Đang phát: Chương 507
Sáng sớm ngày thứ ba, khi màn đêm còn chưa dứt hẳn, bảy bóng người lặng lẽ thoát khỏi trang viên, như những bóng ma lướt nhanh về phía Tinh Không Điện.
Giờ giới nghiêm vừa hết, đường phố vẫn còn vắng vẻ, bóng người tu sĩ thưa thớt.Vì thế, cả nhóm càng thêm cẩn trọng, cúi đầu im lặng, chỉ hận không thể mọc thêm cánh.
Dẫn đầu là đại hán cẩm y, gã vừa phi hành vừa đảo mắt quan sát, thần sắc vô cùng cảnh giác.
Hành trình diễn ra vô cùng thuận lợi, cả nhóm một mạch bay thẳng đến tầng bốn mươi chín của Thánh Sơn.Chỉ cần vượt qua chặng đường ngắn nữa thôi, Tinh Không Điện sẽ hiện ra trước mắt.
Ánh mắt mọi người giãn ra, nỗi lo lắng trong lòng vơi đi phần nào.
Nhưng đúng vào lúc này, đại hán cẩm y bỗng biến sắc, thân hình khựng lại giữa không trung.Gã đưa tay, ra hiệu một thủ thế kỳ dị.
Sáu người phía sau giật mình, vội vàng dừng lại, ánh mắt cảnh giác quét ngang dọc.
“Vị đạo hữu nào ẩn thân nơi đây, còn không mau hiện thân?” Đại hán cẩm y gầm nhẹ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước.Bàn tay âm thầm đặt lên túi trữ vật bên hông.
“Ha ha, chư vị đạo hữu đừng hoảng hốt.Tại hạ ở đây chờ đợi các vị, tuyệt không có ác ý.Chỉ là có một việc muốn nhờ mà thôi.”
Một giọng nói khàn khàn vang lên, từ không trung, một đạo thanh quang lóe lên, một tu sĩ áo xanh, hai tay chắp sau lưng, hiện thân.
Người này tầm trung niên, sắc mặt tái nhợt như người bệnh.
Nhưng khi nhìn rõ tu vi của đối phương, đám người đại hán cẩm y không khỏi kinh hãi, sự cảnh giác tăng lên gấp bội.
Hắn cũng là Trúc Cơ hậu kỳ, cảnh giới giả đan!
“Đạo hữu xưng hô thế nào? Bọn ta có thể giúp gì cho đạo hữu?” Đại hán cẩm y liếc nhìn đối phương, trong mắt lóe lên hàn quang, giọng nói lạnh lùng.
“Tại hạ họ Khúc, là một tán tu.Các vị đây là muốn đến Tinh Không Điện? Có thể cho tại hạ đi cùng được chăng? Tại hạ cũng muốn đến Ngoại Tinh Hải một chuyến.” Người áo xanh thản nhiên nói, nhưng lời nói khiến cả nhóm giật mình.
Đại hán cẩm y nghe xong, sắc mặt biến đổi liên tục.
Gã trầm mặc hồi lâu, rồi đột nhiên cười lớn, phủ nhận: “Thì ra là Khúc đạo hữu.Chỉ là đạo hữu nói gì về Tinh Không Điện, Ngoại Tinh Hải? Bọn ta chỉ là đi ngang qua đây, không hề liên quan đến Tinh Không Điện.Đạo hữu có lẽ đã tìm nhầm người rồi.”
Đại hán cẩm y đã hạ quyết tâm.Dù không biết đối phương từ đâu đến, làm thế nào biết được việc của mình, gã tuyệt đối không thừa nhận.
Những người đi theo gã cũng không lên tiếng, dường như phó thác mọi việc cho gã xử lý.
“Dịch đạo hữu hà tất phải cẩn thận như vậy? Nếu tại hạ đã xuất hiện ở đây, đạo hữu nghĩ rằng chỉ bằng mấy lời đó có thể qua mặt được sao?” Người áo xanh mỉm cười, chậm rãi nói.
