Chương 620 Còn lần cuối cùng

🎧 Đang phát: Chương 620

– Diệp Mặc, mình đi thôi.Có hai trăm nghìn rồi, chắc đủ để đưa em trai mình ra ngoài.
Có được tấm chi phiếu hai trăm nghìn, Hứa Vi không muốn mạo hiểm thêm nữa.
Diệp Mặc xua tay:
– Đừng vội, mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi.Chúng ta cần phải cược thêm, mua thêm mấy viên đá đắt tiền nữa.
Hứa Vi ngạc nhiên:
– Hả? Cậu vẫn chưa hài lòng sao? Còn muốn cược tiếp?
Lúc này, người đàn ông trung niên từng bị Diệp Mặc “hụt” một vố đã thay đổi cách nhìn:
– Cậu em, có phải cậu vẫn muốn mua viên đá mà lúc nãy cậu gợi ý cho tôi không?
Diệp Mặc cười nhẹ, lắc đầu:
– Viên đá đó tôi thấy chẳng có gì cả.
– Cậu…
Người trung niên có chút bực bội.Gợi ý cho mình thứ mà chính hắn còn không thấy gì bên trong, chẳng phải là lừa đảo sao?
Diệp Mặc cười:
– Đừng nóng, tôi nói Phỉ Thúy trong đó nhiều nhất chỉ đáng một hai triệu.Như vậy thì kiếm ít quá, tôi muốn thứ gì đó có thể kiếm được nhiều hơn.
– Ồ…
Lúc này, không chỉ người đàn ông trung niên mà cả những người xung quanh đều ngây người.Hòn đá có Phỉ Thúy bên trong trị giá cả trăm nghìn, sau khi cắt ra có thể được một hai triệu mà còn kêu ít? Chỉ cần một nhát dao là có ngay một hai triệu rồi còn gì.Chẳng lẽ hắn nghĩ mình là ai chứ?
Nếu không phải vừa rồi Diệp Mặc đã cắt ra được Phỉ Thúy băng từ hòn đá bỏ đi kia thì có lẽ mọi người đã khinh bỉ hắn lắm rồi.
Người phụ nữ vừa mua viên Phỉ Thúy của Diệp Mặc nghe thấy vậy thì đảo mắt, bỗng lên tiếng:
– Nếu cậu không coi trọng chút tiền lẻ đó thì tôi sẽ mua hòn đá kia.
Nói xong, bà ta ra hiệu cho vệ sĩ phía sau mua ngay hòn đá đó.
Diệp Mặc vốn không ưa mùi nước hoa của người phụ nữ này, giờ lại thay đổi cách nhìn.Bà ta không hề giống những người khác, không nghĩ rằng hắn nói dối mà còn chủ động mua hòn đá hắn gợi ý.Người phụ nữ này không hề đơn giản.
Một trăm nghìn không phải là lớn, nhưng dù sao cũng là tiền.Bà ta lại mua hòn đá mà người khác không để ý chỉ vì một câu nói vu vơ của hắn.Đúng là có đầu óc, thảo nào có vệ sĩ hộ tống.
Thực ra, những lời Diệp Mặc nói nghe rất thật, không chỉ người phụ nữ đó mà những người khác cũng có chút động lòng.Chỉ là bà ta nhanh tay hơn.Thứ hai, họ vẫn sợ Diệp Mặc là kẻ lừa đảo, vì dù sao mặt hắn cũng đầy sẹo.
Diệp Mặc không quan tâm đến những người khác, hắn nói với Hoắc Đa Tài:
– Ông cứ đi theo tôi, tôi còn Phỉ Thúy muốn ông cắt nữa.Đến lúc đó tính tiền luôn.
– Vâng, thưa ông chủ.
Hoắc Đa Tài lo lắng Diệp Mặc sẽ đuổi việc vì đã cắt hỏng lớp da Phỉ Thúy.Không ngờ Diệp Mặc không những không trách mà còn tiếp tục bảo ông ta cắt đá.Lúc này, ông ta cũng nhận ra mấy vết sẹo trên mặt Diệp Mặc không hề đơn giản, hắn là một người có bản lĩnh thật sự.
Nhìn một vòng, Diệp Mặc thấy không có gì đặc biệt.Nguyên liệu thô thì nhiều nhưng Phỉ Thúy thì ít, mà đá có Phỉ Thúy bên trong lại càng hiếm hơn.
Hắn chỉ vào một viên đá giá vừa đúng hai trăm nghìn:
– Hòn đá này.
