Đang phát: Chương 633
Đôi mắt lạnh lùng của Phiêu Vũ thiên tôn nhìn Lôi Phạt thiên tôn.
– Sư đệ, sáu ngàn vạn năm trước, việc Thiên Tôn sơn xuất hiện quan trọng thế nào, chắc ngươi còn nhớ.Hy vọng ngươi đừng làm sư tôn thất vọng.
– Vâng, đại sư huynh, đệ hiểu.- Lôi Phạt thiên tôn vội đáp.
Phiêu Vũ thiên tôn quay lưng, tiếp tục:
– Hiểu là tốt.Ngươi được sư tôn chọn nên mới có địa vị này.Phải biết vị trí của mình…Hai con của ngươi chết, ta biết.Bao năm qua, chắc ngươi cũng có con thứ ba ở hạ giới, che giấu thân phận, có lẽ cũng có nhiều người kế thừa.Mất hai đứa cũng không sao.
– Đại sư huynh dạy phải.- Lôi Phạt thiên tôn vội nói.
Các thiên tôn thường ở hạ giới, nên có hậu duệ cũng là lẽ thường.
– Nói được thì phải làm được.
Phiêu Vũ thiên tôn biến mất.
Lôi Phạt thiên tôn cung kính đợi Phiêu Vũ thiên tôn đi rồi mới uể oải đứng dậy than:
– Con ta không ít, nhưng ta thích nhất là Yểm Nhi.
Khi Chu Thông chết, Lôi Phạt thiên tôn không nghĩ nhiều, chỉ thấy tôn nghiêm bị xúc phạm và giận dữ.Nhưng khi Chu Vô Luyến chết, ông ta cảm thấy trời đất tối sầm, như muốn phát điên.
– Báo thù?
Lôi Phạt thiên tôn nhíu mày, mắt đỏ ngầu, lòng đầy kích động.
Ông ta rất muốn báo thù, nhưng nhớ đến lời uy hiếp của Phiêu Vũ thiên tôn: “Nếu ngươi ra tay với Tần Vũ, trái với quy định, ta sẽ thay mặt sư tôn giết ngươi!”.Lôi Phạt thiên tôn rùng mình, từ bỏ ý định.
– Trong mắt sư tôn, ta và tam sư đệ chỉ là công cụ.Đại sư huynh mới là đồ đệ thật sự.
Lôi Phạt thiên tôn sợ hãi khi nghĩ đến “sư tôn”.
Sư tôn quá mạnh, mạnh đến đáng sợ.Lôi Phạt thiên tôn tin rằng sư tôn có thể giết ông ta chỉ trong nháy mắt.Hai người không cùng đẳng cấp…Việc ông ta thành thiên tôn chỉ là do may mắn.Lúc đó, nhờ “sư tôn” truyền cho không gian, thời gian pháp tắc, ông ta mới may mắn thành thiên tôn.
Đã truyền được thì cũng lấy lại được.
Lôi Phạt thiên tôn hiểu rõ sự khủng khiếp của sư tôn.Khủng khiếp đến mức vô địch.
– Sư tôn việc gì cũng giao cho đại sư huynh.Bao năm qua chỉ gặp ta một lần, nói vài câu.Còn đại sư huynh thì lúc nào cũng có thể gặp sư tôn.- Lôi Phạt thiên tôn chán nản.
Lôi Phạt thiên tôn dù có gặp sư tôn vài lần trong hai ngàn vạn triệu năm qua, cũng chỉ là khi có việc quan trọng, và nếu không được cho phép, ông ta cũng không biết tìm sư tôn ở đâu.
Địa vị quá khác biệt.
Hơn nữa, Phiêu Vũ thiên tôn còn có đặc quyền “hạ sát” các thiên tôn khác, quản lý vũ trụ, do sư tôn đích thân nói ra.Từ xưa, sư tôn đã nói quyền hạn của Phiêu Vũ thiên tôn là do trời định, khiến Lôi Phạt thiên tôn không dám bất kính.
– Nhưng cái chết của Yểm Nhi không thể không báo.Phải nhẫn…đợi đến khi tân thiên tôn ra đời, lúc đó sẽ giết Tần Vũ.
Hận thù trong lòng Lôi Phạt thiên tôn dần lắng xuống.
Ánh kim quang chiếu sáng khắp nơi, âm thanh chấn động trời đất.Vô số người ở thần giới ngước nhìn, thấy một áng mây hồng bao trùm, một ngọn núi lớn được mây bao phủ từ từ hạ xuống.
Ngọn núi này rất lớn.
Ước chừng trăm ngàn dặm.Thần giới không có ngọn núi nào lớn như vậy.
Một ngọn núi lớn từ trên cao phủ xuống.Bầu trời thần giới bị huyết vân bao phủ.Huyết vân từ ngọn núi lớn chậm rãi phủ xuống, càng lúc càng thấp, không tới vài ngày là có thể nhìn xuyên qua.
Một ngọn núi cực lớn chậm rãi hạ xuống, làm chấn động lòng người.
Trong khu hải vực rộng lớn ở Đông hải, một thông đạo xuất hiện.Hải thủy tách ra, một người đàn ông tóc dài màu huyết hồng bước ra.