“Hừ, ngươi quả nhiên biết rất rõ, thậm chí ngay cả Dịch mỗ ta ngươi cũng biết!” Đại hán trong lòng chợt lạnh, khẽ hừ một tiếng, bàn tay đặt trên túi trữ vật siết chặt hơn.
Sáu người phía sau như nhận được ám hiệu, nhanh chóng tỏa ra bao vây lấy người áo xanh.
“Các vị muốn giết người diệt khẩu sao? Khúc mỗ không dám khoa trương, nhưng với tu vi của tại hạ, dù các vị đồng loạt ra tay cũng không thể giết chết tại hạ trong chốc lát.Đến lúc đó, chỉ cần Khúc mỗ hô lớn một tiếng, người của Tinh Cung sẽ đến ngay.Không biết chuyện gì sẽ xảy ra?” Người áo xanh thản nhiên nói, dường như không hề để ý đến hành động của đám người kia.
Nghe vậy, cả đám nhìn nhau, rồi đồng loạt hướng ánh mắt về phía đại hán.
Sắc mặt của đại hán lúc này vô cùng khó coi.
Dù chưa kết đan, gã luôn tự cho mình là người mưu trí hơn người, không ngờ lại bị một tu sĩ Trúc Cơ kỳ uy hiếp.
Nhưng gã cũng hiểu rõ lời đe dọa của đối phương không phải là trò đùa.
Sau khi cân nhắc, đại hán cố gắng đè nén cơn giận, lạnh lùng hỏi: “Đạo hữu muốn bọn ta giúp đỡ như thế nào? Bọn ta vừa đúng bảy người, hơn nữa truyền tống trận cũng chỉ có thể truyền tống bảy tu sĩ.Nếu thêm đạo hữu nữa, đối phương nhất định sẽ không đồng ý.”
Người áo xanh khẽ mỉm cười: “Mọi người cứ yên tâm, ta tuyệt đối không làm khó mọi người.Ta chỉ cần có thể vào trong điện, tự nhiên sẽ có biện pháp thuyết phục đối phương.Nếu như đối phương không đồng ý, tại hạ cũng không miễn cưỡng, cũng sẽ không phá hỏng chuyện của các vị.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Đại hán cẩm y nhíu mày, lộ vẻ hoài nghi.
“Chỉ vậy thôi!” Người áo xanh khẳng định.
“Được, nếu chỉ dẫn ngươi theo, việc này không phải là không thể, bọn ta đồng ý!” Đại hán cẩm y trầm ngâm một hồi, cuối cùng cắn răng đáp ứng.
“Nếu vậy, Khúc mỗ xin đa tạ đạo hữu!” Người áo xanh không chút thay đổi thần sắc, dường như đã sớm đoán được đại hán cẩm y sẽ khuất phục, hai tay ôm quyền thi lễ.
“Nếu đạo hữu cũng muốn đi Tinh Không Điện, bọn ta mau đi thôi.Thời gian đã quá trễ, đối phương chỉ sợ sẽ mất kiên nhẫn.” Hán tử gầy gò nhìn bầu trời, lo lắng thúc giục.
Nghe vậy, người áo xanh liếc nhìn hán tử gầy gò, nhưng không nói gì.Đại hán cẩm y im lặng phất tay, dẫn mọi người lên đường.
Cả đám cùng độn quang bay đi, không biết vô tình hay hữu ý mà bao vây lấy tu sĩ áo xanh vào giữa.Xem ra bọn họ vẫn luôn đề phòng, không hề buông lỏng.
Thần sắc tu sĩ áo xanh không chút thay đổi, không nhanh không chậm theo đám người tiến lên phía trước.
Lộ trình không xa, chỉ một lát, cả đám đã đến trước Tinh Không Điện.
Lúc này, hán tử gầy gò đột nhiên tăng tốc, bay thẳng lên trước, rồi hạ xuống đầu tiên.
Đại hán cẩm y cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.