Đây là nguyên liệu Phỉ Thúy hai trăm nghìn tốt nhất ở đây.
Giao dịch diễn ra rất nhanh, viên đá Phỉ Thúy đã nằm trong tay Hoắc Đa Tài.Người đàn ông trung niên vừa thua cược giờ đã tin lời Diệp Mặc, không mua đá mà đi theo xem Diệp Mặc chọn đá.Hoắc Đa Tài bắt đầu cắt đá, một vòng người vây xung quanh ông ta.
Bây giờ, có vẻ như nhiều người đã coi trọng Diệp Mặc hơn.Không chỉ người đàn ông trung niên mà cả những người xung quanh cũng tò mò muốn xem hòn đá của Diệp Mặc.
Người phụ nữ đã mua hòn đá “mới” mà Diệp Mặc nói cũng tiến đến xem.
Diệp Mặc nhìn Hoắc Đa Tài cẩn trọng cắt đá, hắn chỉ vào một đường đã vẽ sẵn, nói:
– Cắt từ đây.
Bây giờ, Hoắc Đa Tài hoàn toàn nghe theo lời Diệp Mặc.Một nhát dao cắt theo đường vẽ, một mảng màu xanh đang tỏa sáng hiện ra trước mắt mọi người.
– Hoàng Dương Lục…Mấy triệu bạc đấy…
Vừa nhìn thấy màu xanh này, mọi người đã kinh ngạc hô lên.
– Năm triệu…Tôi mua…
Màu xanh vừa lộ ra, lập tức có người ra giá.Dù khi cắt hết ra có thể giá trị còn cao hơn nhưng Diệp Mặc không muốn lãng phí thời gian.
Hắn đang định bán viên đá đã cắt ra một nửa thì người phụ nữ kia lên tiếng:
– Tôi trả tám triệu…
– Giao dịch thành công.
Diệp Mặc lập tức bảo Hứa Vi đưa thẻ ngân hàng cho người phụ nữ kia.Bà ta chuyển tiền rất nhanh, điện thoại của Hứa Vi báo có tám triệu.
Chớp mắt đã có tám triệu.Khi Hứa Vi còn đang ngơ ngác thì Diệp Mặc đã kéo cô đi.
– Chúng ta phải đi sao?
Hứa Vi chưa kịp hoàn hồn.Diệp Mặc cười:
– Còn lần cuối nữa thôi.Sau lần này chúng ta sẽ đi.
Thứ mà Diệp Mặc nhắm đến là một tảng đá lớn ở phía bên trái, cao gần bằng một người.Tuy không phải là lớn nhất nhưng cũng không hề nhỏ.Vì giá của nó là sáu triệu nên Diệp Mặc phải bỏ ra sáu triệu trước mới có thể cược.
Sau khi giao dịch xong, người phụ nữ kia đã cắt hoàn toàn viên Hoàng Dương Lục mà Diệp Mặc bán cho bà ta.Chắc chắn bà ta sẽ kiếm được món hời lớn, ít nhất cũng vài triệu.Chưa hết, viên đá mà Diệp Mặc gợi ý trước đó, sau khi cắt ra, bên trong rõ ràng là một phôi Phỉ Thúy trị giá gần hai triệu.
Tất cả những người vây quanh đều nín thở.Rốt cuộc gã đàn ông râu quai nón này là ai, lại có bản lĩnh cược ngọc lớn đến vậy, trăm phát trăm trúng.
Mọi người đều rất quan tâm đến tảng đá sáu triệu kia.Ở đây, chỉ có người phụ nữ đó là có thu hoạch sau Diệp Mặc.
Vẻ mặt Hứa Vi đã bình tĩnh hơn nhưng tim vẫn đập mạnh.Lúc này, cô tin rằng tên bạn học lừa đảo của mình ít nhất cũng có một câu nói đúng: cược đá ngọc có thể biến người ta thành tỷ phú nhưng cũng có thể biến người ta thành ăn mày.
Nếu không hiểu rõ mà lao vào cược đá ngọc thì chẳng khác gì tìm đến cái chết.Diệp Mặc chắc chắn hiểu rõ, hơn nữa còn rất tinh thông chuyện này.
Dù người phụ nữ kia cũng kiếm được khá nhiều tiền lời nhưng mọi người đều chỉ quan tâm đến tảng đá mà Diệp Mặc vừa mua.Tảng đá giá sáu triệu, nghĩ đến thôi đã thấy quá sức tưởng tượng.
