Đang phát: Chương 520
Tân Như Ngọc ngồi dưới, mặc cẩm y, mất kiên nhẫn lên tiếng:
– Sư phụ, chuyện này thật hư ra sao còn phải xem xét.Lý Vân Tiêu có bản lĩnh gì mà trấn áp được bảy Vũ Hoàng? Đừng nói Vũ Hoàng, ngay cả ta hắn chưa chắc đã thắng được.
Dù tuổi còn trẻ nhưng thân là đệ tử thân truyền của Vương Tùng Hạc, lại là người thừa kế hoàng thất Hỏa Ô đế quốc, lời nói của Tân Như Ngọc không hề đường đột.Nhiều trưởng lão gật đầu, tán thành ý kiến này.
Phương Đức của Tụ Thiên Tông liếc nhìn Tân Như Ngọc, nói:
– Ta không biết Lý Vân Tiêu có trấn áp được bảy Vũ Hoàng hay không, nhưng thực lực thật sự của hắn phải trên Nhị Tinh Vũ Hoàng.Tân hoàng tử, Lý Vân Tiêu hơn ngươi một bậc.
Tân Như Ngọc biến sắc, không tin:
– Tin đồn thường thổi phồng sự thật.Hắn mới mười lăm tuổi, tu vi chỉ là Vũ Vương, bảo trấn áp được Vũ Hoàng, ai tin cho được?
Phương Đức khẽ cau mày, trận chiến trên Quỳnh Hoa Đảo ngày đó ít người thấy rõ.Chuyện này nếu không tận mắt chứng kiến, khó mà tin được.Ông im lặng, không nói gì thêm.
Vương Tùng Hạc nói:
– Như Ngọc, thiên hạ rộng lớn, người tài giỏi xuất chúng không ai lường hết được.Lý Vân Tiêu chắc chắn rất kỳ quái, việc Nhạc Cửu Lâm mất tích cũng liên quan đến hắn.Điều ta thấy lạ là, mệnh bài của Nhạc Cửu Lâm vẫn còn, sinh cơ dồi dào, rõ ràng không gặp nguy hiểm, thậm chí tu vi còn tăng tiến.Nhưng vì sao lại mất liên lạc?
Tân Như Ngọc sắc mặt khó coi, giải thích:
– Có lẽ Nhạc thúc trốn ở đâu đó bế quan rồi.
Vương Tùng Hạc gật đầu:
– Nhìn khí tức trên bài vị, đúng là đang tu luyện.Nhưng với tính cách của Nhạc Cửu Lâm, tuyệt đối không trốn đi vô cớ.Ta đoán hắn bị Lý Vân Tiêu giam ở đâu đó.
– Giam ở đâu?
Tân Như Ngọc lắc đầu, không đồng tình:
– Nhạc thúc là Lục Tinh Vũ Hoàng, Lý Vân Tiêu sao có khả năng đó? Nếu không có Bách Lý Công Cẩn nhúng tay, ta và Nhạc thúc đã bắt được Lý Vân Tiêu rồi.
Tề Phong nhìn Tân Như Ngọc, thản nhiên nói:
– Nếu chỉ là Lục Tinh Vũ Hoàng, Lý Vân Tiêu giam khốn hắn không có gì khó.
– Cái gì?
Mọi người kinh ngạc, khó tin.Với thân phận của Tề Phong, lời nói của ông không thể sai.Tân Như Ngọc càng khó chấp nhận, trầm giọng hỏi:
– Sao Tề tông chủ lại nói vậy?
Tề Phong đáp:
– Vì ta đã giao đấu với hắn!
– Hít!
Mọi người hít một hơi lạnh, kinh hãi.Đệ nhất nhân Hỏa Ô đế quốc đã giao thủ với Lý Vân Tiêu.
Hồng Lăng không nhịn được hỏi:
– Kết quả thế nào?
Phương Đức liếc nhìn Hồng Lăng, thờ ơ nói:
– Đương nhiên là tông chủ áp đảo Lý Vân Tiêu, còn phải hỏi!
Hồng Lăng hơi đỏ mặt, hỏi:
– Tề tông chủ đánh giá thực lực của hắn thế nào?
Tân Như Ngọc cũng vểnh tai, lắng nghe.
