Đang phát: Chương 508
Ánh mắt xanh lam sắc bén bất ngờ chỉ thẳng vào gã hán tử gầy gò, khiến hắn kinh hãi tột độ, vẻ mặt thoáng nét hoảng loạn rồi nhanh chóng chuyển thành giận dữ.
Những kẻ còn lại trong điện thất kinh, không hiểu dụng ý của gã áo xanh là gì.
“Chư vị đạo hữu chớ lo lắng,” gã áo xanh chậm rãi nói, “Tại hạ không hề có ý định ép buộc ai phải nhường danh ngạch.Để tỏ thành ý, tại hạ xin dâng hai viên yêu đan cấp năm, mong đạo hữu đây nể mặt.” Nói đoạn, gã vung tay, hai viên lam châu lấp lánh hiện ra, linh khí nồng đậm tỏa ngát.
“Hừ, chỉ với hai viên yêu đan mà muốn đổi lấy danh ngạch của ta?” Hán tử gầy gò liếc nhìn yêu đan, trong mắt thoáng vẻ tham lam, nhưng rồi hắn nghiến răng, lạnh lùng từ chối.
Gã áo xanh không hề giận dữ, ngược lại nở một nụ cười quỷ dị.Khóe miệng gã khẽ mấp máy, dường như đang truyền âm cho hán tử gầy gò.
Khuôn mặt hán tử gầy gò vẫn còn thản nhiên, nhưng khi nghe những lời kia, sắc mặt hắn đột nhiên đại biến.
“Ta đã nói rõ như vậy, tin rằng đạo hữu sẽ không từ chối giao dịch này.” Gã áo xanh thản nhiên nói, không cần truyền âm, mà trực tiếp nói lớn.
Sắc mặt hán tử gầy gò càng lúc càng tái mét, mồ hôi theo lời nói của gã áo xanh mà tuôn ra như tắm.
“Được…được rồi! Nếu đạo hữu đã nói vậy, thì danh ngạch này…xin nhường lại cho các hạ!” Hán tử gầy gò trừng mắt nhìn đối phương một hồi lâu, nghiến răng đồng ý.
Câu nói này khiến sáu người đi cùng hắn biến sắc.”Trương đạo hữu, ngươi nói gì vậy? Chúng ta đã thống nhất cùng tiến cùng lui cơ mà? Sao giờ lại thay đổi?”
Đại hán cẩm y sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm vào hán tử gầy gò.
Hán tử gầy gò cười khổ, bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi chư vị, ta e rằng phải tạm thời rời khỏi nhóm.Các vị cứ đi trước, sau này nếu có cơ hội, ta sẽ cùng hợp tác.”
Đại hán cẩm y câm lặng, bởi hắn và những người khác đều nhận ra, vị Trương đạo hữu này dường như đã bị người ta khống chế hoàn toàn, buộc phải nhường lại danh ngạch.
“Hừ! Các ngươi muốn đổi người là đổi sao?” Lão giả hói đầu nhíu mày, trừng mắt lạnh lùng.
“Cố tiền bối, ta…” Hán tử gầy gò giật mình, vội vàng giải thích, nhưng không biết phải nói gì.
Gã áo xanh lật tay, lấy ra hai chiếc hộp ngọc, khẽ rung tay, hai chiếc hộp bay về phía tu sĩ mặt nho nhã và lão giả hói đầu.
Hai người thấy hộp ngọc bay tới, bất giác đưa tay đón lấy, nhìn gã áo xanh.
“Bên trong là hai kiện bảo vật vãn bối vô tình có được, xin kính tặng cho hai vị tiền bối.” Gã áo xanh thản nhiên nói.
Hai người nhìn nhau, kinh ngạc.Họ vừa kiểm tra qua hộp ngọc, quả nhiên không hề có dấu vết động chạm.
Nhưng để cẩn thận, họ chỉ hé mở hộp ngọc, tức thì bên trong phát ra mấy đạo hồng quang.
Hai người nhìn sơ qua, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
“Khúc đạo hữu thật sự muốn tặng cho bọn ta?” Sắc mặt tu sĩ mặt nho nhã rốt cuộc cũng thay đổi.
“Tiền bối chắc cũng hiểu rõ, hai thứ này tuy quý giá, nhưng với tu vi của vãn bối hiện tại, vẫn chưa thể sử dụng.Vì vậy, vãn bối hy vọng có thể tới Ngoại Tinh Hải để tiếp tục tiềm tu.” Gã áo xanh nói.
“Ha ha! Được! Nếu Khúc đạo hữu đã tặng trọng lễ như vậy, thì hai người bọn ta cũng không thể không nể mặt.Đạo hữu hãy cùng sáu người kia cùng truyền tống đi.”
Lão giả họ Cố nhìn vật trong hộp, hưng phấn nói, đến mức không cần thương lượng với đồng bọn mà đã đồng ý.
Vị tu sĩ họ Kiền tuy không hớn hở như họ Cố, nhưng cũng bị vật trong hộp làm động lòng, im lặng đồng ý.
Tất cả những việc này khiến những người trong điện ai nấy đều tò mò, muốn biết vật trong hộp là gì.
Nhưng hai chiếc hộp mau chóng bị đóng lại, khiến những người kia không dám mở thần thức ra tra xét.
Chỉ có đại hán cẩm y hình như còn kịp nhìn thoáng qua, ánh mắt tỏ ra kinh dị.
