Đang phát: Chương 519
Lý Vân Tiêu đứng giữa không trung, nhìn bóng dáng Tề Phong tan biến, khẽ cười:
– Tề Phong cũng là một nhân vật, nhưng thiếu khí phách, không biết sau này có thể đạt tới cảnh giới cao hơn không.
Hắn nhìn thành Viêm Vũ linh khí dồi dào, lo lắng:
– Mình còn không phải đối thủ của Vũ Tôn, thành Viêm Vũ này khó giữ được.
Hắn thu hồi Giới Thần Bi và Hoàng Triêu Chung vào mi tâm rồi đáp xuống phủ thành chủ.
– Thành chủ đại nhân!
Ngô Tử Chân run rẩy tới:
– Vừa rồi lại có địch sao?
Ông chỉ là người phàm, những chuyện gần đây vượt quá hiểu biết của ông.Bình thường ông chỉ cố gắng làm tốt công việc phó thành chủ, giữ gìn trật tự.
Lý Vân Tiêu chưa bao giờ để ý đến chuyện trong thành.Ông đã gửi một loạt thư tín báo cáo tình hình về thủ đô.
Tần Nguyệt phê chuẩn chỉ một dòng: “Mọi việc theo ý Võ Thành Vương, không được trái lệnh!”
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Không cần lo lắng, cả thành Viêm Vũ nằm trong đại trận của ta, võ giả đánh nhau sẽ không gây hại cho người phàm.Cứ làm tốt việc của mình, nhưng…
Ngô Tử Chân run lên:
– Nhưng mà gì?
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Có lẽ ta sẽ sớm rời khỏi đây.
Trong mắt hắn lóe sáng:
– Yên tâm, ta sẽ sớm trở lại.Thời gian ta đi, dù ai làm chủ thành Viêm Vũ cũng không làm khó ngươi.Cứ làm tốt việc của mình.
Ngô Tử Chân lo lắng, gật đầu.Ông biết tình hình thành Viêm Vũ không còn là chuyện của quốc gia bình thường nữa, đừng nói ông là phó thành chủ, ngay cả vương thất Thiên Thủy quốc cũng không quản được.
Sau khi bàn giao xong, Lý Vân Tiêu bắt đầu tu luyện.
Ba ngày sau, nhiều võ giả tiến vào thành Viêm Vũ, nhưng ai cũng cẩn thận, không dám nói lớn tiếng.
– Nghe nói Tinh Túc lão nhân sắp đến, có thể thấy Cửu Thiên Vũ Đế ra tay.
– Chậc chậc, đời này ta chưa từng gặp cường giả Vũ Đế.Cuối cùng cũng được như ý.
– Vớ vẩn, Tinh Túc lão nhân đến chỉ để uy hiếp thôi.Ông ta là sư tôn của Vũ Đế, lẽ nào phải đích thân đối phó một thành chủ thành Viêm Vũ?
– Cũng phải, nhưng thành chủ thành Viêm Vũ đâu phải dễ đối phó.Đừng quên, bảy đại Vũ Hoàng của Chiến Lang Thần Miếu bị trấn áp mà chết đấy.
– Hừ, chỉ là tin đồn thôi.Chuyện mơ hồ như thế mà cũng tin? Ta còn nghe nói Tinh Túc lão nhân đích thân đến vì Hứa Phong ở trấn Thanh Hải là người yêu của ông ta.
– Ồ, rất có thể! Nhanh kể cho mọi người nghe chuyện gì xảy ra!
Mọi người hưng phấn bàn tán, dựng tai lên nghe.Những chuyện như vậy diễn ra khắp thành Viêm Vũ, ai cũng kích động chờ đợi.
Nam vực là nơi yếu nhất trong tam vực Thiên Vũ Giới, ít người từng thấy cường giả Vũ Đế, chứ đừng nói Vũ Tôn.Nghe nói Vũ Đế sắp đến, ai cũng muốn đến thành Viêm Vũ xem náo nhiệt.Dù không thấy được Vũ Đế, ít nhất cũng có chuyện để khoe khoang.