Tề Phong trầm ngâm một lúc, nói:
– Ta ra hai chiêu, đều bị hắn hóa giải.Ta không giao đấu thêm, nhưng hắn cho ta cảm giác khó lường.Dù cảm thấy có thể ngăn chặn hắn, nhưng mọi chuyện không dễ dàng như vậy.Ít nhất Lục Tinh Vũ Hoàng không phải đối thủ của hắn.
Hít!
Mọi người nhìn nhau.Đệ nhất nhân Hỏa Ô đế quốc dùng hai chiêu cũng không làm gì được hắn.
Tân Như Ngọc hỏi:
– Tề tông chủ dùng bao nhiêu phần thực lực?
Tề Phong đáp:
– Lần đầu, ta áp chế thực lực xuống Tam Tinh Vũ Hoàng, sau đó tăng lên Ngũ Tinh Vũ Hoàng.Lần thứ hai là Cửu Tinh Vũ Hoàng, cũng bị hắn hóa giải.Sau đó ta rời đi.
Ti!
Mọi người chấn động, cảm thấy lạnh sống lưng.Thực lực Cửu Tinh Vũ Hoàng cũng bị hắn hóa giải, vậy ở đây trừ ba vị tông chủ, mấy ai là đối thủ của Lý Vân Tiêu?
Tân Như Ngọc tái mặt, chút hiếu thắng tan biến.
Tề Phong nói:
– Ta không biết hắn làm sao trấn áp được bảy Vũ Hoàng của Chiến Lang Thần Miếu, nhưng người này rất mạnh, dưới Vũ Tôn khó mà trấn áp.Nếu hắn vượt qua được kiếp nạn này, sau này gặp lại, mọi người phải cẩn thận đối đãi, đừng trêu chọc hắn.
– Vâng!
Mọi người đồng thanh đáp.Có lời cảnh cáo của Tề Phong, không ai muốn tìm đến cái chết.Chống lại được Cửu Tinh Vũ Hoàng không phải là người họ có thể đụng vào.
Bên ngoài vang lên tiếng động lớn, như bầu trời rung chuyển.
Tề Phong biến sắc, mắt lộ vẻ kinh sợ:
– Đến rồi!
Mọi người giật mình, biết “Đến” là ý gì, vội vã đi ra ngoài.
Nam vực sau bao nhiêu năm, lại nghênh đón Vũ Đế giáng lâm!
Võ giả đồng loạt đổ ra đường phố Viêm Vũ, kinh hoàng nhìn lên trời.
Một đường vân ô màu đỏ hiện ra trên trời, thỉnh thoảng lan tỏa lực lượng, bầu trời nổ vang như búa bổ.
– Đây là uy thế của vượt vực truyền tống trận sao?
Mọi người ngước nhìn, cảm nhận uy thế mà ngưỡng mộ.
– Uy thế này…
Tề Phong biến sắc:
– Tinh Túc lão quái quả nhiên có dị tâm, sợ là quân đội cũng đến.
Lãnh Tinh Ba lo lắng nhìn phủ thành chủ.Ông chỉ cảm nhận được vài khí tức yếu ớt, mạnh nhất là Đoạn Việt cũng chỉ có Thất Tinh Vũ Tông.
– Vân thiếu, thật sự không định đi sao?
Trong tiểu viện phủ thành chủ, Đinh Linh Nhi lo lắng nhìn đường vân truyền tống trận, lòng đầy bất an.
Tiêu Khinh Vương, Lạc Vân Thường, Lý Thuần Dương, Lý Trường Phong, Kế Mông, Cổ Vinh và những người bạn khác đứng xung quanh, thần sắc lạnh nhạt, dường như không sợ hãi.
Lý Thuần Dương cười ha hả:
– Ha ha, không ngờ cháu ta lại dẫn Cửu Thiên Vũ Đế đến thu thập.Thật đáng tự hào!
Ông vỗ vai Lý Vân Tiêu:
– Tiểu tử, thế nào? Có nắm chắc lật ngược thế cờ trước Vũ Đế không?
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Lão gia tử, Tinh Túc lão quái là Vũ Đế thành danh lâu năm.Vũ Đế mạnh mẽ không ai lường được.Cửu Thiên ý cảnh lại là ý cảnh chí cường võ đạo, tùy tiện vài thần niệm là có thể diệt sát ta.