Ngẩng đầu nhìn lên trời.
– Thiên Tôn sơn.Quả nhiên là Thiên Tôn sơn.So với lần trước, màu sắc đã thay đổi, thành màu lục rồi.Mây lam biến thành hồng vân! Màu hồng…ta rất thích…xem ra lần này có hy vọng thành công.
Ẩn thế từ sáu ngàn vạn triệu năm trước, đến khi Thiên Tôn sơn tái xuất, vị thần vương cả đời truy cầu tu luyện mới bước ra.
Đạt đến cảnh giới thần vương, ai cũng mong chờ kết quả tu luyện.Nếu không có khát vọng, không có mục tiêu, khó mà tu luyện đến cảnh giới thần vương.
Lần Thiên Tôn sơn xuất hiện trước, bát đại thánh hoàng không ai được lợi, mà một tiêu diêu thần vương không ai để mắt lại thắng lợi.Tiêu diêu thần vương không lợi hại, nhưng nhờ Phiêu Vũ thiên tôn giúp đỡ mà thành thiên tôn.
Vì vậy, việc Tiêu Diêu thiên tôn ra đời khiến các thần vương khác có thêm hy vọng.
– Thiên Tôn sơn xuất hiện, đâu phải ai có thực lực thì thành thiên tôn.Nếu vậy thì còn tranh đoạt làm gì? Tiêu Diêu thần vương có thể thành thiên tôn, ta cũng có thể.
Một thân ảnh từ một ngọn hoang sơn bay lên, rồi biến mất.
Gần như tất cả các thần vương đều động tâm.Thiên Tôn sơn xuất hiện, ai cũng có cơ hội.Thực lực quan trọng, nhưng không phải tất cả.
Trên bầu trời Tu La hải, bốn người đứng yên, một người trước, ba người sau.
Người đứng trước, chắp tay sau lưng là Tu La thần vương La Phàm.La Phàm mỉm cười, nhìn Thiên Tôn sơn.
Ba người sau La Phàm là An Tầm thần vương (mặc trường bào bạc), Tôn Luyện thần vương (mặc trường bào xám, còn gọi là Bình Thiên thần vương) và Liễu Liên thần vương (mỹ nữ lạnh lùng).
– Lần này, ta nhất định phải giành được vị trí thiên tôn.Tiểu An, Tôn Luyện, Tiểu Liên, các ngươi đều là thần vương, đều có hy vọng.Không cần giúp ta.- La Phàm nói.
Vài ngày nữa Thiên Tôn sơn sẽ hạ xuống.
Ngày xưa là minh hữu, bằng hữu…nhưng lúc này chỉ là lời nói suông, không ai tin được.Đã là thần vương, ai lại không mơ thành thiên tôn? Lúc này, minh hữu cũng chỉ mở to mắt nhìn, không cẩn thận còn bị giết.
Bài học sáu ngàn vạn triệu năm trước vẫn còn đó.
– Đại ca, huynh không cần nói nữa.- An Tầm lạnh lùng nói – Lần này không ai ngăn cản huynh thành thiên tôn được đâu.
– Đúng vậy, đại ca.- Liễu Liên gật đầu.
Tôn Luyện cũng gật đầu.
Mắt La Phàm sáng lên, gật đầu:
– Tốt, không cần cảm ơn.Tiểu An, Tiểu Liên, Tôn Luyện, đợi Thiên Tôn sơn hạ xuống, chúng ta sẽ đến đó.
– Vâng, đại ca.
An Bình, Tôn Luyện, Liễu Liên đều gật đầu.Mị lực của Tu La thần vương thật sự kinh hãi.
——————–
Trong mê vụ chiểu trạch của thần giới.
Mê Vụ thành bị Lôi Phạt thiên tôn hủy diệt, giờ đã mọc lên một tòa thành giống hệt.
Với Tần Vũ, việc xây thành không thành vấn đề.
Trên tường thành Mê Vụ thành, Tần Vũ và Khương Lập nắm tay, cảm nhận gió thổi.
– Vũ ca, địa vị Mê Vụ thành đã được củng cố.Lúc này Thiên Tôn sơn hạ xuống, ta phải đi…thiên tôn có sức hấp dẫn lớn với ta.- Tả Thu Lâm nói.
Tần Vũ và Khương Lập quay lại nhìn Tả Thu Lâm.
Tần Vũ cười:
– Tả Thu Lâm tiền bối cứ đi đi.Lần này Thiên Tôn sơn hạ xuống, chắc nhiều thần vương đến lắm.
Tần Vũ biết rõ mọi việc xảy ra ở thần giới.
Tả Thu Lâm cảm thấy dễ chịu.
Dù không sợ Tần Vũ, nhưng bà ta đã nhận một kiện nhất lưu hồng mông linh bảo của Tần Vũ.Nếu không được Tần Vũ đồng ý mà rời đi, bà ta cũng cảm thấy khó chịu.
– Vậy, xin cáo từ.
Tả Thu Lâm cảm kích nhưng không nói nhiều, gật đầu, bay lên rồi biến mất trước mặt Tần Vũ và Khương Lập.