Tảng đá này đã nằm ở đây gần một năm.Vì giá quá cao nên ông chủ đã hạ từ mười triệu xuống tám triệu nhưng vẫn không ai mua.Bây giờ lại giảm tiếp xuống sáu triệu, cuối cùng cũng có người mua, lại còn là một cao thủ cược đá nữa.
Lúc này, người đến khu chợ nhỏ này càng lúc càng đông.Nhiều ông chủ giàu có sau khi nghe tin đã kéo đến.Ai cũng biết ở đây có một nhân vật kỳ lạ: một gã râu quai nón dẫn theo một cô gái mặc quần áo giản dị đến cược đá, chưa thua lần nào, lại còn lập nghiệp từ hai trăm đồng, chỉ trong vòng hai tiếng đã trở thành triệu phú.
Mọi người đều mong chờ, liệu tảng đá kia có xuất hiện ánh sáng màu xanh hay không.Họ cũng mong chờ xem cao thủ cược đá này có tạo ra kỳ tích nữa không.Lúc này, mọi người đã quên đi bộ râu rậm và những vết sẹo trên mặt Diệp Mặc.Thứ họ quan tâm chỉ là bản lĩnh cược đá của hắn, liệu có phải là quá khoa trương hay không.
Hoắc Đa Tài cũng hồi hộp.Từ trước đến nay, ông chưa từng được cắt đá trong một hoàn cảnh được nhiều người ngưỡng mộ như hôm nay.Sau chuyện này, dù không có thù lao thì sau này số người tìm đến ông để cắt đá cũng sẽ tăng lên đáng kể.
Dưới sự chỉ dẫn của Diệp Mặc, tảng đá Phỉ Thúy cao bằng một người đã được Hoắc Đa Tài bổ ra.
“Ầm!” Đám đông bắt đầu huyên náo, tiếng la hét kích động như thể thứ trước mắt là của họ vậy.
Trong tảng đá lộ ra một thứ ánh sáng màu xanh đậm.Màu xanh đậm khiến người ta cảm thấy vô cùng đẹp mắt, chưa từng thấy Phỉ Thúy có màu xanh lục tinh khiết đến vậy.Ánh sáng lan tỏa, như một chậu nước màu lục, khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Một nhát dao, chỉ một nhát đã thấy màu xanh, lại còn là một màu xanh huyền ảo.Đúng là không hề nói ngoa.Nhát dao dứt khoát, mạnh mẽ vô cùng đã khiến cho Hoắc Đa Tài muốn không nổi tiếng cũng khó.Cắt đá thẳng thắn như vậy mới gây nghiện chứ.
– Quá mạnh…
– Chẳng lẽ là Tổ Mẫu Lục? Trời ơi, nếu là Tổ Mẫu Lục thì tảng đá này trị giá bao nhiêu?
Những tiếng thán phục và ngạc nhiên vang lên không ngớt.
Diệp Mặc biết màu xanh này còn nhỏ hơn những viên trước rất nhiều.Hắn không định tiếp tục nữa.Bán ngay bây giờ vừa tiết kiệm thời gian vừa có thể được giá tốt.
Người phụ nữ kia nhìn Tổ Mẫu Lục trước mặt, thán phục một tiếng.Trong lòng bà ta thực sự muốn có nó nhưng biết tiền mặt không đủ.Giá trị của hòn ngọc này đã vượt quá khả năng của bà ta.Gần đây, vì số lượng nguyên liệu thô có hạn nên tiền mặt của bà ta cũng bắt đầu cạn kiệt.Nhưng bà ta tin rằng, hôm nay giao dịch với người đàn ông râu quai nón kia sẽ giúp bà ta thoát khỏi khó khăn.
– Anh bạn, tôi cũng muốn tảng đá này.Tôi trả năm mươi triệu…
Người đàn ông vừa đến nhìn thấy màu xanh mà Diệp Mặc cắt ra liền tập trung vào, ra giá ngay lập tức.
– Ông chủ Trịnh, ông quá đáng rồi.Tảng đá to như vậy mà một mình ông muốn chiếm sao?
Một gã đàn ông mập mạp chen vào.
Lúc trước, ông chủ Trịnh ra giá đã biết ý của người đàn ông mập mạp phía sau.Ông ta không tăng giá lên, sợ ảnh hưởng đến hòa khí, bây giờ chỉ xem đối phương là người thế nào thôi.
– Được rồi, Lão Phan, mỗi người chúng ta một nửa đi.
Dù rất muốn độc chiếm nhưng một thứ tốt như vậy rất hiếm.Thứ hai, những người làm ngọc thạch ở đây đều biết, làm quá cũng không tốt.

☀️ 🌙