Dù sao, người liên hệ với Tinh Không Điện là hắn.Hiện tại đã đến Tinh Không Điện, hắn phải đi trước để tránh xảy ra hiểu lầm.
Sau khi tiến vào Tinh Không Điện, cả đám cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng không tránh khỏi chút lo lắng.
Một khi đã tiến vào điện, tính mạng đã hoàn toàn giao cho đối phương nắm giữ.
Nhưng mọi việc vẫn bình thường.Cấm chế đáng lẽ phải xuất hiện thì lại không hề kích hoạt, xem ra đã được người chủ sự bên trong cho phép đi qua.
Người áo xanh thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.
Những người khác thì an tâm hơn, tất cả cùng theo truyền tống trận tiến vào đại sảnh.Ở đó, hai tu sĩ áo trắng của Tinh Cung đang chờ đợi.
“Cố tiền bối, Kiền tiền bối, mấy người bọn ta đã đến.Bên phía lão nhân gia đã chuẩn bị ổn thỏa chưa?” Hán tử gầy gò nhìn thấy hai người kia, lập tức tươi cười, cung kính hỏi.
Hai tu sĩ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.Nghe hán tử gầy gò hỏi vậy, một lão giả đầu trọc, thần sắc cao ngạo khẽ gật đầu: “Bên phía bọn ta đã chuẩn bị rất tốt.Mang linh thạch ra đây, mỗi người sẽ được cấp một tấm truyền tống phù.Lúc đó các ngươi có thể lên đường.Nhưng số lượng linh thạch các ngươi mang theo có đủ không?” Lão giả chậm rãi nói.
“Tiền bối cứ yên tâm, bọn ta hoàn toàn theo đúng quy định, mang đủ linh thạch.” Đại hán cẩm y tiến lên trước, cung kính nói.
“Ngươi là Dịch đạo hữu phải không? Quả nhiên tu vi bất phàm.” Lão giả đầu trọc nhìn đại hán vài lần, rồi lên tiếng, giọng nói cũng khách khí hơn.
Bất quá, khi ánh mắt lão đảo qua những người còn lại, đến khi dừng lại trên người người áo xanh, sắc mặt đột nhiên biến đổi: “Không phải nói chỉ có bảy người sao? Vì sao lại có thêm một người? Vị đạo hữu kia dường như đã đạt tới cảnh giới giả đan, không biết là người nào?” Lão giả đầu trọc lạnh lùng hỏi, giọng nói đầy vẻ chất vấn.
“Hắn là…” Đại hán cẩm y cười khổ, vừa định lên tiếng giải thích.
“Tại hạ là một tán tu, cũng như bọn họ muốn được truyền tống đến Ngoại Tinh Hải.Nghe nói Dịch đạo hữu cũng cùng đường, nên mới tìm đến để đi cùng, hy vọng hai vị tiền bối đừng trách.Nếu hai vị tiền bối rộng lòng, tại hạ nguyện ý trả gấp đôi phí truyền tống.” Người áo xanh mỉm cười, ngắt lời đại hán cẩm y.
“Gấp đôi phí?” Lão giả đầu trọc ngẩn người, rồi nhìn vị tu sĩ trung niên đang ngồi phía sau.
“Dù ngươi có trả gấp đôi cũng vô dụng.Truyền tống trận một lần chỉ có thể truyền tống tối đa bảy người.Bọn ta chỉ có thể mở truyền tống trận một lần, tuyệt đối không thể vì ngươi mà truyền tống lần nữa.Bằng không, nếu thượng cấp kiểm tra xuống, rất khó qua mặt họ.” Vị tu sĩ trung niên nhíu mày, chậm rãi nói.
“Vấn đề này vãn bối đã nghĩ đến, tuyệt đối không làm khó tiền bối.Vì vậy, vị đạo hữu này có thể tạm thời nhượng lại phần của mình cho tại hạ dùng.” Người áo xanh mỉm cười, không chút khách khí nói.
“Ngươi nói cái gì?” Người được chỉ định ngẩn người, rồi kinh ngạc hỏi.
