Đang phát: Chương 632
“Chuyện này…chuyện này là…không thể nào, không thể nào!” Chu Hoắc mặt trắng bệch.Thời khắc này không gian đã đóng băng, không còn chút dao động nào nữa.Hắn biết đây là sự thật, chỉ là không thể chấp nhận nổi.
Ngay cả người tỉnh táo như Chu Vô Luyến cũng hoảng sợ.
“Phụ thân, đây…đây là không gian đóng băng?” Chu Nhiên ngây ngốc đứng cạnh Chu Vô Luyến.
“Tên Tần Vũ này…” Tả Thu Lâm nhìn về phía Tần Vũ, nhất thời không thốt nên lời.
Khi Tần Vũ thi triển chiêu này, ngoại trừ Khương Lập đã biết trước, tất cả mọi người đều chấn động.
Không gian đóng băng!
Trong Thần giới, chỉ Thánh Hoàng mới có thể thi triển “không gian đóng băng”!
Các Thánh Hoàng có địa vị tôn sùng, bởi vì “không gian đóng băng” là thần thông khiến các Thần Vương phải e sợ.Bao nhiêu năm nay, các Thánh Hoàng thông qua trấn tộc linh bảo có thể gián tiếp đóng băng không gian, cũng nhờ chiêu này mà họ được xem là những người mạnh nhất trong các Thần Vương.Thần thông “đóng băng không gian” ngay cả Tu La Thần Vương cũng không thi triển được.
Hầu hết các Thần Vương đều cho rằng chỉ Bát Đại Thánh Hoàng mới có thể thi triển “không gian đóng băng”.
Nhưng…
Bây giờ thần thông “không gian đóng băng” này lại xuất hiện trên người Tần Vũ!
“Các ngươi chuẩn bị tốt lắm.” Tần Vũ nở nụ cười tàn khốc, vung tay, Tàn Tuyết Thần Thương xuất hiện trên tay.
Chu Hoắc sắc mặt âm trầm như nước dưới vực sâu, nhìn Tần Vũ cười lạnh: “Tần Vũ, ngươi đúng là người tạo nên kỳ tích, nhưng ‘không gian đóng băng’ này chỉ khiến chúng ta không thể thuấn di thôi.Dù không thuấn di, ngươi có đủ thực lực để giết chúng ta sao?”
Không thuấn di, chỉ dựa vào tốc độ và công kích.
Tần Vũ muốn giết bốn Thần Vương không phải là chuyện đơn giản.
“Hơn nữa…” Chu Hoắc tản thần thức, nhanh chóng lan đến Lôi Phạt Thành, tiến vào nơi ở của Lôi Phạt Thiên Tôn.
“Đôi khi, kết cục vượt ngoài dự đoán.” Chu Hoắc nở nụ cười nhạt.
Chu Hoắc, Chu Nhiên, Chu Thông bị chấn động khi Tần Vũ thi triển “không gian đóng băng”, nhưng đã khôi phục tự tin.Đằng sau bốn Thần Vương Lôi Phạt Thành còn có một vị Thiên Tôn, Lôi Phạt Thiên Tôn!
Thiên Tôn ra tay, Tu La Thần Vương cũng biến thành tro bụi trong nháy mắt.
“Ngạo mạn quá, Tần Vũ, Tây Bắc Thánh Hoàng này để ta đối phó!” Tả Thu Lâm bay lên.
Tần Vũ ngăn Tả Thu Lâm lại, cười nói: “Tả Thu Lâm tiền bối, bốn người bọn chúng, giao cho ta là đủ rồi.”
“Cuồng vọng!”
Chu Hoắc, Chu Thông đồng thanh quát.Chu Nhiên và Chu Vô Luyến cũng lộ vẻ cười lạnh.Đóng băng không gian chỉ khiến người ta không thể thuấn di, phi hành vẫn được.Muốn một người giết bốn người đơn giản là nằm mơ.
Trong một trang viên yên tĩnh ở Lôi Phạt Thành, một lão giả mặc tử bào, tóc bạc, mặt lạnh lùng nghiêm nghị, chắp tay nhìn về phương đông, ánh mắt như xuyên qua không gian.
“Không gian đóng băng? Tên Tần Vũ này không tệ.” Lôi Phạt Thiên Tôn nhướng mày, giữa mi tâm, nốt hồng đậu đỏ tươi sáng rực.
Trầm mặc một lát.
Lôi Phạt Thiên Tôn nhẹ giọng nói: “Yểm nhi…các ngươi bốn người nhanh chóng rời khỏi khu vực không gian đóng băng, một lát nữa…mười vạn dặm xung quanh Mê Vụ Thành sẽ trở thành lịch sử của Thần giới.”
