Chương 674 Tin tức sự kiện (Hạ)

🎧 Đang phát: Chương 674

Những bông tuyết trắng xóa vẫn không ngừng rơi, phủ lên tấm biển hiệu “Nguyệt Thực” bên ngoài tòa nhà của Nhật báo Đặc khu Thủ Đô.Tổng Biên tập Bob và phóng viên Ngũ Đức khoác vội áo khoác đen chuyên dụng, rời khỏi tòa soạn dưới ánh mắt tò mò, nghi hoặc của đồng nghiệp.Họ đội gió tuyết, nhanh chóng lên chiếc xe quân sự màu xanh lục đã chờ sẵn.
Chiếc xe lập tức lao thẳng về sân bay quân sự Nam Giao.
Trong thùng xe, Ngũ Đức liếc nhìn Bob, người bạn đồng nghiệp lâu năm đang ngồi bên cạnh, mân mê điếu thuốc trên môi mà không châm lửa.Cảm nhận được sự nghi hoặc và lo lắng của đối phương, anh nhún vai, hỏi:
– Ông đã từng gặp Quân Thần đại nhân bao giờ chưa?
– Cách đây rất lâu, trong lễ tang của Cố Tổng Thống, tôi đã từng thoáng thấy ông ấy từ xa.
Bob có vẻ căng thẳng, nhìn những bông tuyết bay ngược ngoài cửa sổ.Ông châm điếu thuốc trên môi, cau mày hút một hơi sâu.Đến lúc này ông mới nhận ra mình đã lấy nhầm bao thuốc bạc hà dành cho phụ nữ tập hút của cô thư ký.
Ông lẩm bẩm chửi thề, gỡ điếu thuốc mảnh khảnh, dụi vào gạt tàn trên cửa xe, rồi vẫy tay xua làn khói.
– Ông đang rất căng thẳng đấy!
Ngũ Đức xoa đầu gối đau nhức, nhìn vị chủ biên hết đưa tay lên lại hạ xuống, vẩy vẩy làn khói đã tan, có chút khó tin nói:
– Tôi chưa từng nghĩ rằng một người bình tĩnh, thậm chí lạnh lùng như ông lại có lúc căng thẳng trước phỏng vấn.Ông đã phỏng vấn ba đời Tổng Thống rồi đấy!
– Tổng Thống thường xuyên tiếp nhận phỏng vấn, nhưng Nguyên Soái đại nhân chưa từng trả lời phỏng vấn nào kể từ khi rời quân ngũ về Phí Thành.
Bob phản bác, dừng một lát rồi cười tự giễu:
– Thôi được rồi, đó chỉ là viện cớ thôi.Tôi đang rất căng thẳng đấy!
– Hồi còn học khoa báo chí ở Đại học Thủ Đô, tôi từng thực tập phỏng vấn Bộ trưởng Quốc phòng đương nhiệm.Nhưng chuyện đó đâu có nghĩa lý gì.Còn nhớ năm đó, Hội Sinh viên Thủ đô và Hiệp hội Cựu chiến binh liên hợp biểu tình phản chiến, có một nghiên cứu viên khoa cơ khí từ hành tinh S2 đến trao đổi, bồng bột đốt bức ảnh của Nguyên Soái.
– À, lúc đó Nguyên Soái chưa phải là Nguyên Soái, mà chỉ là Sư đoàn trưởng thôi.Giống như Thượng tá Hứa Nhạc bây giờ, một thần tượng anh hùng chiến đấu Liên bang đang được Chính phủ bồi dưỡng.
– Tên ngốc đó bị đám sinh viên và cựu chiến binh ngồi xe lăn đánh cho thành đầu heo.
Bob cười ha hả, không để ý đến chiếc xe xóc nảy, trong tiếng cười có chút cảm khái về ký ức xưa, nheo mắt lại, nói:
– Ông không biết Nguyên Soái có ý nghĩa lớn thế nào với thế hệ chúng ta đâu.Một phóng viên cần có tinh thần độc lập.Tôi không nên sùng bái ai, nhưng khi nghe quân nhân kia nói được phỏng vấn Nguyên Soái, tôi mới nhận ra mình đã âm thầm sùng bái ông ấy từ thời đại học đến giờ… như một fan cuồng với minh tinh màn bạc.