Vì vậy, rất nhiều người đổ về đây, thành Viêm Vũ lại chật ních sau sự kiện Tu Di Sơn.
Các thế lực lớn vẫn quan sát nơi này, không ít tông chủ tự đến chờ đợi Vũ Đế xuất hiện.
Trong một gian phòng xa hoa, hơn mười nhân vật quan trọng của Hỏa Ô đế quốc đang thảo luận.
Người cầm đầu là Tề Phong, đệ nhất nhân của Hỏa Ô đế quốc.Những người còn lại chỉ cần dậm chân một cái, cả đế quốc sẽ rung chuyển.Lãnh Tinh Ba, môn chủ Thiên Châu Môn Vương Tùng Hạc, các trưởng lão và Tân Bì cùng các thành viên cung phụng đều ngồi phía dưới.
Một trưởng lão Tụ Thiên Tông nói:
– Lý Vân Tiêu cũng được đấy, không bỏ trốn.Chúng ta bố trí thiên la địa võng quanh thành Viêm Vũ để phòng hắn chạy, hoàn toàn vô dụng.Không biết hắn nghĩ gì, định đánh một trận với Tinh Túc lão nhân sao?
– Ha ha, người trẻ tuổi có chút tài thì kiêu ngạo, không coi ai ra gì.
Một trưởng lão khác vuốt râu cười:
– Lần này hắn chết chắc.
Tề Phong nhíu mày, có vẻ không vui, nói:
– Dù thế nào, chúng ta không xen vào chuyện thành Viêm Vũ.Sau chuyện này, dù ai làm chủ thành Viêm Vũ cũng vượt qua Hỏa Ô đế quốc.Nhân cơ hội này, mọi người nên cảm nhận uy áp của Cửu Thiên Vũ Đế, sẽ có ích cho việc tu luyện sau này.
Vương Tùng Hạc gõ ngón tay lên bàn, cười:
– Ta cũng rất muốn thấy Vũ Đế ra tay, nhưng có lẽ không được như ý.Dù sao Tinh Túc lão nhân đích thân ra tay với một thiếu niên mười mấy tuổi thì còn ra thể thống gì?
Mọi người gật đầu, đồng ý với Vương Tùng Hạc.
Một trưởng lão nói:
– Chắc là Tinh Túc lão nhân chỉ cần phái một Vũ Tôn ra tay là xong.
Tề Phong nói:
– Chuyện này khó đoán.Lúc trước ai cũng không nghĩ thành Viêm Vũ lại náo loạn đến vậy trong vài tháng ngắn ngủi.Tinh Túc lão nhân có ra tay hay không, ai mà biết được.
Lãnh Tinh Ba ngạc nhiên:
– Tề tông chủ có vẻ đánh giá cao Lý Vân Tiêu nhỉ?
Tề Phong nhìn hắn:
– Còn Lãnh tông chủ thì sao? Hình như hắn đoạt Ngô Câu Sương Tuyết Minh của ngươi, sao Đoạn Tình Sơn không có động tĩnh gì?
Hồng Lăng sau lưng Lãnh Tinh Ba khẽ run, trong mắt lóe lên sự tức giận.
Lãnh Tinh Ba cười:
– Một kiện huyền binh thôi, mất thì thôi.
Vương Tùng Hạc đột nhiên cười lớn:
– Lãnh Tinh Ba, ngươi lúc nào rộng lượng thế? Ta nhớ mấy năm trước một môn nhân của ta đoạt của đệ tử ngươi một trăm nguyên thạch, ngươi còn giết đến tận sơn môn.Đây là một kiện lục giai huyền binh đỉnh phong đấy, chẳng lẽ ngươi sợ à? Cũng phải thôi.Nghe nói Lý Vân Tiêu trấn áp bảy Vũ Hoàng của Chiến Lang Thần Miếu, khiến địa vị của Chiến Lang Thần Miếu ở Thiên Hương đế quốc tụt dốc không phanh mà.
