Đang phát: Chương 619
Chương 619: Thứ đánh cược chính là đồ bỏ đi.
Diệp Mặc dẫn Hứa Vi đến chỗ người đàn ông trung niên đang ngồi trên đống đá vụn.Thấy gã ta có vẻ ngoài đúng kiểu dân cờ bạc, hắn lắc đầu ngao ngán.Loại người không biết gì về ngọc mà vẫn thích đánh cược thế này, có bao nhiêu tiền cũng nướng sạch thôi.
Đánh cược ngọc thú vị, nhưng cũng tàn khốc.Lúc người ta muốn dừng thì lại bị dụ dỗ, thua thì chẳng ai thương, thắng thì kẻ nịnh bợ bu đầy.Có lẽ dân chơi ngọc chỉ thích cái cảm giác được người khác ngưỡng mộ mà thôi.
Diệp Mặc vỗ vai gã trung niên:
– Này, đống đá vụn này của ông à? Bán cho tôi một viên được không?
Gã trung niên ngờ vực nhìn hắn:
– Toàn đồ bỏ đi thôi, cậu mua làm gì? Cần thì cứ lấy.
– Thế thì ngại quá, đánh cược ngọc mà lại xin đồ của người khác thì không hay.Thôi thì tôi trả ông hai trăm tệ mua một hòn vậy.
Nói rồi, Diệp Mặc ra hiệu cho Hứa Vi lấy hai trăm tệ cuối cùng của cô đưa cho gã.
Với gã trung niên, hai trăm tệ rơi xuống đất còn chẳng thèm nhặt, nhưng dân cược ngọc lại tin vào vận may.Gã cũng không nghĩ nhiều, gật đầu lấy tiền rồi đứng lên:
– Không được, phải thử lại lần cuối mới cam tâm.Lần này mà thua nữa thì nghỉ khỏe.
Diệp Mặc nhặt một hòn đá vụn lên, dùng thần thức quét qua thì thấy bên trong có phỉ thúy, tuy hơi nhỏ nên cần phải phân giải.Chuyện này hắn làm suốt nên quen rồi, trừ khi dùng thần thức dò kỹ, nếu không rất dễ bỏ sót.
Thấy Diệp Mặc bỏ ra hai trăm tệ mua hòn đá, mọi người xung quanh đều lắc đầu.Nếu gã trung niên không phải có tiền thì hai trăm tệ kia chẳng đáng gì.Thậm chí có người còn nghĩ Diệp Mặc cấu kết với gã để lừa Hứa Vi.
Hứa Vi lo lắng nhìn hòn đá trong tay Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, hòn đá này dùng được thật à?
Cô nhớ lại chuyện bị Hạ Phương Phương dụ mua đá mấy hôm trước, mua bao nhiêu cũng vô dụng.Đến đá vụn người ta vứt đi thì còn gì chứ?
– Yên tâm, dùng được hết.Đi, giải đá thôi.
Diệp Mặc nói rồi cầm hòn đá đến chỗ giải thạch:
– Ai giúp tôi giải hòn đá này với?
Vừa nói xong, hắn phát hiện ai cũng nhìn mình chằm chằm, chẳng ai muốn trả lời.Đá bỏ đi thế này ai thèm giải?
Giải thạch cần kỹ thuật cao, giải đá có ngọc thì tay nghề phải tốt, ai lại đi giải mấy thứ vứt đi này làm gì cho mất công? Với cả, mặt Diệp Mặc trông dữ tợn thế kia, nhỡ bị lừa thì sao?
– Này cậu em, đá vụn thế này thì giải làm gì, chắc chắn là không có gì đâu.Tôi vừa tìm được một hòn đá nguồn ngon lắm, có rêu đen phủ kín kìa, đảm bảo là hàng xịn.Cứ chờ xem tôi giải đây này.
Gã trung niên vừa nãy nhận tiền của Hứa Vi vỗ vai Diệp Mặc nói, cứ tưởng Diệp Mặc cũng có hứng thú với giải thạch như mình.Gã muốn cho Diệp Mặc mở mang tầm mắt khi mình giải đá.
Diệp Mặc nhìn hòn đá trong tay gã thì biết ngay là đồ bỏ đi.Hắn chỉ vào hòn đá có màu sắc tươi mới bên cạnh:
– Ông mua hòn đá kia đi, hòn đó mới có hàng thật đấy.Thứ ông chọn không có gì đâu.