Âm thanh quỷ dị của Lôi Phạt Thiên Tôn vang lên bên tai bốn người Chu Hoắc, Chu Nhiên, Chu Thông, Chu Vô Luyến.Tần Vũ và mọi người không nghe thấy.
“Sao vậy? Hình như có chuyện xảy ra?” Tần Vũ khẩn trương.Anh không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Lúc này Tần Vũ vẫn chưa hiểu đó là sự kết hợp giữa thời gian và không gian pháp tắc.
“Nhị đệ, tam đệ, Nhiên nhi, chúng ta rời khỏi đây trước!” Chu Hoắc lộ vẻ vui mừng.
“Xem lần này Tần Vũ chết chắc!” Chu Thông đầy oán khí với Tần Vũ.
Họ hiểu lời Lôi Phạt Thiên Tôn nói…rất hiển nhiên, phụ thân họ quyết định biến mười vạn dặm xung quanh Mê Vụ Thành thành tro bụi!
Thiên Tôn có thể vung tay khiến trời đất sụp đổ.
Thần Vương chỉ là đứa bé trước mặt Thiên Tôn.Lôi Phạt Thiên Tôn nói sẽ hủy diệt toàn bộ khu vực mười vạn dặm thì chắc chắn sẽ làm.
“Đi!”
Chu Hoắc, Chu Vô Luyến, Chu Thông, Chu Nhiên hóa thành bốn đạo lưu quang, bay về phía tây.
“Tần Vũ, muốn giết chúng ta? Nằm mơ!” Chu Thông cười lớn, mang theo nộ khí.
“Tiểu Vũ.” Khương Lan bay ra từ Mê Vụ Thành, “Mau đuổi theo.”
Khương Lan định xuất phát, nhưng Tần Vũ mỉm cười: “Lan thúc, không cần vội.”
“Không vội? Tốc độ phi hành của ngươi nhanh hơn bọn chúng sao? Vạn dặm đó, bọn chúng sẽ bay ra rất nhanh!” Khương Lan lo lắng.
Tần Vũ nhìn bốn người đã biến mất trong tầm mắt.
“Định!”
Tần Vũ khẽ nói.
Chu Thông, Chu Nhiên, Chu Hoắc, Chu Vô Luyến đều dừng lại giữa không trung, không thể di chuyển.Tả Thu Lâm, Dịch Phong, Khương Lan đều kinh ngạc.
“Đây là…thời gian tĩnh chỉ?” Khương Lan nhìn Tần Vũ.
Cảnh tượng này rất giống thời gian tĩnh chỉ, khiến mọi người không thể di chuyển.
“Lan thúc, chẳng lẽ các ngươi không biết…không gian đóng băng chỉ là đóng băng không gian lực thôi!”
Tần Vũ vừa nói xong liền thuấn di biến mất.
Khương Lan, Tả Thu Lâm, Dịch Phong ngơ ngác.
Vận dụng không gian để tấn công rất mạnh, nhưng Thần Vương đều biết thuấn di, chiêu này vô dụng.Nhưng bây giờ…Tần Vũ thi triển không gian đóng băng, Thần Vương không thể thuấn di!
Không gian đóng băng, đóng băng không gian lực của Thần giới.
Không gian lực tân vũ trụ không bị ảnh hưởng.Tần Vũ dùng không gian lực tân vũ trụ áp bức bốn Thần Vương.Bốn Thần Vương không yếu, nhưng không thể thuấn di, đối mặt với không gian lực vô tận, họ khó phản kháng.
“Không hay!”
Trong Lôi Phạt Thành, Lôi Phạt Thiên Tôn biến sắc.Dù ông không hiểu vì sao Tần Vũ vẫn có thể thuấn di, nhưng ông biết…
Nếu ông không ra tay, các con ông sẽ chết…
“Hừ, dù ngươi là thiên tài gì, hãy chết đi!” Lôi Phạt Thiên Tôn, nốt hồng đậu giữa mi tâm càng đỏ rực, vung tay đánh ra một chưởng, khẽ nói: “Nhất Khí Bát Nguyên”.
Nhất Khí Bát Nguyên!
Trước kia, Lục Đại Thánh Hoàng liên thủ đối phó Tần Vũ, công kích mạnh nhất cũng chỉ là Nhất Khí Lục Nguyên.Ngay cả Bát Đại Thánh Hoàng liên thủ cũng chỉ có thể dùng Nhất Khí Bát Nguyên.Nhưng Thiên Tôn có thể dễ dàng thi triển Nhất Khí Bát Nguyên.
Lúc trước, Lục Đại Thánh Hoàng đồng thời đóng băng không gian.