Ngũ Đức nhún vai, lấy điếu thuốc Lam Hà Diệp, châm lửa, chậm rãi nói:
– Chắc không có mấy người trong Liên bang này không như ông đâu.Nhưng ông có nghĩ vì sao Nguyên Soái lại sắp xếp cuộc phỏng vấn này không?
Bob nhíu mày, nhìn sân bay quân sự ngày càng gần, cùng những chiếc phi cơ ẩn sau kiến trúc, hạ giọng:
– Tôi cũng thấy chuyện này có chút kỳ lạ… Có lẽ… liên quan đến tin tức về Thượng tá Hứa Nhạc hôm nay.
Những luồng khí lạnh gào thét, quét qua sân bay, hất tung những bông tuyết.Động cơ mạnh mẽ của chiếc phi cơ cá nhân tiên tiến nhất Liên bang xé tan không khí lạnh lẽo trên đường băng, hướng về Phí Thành.
Chưa đầy nửa tiếng sau, hai phóng viên nổi tiếng nhất Liên bang, vội vã chỉ mang theo thiết bị phỏng vấn đơn giản nhất, thậm chí quên cả camera chuyên nghiệp, đã đến trước trang viên bên hồ nổi tiếng nhất Liên bang.
Công tác an ninh của Lý Gia ở Phí Thành luôn rất nghiêm ngặt.Lực lượng an ninh trực thuộc Quân khu I Liên bang được bố trí dày đặc xung quanh.Những quân nhân tinh nhuệ cảnh giác quan sát mọi động tĩnh.Ngay cả những con ếch im lìm trong ruộng hoa, hay những con cá vàng lười biếng bơi lội vì thời tiết lạnh giá, cũng cảm nhận được sự nghiêm nghị, căng thẳng khác thường đang lan tỏa khắp trang viên.
– Là một người sùng bái Nguyên Soái, tôi đã hai lần đến Phí Thành, và tìm hiểu cấu trúc bên trong trang viên Lý Gia qua các tạp chí kiến trúc.Mùa đông ở đây ấm áp hơn Thủ đô nhiều.Nhất là hồ nước này.Đừng thấy nước trong vắt mà nghĩ lạnh, thực ra dưới đáy hồ có nhiều suối nước nóng chảy ra.Nước hồ ấm áp vô cùng, rất dễ chịu.
Bob và Ngũ Đức đi theo quân nhân Hàn Thiếu Đông, trải qua kiểm tra an ninh nghiêm ngặt, tiến vào sâu trong trang viên.Bầu không khí căng thẳng khiến họ bất an.Để xua tan cảm giác này, Bob bắt đầu dùng giọng khàn khàn giảng giải mọi điều mình biết về nơi này.
– Mời hai vị vào trong.Tôi sẽ không đi theo nữa.Khi các vị ra, tôi sẽ đợi ở đây.
Hàn Thiếu Đông dẫn hai phóng viên đến trước một căn nhà gỗ đơn sơ, mỉm cười nói rồi quay đi.Anh giải thích thêm:
– Căn phòng sau cánh cửa này hiện đang thuộc phạm vi bảo mật theo điều lệ quản lý cơ mật số liệu Liên bang.Quyền hạn của tôi không đủ để vào.
Bên trong căn nhà này có gì? Bob và Ngũ Đức nghi hoặc, nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, nhìn hành lang sàn gỗ quý bóng loáng, do dự không biết có nên bước lên không.
Cuối cùng, dưới sự thúc đẩy của tố chất phóng viên đảm lược, kiên trì, ưu tú nhất Liên bang, họ cũng bước chân lên, mang theo cảm giác căng thẳng chưa từng có, chậm rãi mở cánh cửa.
Không có robot kim loại tràn ngập hương vị khoa học viễn tưởng, cũng không có những nhân vật quan trọng đang nhăn mày cau trán hoạch định chiến lược vũ trụ, sau cánh cửa chỉ là một gian phòng.
Đây là một gian phòng khá rộng.Cuối phòng có một chiếc giường lớn, trải bộ chăn đêm dày dặn nhưng mềm mại.Trên đống chăn đệm dày nhẹ như mây kia, có một ông lão gầy yếu, mệt mỏi đang nằm.