– Với cả giá bên đó cũng rẻ hơn, bỏ ra một phần ba trong số một trăm ngàn tệ là được.
Gã trung niên vừa giúp hắn một tay, hắn cũng tiện thể báo đáp lại thôi.
Nhưng vừa nghe Diệp Mặc nói xong, mọi người liền cười ồ lên.Hứa Vi không hiểu chuyện gì, kéo Diệp Mặc đi:
– Này cậu em, đừng đùa thế chứ.Đến lớp vỏ da bên ngoài cũng không có, rõ ràng là đá mới.Nếu không phải vì nó to thì ai thèm bán với giá một trăm ngàn tệ? Cậu em à, trình độ xem đá của cậu còn kém xa tôi đấy.
Gã trung niên lắc đầu, chỉ vào hòn đá có rêu đen, thậm chí là đỏ au.
Diệp Mặc cười nhẹ, không nói gì.Hắn cầm hòn đá vừa mua với giá hai trăm tệ lên:
– Ai giúp tôi giải hòn này, tôi trả năm trăm tệ.
Hai trăm tệ mua đá bỏ đi, còn trả thêm năm trăm tệ để giải, ai mà hiểu nổi? Ai cũng tưởng Diệp Mặc nói đùa.
– Để tôi, cậu nói là phải giữ lời đấy nhé.
Một người đàn ông ăn mặc lôi thôi bước ra.
Không ai ngờ người này lại xung phong.Mọi người ở đây đều biết ông ta tên là Hoắc Đa Tài, là một sư phụ chuyên giải thạch.Chỉ vì chưa bao giờ giải ra ngọc nên nghèo rớt mồng tơi.Đến ông chủ mỏ đá cũng chẳng muốn giữ ông ta lại làm gì.
Quy tắc ở chợ giải thạch Tân Thành là, nếu giải ra ngọc và giao dịch thành công, sư phụ giải thạch sẽ được tiền boa.Còn ai chưa từng giải ra ngọc thì đừng mong có tiền boa, đến công việc còn khó giữ.
Diệp Mặc không quan tâm đến vận may của Hoắc Đa Tài, nhưng ông ta lại nắm lấy cơ hội này.Chưa đợi Diệp Mặc đồng ý, ông ta đã nói:
– Ông chủ cứ yên tâm, kỹ thuật của tôi là nhất.
– Tốt, vậy ông làm đi.Trong quá trình làm không cần hỏi tôi, ông toàn quyền quyết định.Miễn là lấy được toàn bộ phỉ thúy bên trong ra là được.
Diệp Mặc nói ngay.
Nghe xong lời Diệp Mặc, Hoắc Đa Tài vội vàng nhận lấy hòn đá, sợ hắn đổi ý.
Hoắc Đa Tài không nghe thấy Diệp Mặc nói gì thêm, nhưng những người xung quanh lại cảm thấy lời nói của hắn rất thâm hiểm.Ý của hắn là, khi làm không cần hỏi ý kiến hắn, cứ làm đến khi giải được ngọc thì thôi.Nhưng nếu giải không ra thì sao? Đáng tiếc, Hoắc Đa Tài chỉ quan tâm đến năm trăm tệ, không nghe ra ẩn ý trong câu nói đó.Có người thương cảm cho Hoắc Đa Tài, muốn nhắc nhở ông ta, nhưng thấy vẻ mặt dữ tợn của Diệp Mặc thì lại thôi, sợ rước họa vào thân.
– Diệp Mặc, tôi không có năm trăm tệ…
Hứa Vi lo lắng kéo Diệp Mặc sang một bên.
– Đừng lo, không cần cô trả tiền, chỉ cần có ngọc trong đó là được rồi.
Diệp Mặc không hề lo lắng nói.
Hoắc Đa Tài muốn nhanh chóng kiếm được năm trăm tệ, vừa nhận đá liền bắt tay vào việc.Ông ta sợ Diệp Mặc đổi ý, như vậy thì năm trăm tệ sẽ bay mất.
Ông ta cũng biết hòn đá này có thể không có gì, nên liền bổ mạnh hòn đá ra, chẳng thèm cắt cẩn thận, nói gì đến lau chùi tỉ mỉ.
Diệp Mặc lắc đầu, người này nói kỹ thuật tốt lắm, nhưng lại chẳng nhẹ nhàng gì cả, vừa động tay đã làm vỡ lớp vỏ phỉ thúy rồi.