Dưới công kích “Nhất Khí Lục Nguyên” vẫn rung động.Nhất Khí Bát Nguyên…Lôi Phạt Thiên Tôn nghĩ rằng nó có thể phá vỡ không gian đóng băng và giết chết Tần Vũ dễ dàng.
Tần Vũ thuấn di đến trước mặt bốn Thần Vương.
“Ngươi, Tần Vũ, sao ngươi vẫn có thể sử dụng không gian lực!” Chu Hoắc khó tin, lớn tiếng hỏi.Ba Thần Vương còn lại khiếp sợ, phẫn nộ, bất lực và hận ý.
Bị không gian lực áp bức, bốn người đều biết đây không phải “thời gian tĩnh chỉ” mà là không gian áp bức!
Nhưng rõ ràng không gian bị đóng băng, sao Tần Vũ lại sử dụng được không gian lực? Thật mâu thuẫn!
“Đừng nghĩ nữa, các ngươi không nghĩ ra đâu.Ta tiễn các ngươi lên đường.Từ hôm nay, Lôi Phạt Thành sẽ không còn Thần Vương.” Tần Vũ cầm Tàn Tuyết Thần Thương tiến đến Chu Thông, người có vẻ hận rõ ràng nhất.
Anh vung ra một thương bình thường, không nhanh.
Nếu là trước kia, Chu Thông có vô số cách để tránh né, nhưng lúc này anh bị không gian lực áp bức, chỉ có thể trơ mắt nhìn thương đâm tới.
“Bồng!”
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Mê Vụ Thành to lớn có năng lượng kinh khủng ba động, trong nháy mắt biến thành hư phế, vô tận bổn nguyên lực tràn ngập xung quanh.Tần Vũ cảm nhận được bổn nguyên khí tức mênh mông.Ngay cả không gian đóng băng cũng bị rung động.
“Hả?”
Tần Vũ vẫn vung thương, đồng thời biến sắc, lập tức điều động không gian lực áp bức, “Lôi Phạt Thiên Tôn tấn công? Uy lực thật mạnh, hắn muốn phá hủy Mê Vụ Thành, hơn nữa còn muốn phá hư không gian đóng băng, nhưng hắn đã tính sai rồi.”
“Xuy…”
Tiếng xuyên thấu xương thịt vang lên.Trường thương đâm vào ngực Chu Thông, vô số kình khí phát ra từ đầu thương, theo cơ thể vào não, phá vỡ linh hồn nguyên anh.Chân linh cũng bị cắn nát.
“Nhị đệ!”
“Nhị ca!”
“Nhị bá!”
Chu Hắc, Chu Vô Luyến, Chu Nhiên đau khổ kêu lên.
“Tần Vũ, Lôi Phạt Thành ta thề không đội trời chung với ngươi!” Chu Hoắc điên cuồng.
“Chẳng lẽ trước đây chúng ta có quan hệ tốt đẹp?” Tần Vũ cười nhạt, Chu Hoắc nghẹn họng.
“Phụ thân!”
Chu Hoắc đau khổ kêu lên, vì sao cha hắn là Thiên Tôn mà vẫn chưa đến giết Tần Vũ, cứu bọn họ?
Cầm Tàn Tuyết Thần Thương, Tần Vũ đến bên cạnh Chu Vô Luyến, mỉm cười: “Có phải các ngươi nghi hoặc vì sao Lôi Phạt Thiên Tôn không cứu các ngươi?”
“Đáng tiếc, ta sẽ không nói cho các ngươi biết.”
Tần Vũ lại tiếp tục xuất một thương.
“Không thể nào, dù Bảy Thánh Hoàng liên thủ đóng băng không gian cũng không chống được ‘Nhất Khí Bát Nguyên’.Chỉ có Bát Đại Thánh Hoàng đồng thời xuất thủ, tập kết bát đại bổn nguyên lực liên hợp đóng băng không gian, mới đạt tới cực đại.Lẽ nào Tần Vũ này có thể khống chế được bát đại bổn nguyên lực?”
Lôi Phạt Thiên Tôn đã tính sai.
Ông tưởng một chiêu tất thắng, nhưng lại không thể phá được không gian đóng băng của Tần Vũ?
“Thông nhi, phụ thân sẽ báo thù cho con” Lôi Phạt Thiên Tôn lần đầu tính sai, mất một con trai.Lần này, ông lấy ra vũ khí mạnh nhất của mình – Thiên Tôn linh bảo ‘Nguyên Tội Kiếm.’
Một thanh cự kiếm rộng bằng bàn tay xuất hiện trong tay Lôi Phạt Thiên Tôn, một loại kinh khủng ba động truyền đến.
Cự kiếm vung lên..