Những vết đồi mồi nâu rõ trên làn da nhăn nheo trắng bệch.Ông lão nhắm chặt mắt, khóe môi mím nhẹ, không có chút huyết sắc.Có lẽ vì đã cống hiến toàn bộ sức lực trên chiến trường, mà ông lão trông rất mệt mỏi.Mệt mỏi đến mức không biết là đang ngủ say, hay là đã ngủ… vĩnh viễn…
Hơn mười sợi dây điện tử y tế chuyên dụng rất nhỏ nối vào thân hình khô quắt của ông lão, vòng qua đầu giường, nối vào bức vách sau giường.Nơi đó có một lớp kính thủy tinh lớn, cao chừng ba thước, ngăn cách gian phòng với không gian bên cạnh.
Bên kia tấm kính, có hơn mười thiết bị chữa bệnh tiên tiến nhất Liên bang, hơn mười giáo sư y học ưu tú nhất Liên bang, hơn mười tướng lĩnh cao cấp quan trọng nhất Quân đội Liên bang, họ đang bận rộn quan sát số liệu, theo dõi chỉ số sinh lý, phẫn nộ mà bất lực, thét gào vô vọng.
Công tác cách âm của bức tường thủy tinh này rất tốt.Bob và Ngũ Đức có thể thấy khuôn mặt âm trầm vặn vẹo của những đại lão quân đội quen thuộc, đoán được ý nghĩa lời nói qua những động tác khoa trương, nhưng lại không nghe được âm thanh nào.Cảnh tượng này giống như một vở kịch câm hoang đường, nhưng ai có thể mời được nhiều tướng lĩnh cao cấp Liên bang như vậy làm diễn viên?
Mơ hồ hiểu ra, Bob và Ngũ Đức khó kìm nén, hô hấp dồn dập hơn.Họ nắm chặt bút ghi âm, vẻ mặt kinh ngạc nhìn thân hình gầy yếu của ông lão trên giường, không biết phải làm gì.
Họ hiểu rõ, những gì mình chứng kiến hôm nay là một sự kiện lịch sử.Một thời điểm lịch sử vĩnh viễn không bị lãng quên của Liên bang.Chỉ cần Liên bang còn tồn tại, thì khoảnh khắc này sẽ được ghi lại trong sách giáo khoa, được hàng ngàn học sinh, sinh viên truyền tụng.
Là một phóng viên, được có mặt tại hiện trường lịch sử như thế này là một vinh quang cả đời chỉ có một lần, huống chi lại là thời khắc lịch sử như thế này? Nhưng sâu trong lòng hai phóng viên xuất sắc này, không có chút hưng phấn nghề nghiệp nào.Họ không chờ đợi gì cả, mà chỉ có sự căng thẳng, buồn bã, bất an và sợ hãi vô tận.
– Ngồi đi, đây là kính một chiều.Chỉ một chiều hướng về phía ta.Ta không thích việc khỏa thân nằm ở đây để cho bọn họ quan sát cả ngày lẫn đêm.Dù họ là thầy thuốc, còn ta là bệnh nhân, nhưng ta không phải là Đại Sư Phạm của Đế Quốc!
Trong không khí quái dị này, đột nhiên có một giọng khàn khàn trầm thấp vang lên.Ông lão gầy yếu trên giường đột nhiên mở mắt, nhìn hai phóng viên đang đứng ngoài cửa, tùy tiện nói:
– Ta thích nhìn cảnh bọn họ bận rộn làm việc bên kia, cảm giác như quay trở lại thời trên chiến trường, người người ra vào bận rộn… Ta thích nhất là nhìn cảnh đám sĩ quan quân y gầy yếu khiêng cái khoang trị liệu nặng nề chạy như điên, ha ha ha…
Cuối giường đã chuẩn bị sẵn hai ghế sofa sang trọng, trên bàn con đặt đĩa hoa quả gọt sẵn và ấm trà xanh vừa pha, bên cạnh gạt tàn thuốc thủy tinh còn có hai hộp thuốc lá Ba số 7 bằng thiết màu trắng chuyên dụng trong Quân đội Liên bang.