– A…có rồi, ánh sáng xanh…đồ tốt…
– Tiếc quá, Hoắc Đa Tài làm vỡ mất lớp vỏ phỉ thúy rồi.Đây là phỉ thúy băng…
Một khi đã phát hiện ra ngọc, chẳng ai còn nhớ đến những lời chế giễu Diệp Mặc lúc trước nữa, tất cả đều dán mắt vào viên đá trong tay Hoắc Đa Tài.
Hoắc Đa Tài đương nhiên cũng biết mình đã làm vỡ lớp vỏ phỉ thúy, mồ hôi lạnh túa ra.Ông ta không ngờ trong hòn đá này lại có ngọc thật, nếu người ta bắt đền thì ông ta lấy gì mà trả?
– Mau lấy hết ra đi, lần sau mà còn thế này thì để người khác làm.Với cái kỹ thuật của ông, tôi không dám mời nữa đâu.
Thấy Hoắc Đa Tài ngây người ra, Diệp Mặc hừ lạnh nói.
– Dạ, dạ, ông chủ, chuyện này tuyệt đối không có lần thứ hai đâu.
Hoắc Đa Tài nói rồi cẩn thận giải viên ngọc phỉ thúy.Ông ta không ngờ Diệp Mặc lại nói như vậy, hoàn toàn khác với những gì ông ta nghĩ.Hắn không hề bắt ông ta đền, dù lỗi này hoàn toàn là do ông ta gây ra, vì cách giải đá thông thường không ai làm như vậy cả.
Cũng may Hoắc Đa Tài phản ứng nhanh, kỹ thuật cũng không tệ, không tốn nhiều công sức, viên phỉ thúy băng đã được lấy ra.
– Đúng là phỉ thúy băng, độ tinh khiết cao, màu xanh đậm nữa chứ.
Mọi người xung quanh lại xì xào bàn tán, hai trăm tệ mà đổi được thứ này, chắc phải được gần hai trăm ngàn tệ ấy chứ.
Gã trung niên ôm hòn đá đi tới cũng không dám tin vào mắt mình.Gã không ngờ Diệp Mặc lại có thể giải ra phỉ thúy từ đống đá vụn đó, mà còn là hàng xịn nữa chứ.Nếu vừa rồi gã chịu khó cắt hết đống đá vụn kia ra thì có lẽ tiền đã về tay gã hơn nửa rồi.
Bỗng nhiên gã cảm thấy, vừa rồi mình nên nghe lời Diệp Mặc.Diệp Mặc có thể tìm ra phỉ thúy trong hòn đá vụn thì chắc chắn không phải người tầm thường.
– Chờ chút, tôi mua viên phỉ thúy này của cậu, trả cậu hai trăm ngàn tệ.
Giọng nói của một người phụ nữ đã cắt ngang những tiếng trầm trồ và ngưỡng mộ của mọi người.
Đó là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, xinh đẹp, biết trang điểm.Bộ đồ bà ta mặc rất hợp với dáng người, thậm chí cái mông của bà ta cũng không cần phải cố ý dùng quần áo để tôn lên, mà trời sinh đã như vậy, khiến người ta nhìn vào đều mê mẩn, lại có chút tao nhã.Bên cạnh bà ta còn có một vệ sĩ, nhìn là biết lai lịch không nhỏ.
Diệp Mặc nhăn mũi, hắn không thích mùi hương trên người người phụ nữ này, đó là mùi nước hoa hóa học, khiến hắn rất khó chịu.Hắn lại nhớ đến Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, mùi hương tự nhiên của họ khiến hắn lưu luyến mãi.Hắn phải sớm tìm được đá Ngũ Hành, trở về thăm Lạc Ảnh và Khinh Tuyết mới được.
– Hai trăm ngàn tệ?
Hứa Vi ngây người ra, hòn đá hai trăm tệ mà đổi được hai trăm ngàn tệ, lời quá rồi.
Diệp Mặc cũng không biết giá trị của phỉ thúy, nghĩ rằng viên phỉ thúy trong tay chắc cũng chỉ đáng giá ngần đó tiền, hắn liền ném viên phỉ thúy cho người phụ nữ kia:
– Cầm lấy đi, có chi phiếu tiền mặt thì càng tốt.
Người phụ nữ thấy Diệp Mặc nhíu mày, còn tưởng hắn không hài lòng về giá cả, đang định nói thêm thì Diệp Mặc đã ném viên phỉ thúy cho bà ta, dường như chẳng quan tâm đến việc nó có thể rơi xuống đất vỡ tan.