Tuy không nhìn rõ vật trong hộp là gì, nhưng sau khi nghe người áo xanh nói qua nói lại, chữ “pháp bảo” bất giác hiện lên trong đầu hắn.
Không lẽ người này thật sự đem pháp bảo dâng tặng? Suy đoán này khiến hắn giật mình.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, hai vị tu sĩ Kết Đan kỳ đối diện đã lấy ra ngọc bài, quay người về phía Truyền tống trận, miệng lẩm bẩm.
Đám người đại hán cẩm y không hề ngạc nhiên.Gã áo xanh thở phào nhẹ nhõm, thầm kêu may mắn: “Truyền tống trận này quả nhiên đã bị động tay động chân.May mắn là ta không lỗ mãng xông vào, nếu không chỉ sợ không được như ý nguyện.Xem ra xuất ra hai kiện pháp bảo cũng không uổng công.”
Gã áo xanh không ai khác chính là Hàn Lập đang cải trang, dùng Luyện khí thuật để che giấu tu vi.
Còn hồng quang lóe lên trong hộp ngọc chính là pháp bảo hình phi đao, vật của Hồ Nguyệt bị Huyền Cốt sát hại năm xưa.
Tuy pháp bảo này không có thần thông gì đặc biệt, Hàn Lập cũng có khá nhiều, nhưng đối với các tu sĩ Kết Đan kỳ phổ thông, lại là bảo vật vô giá.
Pháp bảo không cần tốn thời gian luyện hóa, lại có thể sử dụng trực tiếp, dù không có tâm thần tương thông cũng có thể phát huy được bảy thành uy lực, đối với nhiều tu sĩ, đó là vật ngộ chứ không cầu.
Dù pháp bảo có rất nhiều, nhưng đa phần đã bị hủy trong lúc giao chiến, số còn lại thì nằm trong tay các lão quái Nguyên Anh Kỳ, tu sĩ Kết Đan Kỳ thực lực cao cường, hoặc bị các thế lực nhỏ giấu kín.
Các thế lực lớn như Tinh Cung, pháp bảo tuy nhiều, nhưng vì thế lực quá lớn, các tu sĩ Kết Đan trong cung không ngừng tranh đấu.
Hai người này chỉ là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, chưa lập được đại công, đương nhiên không được ban tặng pháp bảo, nên việc có được phi đao pháp bảo ngoài ý muốn khiến họ vô cùng hưng phấn.
Về phần hán tử gầy gò ngoan ngoãn nhường danh ngạch, là vì Hàn Lập đã nắm được điểm yếu của hắn.
Hôm đó, khi Hàn Lập thấy hán tử gầy gò rời khỏi Tinh Không Điện với vẻ mặt cổ quái, hắn đã lén vào phòng, dùng bí thuật làm hôn mê đối phương.
Tuy không có pháp thuật khống chế thần thức, nhưng chỉ cần khiến đối phương ngủ một giấc, cộng với mê hồn chi thuật và thần thức cường đại, cũng đủ để đối tượng thổ lộ bí mật trong lòng.
Vận khí của Hàn Lập cũng không tệ.Trong những lời hán tử gầy gò thổ lộ, có việc hắn cùng hai tu sĩ Tinh Cung cố ý nâng giá phí truyền tống để lừa gạt người khác.
Hàn Lập vừa đấm vừa xoa, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ bằng hai viên yêu đan, hán tử gầy gò kinh sợ, ngoan ngoãn nghe lời, có lẽ vì hắn nghĩ rằng hai tu sĩ Tinh Cung kia đã tiết lộ tin tức.
Chú ngữ không ngừng vang lên, bốn phía Truyền tống trận lóe bạch quang, rồi một âm thanh trong trẻo vang lên, bạch quang đột nhiên biến mất.
“Xong rồi.Bình thường trong điện này còn có thêm người, nhưng hôm nay hắn phải ra ngoài xử lý công việc.Bằng không thì dù các ngươi có xuất ra bao nhiêu linh thạch, hai người bọn ta cũng không thể lấy được.Giờ các ngươi đưa linh thạch ra đi.”
Lão giả hói đầu nhìn Truyền tống trận đã được gỡ bỏ cấm chế, quay đầu lại, không chút khách khí nói với đám người đại hán cẩm y.
Cả đám nghe xong, lập tức lấy ra túi trữ vật đưa cho lão giả.
Hàn Lập thì lấy ra hai viên yêu đan, khiến lão giả hói đầu kinh ngạc.
Sau khi kiểm tra, lão giả gật đầu.Lúc này, tu sĩ mặt nho nhã mới lấy ra phù chú đưa cho từng người.
“Đây là Truyền tống phù, các ngươi hãy mang theo bên người.Giờ có thể đi rồi.” Hắn chỉ tay vào Truyền tống trận, lạnh lùng nói.
Mấy người khác còn nghi hoặc nhìn nhau, còn Hàn Lập thì im lặng bước tới đầu tiên.
Hắn không phải tài cao mà làm liều, mà vì đã dùng thần thức quét qua Truyền tống trận, xác định mọi việc vẫn bình thường.
Trên tấm bia phía trước Truyền tống trận ghi rõ hai chữ “Kỳ Uyên”.
Trong đầu Hàn Lập không hề có chút ấn tượng gì về địa danh này, xem ra chỉ còn cách tới đó mới biết nơi này có gì đặc biệt.