Bob và Ngũ Đức không phản ứng kịp.Họ ngây ngốc nhìn Quân Thần lão nhân gia trên giường, một lúc lâu mới bối rối thỉnh an, rồi run rẩy ngồi xuống hai chiếc ghế sofa thoải mái.
– Ta rất vui vì các vị đã đồng ý đến đây phỏng vấn.
Quân Thần Lý Thất Phu ấn nhẹ vào nút ẩn giấu bên mép giường, phần đầu giường nâng lên một góc khoảng 40 độ, để nửa thân trên của ông nghiêng lên, đối diện với hai vị khách.Giọng lão vẫn khàn khàn, mang theo cảm giác van vọng như đá tảng va chạm nhau, vẫn kiên định, mạnh mẽ khiến người khác tim đập nhanh.
Lau mồ hôi lạnh trên trán, Bob hít thở sâu, ổn định lại tâm tình căng thẳng, mới hưng phấn và nghiêm túc trả lời:
– Nguyên Soái đại nhân, đây là vinh hạnh lớn nhất từ khi tôi bắt đầu làm nghề, thậm chí là lớn nhất từ khi Nhật báo Đặc khu Thủ Đô ra đời đến nay!
Đây là lời thật tâm của ông.Nhìn những hình ảnh sau tấm kính, có thể suy đoán rằng cuộc phỏng vấn trực tiếp sắp bắt đầu này có lẽ là lần trả lời phỏng vấn cuối cùng trong cuộc đời truyền kỳ của ông lão trên giường bệnh.Được may mắn phỏng vấn ông, đây là vinh hạnh cao nhất của Bob và Ngũ Đức.
– Nếu đã phỏng vấn, vậy tôi nghĩ trước tiên nên tự giới thiệu tóm lược đã.
Ông lão chậm rãi mở miệng.Đèn trên trần gian phòng bệnh được điều chỉnh sáng lên.Toàn bộ không gian trắng xóa, không có chút cảm giác bi thương ảm đạm nào, cũng giống như cuộc đời truyền kỳ của ông, luôn tráng lệ, sáng ngời.
Bob nheo mắt, lấy bút máy quen thuộc, móc từ trong áo khoác ra quyển sổ ghi chép mới tinh.Ngũ Đức nhẹ nhàng mở thiết bị ghi âm cầm tay, nghiêm túc lắng nghe giọng khàn khàn chậm rãi vang lên.
– Ta tên là Lý Thất Phu, sinh ra ở Phí Thành.Cả đời này ta làm ba công việc chính.Từ năm mười hai tuổi, ta vào Tu Thân Quán học tập, kiêm dọn dẹp vệ sinh.Đến mười bốn tuổi, ta làm công cắt cỏ ở quảng trường Đông Uyển tại Phí Thành một năm.Sau đó ta nhập ngũ.Từ đó, trong mấy chục năm, ta luôn công tác trong quân ngũ, không làm thêm việc gì khác.
– Sau khi nhập ngũ, trong thời gian huấn luyện tân binh, Tiểu đội trưởng của ta bị súng cướp cò mà chết trong một buổi diễn tập.Cấp trên rất giận, không biết vì sao, lại chọn ta, một tân binh, làm Tiểu đội trưởng.Sau đó từ Tiểu đội trưởng thăng lên Đội trưởng, rồi đến Liên đội trưởng, Doanh đội trưởng, Đại đội trưởng, Sư đoàn trưởng… mãi cho đến Nguyên Soái.Ta thăng quan tiến chức trong quân đội rất nhanh.Từ đầu đến cuối chưa từng làm chức Phó nào cả.Cũng không làm hai cấp bậc Quân đoàn trưởng và Lữ đoàn trưởng…
– Nói về ba công việc cả đời ta từng làm, mười năm trước sau khi ta rời quân ngũ, cũng từng nghĩ đến việc trở lại quảng trường Đông Uyển cắt cỏ, nhưng bị Chính phủ dùng đủ lý do từ chối.Điều này khiến một cựu chiến binh như ta không hài lòng.
Bob ngừng ghi chép, ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Quân Thần đang chìm vào ký ức, bất an và thương cảm nghĩ thầm, so với tin tức về Hứa Nhạc, đây mới thực sự là một tin tức sự kiện, một tin tức khiến cả vũ trụ phải bi thương!

☀️ 🌙