thét vào micro:
– Thượng Tá Hứa Nhạc đã xuất hiện, chúng tôi thật sự rất muốn biết, nếu anh ấy thật sự là đệ tử của tên giặc phản quốc Dư Phùng, anh ấy thật sự là tên tội phạm truy nã của Liên bang, vậy giờ phút này anh ấy sẽ đối mặt như thế nào với màn ảnh, cùng với những người dân ở phía sau màn ảnh đây?
Tin tức này vừa công bố ra ngoài, toàn bộ Liên bang nhất thời lâm vào khiếp sợ.Người nối nghiệp đã được đích thân Quân Thần Lý Thất Phu lựa chọn, hơn nữa còn nhận được sự thừa nhận của tuyệt đại đa số các phương diện khác nữa, vị anh hùng chiến đấu trong mấy năm gần đây nhận được sự tôn kính cao nhất của toàn thể Liên bang, không ngờ lại là đệ tử của tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Liên bang, là đệ tử của tên Bão Dưỡng Sư phản quốc Dư Phùng kia? Thậm chí ngay cả bản thân anh ta cũng nằm trong danh sách bị truy nã của Chính phủ Liên bang nữa!
Bên trong tòa đại lâu của Nhật báo Đặc khu Thủ Đô, trước cửa có một chiêu bài vầng trăng nguyệt thực ăn một phần mặt trời, trên màn hình TV lúc này đang chiếu chương trình truyền tin đặc biệt chấn động.Vì có sự can thiệp từ bên phía Chính phủ Liên bang, kênh tin tức Đài truyền hình Liên bang vẫn tạm thời nằm trong sự khống chế, nhưng hơn mười đài truyền hình khác thuộc về các tập đoàn tài chính hoặc cá nhân, dốc hết toàn bộ nguồn lực để phát tất cả tin tức liên quan đến Thượng Tá Hứa Nhạc.Thậm chí không còn ai quan tâm đến mấy chi bộ đội ở chiến trường tiền tuyến đang chuẩn bị lên đường quay về Liên bang nữa.
Đã có đài truyền hình bắt đầu đến Đại khu Đông Lâm truyền hình trực tuyến.Các phóng viên cầm theo ảnh chụp của Hứa Nhạc, phỏng vấn bất cứ người dân nào bắt gặp trên phố Chung Lâu, rồi đến những người thợ mỏ thất nghiệp thật thà chất phác như đá ở Hà Tây Châu, dần dần đưa ra nhiều câu chuyện xưa bất lợi cho Hứa Nhạc.
Phóng viên Ngũ Đức ngồi nửa mông trên bàn làm việc của Tổng Biên Tập Bob trong văn phòng của ông ta, lắc đầu, cảm khái:
– Trước kia khi còn học trong Đại học, giảng viên từng nói, tin tức vĩnh viễn càng ly kỳ hơn so với tiểu thuyết giả tưởng, mãi đến hôm nay cuối cùng cũng đã được chứng thực ở một mức độ nào đó rồi.
Tổng Biên Tập Bob lấy một điếu xì gà thô to, bật diêm châm lên, thổi nhẹ que diêm cho tắt hẳn rồi bỏ vào gạt tàn thủy tinh trên bàn.Trong biểu tình bình tĩnh của ông ta lộ ra một nỗi sầu lo, muốn tìm ra những nguyên nhân chính trị ẩn sâu bên dưới chuyện này, nhưng phát hiện ra vẫn còn thiếu những tin tức trực tiếp quan trọng nhất.
Sau khi trầm mặc một lúc lâu, ông ta lắc đầu:
– Đệ tử của một tên giặc phản quốc không nhất thiết phải là một tên giặc phản quốc.Đây là một đạo lý đơn giản, tôi không rõ vì sao Liên bang lại kích động đến như vậy?
– Vì chuyện này liên quan đến chủ nghĩa anh hùng phản loạn.Rất nhiều người có thể dễ dàng kích động, thậm chí phẫn nộ.
Ngũ Đức nhún vai, xoa xoa đầu gối vẫn còn đau nhức, chậm rãi nói:
– Thuyết pháp kia của cậu, theo phương diện luật học cũng không có căn cứ chính xác.Dân chúng sẽ không chấp nhận lời giải thích này.
– Tôi thật sự muốn biết, chuyện này sẽ tiếp tục phát triển như thế nào đây?
Ánh mắt của Tổng Biên Tập Bob xuyên qua làn khói thuốc trắng xóa từ điếu xì gà bốc lên, dừng trên người Thượng Tá trẻ tuổi vừa bước ra khỏi xe hơi đen, xuất hiện trên màn hình TV trên tường kia.
Vào thời điểm này, cánh cửa văn phòng của Tổng Biên Tập Bob đột nhiên bị người khác đẩy ra.Một sĩ quan quân đội trung niên chậm rãi bước vào phòng, nhìn về phía hai người đang giật mình nghi hoặc nhìn ra, mỉm cười nói:
– Xin chào hai vị, tôi muốn xin được hẹn trước một buổi phỏng vấn riêng.Vào đây hơi đường đột, xin hai vị thứ lỗi!
Phóng viên Ngũ Đức nghi hoặc hỏi:
– Phỏng vấn riêng? Xin hỏi ngài là…
– Tôi xin tự giới thiệu.Tôi là Hàn Thiếu Đông, hiện đang phụ trách công tác quản lý hậu cần ngoài biên chế của Khoa III thuộc Quân khu I!
Vị sĩ quan quân đội trung niên lễ phép nói.
Nghe thấy một chức vụ bình thường của một cơ cấu bình thường, Tổng Biên Tập Bob khiếp sợ đến mức đứng bật dậy khỏi ghế Chủ biên.Là người có kinh nghiệm trong giới truyền thông, ông ta biết rõ cơ cấu hậu cần ngoài biên chế của Khoa III là cơ cấu duy nhất chuyên phụ trách quản lý trang viên ở Phí Thành!
Tổng Biên Tập Bob run run gỡ điếu xì gà trên môi, không dám tin, hỏi:
– Ý ngài là, chúng tôi sẽ… phỏng vấn Nguyên Soái đại nhân?