Không gian chỉ chấn động nhẹ rồi nhanh chóng trở lại yên tĩnh.
Đối mặt với trường thương của Tần Vũ, Chu Vô Luyến lại nở nụ cười giải thoát: “Chết rồi, chết rồi sao, cũng không cần đau khổ như vậy.Chỉ là, ta vĩnh viễn không chờ được đến ngày nến cháy hết.”
“Phốc xích.”
“Bồng!” Chu Vô Luyến toàn thân phát ra một loại ba động kinh khủng.
Tự bạo!
Thần Vương tự bạo!
Tần Vũ phòng ngự không bằng phân thân của mình, anh không dám ở gần chịu công kích tự bạo của Thần Vương.Tần Vũ liên tục thuấn di lùi lại.
“Không hay.”
Tần Vũ sắc mặt đại biến.
“Xuy!”
Giống như dao cắt giấy, một đạo kiếm khí trong suốt cực nhanh chém vào “không gian đóng băng,” khiến nó tán khai.
“Công kích thật khủng bố!” Tần Vũ rung động.Linh hồn anh dung hợp bát đại bổn nguyên lực, không gian đóng băng đã đến mức cực hạn, nhưng công kích của đối phương dường như đã đạt đến trình độ này.
Hơn nữa, đạo kiếm khí này chém về phía Tần Vũ.Dưới tình huống không gian đóng băng bị cắt, kiếm khí không ngừng làm cho nó yếu đi.
“Tán!”
Tần Vũ không lùi bước, không ngừng phát động không gian lực tân vũ trụ chống lại kiếm khí.Trong quá trình ngăn cản, kiếm khí này cũng yếu đi.
Một đạo kiếm khí, chém vào không gian đóng băng tiêu hao phần lớn không gian lực của Tần Vũ, cuối cùng cũng hết.Tần Vũ thở dài.Một đạo kiếm khí mà có công kích lực kinh khủng như vậy.Tần Vũ khẳng định, công kích lực còn kinh khủng hơn Tàn Tuyết Thần Thương.Tần Vũ không biết…lực công kích kinh khủng hơn Tàn Tuyết Thần Thương là vì đối phương là Thiên Tôn, vũ khí là Thiên Tôn linh bảo.
“Phụ thân!”
Chu Nhiên thống khổ, phụ thân anh, Chu Vô Luyến đã tự bạo chết!
“Chạy mau!” Chu Hoắc túm lấy anh, thi triển thuấn di đào tẩu.Lúc này không chạy thì chạy lúc nào? Lôi Phạt Thành đã mất hai Thần Vương, tổn thất lớn chưa từng có.
Tần Vũ đã trở thành ác mộng của Lôi Phạt Thành.
“Lôi Phạt Thiên Tôn sao?” Tần Vũ vừa nghĩ, Khương Lập, Khương Lan, Tả Thu Lâm, Dịch Phong đều bị Tần Vũ thu vào tân vũ trụ.”Ít nhất, muốn cảm thụ thực lực của Thiên Tôn một lần nữa!”
Không hề lo lắng, Tần Vũ lúc này có chút háo hức muốn thử lại.
Trong Lôi Phạt Thành,
“Yểm nhi!”
Lôi Phạt Thiên Tôn chỉ cảm thấy mắt tối sầm.Tam nhi tử Chu Yểm là người ông yêu quý nhất, nhưng đã chết!
“Tần Vũ.”
Lôi Phạt Thiên Tôn tay giữ “Nguyên Tội Kiếm”, không để ý gì cả, chỉ muốn ra tay.
Đột nhiên…
“Oanh long long…”
Trời đất chấn động, hồng vân bao phủ, kim quang soi sáng.Một cỗ rung động khiến con người phải dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Một ngọn núi khổng lồ lơ lửng từ trên hồng vân chậm rãi hạ xuống.
“Sư đệ, theo quy tắc, Thiên Tôn sơn phủ xuống chờ tân đích Thiên Tôn sinh ra.Đệ chỉ có cơ hội xuất thủ một lần, mà cơ hội đó đệ đã hứa cho Khương Phạm.Hôm nay Thiên Tôn sơn phủ xuống, nếu bây giờ ra tay đối phó với Tần Vũ…đó là vi phạm quy tắc, ta có thể thay đại sư tôn chấp hành thiên quy, trực tiếp giết ngươi! ”
Một người trẻ tuổi tóc bạc vàng xuất hiện trước mặt Lôi Phạt Thiên Tôn.Mái tóc dài màu bạc buộc phía sau ót, giống như ba cái chỏm đầu màu đen của mũ quan.
Lôi Phạt Thiên Tôn thấy người vừa đến, sắc mặt đại biến, cung kính cúi người nói: “Đại sư huynh!”
